Dị Khách

Chương 12 - Kỳ ngộ trong rừng U Minh - Tàn khốc

Trước Sau
Khoảnh khắc, không gian như đọng lại, sau đó vỡ tung ra thành muôn ngàn mảnh nhỏ, có sáng và có tối. Những mảnh sáng trở nên ấm áp hơn, còn những mảnh tối đen lại nhanh chóng bốc hơi, tan biến trong không khí.

Cả vùng đất bỗng tràn đầy ánh sáng.

Hàng trăm cái đầu tản mát khắp nơi, khắp chốn, gộp thành từng nhóm nhỏ, lớn thì cả trăm người, nhỏ thì ba, bốn… Những người vẫn giấu mình trong màn tối cũng vì thế mà lộ ra trước mắt mọi người.

Tất cả ngạc nhiên phát hiện bản thân đang đứng trong một kiến trúc cung điện khổng lồ tương tự như những điện thần Hy Lạp ở kiếp trước. Nơi đây rộng lớn khôn cùng, tựa như đem cả một mảnh thảo nguyên biến thành nền đất. Bao quanh hết thảy là những cây cột khổng lồ chọc thủng tầng mây ẩn hiện xa xăm nơi chân trời không thấy bờ cuối. Tất cả đem tới cho người ta ấn tượng cổ kính và trang nghiêm.

- Nơi đây là đâu?

Có người không kìm nổi mà ngạc nhiên la lên. Dõi mắt trông xa, quảng trường “lớn” mà đám người chúng tôi đang đứng hóa ra chỉ là một chấm nhỏ trong kiến trúc rộng lớn này. Thế nhưng, cũng chỉ có nơi đây là không hề trống trải.

Cả tòa cung điện trống rỗng như bị bỏ hoang.

Đáp lại những tiếng ồn ào huyên náo là vô số âm thanh trả lời: Website truyện convert TruyenCv.Com

- Nơi đây là cung điện khảo nghiệm.

- Ranh giới giữa phàm và thần.

- Lối vào và ra duy nhất.

- Tuyệt vọng và hi vọng.

Những âm thanh già trẻ, nam nữ hỗn loạn vang lên, tuy ồn ào những lại rõ ràng một cách kỳ lạ. Tôi nhìn về phía người áo xanh, sau đó đồng tử không khỏi co rụt lại. Lúc này, gã đã ngẩng đầu lên, thế nhưng quỷ dị là trong ký ức của tôi, hình ảnh vẫn dừng lại lúc mà gã đang cúi đầu.

Ảo giác?

Tinh thần hoảng hốt, tôi vội quay đầu nhìn sang hướng khác, chỉ đến lúc đó, hiện tượng quái dị mới biến mất. Bên tai tức thì vang lên giọng nữ nói nhỏ:

- Hành động sáng suốt.

- Ai!?

- Ta là người ngươi vừa nhìn chằm chằm vào ban nãy.

- Là ngài!

Theo trực giác, tôi liếc mắt quan sát xung quanh, chợt phát hiện những người khác cũng đang riêng phần mình trao đổi với không khí.

Từng giọng nói tách ra, hóa thành từng cá thể khác nhau, và rồi bắt đầu trao đổi riêng với từng người trong cung điện. Nếu chuyên chú lắng nghe thì sẽ không có việc gì, tuy nhiên, chỉ cần ai đó có ý đồ lắng nghe nội dung trao đổi của người bên cạnh, những âm thanh sẽ khuếch đại gấp hàng trăm, hàng nghìn lần, khiến người nghe đau đầu tường như muốn chết.

Đây là kinh nghiệm sau vài lần thử nghiệm của bản thân.

Màn giải thích rất nhanh thì kết thúc. Người đàn ông áo xanh chỉ dành cho mỗi người vài phút để hỏi đáp, bởi thế, chúng tôi cũng chỉ nhận được một số thông tin cơ bản về sự kiện thần bí lần này.

“Người chủ trì” – Đây là tên của người áo xanh.

“U Minh truyền thừa” – Còn đây là tên của sự kiện thần bí này.

Thế rồi, mặc kệ vô số người mạo hiểm than vãn trong tiếc nuối, các giọng riêng đơn lẻ lần nữa hợp lại làm một. Tiếng nhạc thánh thót cất cao từ trong hư không, cũng giống như cái lúc mà tôi bị vua rắn bắt tới. Người chủ trì cao giọng mà tuyên bố:

- Giờ lành đã điểm, khảo nghiệm bắt đầu.

- Cầu thang Vấn Tâm, mở!

Người chủ trì vừa nói vừa khoát tay về phía sau. Cái phất tay nhẹ nhàng vào không khí tựa như đánh ra tiếng sấm rền vang.

