Hố Vàng

Chương 3 : Mộ Hán - Con trăn mốc !

Trước
Ngôi nhà của gia đình tôi nằm ở chân một ngọn đồi nhỏ thuộc một khu vực trung du miền núi,được xây dựng đã từ rất lâu rồi ,nó được bố tôi mua nó từ một bà cô già cách đây 15 năm và đến nay vẫn sử dụng khá tốt ,trải qua bao nhiêu năm chịu bao nhiêu nắng mưa mà cũng chỉ mới có thủng mái một lần cháy bếp hai lần ,bị sét đánh tới mấy lần không nhớ xây lại 4 lần, thấy một căn nhà sửa đi sửa lại nhiều lần như vậy thì chắc các bạn đã tưởng tượng ra độ nát của nó rồi.
Một căn nhà cấp 4 đơn giả chỉ có phòng khách phòng ngủ bố mẹ, một gác xép đựng đồ, phòng tôi và một nhà bếp, ngôi nhà đã được hoán cải một số lần chủ yếu là theo chỉ dẫn của mấy ông thầy phong thủy
Chẳng phải có câu “cục đất mà biết nói năng, thì thầy phong thủy hàm răng chẳng còn” hay sao
Rõ ràng là đang gạt tiền bố mẹ tôi nhưng mỗi khi tôi đề cập thì lại nói
“ Mày trẻ con biết gì mà nói”
Sáng hôm kể từ cái đêm giáp mặt với con ma nước , tôi thức dậy muộn hơn một chút, chắc là tại vì mệt hôm ấy là một ngày nắng đẹp nhưng mát mẻ có thể hiểu là một ngày đẹp trời theo cách đánh giá của tôi, chỉ mong mọi quái gở chuyện đêm qua chỉ là một cơn ác mộng kinh hoàng mà hiếm khi mình gặp phải nhưng sau khi nhìn thấy tấm vải trắng te tua nằm một xó thì tôi phải chấp nhận nhận rằng mọi sự việc đêm qua là có thật, giấu tấm vải vào trong gầm giường tôi mới bước ra khỏi phòng
Ăn sáng là món cơm chiên thần thánh của mẹ tôi chuẩn bị đi học
Tôi tạm biệt mẹ “Chào mẹ con đi”
Mẹ tôi cười đáp “ Ừ đi học đi con,à mà một chú giáo viên cùng trường bố vừa trên đó về qua nhà ta gửi lời bố nói là mai bố sẻ về nhé”
Tôi vâng dạ lòng nghĩ “ Thôi bố về mà biết vụ tấm vải trắng coi như xong”
hôm nay là thứ 2 ngày tôi ghét nhất trong tuần là vì thứ hai là ngày phải đi học sau hai ngày chơi bời việc đi học trở nên thật khó khăn năm nay tôi là học sinh lớp 9 đang học tại một trường Trung học cơ sở ở địa phương
trường cách nhà tôi 1km nên tôi đi bằng xe đạp, vào thời của chúng tôi đi học bằng xe đạp là cả một sự xa sỉ không hề nhẹ mà không phải đứa học sinh nào cũng có được .
bây giờ đi học không giống như ngày trước cứ nghe tiếng kiểng là phải đội mũ rơm rồi chạy ngay xuống hầm chú ẩn, tránh mày bay Mỹ thả bom
tôi thì nhận định mà nó thả nó thả ở Hà Nội , ở Hải Phòng ở công trường nhà máy chứ chỗ tôi nông thôm có gì đâu mà phải sợ chả nhẽ sau khi bỏ bom làng tôi nó về viết trong bảng báo cáo là
Báo cáo hôm nay thả 10 quả bom làng đông
Kết quả tiêu diệt hoàn toàn một con trâu và hai đàn vịt ? mà cũng chưa thấy nó thả một lần nào ở làng này thật.
Nên thôi nhiều lần tôi cứ ngồi lì trong lớp nghĩ bụng “ có gỏi thì lấy mạng thằng Dương này đi bố mày éo sợ” vả lại có chui xuống hầm trúng bom cũng chết sống sao được, cũng bị thói quen đó mà nhà trường không ít lần cho tôi viết kiểm điểm vì tội không tuân theo quy tắc an toàn thời chiến
sau năm 1972 thì mọi thứ trên bầu trời làng quê nghèo của tôi thật bình yên.
