Đô Thị Quỷ Vương

CHƯƠNG 21 : Hạ Nhược Y tinh nghịch

CHƯƠNG 21 : Hạ Nhược Y tinh nghịch

Ngày hôm sau tại nhà Thu Phong . Thiên Long đang được Thu Phong huấn luyện buổi sáng .

“Lại đây ! Cho mày dùng mọi cách , nếu đẩy anh mày ra khỏi cái vòng này được thì mày thắng . Đánh đấm gì cũng được “ . Thu Phong vẽ một cái vòng bán kính môt mét nói với Thiên Long . “Để em cho anh hai xem thành quả luyện tập của em !” Thiên Long tự tin nói .

Qua hai tháng huấn luyện của Thu Phong dành cho mình , Thiên Long cảm thấy tự tin hơn bao giờ hết . Lúc trước cậu từng đi học võ cổ truyền nhưng những thứ đấy chả là gì khi Thu Phong huấn luyện cho cậu . Trường lớp võ bên ngoài ? Bây giờ nó thành thứ rác rưởi trong mắt Thiên Long , những trường lớp học bên ngoài chả hề thực dụng . Phải chăng chỉ tăng cường sức khỏe cho Thiên Long thôi . Những điều Thu Phong dạy cho cậu đều là thực chiến, thực tiến và thực dụng . Không có chuyện trong trường lớp dạy đầy rẫy ngoài kia có thể so sánh .

Ví dụ như trận đấu MMA . Một người là võ sĩ Vịnh Xuân Quyền chưa bao giờ đấu thực chiến bên ngoài , chỉ có đấu trên võ đài theo hệ thống môn phái . Còn một người là King boxing đã có hàng trăm trận đấu từ ngoài đời cho tới võ đài khốc liệt được công chiếu như MMA . Kết qua khi hai người lên võ đài thì Vịnh Xuân Quyền chưa đến mười giây đã bị đối thủ hạ đo ván .

Vấn đề ở đây không phải môn võ nào mạnh hơn mà là người thầy nào dạy cho học trò của mình cách thực chiến hơn . Tùy vào từng người có thể phát huy môn võ của họ đến mức nào khi đem ra sử dụng . Vì thế các môn võ dạy theo trường lớp hiện nay là không thực dụng, vì cách thực chiến của họ hoàn toàn sai lầm, đến bản thân người dạy còn ít kinh nghiệm thực chiến thì đi dạy ai ?

Đối với Thu Phong thì khác, anh áp dụng hoàn hảo các môn võ lại với nhau thành một thể để tùy cơ ứng biến . Thêm với kinh nghiệm đặc công của bản thân anh thậm chí còn ra chiến trường rất nhiều lần , bởi vậy anh không bao giờ thiếu kinh nghiệm thực chiến . Những điều anh học được, kinh nghiệm xương máu của anh phải nói là đã truyền thụ gần hết cho Thiên Long . Bây giờ Thiên Long chỉ còn thiếu kinh nghiệm thực chiến bên ngoài . Dù giỏi võ đến đâu nếu chưa một lần đánh nhau thật sự cũng vô dụng .

Thiên Long ánh mắt sắc bén nhìn Thu Phong . Cậu nhá trước một đòn ngay mặt Thu Phong rồi rụt tay lại . Ánh mắt của Thu Phong không hề chớp, vẫn đứng yên đó nhìn Thiên Long . Thiên Long lại hỏi “Anh không đánh trả chứ ?” . Thu Phong cười lắc đầu .

Lần này Thiên Long kiên định hơn, nếu không đánh trả thì chả việc gì phải ngại . Cậu tung người quay một đòn đẹp mắt của taekwondo , đòn chân 720 độ đá thẳng vào sườn phải Thu Phong . Bình Thường đòn này rất dễ thất bại thường dùng để biểu diễn chứ chả ai áp dụng vào thực chiến nhưng cũng không thể phủ nhận uy lực của đòn này . Vì Thu Phong không đánh trả nên Thiên Long mới sử dụng đòn này .

Cước của Thiên Long vừa tới gần sát sườn Thu Phong, anh liền nhẹ nhàng dùng tay hất chân Thiên Long lên trời . Rất nhẹ nhàng , đúng vậy rất nhẹ , dường như anh chả dùng bao nhiêu lực . Nhờ vào sự chính xác đúng thời điểm Thu Phong dùng lực đẩy lực . Cước của Thiên Long theo chiều ngang, tay Thu Phong theo chiều dọc . Cũng như một vậy đang bay gặp một vật cản từ hướng khác không phải đối diện hay sau lưng đâm tới thì nó sẽ bay khỏi quỹ đạo của nó . Thay vì cứ công và công với nó .

