Chương 18: Bước Lên Con Đường Tu Thần

Trên bầu trời u ám, từng tia chớp rạch ngang soi sáng cả một vùng, vô số hạt mưa rơi lã chã không ngớt như thể muốn nhấn chìm khu rừng phía dưới trong biển nước. Một chiếc thuyền nhỏ có hai cánh dang rộng đang bay là là trên những ngọn cây cao của cánh rừng, cách xa mấy đám mây hay giận dữ gầm thét.

Bên trong chiếc thuyền chia làm bốn khu vực chính gồm dãy phòng nghỉ, khu sinh hoạt chung, buồng chỉ huy và một căn phòng lớn khóa kín. Lúc này, tại buồng chỉ huy, thân ảnh mang áo choàng đen đang cầm lái, trong khi thiếu nữ áo lục ngồi chễm chệ trên ghế chỉ huy ở phía sau, cách hắn vài ba thước. Bên cạnh thiếu nữ, một nam tử có khuôn mặt phúc hậu đang thành thành thật thật đứng hầu.

Thiếu nữ áo lục xem xét cẩn thận lộ tuyến bay trên hình chiếu trước mặt. Sau khi xác định không xảy ra vấn đề, nàng liền yên tâm chuyển dời sự chú ý sang nam tử bên cạnh, đoạn chậm rãi nói:

- A Luân này. Ta để mẹ anh lại thành Cổ Loa, anh không để ý chứ?

Đặng Luân quay sang hướng Hồng Lăng, hơi cúi đầu chắp tay nói:

- Cô Lăng tự có an bài của riêng mình. Con tất nhiên không dám dị nghị.

- Ừ, vậy coi như ta chưa từng hỏi qua chuyện này.

Thiếu nữ vung nhẹ tay áo, người nàng hơi nghiêng sang phải, má hồng nhẹ nhàng đặt lên nắm đấm trắng tinh vốn đã chờ sẵn trên thành ghế. Nam tử cúi đầu càng thêm thấp, từ trên cao hắn vừa thoáng trông thấy một bên gương mặt tuyệt mỹ của thiếu nữ, trái tim không tự chủ đập mạnh liên hồi.

Hồng Lăng dường như không trông thấy biểu hiện khác lạ của Đặng Luân, nàng thản nhiên nói tiếp:

- Giờ ta sẽ dạy anh những kiến thức cơ bản của con đường tu Thần.

Đặng Luân vội vã ngồi xuống, hai chân xếp bằng. Trên gương mặt lúng túng đang cố giấu đi vẻ hốt hoảng trước đó.

- Tại Đông Hoang vũ trụ, điều duy nhất được thống nhất trong hàng tỷ năm qua chính là hệ thống cảnh giới tu Thần. Dù anh ở bất kỳ tộc nào, một khi đã bước lên con đường tu Thần, anh đều phải trải qua sáu cảnh giới của phàm thai. Sau phàm thai chính là Thần, trên Thần còn có Đại Nguyên Thủy Thần nhưng đó hoàn toàn chưa phải là tận cùng của con đường tu Thần. Đây là một con đường rất dài và mờ mịt, anh tốt nhất đừng bao giờ nghĩ tới việc tìm ra điểm cuối. Bởi vì nó rất dễ dàng khiến bản thân anh lạc lối, không bao giờ thoát ra được.

Gương mặt Đặng Luân vô cùng nghiêm túc, hắn chăm chú lắng nghe từng câu từng chữ, cố gắng ghi nhớ tất cả vào trong đầu. Nhưng thay vì lo lắng về những gì Hồng Lăng cảnh báo, ánh mắt của nam từ áo lục lại thấp thoáng lóe lên tín niệm kiên định về một tương lai tươi sáng trong tưởng tượng.

Sau khoảnh khắc ngắn ngủi dừng lại, Hồng Lăng tiếp tục lên tiếng, giọng nàng đều đều không chút cảm xúc:

- Trước khi thành Thần, anh phải trải qua sáu cảnh giới của phàm thai, bao gồm Nhập Môn, Linh Giả, Tông Sư, Vương Giả, Hoàng Giả và Thiên Tôn. Trong mỗi cảnh giới lại chia ra nhiều bậc nhỏ, tùy loại cảnh giới mà có sự phân chia khác nhau. Ở thời điểm hiện tại, anh chỉ cần quan tâm tới hai cảnh giới đầu, những cái khác chờ một năm sau hẵng nói tiếp…

Thiếu nữ chậm rãi bỏ tay chống má xuống, đầu quay sang nhìn tên nam tử đang ngồi dưới đất. Đôi môi anh đào vẫn liên tục nói về những kiến thức cơ bản của con đường tu Thần:

- Muốn bắt đầu tu luyện anh cần có một bộ công pháp thích hợp, nó sẽ giúp anh chuyển hóa chân nguyên khí trong tự nhiên thành chân pháp lực để tích trữ. Trong trường hợp anh muốn hiển hiện chân pháp lực thành các đòn thế thì anh cần phải tu luyện qua những bộ hóa quyết tương ứng. Ở đây ta đã chọn giúp anh một bộ công pháp và ba bộ hóa quyết phù hợp với thân thể Nhân tộc.