Tới trường rồi bây giờ cũng đã gần vào học nên chạy nhanh cho không bị muộn sinh hoạt 15p cố giáo thấy vắng thì phiền, bước vào lớp thì trống cũng kêu lên ba hồi ,
Huy còi đã tới trước tôi ngồi xuống bên cạnh nó
Không ổn rồi
tối qua nó đã thắp được hương lên mộ tôi đã ngửi thấy mùi hương trong không khí rồi nên tôi chuẩn bị tinh thần bị nó chế diễu ,một lúc không thấy nói gì thì nó hỏi tôi "Tối qua máy không ra thắp hương ở mộ à" ?
“Có..à...không hôm qua tao không đi”
Thôi thì không lẽ nói là ra rồi mà gặp ma nên chạy về có kể chuyện tối qua cho nó cũng chẳng tin ,thôi thì cứ trả lời đại cứu vớt ít danh dự .
“Thế thì tốt tao đỡ áy náy tối qua lạnh quá hơn đâu mà thi với thố cái trò vớ vẩn của thăng tiến Bò nó tưởng anh em mình ngu lắm hay sao mà đi làm cái trò giở hơi biết bơi đấy"
Tôi đáp " ừ phải .... ngu ....cái ....cái gì ? hôm qua mày không ra mộ à ?
Thằng này ngon nhỉ, báo hại hôm qua mình suýt đi đời , nghĩ lại mới thấy mình ngu thật
Huy đáp vẻ mặt hơi bất ngờ" hơi đâu mà đi làm cái trò giở hơi biết bơi đấy" Tôi suy nghĩ không đúng nếu Huy không ra mộ thì mùi hương vàng đó ai đã thắp lên hay chỉ là do mình quá sợ hãi rồi sinh ra ảo giác về cả chuyện con ma nữa hay tất cả đều là ảo ảnh tưởng tượng "
suốt buổi học hôm đó tôi chẳng học được gì trong đầu cứ suy nghĩ về chuyện đêm qua bây giờ mà đem kể cho mọi người không biết có ai tin là tôi đã từng gặp ma nước không câu truyện quá khó tin và rồi tại sao cái khuôn mặt của con ma lại quen đến thế mà tôi không thể nhớ là đã gặp ở đâu rồi lại nhớ về thăng Tiến Bò hôm nay tôi để ý nó cũng thẫn thờ không khác gì tôi
không hiểu thằng đó nó gặp phải chuyện kinh dị kì quái gì ? nhưng tôi biết chắc chuyện của nó không thể so với những gì tôi đã trả qua đêm ngày hôm qua.
tiêng trống ra chơi vang lên ..tùng...tùng...tùng
đây là lúc tôi mong chờ nhất trong một buổi học hôm nay, ra chơi là lúc có thể thoải mái vui đùa nói chuyện hợp pháp, nhưng trước hết phải đi giải tỏa căng thẳng đã
Tôi chạy ùa ra phòng vệ sinh nam gọi là phòng vệ sinh có vẻ là cao xa lắm, nhưng đây chỉ là khu nhà được xây theo kiểu nhà cấp 4 mái ngói khoảng một mét vuông được xây cao hơn so với mặt đất để có một chỗ ngồi và một cái lỗ trên dưới đất để giả buồn vào đấy, chứ hoàn toàn không phải kiểu nhà vệ sinh tự hoại ,ngồi trong nhà vệ sinh bẩn thì vô cùng ấy mà cứ suy nghĩ về những chuyện khó hiểu vừa rồi cái khuôn mặt con ma không những không làm tôi ám ảnh mà còn lài tôi tò mò muốn nhình lại thật kỹ xem là đã gặp ở đâu mà nghĩ nát hết cả óc vẫn không ra người nay.
Vẩn vơ được một lúc thì đột nghe thấy tiếng người cười nói bước vào và tôi nhận ra ngay là giọng của thăng Tiến Bò và thằng Vinh bạn thân của nó .
Thằng Vinh lên tiếng "Thế hôm qua dọa bọn thằng Dương có thành công không ?"