Âm thanh im ắng vang lên từ sâu thẳm linh hồn, khiến mỗi người mạo hiểm choáng váng. Đầu ong ong chấn động, trái tim tưởng chừng như làm việc quá tải mà sắp nổ tung, toàn bộ những người đứng trên quảng trường đều lảo đảo muốn ngã.

Tất cả hoảng hốt nhìn về chiếc cầu thang bí ẩn sau lưng người chủ trì. Từ nơi đó, một tiếng gọi tràn đầy dụ hoặc đang rủ rỉ, vẫy gọi chúng tôi nhanh chóng bước lên.

Những người không đủ định lực lập tức phóng đi, tuy nhiên, đa phần lựa chọn im lặng chờ đợi, theo dõi biến hóa. Lúc này, người chủ trì lại nói tiếp:

- Nơi đây có cái mà người mạo hiểm các ngươi vẫn gọi là kỳ ngộ. Nắm lấy nó hoặc chết. Vinh quang hoặc không có gì. Ba nghìn ba trăm ba mươi ba, ba chọn một, chỉ một nghìn một trăm mười một người đầu tiên mới được thông qua. Hai nghìn hai trăm hai mươi hai còn lại…


- Chết!!!

Lời vừa dứt, thân thể mọi người tức thì bị đẩy bắn ra xa xa hàng cây số chỉ trong nháy mắt.

Cùng lúc…

Vô số giọng già trẻ, nam nữ cùng trùng điệp rồi cất lên cao vút.

Không khí trở nên sền sệt và nặng nề tựa như hóa thành chất lỏng, mùi máu tươi tanh tưởi xộc vào mũi từ mặt đất dưới chân, bốn phía xung quanh, khung cảnh biến thành núi thây, biển máu. Người chủ trì thì lột đi chiếc áo xanh trên người, hóa thân thành ma quỷ dữ tợn, cười ha ha điên cuồng mà miệt thị chúng tôi…

Ẩn giấu trong tiếng cười man rợ đó, một luồng ma lực quái dị len lỏi vào trái tim mỗi người, kích động chúng tôi mau mau chém giết lẫn nhau.

“Giết hắn đi, hắn muốn hại ngươi.”

“Cản bọn họ lại, nếu không ngươi sẽ thất bại.”

“Đây không phải là lúc nhân từ!”

“Giết! Giết! Giết! Giết!”

Ba chọn một, cách giải quyết vấn đề nhanh nhất là gì? Mọi người không cần mất quá nhiều thời gian để trả lời vấn đề đó.

Ở đây không có luật pháp và đạo đức, thứ duy nhất tồn tại chỉ có… luật rừng!

Những kẻ phản ứng nhanh nhất lập tức vung lên hung khí trong tay. Tiếng hét thảm vang lên rồi tắt lịm, sau đó bắt đầu lan nhanh.

Khảo nghiệm đã bắt đầu rồi sao?

Tôi lo lắng nhìn về phía Huyết Thập Tự - thủ lĩnh tạm thời của đội ngũ.

- Mọi người, tập hợp lại quanh ta! – Người sau lập tức ra lệnh. Cả đội ngũ, ba mươi bảy người chúng tôi vội vàng xích lại gần nhau, đề phòng những ác ý tới từ xung quanh.

- Chúng ta nhanh rời khỏi đây!

- Không chiến đấu sao?

- Không! Đây là cuộc đua tốc độ, chém giết… chỉ khiến chúng ta chậm lại mà thôi. – Huyết Thập Tự quả quyết ra lệnh – Bảo vệ tốt bản thân mình. Chúng ta đi!

Đều là người có kinh nghiệm, cả nhóm rất nhanh thống nhất ý kiến, nhanh chóng dời đi.

Chiến sĩ bọc phía ngoài, pháp sư và tuần thú sư ở bên trong. Là một trong những thành viên có khả năng đặc thù, tôi và Huyết Thập Tự đi tại chính giữa nhất.

Sải bước đi song song với gã, lòng tôi tràn đầy băn khoăn, thế nhưng lại không dám nói thành lời. Quả thật như Huyết Thập Tự phân tích, trong trường hợp này, loại bỏ đối thủ không phải là cách giải quyết tốt nhất, mà ngược lại, tự bảo vệ bản thân, an toàn chạy đi mới là lựa chọn hợp lý hơn cả.

Thế nhưng… người chủ trì chẳng lẽ không nghĩ tới điều này sao? Tôi không nghĩ vậy.

Cuối cùng tôi vẫn quyết định nói ra suy nghĩ của mình:

- Huyết Thập Tự.

- Sao?

- Mọi chuyện dường như quá đơn giản.

- Ý của ngươi là, ừm, có lẽ ngươi đoán đúng rồi đấy. Tất cả, phòng thủ!

Sợ chuyện gì thì chuyện đó tới… Đột nhiên, một người mạo hiểm chạy ở trước nhất chợt dừng lại, quay mặt về phía mọi người, cười hề hề hai tiếng rồi nổ tung! Từng mảnh xương cốt và máu thịt hóa thành lưỡi dao nhọn bắn ra tứ phía, sát thương tất cả xung quanh.

