Đánh giá
Đã có 39 người đánh giá
Người ta nói tiếng đàn của trưởng nữ họ Tô là u thảm nhất thế gian. Bởi lẽ nó chứa câu than ai oán mãi chẳng thể giải bày cùng ai.

Có người lại nói tiếng đàn của gã Hàn điên mới là u ám nhất. Bởi lẽ gã gảy nó khi trong tâm hồn gã trống rỗng, chẳng có gì ngoài những âm luật lộn xộn mà gã nghĩ ra.

Người đứng bên kia sông thì lại nghĩ khác.

Bên kia có một bóng người lấp ló trên con đò nhỏ, ngày này qua ngày nọ chẳng ai biết gã là ai. Chỉ biết tà áo trắng cứ thoáng chốc lại ẩn hiện trong lân mây ngọn nước. Người hay Tiên cũng không rõ.

Gã chỉ để lại một bóng trắng trong tâm thức của họ.

Nên họ gọi gã là...

Bạch Ảnh
Mới nhất
1 tháng trước

Đề cử

vote
23
Nguyệt phiếu
128
Điểm ái mộ

Minh chủ

Default Avatar

Chưa có minh chủ

Psychoclone Avatar

Psychoclone

Level: 1
Văn Sĩ
4
136
50

Top cao thủ

Vinh danh bảng

Xem thêm >>

loading

Gửi bởi avatams (4 tháng trước)

Bạch Kỳ từng nghe qua nhiều về những hắc thị tồn tại sâu dưới lòng đất, ở đó người ta có thể mua được bất cứ thứ gì bằng tiền, thậm chí là những thứ trái với lương tri của con người. Nhưng đó thường chỉ là những hắc thị tồn tại với hình thức nhà đấu giá một cách lén lút và với quy mô nhỏ.

Gửi bởi Psychoclone (4 tháng trước)

Vũ dừng lại, nàng quỳ trên đất, lưng thẳng tắp.

“Ta không muốn ngươi chết trong loạn lạc, ta xin lỗi. Ta không muốn ngươi chết trong lưỡi đao của nhân thế, thật vô nghĩa, thật vô nghĩa”

Vũ khóc, nắng bắt đầu lên cao, chiếu vào miếng ngói bị bể trên nóc nhà, nắng chiếu rõ những sợi chỉ li ti đang giăng khắp phòng.

“Chào đời, trăm hoa nở

Chết rồi lại rụng hoa

Nương tử nỉ non khóc

Phu quân chẳng về nhà,

Hẹn kiếp này đã lỡ

Có lỡ hẹn kiếp sau

Hôm nay vì chàng múa

Vũ hoa rơi trên đầu”

Bạch Kỳ kéo nhẹ ngón tay, mấy sợi chỉ lại trở về bàn tay của hắn. Trên đó dính vài giọt máu đỏ.

Đây mới chân chính là Trăm Hoa Rụng.

Gửi bởi Katzchen (5 tháng trước)

“Sống là hái một nhành hoa, là chăm sóc ngọn cỏ, là ôm lấy hồng nhan, là thưởng thức cầm âm, là cảm thán thơ hay, sống là nghe suối róc rách, là ngắm trời mây bay là thưa cha gọi mẹ, là biết hận, biết thù là biết yêu biết nhớ, biết ghét biết cay, biết tha thứ, quan trọng là biết nhớ, biết quên. Từ những việc nhỏ nhặt nhất, tới những việc lớn lao nhất. Không như tiên sống ngàn năm với tuế nguyệt, an phận làm người một kiếp sống trăm năm, tuy thời gian làm cho rượu nồng bay mất, hồng nhan chết già, tri kỷ thành xương, sinh thành nằm đất, dù cho khuôn mặt họ mơ hồ và khó nhớ, những cảm giác đó vẫn vương lại trong tim. Đó chính là Hồng Trần, ý nghĩa của Hồng Trần Quyền”

0 bình luận


conheocon 40
ad_min 40
tuntran98 20
silvereye 20
timtrelac990 8
d