Tôi chú ý hơn để nghe cuộc nói chuyện hình như có liên quan về mình
Tiến Bò trả lời "thành công cái khỉ khô gì? hôm qua chúng nó có ra đâu
Mà tao kể cho mà nghe này tối qua ý tao gặp ma bây giờ vẫn đang con sợ đây đây này"
sao vậy có ma thật à ? thằng Vinh hỏi
"sao trăng gì hôm qua tao bịa ra câu truyện ma nước dọa bọn thằng Dương thằng Huy nhớ không rồi tới đêm tao chuẩn bị đạo cụ giả làm ma nước tới chỗ hẹn của chúng nó để hù dọa ai mà ngờ được vừa ra gần mộ thế là đụng ngay con ma nữ may mà tao có võ công chứ không là mất mạng rồi"
Tôi nghĩ trong đầu thôi đúng rồi không thể nhầm lẫn được cái mặt con ma kia chính là cái mặt chó của thằng Tiến Bò hèn gì thấy quen như vậy
Và theo logic mà nói con ma nữ mà Tiến bò nhìn thấy chính là tôi , võ vẻ cái quái gì sợ đến đái cả ra quần tôi nhớ không nhầm hắn ta vừa đái ra quần vừa đi rật lùi làm tôi sợ muốn chết
Mà quái lạ ma sui quỷ khiến thế nào mà nó lại cũng chạy theo con đường mương để mà chạy vào nhà ông bà tôi trốn mà lại còn còn vào bờ giếng chỉ là ngược bên với tôi mới đau chứ
hai thằng giả ma gặp nhau thì đúng là sinh ra câu truyện giở khóc giở cười này
cái gì mà ma nước với ma lửa kia chứ đều là từ miệng thằng tiến bò chui ra
Thằng tiến bò nói thêm : “Trong lúc tao sử dụng khinh công bay về thì bị con ma nước kia phục khích ở cái giếng cổ vốn nổi tiếng nhiều yêu ma....”
Tôi tự nhủ được rồi thằng chó Tiến bò mày thích ma nước phục kích à bây giờ có thằng Vinh ở đây ma nước tao đánh không lại hai thằng mày ,để đấy khi tan học cho mày biết thế nào gọi là “ Ma nước phục kích”
Đi học về tôi và Huy đón đầu thằng Tiến Bò và ngay sau khi nó đi vào khu vực vắng người thì hai thằng lao ra đập nó tới tấp nó thì cứ la lên và không hiểu chuyện gì đang sẩy ra nó cứ kêu lên chúng mày bị điên à.
‘Này thì ma nước này” thích ma nước à ? vừa nói tôi vừa đá vào lưng nó
Tôi và Huy là vậy anh em chúng tôi sống chết có nhau huống chi chỉ là đánh hội đồng một thằng vừa chơi mình
Đánh thỏa thuê chúng tôi ra về để lại thằng Tiến nằm dài trên mặt đấy chảy cả máu mũi ,không nghĩ đến hậu quả sắp phải gánh chịu khi nó đến thì thật là .
Vì một phú bốc đồng này mà tha hồ bị phạt nào chính quyên , nào nhà trường nào gia đình phạt đúng là không thiếu cấp bậc nào phạt
Nhà trường đình chỉ học 3 ngày hạ 3 bậc hạnh kiểm tức là xuống mức thấp nhất , Xã thì phạt 3 công lao động công ích , và điều đen nhất là bố tôi lại về đúng lúc tôi bốc phải một phốt nặng như vậy cộng với vụ tấm vải bị hỏng tôi thực sự đã nếm một trận đòn để đời

Nhưng có lẽ không có sự kiện này thì tôi cũng không bao giờ lại đi làm cái nghề truy tìm báu vật đầy nguy hiểm này đúng là “ Chỉ một hành động rất nhỏ trong hiện tại nó ảnh hưởng rất lớn tới tương lai”
Ngoài trận đòn đau như thiên lôi đánh của bố thì hai việc còn lại là đình chỉ học và lao động công ích không những không làm chúng tôi thấy đáng ngại mà cò cảm thấy khoái là đằng khác bỗng nhiên được nghỉ 3 ngày quả là “ Trong cái rủi thì lúc nào chẳng có cái may”
Tỉ dụ đêm hôm đó vì chạy quá nhanh bị ngã thì may không gẫy chân ,mà có gẫy chân thì may không mất mạng mà có mất mạng thì mày là còn giữ được xác đang suy nghĩ vẩn vơ tôi nhớ ra mình còn một công lao động công ích cuối cùng phải làm, việc đi lao đông khá vui và nếu vào rừng thì còn có thể mang theo ná thu để bắn chim cũng thú vị công việc cũng không quá vất vả so với lũ thanh niên choai choai chúng tôi được đóng một viên gạch vào quá trình xây dựng chủ nghĩa xã hội góp vào công cuộc cách mạng trên toàn thế giới khiến cho nhà nhà người người khắp thế giới có cơm ăn áo mặc phá bỏ mọi xiềng xích nô lệ , nghĩ đến đây tôi thắc mắc không biết ngày mai mình nhận công việc vĩ đại gì ? ...