Cuồng phong thổi tung khói bụi, đánh lên tầng tầng phòng thủ phía trước tạo ra những tiếng đinh đinh không ngừng. Mọi người còn chưa kịp giật mình thì những đóa hoa máu tương tự lại liên tiếp xuất hiện nơi những nhóm dẫn đầu.

Oanh!

Oanh!


Oanh!

Nổ tung tiếp diễn chỉ trong tích tắc, thậm chí một số người còn chưa kịp phản ứng thì tai nạn đã qua, để lại từng bãi sương máu lớn. Người chết không nhiều, thế nhưng bị thương lại là vô số. Những tiếng rên rỉ thi thoảng lại truyền ra từ trong màn sương máu…

Ngặt một nỗi, tầm nhìn bị màu đỏ dày đặc che khuất, không ai thấy gì bên trong.

Thần bí…

Và quỷ dị…

Tôi và Huyết Thập Tự quay mặt nhìn nhau, thế rồi cùng cau mày suy nghĩ. Cả hai đều biết, ở thời điểm này, chỉ có những người quen là đáng tin, dù là kẻ đó đã từng là… kẻ địch!

- Quỷ Y, phiền ngươi.

- Được.

Vẹt ra đám người, đang tính xông lên thì một bóng người đã xông lên trước nhất. Thanh niên chiến sĩ bất chấp nguy hiểm, hớt hải vọt vào làn sương máu. Truyện được copy tại TruyenCv [.] Com

- Này! Cậu muốn làm gì?

- Tôi xem xem, có ai còn sống không?

- Đứng lại!

Không để cho tôi kịp dứt lời, gã đã lao vào trong. Bết bát hơn là, như một tín hiệu, không chỉ anh ta mà rất nhiều người khác cũng làm như thế… Đây là một cuộc đua tốc độ, không ai quên điều đó.

- Khốn khiếp! – Không kìm được mà chửi bậy một câu, tôi vội vọt vào theo.

Khác với những kẻ kia, thanh niên là thật tâm tới cứu người. Bởi thế, tôi gặp hắn ngay đầu làn sương máu, đầu ghé vào trên ngực một người xa lạ, đang cố cứu người ta.

Ừm, còn là một thiếu nữ xinh đẹp, thảo nào xốc vác thế. Không ngờ người này đến giờ phút này rồi mà vẫn còn ga lăng được cơ đấy.

- Dược sư Quỷ Y, cô gái này vẫn còn sống. Xin ngài mau mau cứu cô ấy.

- Không cần sốt sắng như thế, ta vào đây cũng là ý định-- Cẩn thận!

Không hề có bất kỳ dấu hiệu gì báo trước, cô gái trẻ xa lạ nằm dưới đất chợt mở mắt, há miệng cắn mạnh về phía thanh niên.

Thiên phú Kiểm Soát, khởi động!

Ánh đao lóe lên, cùng với đó là cái đầu lâu xinh đẹp của thiếu nữ bay lên cao cao. Thi thể không đầu ngã bịch xuống đất, từ cái cổ trống không, máu tươi bắn ra tung tóe xung quanh, nhuộm đỏ thân thể thanh niên chiến sĩ… Khiến gã không biết phải làm sao.

- Này, tỉnh dậy!

Bốp!

Tôi tát mạnh một phát vào mặt thanh niên.

Gã giật mình tỉnh lại, sững sờ nhìn tôi trong giây lát, thế rồi mới nhớ ra chuyện gì vừa mới xảy ra:

- Dược—Dược sư, cám ơn ngài đã cứu giúp.

- Để sau đi, ta nghĩ chúng ta gặp rắc rối! Rắc rối lớn! - Tôi cau mày, đánh giá xung quanh.

Nhìn đám sương máu đang trái với thường quy nhanh chóng tiêu tan, bị hút vào trong thân thể những người bị thương nằm dưới đất, lại nhìn bóng dáng lờ mờ của những người tham dự đang hộc tốc lao nhanh mà qua, tôi biết, sự chả lành đã đến…

- Chúng ta rời khỏi đây mau!

Liếc nhìn thanh niên, tôi cố gắng để cho bản thân trấn định, xoay người bước nhanh ra ngoài.

- Chúng ta có rắc rối lớn!

Hướng dẫn bỏ quảng cáo

Đăng bởi: stinkbug9999 lúc 21:07:34 - 11/01/2017. Lượt đọc: 15. Số từ: 2237. Nếu thấy chương này convert hay thì ngại gì không tặng converter stinkbug9999 (10k đậu/lần), còn nếu dở quá thì đừng ngại ném (50 đậu/lần)

Đánh dấu

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái phải để lùi chương hoặc sang chương.