Chương 43: Đêm tuyết máu đổ (2)

Quyển 1: Ti Mệnh

Chương 43: Đêm tuyết máu đổ (2)

Bỗng một tiếng hừ lạnh chẳng rõ từ đâu truyền đến. Một giọng nói của một nam tử vang lên:


- Chỉ một Dẫn Huyết cảnh tầng bảy nho nhỏ mà cũng dám náo loạn tại Phong Tuyết bộ lạc.

Dạ y nhân nội tâm chợt lóe, ngẩn đầu nhìn lên mái nhà. Chỉ thấy dưới nền tuyết trắng, một bóng người cao lớn hiện ra. Dù thời tiết rất lạnh, thế nhưng gã nam tử chỉ vận một bộ y phục thô rất mỏng. Ánh sáng từ những ngọn lửa hắt lên gương mặt hắn.

Gã nam tử cao lớn đó dĩ nhiên chính là Hầu Quân Lâu.

Chỉ thấy hắn nhún người, lộn một vòng trên không trung rồi nhẹ nhàng đáp xuống nền tuyết. Gương mặt không lộ ra một tia biểu tình nào, nhưng trong ánh mắt lại sắc lạnh giống như hai thanh đao quang.

- Giết người của Phong Tuyết bộ lạc, bất kể ngươi là ai, ngày hôm nay cũng đừng hòng thoát.

Hầu Quân Lâu căn bản không muốn dây dưa, bởi trong nội tâm của hắn dường như đã đoán được dã dạ y nhân kia là ai. Thanh đao trên lưng ngay lập tức bị hắn lấy ra, một cỗ khí thế oanh liệt bá đạo hiện ra. Hầu Quân Lâu chưa hề vận chuyển sức mạnh, thế nhưng uy thế từ thanh đao huyết hồng kia đã khiến cho cuồng phong tán loạn.

Đao thế phà vào mặt gã dạ y nhân, không khỏi khiến cho y kinh biến. Ngay lập tức, dạ y nhân vội vận dụng sức mạnh tạo thành một màn chắn, ngăn cản cỗ đao khí kia lại.

- Nghe nói Cát Nguyệt là man khí đứng đầu trong man khí trung phẩm, để xem nó có bá đạo như lời đồn.

Thanh âm dạ y nhân kia truyền tới, không rõ được thái độ của y như thế nào. Mà Hầu Quân Lâu thì chẳng thèm bận tâm, nhiệm vụ của y đêm nay chính là trấn giữ nơi này.

- Đứng đầu trung phẩm man khí thì không dám, nhưng muốn xem khả năng thực sự thì ngươi biết ngay thôi.

Hầu Quân Lâu lạnh lùng nói. Dứt lời, hắn liền trảm xuống một đường đao khí. Chưa sử dụng man khí huyết tế, ấy vậy mà trong đường đao nghe giống như tiếng gầm thét của hoang thú.

Đao khí vừa phát, những tộc nhân Phong Tuyết bộ lạc đứng xung quanh lập tức chạy ra xa. Thế nhưng vẫn không kịp, bị kình phong tạo ra bởi Cát Nguyệt đẩy ngã xuống đất, cơn đau xuất hiện dĩ nhiên không thể tránh khỏi.

Đối với tộc nhân bị thương nhẹ, Hầu Quân Lâu không có nhiều thời gian quan tâm. Giờ tâm tư của hắn đặt lên gã dạ y nhân kia.

“Để xem thực lực của ngươi tiến bộ đến đâu rồi!” Hắn tự nhủ trong lòng.

Chỉ thấy dạ y nhân ánh mắt biến đổi, bỗng một luồng khí màu bạc lóe lên, nếu người nào bị ánh bạc này chiếu vào mắt, chỉ sợ sẽ bị mù trong một khoảng thời gian.

Sau khi ánh sáng màu bạc biến mất, trên tay dạ y nhân xuất hiện một cây ngân mâu.

Hắn vận chuyển man lực, lấy ngân mâu đâm thẳng về phía trước trước, một tiếng *on gong* nhức tai, đao thế không những bị phá vỡ, ngược lại ngân mâu tiếp ngục đâm thẳng về phía trước, tốc độ dường như không hề bị suy giảm chút nào cả.

]

Lại một âm thanh tra tấn đôi tai người ta tiếp tục gảy lên, mũi thương chạm vào thân kiếm, lực thân thể mạnh như Hầu Quân Lâu vậy mà cũng bị bức phải lùi về phía sau một bước mới có thể ổn định thân thể.

Hầu Quân Lâu chân mày chợt nhíu lại, bỗng gầm lớn một tiếng, tiếng gầm như tiếng sấm nổ, khí thế trong giây lát nhảy vọt lên.