Hồng Lăng nhẹ nhàng vung tay trái một đường trước ngực, bốn quyển sách không tựa lần lượt xuất hiện. Trong đó, bìa của quyển đầu tiên có màu xanh dương, những quyển còn lại đều độc một màu vàng óng. Khi bốn quyển sách chậm rãi bay đên trước người Đặng Luân, Hồng Lăng liền lên tiếng nhắc nhở:

- Nhỏ máu lên mỗi quyển sách. Từ nay về sau, ngoài anh ra không ai có thể đọc được chúng.

Đặng Luân răm rắp làm theo. Hắn phát hiện giữa bản thân và những quyển sách có một mối liên hệ thân thiết. Thử cầm một quyển sách mở ra xem, Đặng Luân ngỡ ngàng trông thấy những trang sách trước đó còn trắng xóa, sau một lát dần dần hiện ra chữ viết và hình vẽ. Điều kỳ lạ hơn là hắn có thể đọc hiểu các chữ trong sách, dù trước đây hắn chưa từng được đi học.

- Được rồi. Anh có thể về phòng tu luyện, có chỗ nào khúc mắc cứ đến tìm ta.

Thu lại mấy quyển sách trôi lơ lửng trước mặt, Đặng Luân đứng dậy cung kính cáo lui, chậm rãi rời khỏi buồng chỉ huy.

- Hắn có vẻ khá lãnh đạm với tiểu thư.

Đặng Luân vừa rời khỏi, giọng nói khàn khàn của thân ảnh mang áo choàng đen liền truyền đến.

- Yêu giới quỷ kế đa đoan, chúng ta vẫn cần quan sát anh ta cẩn thận.

Hồng Lăng chậm rãi nhắc nhở, người ngả ra sau tựa vào lưng ghế. Thân ảnh mang áo choàng đen chuyển con thuyền sang chế độ Đơn Ý Bay, một kiểu lái do dạng trí tuệ đơn giản của con thuyền đảm nhận. Hắn nhẹ nhàng quay người ra phía sau, đối diện với thiếu nữ áo lục, đoạn bình tĩnh nói:

- Theo ý kiến của thuộc hạ, tiểu thư nên giao lại hắn cho thuộc hạ dạy bảo. Như thế sẽ an toàn hơn nhiều.

Trên gương mặt xinh đẹp của thiếu nữ, đôi mắt to tròn, đen láy đang nhìn kẻ đối diện không chớp. Nàng rất tò mò muốn biết nét mặt hiện tại giấu dưới lớp áo choàng màu đen có phần rách rưới của hắn.

Thân ảnh mang áo choàng đen dường như không trông thấy ánh mắt soi mói của thiếu nữ. Hắn vẫn kiên nhẫn chờ đợi nàng lên tiếng trả lời giống như mấy nghìn năm trước.

Qua thời gian một chung trà, Hồng Lăng dường như đạt đến giới hạn, nàng khó chịu nói:

- Ta lại thua... Nhưng ta sẽ không nhượng bộ lần này đâu, dù ngươi có nói gì đi chăng nữa.

- Để Đặng Luân bên cạnh sẽ tồn tại những mối nguy hiểm tiềm tàng. Thuộc hạ nghĩ tiểu thư nên đặt an toàn của bản thân lên trên hết.

- Lần trước trong doanh trại, ta đã truyền âm nói rõ ràng với ngươi tất cả, ngươi cũng chính miệng đồng ý. Giờ ngươi định nuốt lời hay sao?

- Ta…

- Không nói nữa. Ta cần nghỉ ngơi.

Hồng Lăng nhắm chặt hai mắt, hoàn toàn không để ý thân ảnh mang áo choàng đen. Bất đắc dĩ, hắn đành quay người trở lại bàn điều khiển, tập trung quan sát tình hình xung quanh con thuyền.

Đồng thời điểm kết thúc cuộc nói chuyện giữa hai người Hồng Lăng ở buồng chỉ huy, Đặng Luân đang đi tới hành lang của dãy phòng nghỉ. Từ xa, hắn trông thấy trước cửa phòng mình một cậu bé đang khoanh tay trước ngực, lưng tựa vào tường. Trên gương mặt non nớt phảng phất một tầng mây mù u ám tựa như chính thời tiết đang diễn ra ngoài kia.

