Ám Chủ

Chương 6 : Hoàng Đình Trắc Cốt

Diệp Ngọc Huyền xin thề hôm nay là ngày khuất nhục nhất của nàng cũng là ngày sợ hãi nhất của nàng, với một người đã xác định thân không sống được quá năm 20 tuổi mà nói nàng đã sớm không màng sinh tử, cho dù nàng không cam tâm nhưng nàng vẫn đã chấp nhận cái vận mệnh này của mình bất quá thân là con người ai lại muốn chết ? Nhất là với một thiếu nữ như hoa như ngọc tài sắc vẹn toàn ?.


Đường Thiên một chỉ có thể khóa lại Tam Âm Tuyệt Mạch của bản thân thử hỏi Diệp Ngọc Huyền sao không sợ hãi.


Về phần khuất nhục . . . cơ thể nàng lúc này đã không phải là của nàng nữa, nàng có cảm giác mình lúc này như con rối của Đường Thiên, nếu Đường Thiên lúc này muốn thân thể nàng chỉ sợ nàng căn bản không có cách nào phản kháng.


Đường Thiên sao có thể . . . trở nên đáng sợ như vậy ?.



Ngọc Huyền khẽ cắn răng nhìn Đường Thiên, ánh mắt đầy kinh hoàng.


“Ngươi thật là Đường Thiên ?”.


Đường Thiên nhoẻn miệng cười .


“Đương nhiên không phải”.


Ngọc Huyền lúc này trong đầu liền hiện ra một suy nghĩ đáng sợ, nàng biết có đại năng thân xác bị hủy diệt sau đó thần hồn có thể chạy ra, bằng thần hồn cường đại hoàn toàn có thể đoạt xá mà sống lại .


Muốn đoạt xá được . . . chí ít cũng là Nguyên Anh lão quái.


Chẳng nhẽ đang ôm nàng lại là một Nguyên Anh lão quái đã sống không biết bao nhiêu năm ? , nghĩ đến đây Ngọc Huyền tâm liền tiến vào đáy cốc.


Nguyên Anh là ai ? , đây là thực lực đỉnh tiêm tại Việt Quốc , toàn bộ Việt Quốc cũng chỉ có không đến 20 vị Nguyên Anh lão tổ , mỗi người ai không phải là cực bá một phương ? , cho dù là Diệp gia của nàng cũng chỉ có gia chủ đương đại đạt đến Nguyên Anh cảnh giới mà thôi hơn nữa chỉ là Nguyên Anh sơ kỳ.


Diệp gia lúc trước vốn không thể lọt vào top 20 gia tộc của Việt Quốc, ở Việt Quốc năm xưa thì Diệp gia chỉ có thể tính là nhất lưu thế lực, chỉ đến khi đương đại gia chủ của Diệp gia đột phá nguyên anh, thì địa vị của Diệp gia mới nhất phi trùng thiên, một đường tiến vào top 10 gia tộc cường đại nhất Việt Quốc , tất nhiên so với ngũ đại gia tộc như Đường gia mà nói thì còn thua kém rất nhiều, bên trong Đường gia chí ít có đến 3 vị Nguyên Anh lão tổ.



Diệp Ngọc Huyền hiện nay cũng biết một điều . . . Đường Thiên trực tiếp nói với nàng câu này thì chẳng khác gì không cho nàng đường lui, nếu nàng không đáp ứng thì rất có thể lập tức sẽ chết ở đây.


Đã đoạt xá sống lại thì ai không phải là vì chạy trốn kẻ thù ?.


Đã đoạt xá sống lại thì ai không dấu đầu lộ đuôi ? .


Cái thân phận đoạt xá này cũng không tốt đẹp gì, nếu lộ ra thì chưa cần kẻ thù kiếp trước đuổi tới chỉ sợ ba vị Nguyên Anh của Đường gia lập tức nổi giận mà truy sát .


Ngọc Huyền là một nữ nhân thông minh, vì nàng thông minh nên suy nghĩ của nàng hơn người, càng nghĩ lại càng xa , cảm nhận thân thể béo mập to lớn kia vẫn đang ôm mình, cảm nhận ánh mắt như đang trêu tức nhìn mình, thân hình Ngọc Huyền nhè nhẹ run lên.


Bất quá . . . nàng không phải là một nữ nhân tầm thường, nàng thật sự rất không tầm thường.


Ngọc Huyền nàng hít vào một hơi lãnh khí sau đó tâm tình triệt để bình tĩnh.