Thu Phong hất lên Thiên Long đang trong đà liền mất trớn lộn ngược té xuống đất . Chưa dừng lại ở đó , Thiên Long phủ mông đứng lên đấm đá liên tục vào người Thu Phong . Tất cả đều bị Thu Phong dùng đúng một tay gạt đi, nhưng điều quan trọng là cơ thể anh uyển chuyển chuyển động theo đòn đánh Thiên Long . Một đấm Thiên Long tới , Thu Phong đưa bàn tay ra với tốc độ cực nhanh vuốt theo hướng đấm của Thiên Long rồi phăng một tiếng nắm đấm Thiên Long văng ra . Rất nhẹ nhàng thậm chí Thiên Long còn không có cảm giác Thu Phong dùng lực gạt ra .

Thiên Long lại tiếp tục tấn công, thậm chí có lúc cậu chỉ trụ một chân trên mặt đất còn hai tay và một chân kia đồng loại tần công Thu Phong . Lần này Thu Phong phải dùng hai tay nhẹ nhàng hóa giải đòn đánh của Thiên Long .

Hai phút sau Thiên Long dừng lại thở hồng hộc do tấn công liên tục với hết sức nên đâm ra kệt quệ thể lực . Cậu vừa thở vừa nói “Hộc hôc … Anh … Hai .. làm sao mà … Đỡ hết hay vậy . Thậm chí anh gạt tay chân em ra mà em chả cảm giác gì cứ như đánh vô không khí rồi bị gió đẩy đi ấy “ .

Thu Phong cười rồi bước ra khỏi vòng nói “Vừa nãy anh sử dụng Nhu quyền . Tương tự như thái cực quyền, hóa giải các đòn một cách nhẹ nhàng . Việc này tốn rất ít thể lực nhưng muốn sử dụng được phải có độ chính xác tuyệt đối , nếu không rất dễ bị thương .” Thiên Long thắc mắc hỏi “Tại sao lại bị thương ?” “Đơn giản ! Vì sử dụng nó thì phải thả lỏng cả cơ thể, cơ không căng lên thì khi một vật tác động mạnh rất dễ bị tổn thương từ bên trong !” . Ngừng một tí Thu Phong lại nói “Mày thử đạp anh một đạp đi !” .

Thiên Long gật đầu rồi tiến lại quay người đạp Thu Phong một cái ngay bụng . Nhưng bất ngờ thay Thu Phong không hền dùng tí lực nào mà chặn được đòn của Thiên Long . Thu Phong nói “Thấy rồi chứ ? Vừa nãy đòn mày đá anh dùng tay kéo nhẹ chân mày lại rồi vuốt sang kế bên xong dùng lực đẩy nhẹ lên rồi đẩy nhẹ xuống hai lần . Như vậy lực từ đòn đá của mày được hóa giả hết .” Thiên Long mặt mày hớn hở dường như hiểu ra được gì rồi vỗ hai tại lại nói “A ! Em hiểu rồi . Đê em thử được không !”

Thiên Long vừa nói xong Thu Phong quay người đi “Tới đây thôi ! Mai tính , anh có công chuyện rồi .” “Ớ ….” Thiên Long cứng lưỡi nhìn anh mình đi vào nhà .

Thật ra chốc nữa Hạ Y Nhược sẽ tới đây đi cùng Thu Phong kiếm mặt bằng mở công ty lẫn quán bar trong hôm nay . Nửa tiếng sau Thu Phong tắm sửa sạch sẽ đồng thời khoác lên mình quần jean cùng một cái áo sơ mi sọc caro . Trùng hợp lúc đó có tiếng chuông vang lên .

“Tới rồi à ?” Thu Phong chạy ra mở cổng thấy Hạ Y Nhược đứng đó cúi đầu chào anh một cái . Hôm nay cô mặc một bộ váy ôm màu đỏ bó sát người hở ngực lòi mông khiến Thu Phong nhìn mà nuốt niếng miếng vài cái . Ngực quá lớn đi , đã vậy còn căng tròn nữa . Cỡ ngực của Nhược Y phải nói là hai tay nắm mới vừa và Thu Phong không biết số đo là bao nhiêu chỉ biết là đập mặt vô đó đảm bảo cỡ như anh cũng phải chết ngợp .