Vậy đấy buổi sáng hôm sau tôi và Huy nhận công việc đi lấy hai bó củi cho bếp ăn của ủy ban nhân dân xã hai công việc trước là quét xân và gánh nước đều đã làm ổn thỏa
Chúng tôi cũng đã quen với việc đi lấy củi trong rừng nhưng chủ yếu toàn là đi chơi nghịch ngợm bắt chim, săn gà rừng câu cá về củi lửa gì thì cũng chẳng được bao nhiêu
Để vào cánh rừng đồ chúng tôi chuẩn bị cũng đơn giản hai thằng hai con giao đực rựa đeo bên hông,đèn pin và lần này tôi đã khôn ra hơn so với chuyến đi lần trước là có đem theo hai cục pin khô dự phòng, ngoài ra còn có một cuộn dây thừng , bi đông nước,bật lửa , lưỡi câu và dao nhỏ, một cái la bàn hoa kỳ cái la bàn này tôi mượn của nhỏ Anh hồi qua nhà nó tôi thấy có nay có dịp thì mượn dùng thử không quên đem theo cái ná thun để vào rừng săn ít chim ăn cải thiện ,thằng Huy thì dẫn theo con vàng một con chó nhỏ khá khôn giống này là gần như thuần chủng chó Việt Nam rồi lông vàng như nghệ bốn chân như có 4 cái tất trắng tai cụp mắt sáng ,tuy nó không phải chó săn nhưng có còn hơn không có một con chó đi theo trong rừng vô cùng là tiện lợi khi lạc đường có thể dựa vào nó mà ra khỏi rừng, vì vốn trên đường đi chó luôn liên tục đánh giấu bằng mùi cái nữa là không may có gặp hổ, báo, lợn rừng thì nó như một cái rada mặt đất phát hiện được từ rất sớm để mà còn biết cách đối phó nên tôi ken thằng Huy “ Huy còi hôm nay khôn nhỉ”
Vừa nói tôi vừa vuốt ve con Vàng , nó mừng vẫy đuôi lia lịa ,lương thực đem theo gồm cơm nắm , muối lạc và một ít cá khô, Sáng đi chiều về nên như vậy chắc là đủ lắm rồi.
Mọi hành trang chuẩn bị đầy đủ khi chuẩn bị suất phát thì tôi mới để ý sao Huy hôm nay ít nói thế nhỉ mặt cứ đăm chiêu
Chắc là nó buồn vì vụ hạ hạnh kiểm nếu còn tái phạm có lẽ sẻ không được học lên Phổ thông trung học
Mà cũng là tại tôi kéo nó vào chuyện này
Tôi liền an ủi nó “ Đồng chí Huy nhà ta hôm nay buồn thế nhỉ , không sao đâu năm nay không được lên lớp thì năm sau lên cuộc đời còn dài lo gì
À mà tao nghe là mấy em lớp 8 xinh lắm học lại năm sau có khi lại...
Chưa nói hết câu thằng huy đã nói “không phải tao đang lo chuyện khác , chuyện bố tao”
Tôi giật mình “ Chú Chú Minh làm sao cơ ?” tôi đã thực sự lo lắng đối với tôi chú Minh bố của huy cũng là một người thân không chỉ vì tôi chơi thân với Huy mà còn là vì chúng là sĩ quan quân đôi đây là hình mẫu mà tôi muốn hướng tới tương lai tôi muốn trở thành bộ đội tôi thấy ai cũng yêu quý bộ đội cả nên tôi thích đơn giản là vì thế
Huy đáp “Bố tao không sao cả nhưng hôm qua tao nhận thư bố tao bảo là , nhưng hiện nay ở biên giới tây nam nước ta bị bọn khơ me đỏ liên tục quấy phá , nhiều lần chúng còn vượt biên qua nước ta rồi giết dã mam đồng bào ta ở phía biên giới nếu việc này không thể giải quyết bằng ngoại giao thì nước ta sắp phải chiến tranh một lần nữa.
Nghe đến đây tôi toát hết mồ hôi niềm vui hòa bình thống nhất chưa được bao lâu thì tin chiến tranh lại đến .