Hắn chưởng thẳng vào thân đao một phát. Y phục của dạ y nhân bị một luồng khí tức thổi căn phồng lên một vòng, cơ thể cũng không chịu nổi mà lùi về chục bước. Ngay lúc ấy, hắn cảm nhận một luồng hơi thở nguy hiểm.

Ngay lập tức nghiêng người qua một bên, chỉ nghe *xẹt* một tiếng, ánh đao chói mắt vừa xả xuống. Nếu không phải trực giác nhạy bén, có lẽ giờ phút này hắn đã trở thành vong hồn rồi. Cũng thẳng có thời gian để suy nghĩ nhiều, theo bản năng, dạ y nhân đưa chân đá vào bụng Hầu Quân Lâu.

Phản ứng của dạ y nhân quá nhanh, khoảng cách lại gần nên Hầu Quân Lâu không kịp tránh. Bị đá một cú như trời giáng khiến hắn ngã lăn trên đất. Bộ đồ vải thô dị đầy những bông tuyết.

Bởi vì thân thể hắn trải qua luyện tập nên rất cứng rắn, cú đá tuy mạnh như không ảnh hưởng gì nhiều. Bằng là người khác thì thổ huyết trọng thương rồi.

Hầu Quân Lâu chống đao đứng dậy, tuy từ khi bắt đầu hắn rất nghiêm túc, nhưng chưa hề bộc lộ chiến ý. Hừ lạnh một tiếng, trong mắt hắn bắn ra tinh quang. Giờ thì thực lực của tuyệt thế thiên tài Hầu Quân Lâu mới thực lực bộ lộ.

Dạ y nhân tuy kinh nhưng không loạn. Đối mặt với một dị sĩ Dẫn Huyết cảnh tầng thứ tám, thực lực có thể đấu một trận với cường giả Dẫn Huyết cảnh tầng thứ chín mà không rơi vào thế hạ phong, dạ y nhân không dám khinh suất.

Hắn hít sâu một cái, rồi nhắm mắt lại. Ngay khi hắn mở mắt ra, một cảnh tượng khiến cho người ta nhìn thấy liền khắc sâu trong tâm trí.

Bởi đôi mắt ban đầu là một màu đen, bên trong như ẩn chứa các vì sao. Nhưng còn bây giờ, màu đen ấy bị thay bằng một màu hoàng kim lấp lánh. Trong màu vàng tuyệt đẹp ấy, không ngờ lại ẩn chứa sát cơ khủng khiếp.

Khí thế trong giây lát của dạ y nhân cũng thay đổi đột ngột, như thể biến đổi thành một con người khác. Hầu Quân Lâu thấy vậy thì hơi ngẩn ra, nhưng khóe miệng thì nở một nụ cười hiếm thấy.

Khi cả hai bộc lộ sức mạnh thật sự của mình, tuy kể thì dong dài, nhưng tất cả chỉ diễn ra trong giây lát. Trong đêm tuyết rơi dày đặc, dạ y nhân và Hầu Quân Lâu tựa như hai bóng ma, quyết chiến giữa hai người bọ họ bây giờ mới chính thức bắt đầu.

Ti Mệnh ở bên trong chỉ nghe được âm thanh giao chiến quyết liệt. Nội tâm dấy lên một trận lo âu. Bởi âm thanh tiếng nói kia đối với hắn rất quen thuộc.

- Không được, mình không thể cứ mãi ngồi một chỗ trông đợi được.

Lần thứ hai trong cuộc đời, Ti Mệnh thể hiện một sự nghiêm túc. Hắn hít sâu một hơi, đem một lượng linh khí hỗn tạp vào cơ thể luyện hóa. Theo dòng chảy của linh khí trong cơ thể, dùng linh thức để điều khiển, chỉ thấy linh khí hội tụ dần về phía cánh tay.

Hắn hét lớn một tiếng, bàn tay siết chặt lại, gân xanh nổi lên trên trán, không do dự mà đám thẳng tới.

Linh khí biến hóa thành một dòng xoáy, chạm mạnh vào cấm chế được bố trí trên cánh cửa. Đùng một tiếng, cấm chế vốn được các trưởng lão thâm niên Phong Tuyết bộ lạc bố trí, không ngờ bị một quyền của kẻ chưa hề mở Thiên Khải làm xuất hiện những vết nứt.

Cảm thấy lực lượng vẫn không đủ, Ti Mệnh lại tiếp tục thổ nạp một lượng linh khí nữa. Lần này hắn hấp thụ nhiều đến nỗi y phục bị thổi phồng lên, chiếc áo khoác lông vừa rồi mặc lên để làm ấm cơ thể, không ngờ lại bị phá nát bởi kình lực từ trong nội thể bạo ra.

Lại một tiếng nổ kinh khủng tiếp tục vang lên. Tiếng động như vậy khiến cho cuộc chiến giữa dạ y nhân và Hầu Quân Lâu ngay lập tức bị đình chỉ lại. Sau một hồi đại chiến, cả hai trên người có không ít vết thương.