“Tiền bối, vãn bối không biết ngươi tại sao lại phải lựa chọn đoạt xá Đường Thiên bất quá việc này vãn bối có thể từ chân tâm đảm bảo sẽ không nói ra điều này với ai “.


“Vãn bối chỉ có thể sống đến năm 20 tuổi, ta chỉ còn chưa đến 5 năm sinh mạng, Ngọc Huyền từ sớm cũng không coi trọng sinh tử, ta chỉ muốn sống tốt 5 năm cuối đời, sống cho đáng sống”.


“Tiền bối người có thể trị được Tam Âm Tuyệt Mạch của ta, ta đương nhiên vui vẻ nhưng sống như con rối cho người thì sống làm chi ? , một đời tiếp tục sống như vậy với Ngọc Huyền không bằng sớm chết, một đời kéo dài chỉ sợ cũng chẳng vui vẻ bằng 5 năm cuối đời này, vẫn xin tiền bối thả Ngọc Huyền đi thôi”.



Nàng nói rất chân thành cũng rất bình tĩnh, dạng ngôn ngữ này quả thật làm Đường Thiên động dung.


Đường Thiên đã gặp không biết bao nhiêu nữ nhân, dạng nữ nhân gì mà hắn không thấy bất quá với một thiếu nữa năm nay vừa tròn 15 tuổi mà nói . . . có thể bình tĩnh như vậy, có thể không màng sinh tử như vậy . . . thực sự là hiếm gặp.



Khẽ mỉm cười , năm ngón tay chạm vào sau lưng Ngọc Huyền, vận một chút lực rồi trực tiếp rút mấy cây ngân châm ra, theo động tác này của hắn Ngọc Huyền thân thể run lên rồi lập tức lại có thể cử động được thân thể, nàng như con thỏ nhỏ sợ hãi mà rời khỏi lồng ngực Đường Thiên .


“Tiền bối . . . người yên tâm việc hôm nay ta tuyệt đối sẽ không nói cho a nghe”.


Lần này Đường Thiên liền triệt để bật cười.


Hắn là ai ? , tu vi của hắn đã đến Vạn Cổ Cửu Kiếp cường giả, được xưng tụng một đời đại đế.


Đại Đế là xưng hiệu gì ? , ở toàn bộ vị diện mà nói số lượng Đại Đế chưa đến 5 người, 2 người đến từ Tứ Thiên, 2 người của Tổ Ma Uyên , 1 người của Chân Linh Giới.


Như thế nào mới có thể xưng là Đại Đế ? , yêu cầu đầu tiên tu vi chưa đạt đến Thánh Nhân , yêu cầu thứ hai chính là . . . có thể giết Thánh Nhân.


Sống một thế, Đường Thiên ánh mắt có thể nói đệ nhất thiên hạ cũng không quá, chí ít trong cái vị diện này là như vậy, ánh mắt như thế mà hắn còn không nhìn ra được cái khối thân xác này là đoạt xá thì ai có thể nhìn ra ?.


Hắn không biết tại sao mình lại sống lại một thế trong cái thân phận mới toanh này nhưng chắc chắn không phải là đoạt xá sống lại, nếu chỉ là đoạt xá thủ đoạn thì Nguyên Anh nào chẳng làm được ?, cần gì Luân Hồi Kinh ? , nếu như vậy Luân Hồi Kinh chẳng khác gì phế phẩm ?.



Một tay đưa ra, trong cổ tay sinh ra hấp lực một lần nữa kéo Ngọc Huyền lại phía hắn bất quá lần này hắn chỉ nắm đến tay nhỏ của nàng.


“Ngươi nghĩ gì vậy chứ ? , cái gì mà đoạt xá ? , chẳng qua bản công tử thần uy không lộ ra mà thôi, bản công tử chính là thiên hạ đệ nhất yêu nghiệt, ai có thể đoạt xá ta ?”.



Cái giọng điệu này . . . là Đường Thiên dựa theo ký ức của cái thân thể này bắt chước theo, chí ít cũng có vài phần phong thái của 'Đường Thiên' cũ.


Diệp Ngọc Huyền ngây ra một chút nhìn hắn, ánh mắt chớp động thật lâu.


“Thật sự không phải ngươi bị đoạt xá ? “.


Nói xong câu này nàng cũng cảm thấy không thật.


Đường Thiên tu vi gì ? , luyện khí tầng 7 .

Nàng tu vi gì ? , trúc cơ tầng 9 .

Từ bao giờ luyện khí tầng 7 dễ dàng khống chế trúc cơ tầng 9 ? .