Tôi thật không thể hiểu nổi tại sao bọn giặc lại muốn xâm lược đất nước Việt Nam này đã có quá nhiều binh đao quá nhiều bom đạn máu chảy trên đất nước này khi nào là đủ khi nào đất nước này mới có một nền hòa bình bền vững.
Tôi biết Huy lo cái gì mai đây rồi một lần nữa bố nó lại phải cầm súng phải chiến đấu bảo vệ đất nước và không biết lần này có sẩy ra chuyện gì chẳng lành không
Về thực lực ngay cả được Trung Quốc và phương tây hậu thuẫn thì Khơ me đỏ cũng không phải đối thủ của Việt Nam nhưng chiến tranh mà cho dù chiến thắng thì chuyện thương vong là không thể tránh khỏi.
Nói đoạn nhình mắt thằng Huy cũng hau hau đỏ tôi cũng không nói gì thêm nữa Huy đã mất mẹ trong chiến tranh , và nếu giờ đây bố nó qua đời thì nỗi đau này quả thật quá lớn để ma nói một đứa 15 tuổi cha mẹ đầy đủ khỏe mạnh như tôi có thể hiểu và an ủi Huy được.
Nhưng dù sao thì cũng phải hoàn thành công việc trước mắt đã.
Tiến vào khu rừng , loại rừng nơi chúng tôi định vào lấy củi là một rừng nhiệt đới loại rừng rất phổ biến ở những vùng đi qua vĩ độ 28 của xích đạo
Đặc điểm là mưa nhiều , thảm thực vật phát triển mạnh đa dạng, khá đặc chưng cho Châu Á, Châu Úc, trên đường đi tôi cố pha trò để làm cho thằng Huy nó đỡ buồn nhưng có vẻ nó thích ngắm cảnh hơn, ngoài bìa rưng nên cây cối mọc khá thưa xa xa có cá đàn bướm đen không biết tên gọi là gì bay lên bay xuống như những chiếc là rụng mùa thu, có một số chỗ còn hình thành những con đường mòn nhỏ do thợ săn và những người đi đốn củi tạo ra , đi trên con đường mòn nhỏ tôi bất giác mà nghĩ vì sao tất cả các con đường mòn đều nhỏ vậy nhỉ , chắc cũng giống như bụng dạ con người vốn hẹp hòi ganh đua nhau , vì quyền lợi mà chém giết lẫn nhau tạo ra từ chính những sự việc đó chỉ là khổ đau cho chính con người đặc biệt lại là những đứa trẻ ,
Những đứa trẻ từng được sống và cảm nhận chiến tranh như chúng tôi,
Đên gần trưa thì đã vào sâu trong rừng nơi có những cây gỗ cho củi tốt nhất ,chúng tôi chỉ cần mỗi người một bó củi là hoàn thành rồi nên công việc cũng nhanh chóng được hoàn thành thuận lợi chỉ trừ vài vết đốt của muỗi rừng , cho dù trời nắng khá to nhưng cũng may là cây cối rậm rạp nên mát cứ phải gọi là như chặt củi trong nhà.
Làm việc xong còn thừa thời gian chúng tôi chia nhau mà đi bắn vài con chim câu vài con cá đốt lửa nướng ăn cùng cơm nắm muối lạc đúng là “ăn khi đói thì ăn mầm đá cũng ngon”
Tất nhiên không quên phần của cậu Vàng vẫn luôn ngoan ngoãn chạy theo
Chén no say tôi và Huy còi nghỉ ngơi một chút lấy sức chiều còn đem củi về nộp
Nữa là hoàn thành nhiệm vụ .
Đến chiều sau khi đã nghỉ ngơi đầy đủ tinh thần hồi phục đeo bó củi lên vai hai thằng tôi từ từ tiến ra khỏi rừng .
Trong lúc đi chúng tôi có nổi hứng nói chuyện về những động vật nguy hiểm trong rừng và cách đối phó nào rắn,nào,hổ ,báo ..v..v
Thì thì Huy còi phá nát câu truyện
“tao mắc tè quá đợt tao chạy ra giải quyết tí nhé”
“ Ừ để bó củi đấy tao coi cho”
Nó chạy khuất ngay sau một cái cây to ,tôi còn la lớn lên
“ Nhanh lên nhé , chiều muộn mất bây giờ “
Nó bảo “tao biết rồi”
Ngồi xuống vuốt ve con Vàng
Nó vẫy duôi mừng tíu tí nhìn kĩ con này cũng đáng yêu đấy chứ nhỉ
Khi nào bố nguôi giận cũng phải đòi mua cho bằng được một con
Chứ thích nó quá cứ mãi ngắm con mèo mướp già nhà mình nuôi từ lâu cứ chạy đi chạy lại thì thật là chán.