Lúc này, nhận ra người tới là Đặng Luân, cậu bé Bờm liền bật người đứng thẳng dậy. Nó hùng hổ đi tới trước mặt tên nam tử, miệng lớn tiếng quát tháo bằng một giọng nói trong trẻo, ngây thơ:

- Không cho phép ngươi làm “đàn anh” của ta?

Đặng Luân khẽ vuốt cằm, mỉm cười hỏi:

- Vì sao?

- Ngươi còn dám hỏi. Rõ… rõ ràng cô Lăng nhận ta trước, ta mới là “đàn anh” của ngươi.

- Ồ… Có lý đấy. Nhưng… ta không thích.

Đặng Luân làm như vỡ lẽ, gật đầu tỏ vẻ hiểu ra. Nhưng cậu bé Bờm chưa kịp vui mừng đã bị câu sau của hắn làm cho hốt hoảng, vội hỏi:

- Tại sao chứ?

Đặng Luân đảo mắt từ trên xuống dưới trên người cậu bé tám tuổi mấy lượt, đoạn lắc đầu nói:

- Quả thực không được...

- Cái gì không được chứ?

Bờm tức giận dậm chân, nó nghĩ tên kia muốn bưng bít cho qua chuyện.

- Không thể gọi bằng "đàn anh", như vậy quá thiệt thòi. Nên gọi là "tiểu ca" mới hợp lý.

- Tiểu ca?

- Đúng, chính là tiểu ca.

Bờm nghiêng đầu nghĩ ngợi, càng nghĩ càng cảm thấy cái từ "tiểu ca" nghe rất oai phong. Nó hứng khởi nhìn sang Đặng Luân, đoạn rộng rãi nói:

- A Luân, ngươi gọi ta là tiểu ca, ta rất vui. Sau này, tiểu ca ta sẽ bảo vệ ngươi. Nếu đứa nào dám cướp đầu lâu của ngươi, ta liền đánh nó.

Nhìn cậu bé tám tuổi dư dứ nắm đấm trước ngực, Đặng Luân cười hài hước, đáp lại:

- Cảm ơn tiểu ca.

Giải quyết mọi chuyện ổn thỏa, hai người chia tay trở về phòng của bản thân, tự tu luyện riêng phần mình. Trước Đặng Luân, Hồng Lăng sớm đã truyền thụ phương pháp tu luyện cho cậu bé Bờm. Hiện tại, cả hai đều bắt đầu tu luyện cùng một thời điểm. Trong tương lai, không biết ai sẽ là người chạm tới cảnh cửa Phá Linh Giả trước tiên?

Trên một tòa đại lục rộng lớn nằm giữa vũ trụ sâu thẳm, hàng triệu Hoàng Vệ Binh của quân đội Nhân giới xếp hàng chỉnh tề, khí tức trang nghiêm mang theo áp lực nặng nề. Ở nửa bên kia bình nguyên, một trận địa lớn không kém của quân đội Yêu giới được dàn trải kéo dài vài chục dặm. Những Yêu giới thành viên, gọi tắt là Yêu viên, đều mang nặng khí tức hiếu sát, ánh mắt luôn ẩn chứa sự cuồng dã đầy khát máu. Bọn họ sẵn sàng lao vào chém giết dù ở đâu hay bất cứ lúc nào, đó là bản tính trời sinh của Yêu viên.

Trong hàng triệu Yêu viên mặc chiến giáp màu đồng đen, một thân ảnh mang bảo giáp màu hỏa hồng trở nên vô cùng bắt mắt. Thân ảnh có dáng vẻ khá cao to, từng thớt cơ bắt dập dìu như sóng cuộn, trên mặt đeo thêm một chiếc mặt nạ dữ tợn. Trông hắn tựa như hung thần của chốn chiến trường đẫm máu, vừa cực kỳ đáng sợ vừa vô cùng mạnh mẽ.

Thân ảnh đeo mặt nạ dữ tợn đang ngồi trên chiếc ghế bành cao quý nằm tại trung tâm quân đội Yêu giới, ánh mắt sắc bén của hắn vẫn luôn nhìn về phía trước tiền tuyến quân đội Nhân giới. Tại đó, có một nam tử mang chiến giáp màu xích kim, trên tay cầm Tam Xoa Kích nặng ngàn cân. Hắn thúc dục Hắc Long Huyền Mã bên dưới chậm rãi đi ra. Đoạn nhẹ nhàng giương Tam Xoa Kích lên ngang ngực, chỉ thẳng về quân đội Yêu giới quát lớn:

- Ngọc Thiên Lãng ta! Khiêu chiến Hoang Mãnh, con trai thứ mười bảy của Man Hoang Đại Lực Thần!

 

Vũ Thần Chúa Tể truyện của Đại Thần Ám Ma Sư, tr rất hay main không ngựa giống, không não tàn. AE vào đọc

Đạo hữu đã like fanpage của truyencv chưa?

0 bình luận