Đây chắc chắn là đoạt xá, trăm phần trăm là đoạt xá.


Nghĩ đến đây nàng lại cúi đầu, tay nhỏ vẫn bị Đường Thiên nắm lấy, căn bản không dứt ra được liền chỉ có thể cắn răng đáp.


“Tiền bối xin đừng trêu đùa Ngọc Huyền, cầu ngươi . . . buông tha cho vãn bối”.


Đường Thiên cơ mặt giật giật một chút rồi cũng chẳng để ý đến Ngọc Huyền , hắn trực tiếp ôm lấy eo nàng, mang theo Ngọc Huyền lướt đi trong bóng đêm .


Tốc độ của Đường Thiên nhanh đến mức Ngọc Huyền căn bản không kịp phản ứng, tốc độ này vậy mà viễn siêu Nguyên Anh lão tổ.



Một đường ôm giai nhân lướt đi trong màn đêm, thân pháp cùng tốc độ của Đường Thiên cao đến đáng sợ, chỉ một thoáng thời gian hắn đã xuất hiện trước cửa hoàng đình.


Hoàng Đình là một đại đình của Việt Quốc được đặt ở ngoại vi Thăng Long Thành.


Hoàng Đình là trọng điểm của quốc gia đương nhiên có thủ vệ nghiêm ngặt thủ hộ thậm chí còn có cả trận pháp phòng ngự.


Hoàng Đình là nơi bất cứ thiên tài nào của Việt Quốc đều hướng đến bởi nơi này được gọi là 'long môn' của Việt Quốc, là nơi kiểm tra tư chất của tất cả con em quý tộc , các thiên tài đến từ bất cứ tỉnh thành nào trực thuộc Việt Quốc.



Hoàng Đình một năm chỉ mở cửa 2 lần , còn lại quanh năm đều đóng lại, trừ khi là đương triều thiên tử hạ lệnh nếu không sẽ không có ai có tư cách mở ra Hoàng Đình vậy mà hiện nay . . . Đường Thiên lại dễ dàng xuyên qua trận pháp mà mang cả Ngọc Huyền vào không gian bên trong của nó.



Ngọc Huyền lúc này có cảm giác như đang nằm mộng vậy, nàng vậy mà xuất hiện trong Hoàng Đình rồi ? .


Hoàng Đình có thể kiểm tra tu vi, có thể kiểm tra tốc độ phản ứng, lực công kính, sức mạnh cơ thể, ngộ tĩnh, đạo tâm, cốt linh của một người.


Với một tiểu quốc như Việt Quốc thì căn bản không có khả năng sở hữu một nơi như Hoàng Đình, bản thân Hoàng Đình thật ra là do Nhân Hoàng Điện cấp cho Việt Quốc, mỗi quốc gia đều có một nơi như Hoàng Đình, tất cả đều là do Nhân Hoàng Điện xây dựng sau đó cấp xuống.


Hoàng Đình là nơi kiểm tra tư chất của thế hệ trẻ Việt Quốc đồng thời nó cũng là nơi mở ra con đường 'xuất ngoại' cho đám thế hệ trẻ này, phải biết nếu thiên tư đến một mức độ nào đó thì thông tin sẽ trực tiếp được chuyển đến Nhân Hoàng Điện sẽ được một vị sứ giả từ Nhân Hoàng Điện trực tiếp mang đi, rời khỏi Việt Quốc .


Trong lịch sử Việt Quốc đã có 4 vị thiên tài yêu nghiệt có tư cách nhận được Nhân Hoàng Điện triệu hoán.


. . . . . .


Đường Thiên tất nhiên không quan tâm cái gì là Nhân Hoàng Điện, hắn mang Ngọc Huyền đến đây chỉ là để cho nàng nhìn một thứ, một thứ mà bất cứ kẻ đoạt xá nào cũng phải sợ hãi – Cốt Linh Thạch.


Cốt Linh Thạch là một trụ thạch màu tím rất lớn tỏa ra khí lạnh ghê người, đây là loại thần thạch dùng để trắc thí cốt linh.


Cốt linh đi theo cơ thể của con người bất quá nếu kẻ đó bị đoạt xá khi đó linh hồn cũng thay đổi, một linh hồn đoạt xá đồng nghĩa với thân thể kia trở thành thân thể mới cũng đồng nghĩa với việc cốt linh biến đổi theo , cốt linh khi đó sẽ biến đổi trở thành cốt linh của linh hồn kia .



