Chấn Kinh Thiên Địa!

Chương 35: Linh lực và Sức mạnh

Đêm tối, Thế An thành chìm vào cảnh yên bình và không hề có bất kỳ một ai hay biết rằng, bên ngoài thành đã có người nhanh tay cản lấy ma nữ, cứu lấy họ thoát một mạng chết.

Ma nữ vẫn là ma nữ, dù có là giun dế thì chí ít cũng có vài phần tăng trưởng tu vi cho Hương Uyển Tình, Liêu Lang không ngăn cản, tự mình bỏ đi thì Thế An thành sẽ đi tong trong nay mai với thật nhiều xác khô vương vãi trên đường, trong nhà, tại ao hồ.

Chính xác mà nói nếu không phải còn có Trần Cung và con gái thành chủ bên trong, Liêu Lang thật là đếch quan tâm khỉ gió cái thành thiết gì, chết bớt người cho thoáng đất cũng còn tốt chán.

Tại quán trọ của Liêu Lang, Liêu Lang ngồi trên giường trong phòng, đối diện với bức tranh đã được phủ lên vải trắng, hắn tập trung tu luyện, tăng cường tu vi cũng như khả năng điều khống linh lực.

Với Thủy Dẫn Linh tâm pháp, một loại tâm pháp thư quyển do chính Liêu Lang sáng tạo dựa trên nguyên lý tự ngộ ra mà nó có thể sánh ngang với Địa giai cực cấp do Đại Đế sáng tạo, Liêu Lang thả ra thủy linh lực, dùng thủy linh lực chạm vào “không gian” linh khí tồn tại bên ngoài, gom chúng lại thành một khối cầu rồi trực tiếp hấp thu chúng vào thân thể, thông qua thủy linh căn luyện hóa chúng thành thủy linh lực.
Bằng biện pháp tiêu tốn một phần linh lực để tăng cường khả năng hấp thụ linh khí, Liêu Lang quả là một con quái vật ghê gớm.

Mười năm nghiên cứu đèn sách, dù chẳng có một chút tư liệu gì đến từ Bạch Minh Thần Tông hay gia tộc nhà Liêu Lang gợi ý, Liêu Lang bằng vào trí tuệ kinh người cùng với kinh nghiệm từ các kiếp trước tổng hợp, phụ trợ, hắn đã tự ngộ ra rất nhiều điều thú vị về thế giới này, trong đó nổi bật nhất là linh lực và sức mạnh.



Khi còn nhỏ và cũng là lần đầu đến với thế giới này, được biết đến sức mạnh linh lực khiến Liêu Lang không quá kinh ngạc khi mà ở nhiều kiếp trước Liêu Lang cũng đã sống ở rất nhiều thế giới có sức mạnh riêng biệt tương tự để dời non lấp biển, hủy núi, phá sông. Tuy nhiên từ khi đọc được sách kiến thức đến từ Thần giới, Liêu Lang tự mỉm cười thú vị.

“Linh” chính là tâm linh, linh tính, là ý niệm của tu luyện giả, “lực” chính là lực lượng, hợp hai chữ thành “linh lực” tức là “lực lượng của tâm linh, của ý niệm, của tu luyện giả hạ giới”.

Linh lực chỉ hai từ đơn giản như vậy, nhưng mà nếu Liêu Lang không nhờ vào 10 năm đèn sách để tự suy luận riêng cho bản thân, hắn thật đã bị lu mờ bởi kiến thức mà gia tộc truyền lại với hai từ “linh lực” nghĩa là “sự cảm nhận và điều khống một loại sức mạnh vô hình mang tên linh lực”, dẫn đến khả năng sức mạnh của hắn bị kém phát triển.

Hiểu sai hoặc thiếu sót về một vấn đề nào đó, tuyệt đối sẽ gây ra hậu quả khó lường.
“Linh lực” theo nghĩa của gia tộc Liêu Lang cũng như đa phần các thế lực ở hạ giới (chỉ có hạ giới mới sử dụng linh lực sức mạnh) đều là thứ sức mạnh “bị giới hạn” khi mà “cảm nhận và điều khống” tức chỉ một, giống như ngươi muốn làm lâm tặc thì ngươi chỉ “cảm nhận” lâm tặc là thế quái nào, “điều khống” ra sao để trở thành một lâm tặc giỏi. Trong khi “linh lực” theo nghĩa của Liêu Lang lại là thứ “không bị giới hạn”, bởi lẽ là “ý niệm” và “tâm linh” luôn là vô hạn, ngươi muốn nghĩ sao thì nghĩ, nó chỉ có ngươi nghĩ không ra chứ không phải đã hết.

