Cơ Giáp Chiến Thần

Chương 82 : Kế hoạch đột kích (4)

Hơn một trăm chiếc máy bay của liên bang xuất phát từ tầu mẹ bay xuống điểm chỉ định của Trần Lạc , trong khoang lái các phi công đã chuẩn bị sẵn tinh thần phải hi sinh.

Có người nhìn ảnh con trai mình lần cuối , có người tiếc nuối nhớ về người yêu , có người thì lo lắng cho gia đình . Ai cũng bảo quân nhân là gỗ đá , là sắt thép , trong quân đội chỉ có kỉ luật và mệnh lệnh không có chỗ cho tình cảm , nhưng đâu ai biết rằng chiến sĩ cũng là người , quân nhân cũng là người , đã là con người thì đều có tình cảm .

Chỉ huy chiến dịch tập kích bằng không quân lần này là Duy Hạo , năm nay đã ngoài năm mươi tuổi , ông nhập ngũ từ thời kì chiến tranh giữa Địa Cầu và các tinh hệ khác nổ ra , qua hai mươi năm cống hiến giờ thành chỉ huy mặt đất của không quân , trong phi đội của mình có con trai ông năm nay mới hai mươi hai , nhiệm vụ lần này cấp trên đã đánh tiếng ông có thể để con trai mình ở lại , lần này đi có thể phải hi sinh cả phi đội . Tuy làm chỉ huy nhưng Duy Hạo chưa bao giờ ưu ái con mình , ông đối xử với toàn thể binh sĩ dưới trướng đều như nhau , biết lần này nhiệm vụ có thể phải hi sình toàn bộ binh sĩ dưới trướng trong đó có cả con mình , vị chỉ huy này như già đi vài tuổi .

Gọi con trai vào phòng trước khi xuất phát Duy Hạo nói :

“ Tiểu Tứ lần này cấp trên cho phép ba giữ con ở lại , nếu con muốn , ba có thể một lần vứt hết thể diện giữ con ở lại ! “.

Đối mặt Duy Hạo là một chàng thanh niên cao , thân hình cân đối tên là Duy Tứ cũng chính là con trai của Duy Hạo , bình thường anh hay gọi con mình là tiểu Tứ , chỉ khi huấn luyện hoặc thì hành nhiệm vụ mới gọi tên thật của Duy Tứ .

“ Ba , làm quân nhân phải chấp hành nhiệm vụ , không thể vì con là con trai của ba mà được hưởng đặc quyền , dù ba có muốn con ở lại nhưng con không thể bỏ đồng đội , đây là những gì ba đã dậy con , con hoàn toàn tự nguyện tiếp thu nhiệm vụ này “ . Duy Tứ nhìn ba mình hai mắt kiên định trả lời .

“Tốt , tốt , tốt ..” . Duy Hạo vừa ôm con trai vừa nói :” Không hổ là con trai của ta “ .

“ Ba có thể cho con nói chuyện với má được không “ .

“ Có thể , tạm biệt với má con lần cuối đi , ba thật không tốt , không thể giữ lời hứa với bà ấy , không thể giữ lại con ! “. Vừa nói khuân mặt của Duy Hạo càng trở lên âm trầm , khóe mắt đã ướt , vị quân nhân đã cống hiến gần như cả đời mình cho đất nước , đến cuối đời cũng không thể bảo vệ được con trai mình .

Duy Tứ nhấc điện thoại vệ tinh trong phòng ba mình , bấm số máy của mẹ .

Píp .. Píp .. Píp .

“ A lô , lão Hạo hả , làm gì mà nửa đêm còn gọi về nhà thế “ .

“ A lô , con đây má ! “

“ Tứ nhi hả , sao vậy con , sao con lại dùng điện thoại của bố gọi cho má thế “ .

“ Má ở nhà có khỏe không ?“

“ Ừ , má vẫn khỏe “.

“ Con poom có khỏe không má , lần trước nó bị tiêu chẩy đi khám về đã đỡ hơn chưa má ?“

]

“ Con poom khỏe rồi con , giờ nó ăn uống khỏe hơn trước rồi “.

“ Đống cây con đem về trồng đã nở mầm chưa má “.

“ À đống cây xanh xanh đỏ đỏ ấy hả , có cái nở cái không , mà sao hôm nay con lại nói chuyện lạ thế , có việc gì giấu má phải không con , hay ba con lại làm gì con , để má mắng lão Hạo một trận !“ .

“ Không có gì đâu má , con nhớ má nên mới gọi cho má , má ở nhà nhớ giữ gìn sức khỏe , lần này con phải chấp hành nhiệm vụ thời gian dài , không có kì nghỉ phép , nên con gọi trước cho má yên tâm “.

“ Con đi chấp hành nhiệm vụ gì , có nguy hiểm không con? “

“ Thôi đến giờ rồi , con cúp máy đây , má ngủ ngon ! “.

“ Ừ , đi cho cẩn thận nhé con , đưa điện thoại cho ba con ma có mấy câu muốn nói với ông ấy ! “.