Đường Thiên tất nhiên cũng biết Cốt Linh Thạch không phải là vạn năng, chí ít ở Thượng Tam Thiên không ít kẻ có thể vượt qua khả năng cảm nhận của Cốt Linh Thạch, dẫu sao thủ đoạn con người vẫn là thông thiên , ở Thượng Tam Thiên đã không có mấy người sử dụng Cốt Linh Thạch nhưng mà đặt ở Hạ Tam Thiên mà nói, Cốt Linh Thạch đã tạo thành một loại thường thức, một loại thường thức không thể sai.


Cũng chẳng nói dư thừa một lời nào, Đường Thiên dặt tay vào Cốt Linh Thạch.


Tiếp theo hàn khí của Cốt Linh Thạch càng ngày càng tỏa ra nhiều hơn, hàn khí dần dần cũng bắt đầu ngưng tụ vờn xung quanh Đường Thiên, trên đều Đường Thiên cuối cùng hiện ra 16 đóa băng hoa, đại diện hắn năm nay 16 tuổi.


“Thế nào, đã tin chưa ? , bản công tử là vô địch yêu nghiệt, ai có thể đoạt xá ta ?”.


Khuôn mặt xinh đẹp của Ngọc Huyền vẫn đang sững sờ mà nhìn Đường Thiên, nàng rốt cuộc hít vào một hơi lãnh khí, một ngón tay run lên chỉ về phía hắn.


“Ngươi . . . ngươi . . ngươi không bị đoạt xá thì sao có thể thay đổi nhiều như vậy ? , ngươi căn bản không phải Đường Thiên ta biết “.


Đường Thiên nhìn biểu hiện của nàng, ánh mắt hiện ra một tia thú vị rồi , hắn cũng bĩu môi mà nhìn Ngọc Huyền.


“Giả heo ăn thịt hổ không được sao ? , ai bảo ta thiên tư vô địch, vẫn phải khiêm tốn một chút”.


Nhìn thân hình béo mịch trước mặt lại thêm biểu cảm của Đường Thiên, Ngọc Huyền rốt cuộc phì cười.


Nàng cười rất đẹp, khi Ngọc Huyền cười lên quả thật có thể làm Đường Thiên động dung.


Nụ cười của nàng như mang theo toàn bộ ánh sáng nơi nhân gia , nụ cười tỏa nắng, nụ cười làm cho Đường Thiên cảm thấy tràn đầy sức sống.


Cũng không để ý biểu lộ trên khuôn mặt của Đường Thiên, Ngọc Huyền lúc này nhìn chằm chằm vào hắn.


“Được, vậy ta coi như ngươi là đệ nhất thiên tài đi, coi như giả heo ăn thịt hổ đi, vậy sao không một mực giả tiếp ? , tự nhiên đến tìm ta làm gì ?”.


Thản nhiên nhìn nàng, Đường Thiên đáp.


“Ta muốn rời đi”.


. . .

“Rời đi đâu ? , ngươi muốn rời đi làm gì ? , chẳng nhẽ phụ thân ngươi bắt đầu giao cho ngươi phụ trách sinh ý của Đường gia ? , nói xem là đến tỉnh thành nào ? “.


. . .


Ngọc Huyền vốn đang hỏi nhưng rất nhanh lại im bặt, nàng nhìn thấy ánh mắt của Đường Thiên đang nhìn mình, ánh mắt này . . . làm cho bản thân Ngọc Huyền nhỏ bé vô cùng, nàng như một con cá nhỏ bé đang trong vô tận biển khơi vậy.


“Ta muốn biết thiên hạ lớn bao nhiêu, trời cao bao nhiêu, Việt Quốc quá nhỏ , Hạ Tam Thiên quá nhỏ ”.


Trong mắt Ngọc Huyền lúc này, thân ảnh Đường Thiên lớn tựa trời cao.

 

Truyện hay tháng 4 cho mọi người Tiên Võ Độc Tôn

Góp ý cho trang chủ

3 bình luận


  • 33%

    giống HTST thế nhỉ?

    onlyalive · Trúc Cơ Tầng 41 tuần trước · Thích · Trả lời


  • 100%

    Rốt cuộc nhân vật vhinhs gọi đường thiên hay vô trần?Thống nhất tên đi, cứ kucs đt khi vt loạn lắm

    [email protected] · Luyện Khí Tầng 12 tuần trước · Thích · Trả lời


  • 68%

    bác viết truyện sao không theo văn phong việt nam.nước việ,cổ thành thăng long hay kinh thành thăng long chẳng hạn

    lebatan · Luyện Khí Tầng 32 tuần trước · Thích · Trả lời