Hiểu “linh lực” theo kiểu gia tộc sẽ dẫn người vào lối mòn, muốn tu luyện kiểu cách gì thì phải có thư quyển do người đời trước lưu lại, hoặc cũng có tự sáng tạo được nhưng khó khăn trăm bề và uy lực không lớn theo kiểu thật sự.

Hiểu “linh lực” theo kiểu của Liêu Lang, tâm hồn, ý thức sẽ thoát khỏi xiềng xích trói buộc, đưa người đến với một thế giới vô hình mà tại đây, người hoàn toàn làm chủ được linh lực. Muốn thư quyển thế nào, ra sao, thậm chí là cách chiến đấu, nước đi, loại hình công kích… người đều sẽ làm được dựa trên sự suy diễn của chính bản thân.

]


Điều này chỉ tựa như cách thức Liêu Lang biến mất trước mặt người có tu vi yếu đuối (ko nhớ, mời các đồng ý xem lại vài chương trước). Người khác mong chờ tu vi tiến cao mới có thể di chuyển cực nhanh chỉ trong một giây, trong khi Liêu Lang lại dùng linh lực áp đặt lên thần kinh kẻ địch khiến hắn biến mất. Chi tiết này cũng đã nói lên, Liêu Lang kinh khủng như thế nào trong việc vận dụng linh lực và lối suy nghĩ đặc biệt.

Hiểu được “linh lực”, Liêu Lang không những tạo ra được Thủy Dẫn Linh tâm pháp, hắn thậm chí còn có thể tạo ra một cái dung lô bằng linh lực, giết người vứt xác vào dung lô rồi luyện hóa sẽ giúp hắn đạt được một lượng linh lực còn sót lại trong cơ thể tu luyện giả, hay là hóa linh lực thành không khí, vây quanh một phạm vi nhất định không để địch nhân phát hiện, lúc đó hắn có thể giết bất cứ một ai nằm trong phạm vi một cách nhanh chóng, và còn rất nhiều kiểu suy nghĩ khác của hắn mà hắn hiện chưa có năng lực thực hiện.

Hiểu được “linh lực”, Liêu Lang biết rằng, trên thế giới này méo có cái giống chó gì là thư quyển, công pháp, tâm pháp, yết quyết được chia đẳng giai thành Phàm, Chuẩn, Linh, Địa, Thiên, Thần.

Thư quyển đẳng giai cao, linh lực càng mạnh? Linh lực thuần và không thuần?
Không! Con người chỉ là đang tự giới hạn lại bản thân.

Một nông dân tại sao lại chỉ biết làm ruộng trong khi họ có thể làm doanh nhân? Một tên ăn mày còn đủ tứ chi tại sao lai chỉ biết ăn xin trong khi họ lại có thể làm thợ hồ, rửa chén,bưng nước giải khát?

Đơn giản là họ đang tự giới hạn bản thân, tự cho rằng bản thân chỉ có thể làm được như vậy, không làm điều đó, họ không sống được.

Linh lực cũng như thế, nếu người không hiểu sẽ luôn cho rằng bản thân chỉ có thể làm đến thế, muốn làm hơn thì phải cần có thêm thư quyển cao giai để linh lực được tiến cấp này nọ. Điều này hoàn toàn không đúng.

Giả như linh lực của Nhập Linh cảnh bình thường sẽ có đến 100, sở hữu 100 nhưng tu luyện giả bình thường, không hiểu rõ bản chất của linh lực liền chỉ sử dụng tối đa 5 đến 10. Thư quyển chính là một công cụ để tu luyện giả sử dụng được sức mạnh linh lực nhiều hơn như 15, 20, chỉ đơn giản là vậy.

Chính vì hiểu linh lực theo kiểu không giới hạn, Liêu Lang hoàn toàn không hề mượn bất kì một sức mạnh nào khác vẫn sẽ có năng lực dùng tu vi Nhập Linh cảnh đánh chết Ngưng Linh cảnh một cách nhẹ nhàng, quỷ thần không hay.



Trên thế giới này ngoài sức mạnh linh lực còn có nhiều loại sức mạnh khác như thuộc tính, sức mạnh trận pháp, đồ đằng, phù chú, lĩnh vực, thậm chí là ấn pháp, thần thông, tiên thuật đến từ Tiên Giới, và còn nhiều loại sức mạnh chưa được tìm hiểu hay phát hiện. Trong đó, xét về căn nguyên thì linh lực là sức mạnh cơ bản, đồng thời cũng là vật dẫn để thực hiện đã phần các loại sức mạnh khác chẳng hạn như phù chú, trận pháp.

Liêu Lang bằng vào trí tuệ, sự hiểu biết và có liên kết kiến thức đến từ nhiều thế giới hắn đã từng sống trước kia, Liêu Lang đã tìm ra được vấn đề.