Nhược Y thấy ánh mắt Thu Phong liền ra vẻ quyến rũ nói “Mời anh đi theo em ạ” .Thu Phong thầm đổ mồ hôi nghĩ “Loại phụ như thể này không thể ăn , không thể ăn , ăn là chết ” .

Thu Phong giả vờ nhìn chỗ khác hỏi “Cô đi xe gì tới vậy , sao tôi không thấy xe cô đâu ?” . Nhược Y nhẹ nhàng trả lời “Tôi đi bằng oto !” . Nghe xong từ này bỗng Thu Phong cảm thấy mình nghèo khiết xác , tới con ả này cũng có oto thì Thu Phong chả bằng thằng ăn mày nữa rồi .

Thu Phong cùng Nhược Y đi xuống đường , vì đây là hẻm không thể chạy oto lên mà đâu rất bất tiện nên cô đành để ở dưới . Thu Phong vừa đi ngang qua nhà ông Hùng què thì bị ổng kêu lại “Ê cu ! Bồ mày hả, xinh thế ! Giới thiệu cho chú Hùng coi .” Thu Phong cười khổ nói “Nào đâu bạn gái cháu . Bạn thôi ! Ê …” Đang nói thì bỗng Nhược Y ôm lấy tay Thu Phong dí sát bộ ngực đẫy đà vào cánh tay rắn chắc của anh nói “Cháu là bạn gái anh ấy , rất mong chú giúp đỡ” .

Gương mặt Thu Phong biểu cảm rất kỳ quoặc , không biết đang hưởng thụ hay đang thầm mắng Nhược Y . Thậm chí anh còn cảm nhận rõ ràng sự đàn hồi của ngực Nhược Y . Kiềm chế, phải kiềm chế . Thu Phong cứng rắn không để ý nữa liền kéo Nhược Y đi mặc kệ ông Hùng què kêu ối ả đằng sau .

Xuống dưới đường Thu Phong bực mình nói “Cô nói cái quái gì vậy ?” . Nhược Y thấy Thu Phong bực mình liền lè cái lưỡi đáng yêu nói “Tôi chỉ chọc anh tí thôi mà . Bộ anh có bạn gái rồi hay sao mà sợ hiểu lầm ?” Thu Phong quay mặt chỗ khác nói “Làm gì có ai !” . Nhược Y nghe vậy liền chạy tới ôm tay Thu Phong nói “Vậy thì sợ gì hiểu lầm .” . Thu Phong há mồm tính nói gì thì lại thôi , kệ vậy . Được gái ôm như vậy cũng chẳng lỗ lã gì , đâm ra Thu Phong mặc kệ và cũng chỉ có thằng ngu mới đi chê thôi .

Thật sự thì bảy năm trong quân trường tới giờ Thu Phong vẫn còn là xử nam .Tuy uy phong trong mắt đồng đội nhưng sự thật vẫn là sự thật , nỗi đau thầm kín của Thu Phong cất giữ tới tận giờ chưa ai biết .

Trước đó thời còn đi học Thu Phong cũng có sáu bảy cuộc tình rồi, nhưng do thương bạn gái với những ước muốn mơ mộng cỏn con nên tới giờ vẫn còn xử nam.

Anh giữ cho em đến lúc tụi mình cưới đi ! Giữ cái rắm, ông không nện thì thằng khác nện cũng vậy . Dù có suy nghĩ như vậy nhưng Thu Phong chả có can đảm đi phá của cô nào cả . Chả biết là do nhát gái hay thương người yêu .

Cũng từ khi đi ngũ tới giờ anh chưa va chạm vào cô gái nào nên hôm nay coi như là một sự may mắn mà bản thân anh tự trao cho mình đi . Mà Thu Phong cũng không dám nhìn thẳng vào ngực Nhược Y nữa, sợ không chịu nổi lại đè ra là khổ .

Lúc này thấy Thu Phong không quân tâm tới cô nữa cô liền buông tay Thu Phong ra rồi chạy lại xe của mình mở cửa chui vô rồi chạy ra trước mặt Thu Phong . Trước mặt Thu Phong lúc này là một chiếc siêu xe Ferrari Ferrari 488 GTB gầm thấp màu đỏ tuyệt đẹp .