Duy Tứ cầm điện thoại vệ tinh đưa cho Duy Hạo , sau đó nhìn Duy Hạo , sống lưng thẳng tắp , chào ba mình lần cuối theo đúng nghi lễ của quân nhân .

“ Con về đơn vị đi , ba nói chuyện với má một chút “ .

“ Vâng , thưa thủ trưởng ! “.

Duy Tứ đi ra khỏi phòng đóng lại cánh của , Duy Hạo cầm điện thoại lên , hồi lâu ông mới dám mở miệng .

“ Bà nó à , có chuyện gì thế ?”

“ Lão Hạo hôm nay tiểu Tứ có việc gì mà phải gọi điện lúc nửa đêm thế , mọi lần đi chấp hành nhiệm vụ có thấy có gọi điện đâu ?”.

“ À .. có thể lần này chấp hành nhiệm vụ thời gian hơi lâu , nên nớ sợ bà lo lắng mới gọi điện trước “ .

Bằng giác quan thứ sau của người phụ nữ , bà biết chống mình đang nói dối , từ khi con trai gọi điện lòng bà đã bộp chộp không yên , như sắp mất thứ gì đó quan trọng .

“ Lão Hạo , chúng ta lấy nhau được bao lâu rồi ?“ .

“ Sao bà lại hỏi cái này ?”

“ Lão Hạo , dù gì tôi cũng là vợ của quân nhân được hơn ba mươi năm , có lần nào ông đi chấp hành nhiệm vụ mà gọi điện về nhà chưa , đến cả khi tôi mang bầu thằng Tứ ông đi đánh trận suốt nửa năm cũng không thấy gọi về , ông giải thích sao ?“ .

Vợ của Duy Hạo chuẩn mực là một người phụ nữ lo cho gia đình , suốt ba mươi năm đi bộ đội số ngày ông được về phép trong một năm được đếm trên đầu ngón tay , nhưng chưa bao giờ vợ ông than vãn . Bà biết ở vào hoàn cảnh này , bất kì người phụ nữ nào cũng như bà , dị tộc xâm lấn , dù có nhớ thương chồng đến mấy cũng không thể vì tình cảm riêng tư mà lỡ việc quốc gia . Suốt hơn hai mươi năm Địa Cầu chiến tranh với dị tộc , biết bao người phụ nữ như bà , thời gian đã giúp cho những người phụ nữ Địa Cầu yếu đuối mãnh mẽ cũng không kém gì đàn ông .

“ Việc quân sự cơ mật , bà đừng hỏi nhiều “.

“ Lão Hạo , vì tình nghĩa vợ chồng bao năm , có thể một lần trả lời thật cho tôi không ?”

Trầm ngâm hồi lâu ông lên tiếng “ Bà nói đi “ .

“ Lão Hạo, lần này tiểu Tứ đi chấp hành nhiệm vụ nó có trở về không ?“

" Có thể không " .

" Tiểu Tứ có từng xin ông cho nó không phải chấp hành nhiệm vụ này không ?".

" Cấp trên đồng ý cho tôi giữ lại tiểu Tứ , tôi cũng đã nói với nó , nhưng nó muốn đi , bà không trách tôi chứ " .

Đầu dây bên kia có tiếng khóc nức nở , một người phụ nữ suốt cuộc đời không được chống mình chăm lo , đến khi về già phải kẻ đầu bạc tiền người đầu xanh .

" Trước khi nó đi ông có thể bảo nó một câu dùm tôi không " .

" Bà nói đi " .

" Bảo nó là , dù nó có làm gì má nó cũng ủng hộ nó , má nó ở nhà sống rất tốt , má nó sẽ vui vẻ mà sống "

Nói dung bà dập máy , Duy Hạo thấy mình thiếu nợ người phụ nữ kia nhiều quá , mọi gia đình quân nhân ở cái thời đại này ngoài bề mặt hào nhoáng chiến đấu cho đất nước , nhưng có mấy gia đình có thể vui vẻ , người ngoài nhìn ước ao , hâm mộ , nhưng đâu biết nỗi khổ của gia đình quân nhân .

Nhìn từng chiếc , từng chiếc máy bay cất cánh , từng người từng người đi không trở về , dị tộc còn xâm lấn , thì cảnh tượng chia li thế này vẫn còn , gia đình ông chỉ là một trong ngàn vạn gia đình bất hạnh như vậy .

Trở lại phòng chỉ huy , thấy toàn phi đội đã bay gần đến địa điểm tập kích , ông nói vào loa " Ta biết nhiệm vụ này là tự sát , ai không muốn có thể quay về , mọi việc ta sẽ chịu trách nhiệm " .

Nghe xong lời của Duy Hạo toàn bộ phi đội trăm người như một đều tắt ra đa liên lạc với tổng bộ , hơn trăm chiếc gia tốc bay thẳng một đường , lần này đi bọn họ cũng không nghĩ mình có thể trở về .

 

Ychchcjvjvu Đại La Thiên Tôn 2: Vĩnh Hằng Chi Mộng

659 bình luận