Các loại sức mạnh sinh ra và tồn tại cơ bản đều có liên quan đến “luật” và “định”.

“Định” chính là do thiên địa tạo ra và ràng buộc lên tất cả mọi sinh vật sống trong thiên địa, tựa như khi bị cắt “tờ rym” người sẽ thấy đau, thấy thốn chứ không thấy sướng, đó là Định. Định nó bao hàm nhiều loại sức mạnh như: 13 thuộc tính, trận pháp, linh lực, cảnh giới,…

“Luật” chính là do “vật” tạo ra và ràng buộc lên tất cả những sinh vật đứng dưới trướng nó, nhỏ bé hơn nó, tựa như việc con người ăn trứng gà chứ trứng gà không thể ăn được con người. Luật nó bao hàm các loại sức mạnh như: đồ đằng, phù chú, thần nhãn, lĩnh vực, thư quyển, pháp tắc, quy tắc, đạo… tất cả chúng đều được “vật” tạo ra chứ không phải thiên địa.

Tu luyện giả muốn đạt được “luật” hay “định”, đơn giản mà nói thì phụ thuộc vào bản thân có với tới, có liên kết được hay không. Trong đó, linh hồn là thứ quan trọng nhất và sẽ không bao giờ thay đổi qua từng năm tháng, trừ việc nó tiến cấp.

Liêu Lang giả sử linh hồn nằm ở một chiều không gian khác lạ, nơi mà tại đó tồn tại rất nhiều vật thể tượng trưng cho các người sức mạnh khác nhau. Linh hồn lúc này, đa phần khi con người sinh ra đều là đang nhắm mắt.

Linh hồn nhắm mắt tức là việc con người không biết linh hồn tồn tại, linh hồn ý thức chính là họ linh hồn tồn tại, linh hồn mở mắt tức là một con người nhưng có hai mạng, hai loại suy nghĩ, hai loại năng lực. Dường như theo sách Thần giới ghi chép thì nếu linh hồn chưa được mở mắt thì sẽ không có cách nào tiến vào cảnh giới Thiên Nhân thì bản thân có tu luyện cỡ nào đi chăng nữa.

Để đạt được sức mạnh tại nơi này cần có vài điều kiện cơ bản, thứ nhất là linh hồn ý thức và cảm nhận được sức mạnh nào đó, thứ hai là linh hồn liên hệ với sức mạnh và thứ ba là nhận sự hồi đáp tán thành hoặc không tán thành từ sức mạnh. Tuy nhiên, dù không đạt đủ ba điều kiện cơ bản trên cũng sẽ có một số trường hợp đặc biệt khiến con người vô hình trung đạt được sức mạnh, giả dụ như di truyền chẳng hạn.

Linh hồn của Liêu Lang, không, không phải, hồn của hắn đã không còn nằm trong phạm trù của linh hồn nữa vì một số quái sự, có thê gọi hồn hắn đơn giản là “hồn”. Hồn của Liêu Lang vốn đã mở mắt từ rất rất lâu về trước, lại cộng thêm với “sức mạnh vô hạn”, hắn chỉ cần thấy, chỉ cần cảm nhận, chỉ cần biết thì dù sức mạnh có đồng ý hay không, hắn vẫn nắm trong tay được. Đây là sự đáng sợ của một con quái vật như hắn.

Nhìn chung, dạo gần đây Liêu Lang có lẽ không có gì nổi trội nhưng ẩn đằng sau đó, sẽ không ai biết được thứ gì đang tồn tại, kể cả việc bây giờ hắn tu luyện cũng như thế.

Như đã biết, Liêu Lang bị chứng tâm hồn phân liệt, không phải tâm thần phân liệt. Hồn của hắn không chỉ có thể chia thành 5, mà còn với số lượng nhiều hơn khi hồn hắn càng ngày càng khôi phục. Hồn nhiều, suy nghĩ, tiếp thu, tiến hành hành động càng nhiều.

Tu luyện thì ngay từ đầu Nam Bình đã làm và vẫn đang tiếp tục tìm cách phát triển tâm pháp cao minh hơn, vậy Liêu Lang ngồi chấp bằng như tu luyện để làm gì, đáp án không ai biết.

Đối diện hắn, đằng sau lớp vải trắng là một bức tranh vẽ thứ gì và Liêu Lang định dùng vào mục đích như thế nào, cũng là điều khó có thể đoán được, có lẽ vào ngày mai thì mọi chuyện sẽ sáng tỏ.

 

Siêu Phẩm " Hư Lộ " của tác giả Can Lộ Lộ /cdeu Hư Lộ

30 bình luận