Thu Phong thì chả rành mấy về xe, anh chỉ biết cái logo con ngựa ngay đầu xe là của hãng Ferrari thì chắc chắn đây là siêu xe và giá cũng chả rẻ tẹo nào cả . Anh mở cửa vào trong xe nhìn Nhược Y nói “Cô cũng giàu quá nhỉ ? Sắm hẳn con xe xịn như vậy!” Nhược Y cười khúc khích nói “Đây là xe của ba tôi để lại . Tôi chỉ lấy đi thôi !” .

“Brừm ….” Nhược Y khỏi động máy lên, tiếng xe cực khỏe của chiếc 488 GTB rú lên nghe đã tai . Nhược Y đạp ga phóng như tên bắn , làm Thu Phong ngồi cạnh không kịp thích ứng anh liền la lên “Từ từ thôi ! Đây là Việt Nam đấy cô nương !” .

Đúng ba mươi giây Nhược Y chạy từ nhà Thu Phong ra tới biển rồi cô đi đường vòng vào thành phố . Tất cả mọi người đi đường từ oto đến xe máy thấy một chiếc siêu xe phóng điên dại trên đường đều né sang một bên hết . Không ai bực tức điều gì mà lại trầm trồ khen chiếc xe và cùng bàn tán xem nó là xe gì .

Riêng Thu Phong không đủ kiên nhẫn để ngồi hưởng thụ bên trong chiếc xe , tay anh lúc nào cũng nắm chặt cửa xe để sẵn sàng lao ra ngoài bất cứ lúc nào . Thứ nhất người lái xe là con gái, thứ hai đây là đường Việt Nam . Giao thông ở đây nguy hiểm bậc nhất thế giới đến những tay đua như trong phim fast and furious cũng chịu thua đường ở Việt Nam .

Những chị em phụ nữ Việt Nam tới xe tổng thống Mỹ còn bọc đầu thì không có chuyện gì là không xảy ra . Thu Phong ngồi trên xe mà cứ như ngồi trên tàu lượn siêu tốc đến nỗi thần kinh của anh cũng căng cứng , sợ mình phản ứng không kịp thì sẽ bị tai nạn chung, tuyệt đối nguy hiểm .

Mặc cho Thu Phong ngồi la ó , Nhược Y vẫn cứ lượn lách một cách vô tội vạ, đến đèn đỏ cũng chả thèm dừng . Thậm chí cảnh sát giao thông thấy cũng lười đuổi theo . Có tiền sắm siêu xe thì cũng tương tự với hậu thuẫn cực kì cao, bắt xong lại bị cấp trên gọi thả ra cũng bằng thừa . Tối nhất những anh vàng nên im lặng mà nhìn rồi lắc đầu ngao ngán .

“Két …” Bỗng xe phanh lại một cái làm Thu Phong nhoài người ra phía trước . Xe dừng lại Thu Phong ngồi thở như trâu rồi trừng mắt nhìn Nhược Y xong anh bước ra ngoài đóng cửa cái rầm lại . Nhược Y ngồi bên trong xe cười khúc khích trông rất đáng yêu .

Nhược Y bước ra khỏi xe vẫn thấy Thu Phong bực bội liền lại gần ôm lấy tay Thu Phong nói “Anh bực à ?” Thu Phong phất tay “Lần sau có chết tôi cũng không dám đi với cô ! Cái số tôi toàn gặp gì đâu không !” .

Nhược Y cười tinh nghịch rồi kéo Thu Phong vào một tòa nhà cao tầng . Vào trong Thu Phong và Nhược Y lên tầng mười lăm rồi cả hai bước ra .

 

Thế giới siêu cấp mỹ nữ, hậu cung như mây, hương diễm hệ thống... Đón đọc Đỉnh Cấp Công Tử

3 bình luận


  • 100%

    do hoàn cảnh xô đẩy thôi bác

    anhgama97nd · Phàm Nhân1 tuần trước · Trả lời


  • 4%

    dạo này mình đang làm đêm nên k up đc nên chắc lâu lâu sẽ up , nếu được hai tháng sau mình mới up đều đc

    ๖ۣۜGấu๖ۣۜ · Phàm Nhân3 tuần trước · Trả lời


  • 4%

    thêm chương đi tác ơi

    phuongtoan119 · Phàm Nhân3 tuần trước · Trả lời