Nhưng Hầu Quân Lâu chỉ bị ngoài da, mà dạ y nhân thì hơi thở có vẻ tán loạn, dĩ nhiên cuộc chiến với Hầu Quân Lâu đã hơi quá sức với y.

Ngay lúc Hầu Quân Lâu cầm man khí Cát Nguyệt vồ đến thì cánh cửa gỗ bị đánh nát thành mấy mảnh bay về phía hắn.

Hầu Quân Lâu định khinh thường, nhưng ngay lập tức hắn cảm giác được nguy cơ đằng sau cánh cửa vỡ nát này.

Trên mặt hắn xuất hiện một tia nghiêm trọng. Khí lực vận chuyển, chỉ thấy Cát Nguyệt rực lên màu đỏ rực bao phủ toàn thân thanh đao, rồi chém một cái. Những tưởng đã phá tan được khí thế kia, nhưng không ngờ Hầu Quân Lâu lại hét vang, vậy mà cả người rơi thẳng vào bức tường đá.

Ở trước ngực hắn, mảnh áo đã bị chấn thành từng mảnh, in giữa ngực là vết bầm hình nắm đấm.

Khí lực vận chưa tiêu tan mà xâm nhập, tàn phá cơ thể. Không nhịn được, Hầu Quân Lâu thổ ra một ngụm máu tươi, sắc mặt có chút hơi tái nhợt.

Dạ y nhân trong mắt tỏ ra kinh sợ, nhìn về phía bên trong gian phòng. Chỉ thấy bên trong, một gã thanh niên gương mặt trắng bệch, hơi thở hỗn loạn, rồi bỗng phun ra một ngụm máu tươi, ngã khụy một chân trên đất.

Sau khi dạ y nhân xuất hiện, nơi này bị vây bởi rất nhiều người. Thậm chí còn có một ít cao thủ Tẩy Cốt cảnh đang ẩn mình trong bóng tối để quan sát nữa. Nhưng tất cả sự việc xảy ra quá nhanh, từ lúc cánh cửa bị phá cho đến khi Hầu Quân Lâu trọng thương, tất cả chỉ diễn ra trong giây lát mà thôi.

Đến khi vỡ lỡ thì đã quá muộn.

Dạ y nhân nhìn thấy cơ hội đã xuất hiện. Ở đây mặc dù bị vây bởi rất nhiều lính tráng Phong Tuyết bộ lạc, nhưng hắn tự tin với thân thủ của mình, những người ở đây khó mà ngăn cản được.

Nhưng hắn chưa kịp làm gì thì ngay lập tức phát giác ra được một cỗ uy áp khổng lồ.

“Tẩy Cốt cảnh? Không xong rồi!”

Dạ y nhân phát hiện thì đã quá muộn rồi. Chỉ thấy từ trong bóng tối, có ba bóng người như quỷ mị xuất hiện. Một trong số đó xuất hiện ngay bên cạnh Hầu Quân Lâu, cẩn thận đỡ hắn ngồi dậy, vừa nhét vào mồm một viên linh đan để giúp phục hồi phần nào vết thương.

Hai người còn lại, một người thì áp chế dạ y nhân, không có cho dạ y nhân bất kỳ một cơ hội nào. Còn người còn lại, chính là người suốt những ngày này duy trì lôi đài Đại Đấu Trường – ông lão họ Cảnh.

Chỉ thấy gương mặt ông ta lộ ra sát khí, nhìn chằm chằm Ti Mệnh đang quỳ nửa gối trên đất với gương mặt thê lương.

- Dám đả thương Hầu Quân Lâu, hôm nay dù là ai cũng đừng hòng ngăn ta lấy cái mạng của ngươi. Và cả tên kia nữa, phàm là dính dáng đều tru sát toàn bộ.

Ông lão họ Cảnh đằng đằng sát khí, ánh mắt nhìn Ti Mệnh giống như người chết. Uy áp từ trên người ông ta tản ra, khóa chặt Ti Mệnh lại. Nhưng ông ta đã xem thường hắn rồi.

Dù hắn đang trọng thương nặng thật, nhưng về phương diện sử dụng uy áp phát ra từ linh thức này, ông ta hoàn toàn thua kém Ti Mệnh.

Chỉ thấy hắn chống tay lên đất, rồi chật vật đứng thẳng dậy. Ánh mắt của hắn tràn đầy tơ máu, đau đớn từ thân thể dường như không ảnh hưởng gì đến tâm trí. Duy trong đầu Ti Mệnh bây giờ chỉ còn sự giận dữ mà thôi.

 

Cảm xúc bành trướng, vô hạn huyễn tưởng, thiếu niên bất bại nhiệt huyết. Đều trong Phi thiên Thần Đế

86 bình luận