Đột nhiên tôi thấy trên mắt con vàng hiện ra một tia cảnh giác , ngay lập tức nó quay ngoắt đâu về phía thằng huy vừa chạy đi sủa liên lục , cùng tiếng gầm gừ cảnh báo
Tôi giật bắn người vì chưa bao giờ thấy con vàng dữ như vậy chắc là có chuyện gì rồi và bình thường khi nó sủa to thường là có thú dữ
lần trước con vàng cũng kêu như thế này thì một con lợn rừng suất hiện “ Nói thêm cho các bạn đừng lầm chứ đi rừng mà gặp lợn rừng không có súng thì con nguy hiểm không thua gì gặp phải hổ dữ thực sự là vậy lợn rừng vô cùng hiếu chiến lại khỏe nên rất nguy hiểm”
Lại nghe thấy tiêng hét của Huy còi , biết có chuyện chẳng lành
Rút con dao đang đeo bên hông ra chạy ngay lại chỗ con vàng sủa
Ra đến nơi thì thấy thằng huy đang nằm co trên mặt đất bất tỉnh nhân sự
Cầm lăm lăm con dao trên tay tôi bắt đầu quan sát chắc là gặp phải lợn rừng bị nó húc rồi
Quả này nguy to mõm lợn rừng cứng như sắt thép cộng với sức khỏe của cái gống này, thằng Huy lần này ma không bị gẫy xương thì có thể gọi là kì tích so sánh được với việc người Mỹ lên mặt trăng rồi.
Tôi không lại gần chỗ Huy còi ngay mà quan sát thật kỹ sung quanh, thật là kì lạ nơi này không giống chỗ vừa mới có một con lợn rừng chạy qua cây cối không hề gẫy đổ hơn nữa trên mặt đất cũng không hề có giấu vết di chuyển của động vật và con người , tôi thực không phải thợ săn chứ vs cũng có tí năng lực quan sát dấu vết ,con mắt của tôi tuyệt không thể vừa có con vật nào chạy qua lớp lá khô này mà tôi không biết
Nếu không phải là động vật càng chẳng thể là con người vậy cái gì đã làm thằng Huy ra nông nỗi này , nghĩ đến đây tôi bắt đầu toát mồ hôi lạnh .

Cũng tại vì ngày thường hay nghe các câu truyện ma về ma rừng quá mà báo hại bây giờ sợ như vậy không lẽ bây giờ lại gặp thật
Nào là ma rừng rút ruột, ma rừng hút hồn người..v..v , những câu chuyện ấy chẳng hiểu mình thích nghe làm gì cho bây giờ không dữ được cả bình tĩnh.
Đang hoang mang tột độ không biết phải đối phó với một thứ mà mình không biết như thế nào,thì đội nhiên tôi cảm nhận tấy có một bàn tay nắm chặt lấy gót chân lôi mạnh về sau mạnh đến nỗi làm tôi không dữ được thăng bằng nên ngã dài ra đất, làm văng mất con dao trên tay, quay đầu nhìn lại.
Con mẹ nhà nó ngay sau tôi là
một con trăn không lồ mình mẫy mốc meo như một khúc gỗ lâu năm con này cỡ đại dễ phải dài tới 15 m vòng thân đã to hơn một cây tre trưởng thành rất nhiều ,vừa rồi là nó ngoạm vào chân tôi , thảo nào khi di chuyển nó không để lại dấu vết như những con vật khác
Rất may là nó chỉ ngoạm vào ống quần chỉ bị sơ sước nhẹ chứ không thì với sức lực của bộ hàm nó mà không ngoạm bay bàn chân của tôi mới là lạ và cũng không có độc , con trăn này thật là dữ bình thường loài chăn rất hiền cho đến khi chúng đói mới tấn công động vật khác, con này ắc đã rất là lâu không được ăn nên mới hung dữ như vậy
.nói thì nhanh nhưng mọi chuyện chĩ diễn ra trong có chưa đến một giây đồng hồ, tôi lôm côm tìm cách đứng dậy tìm com dao để phản kháng và nhận ra đây là một quyết định sai lầm , con trăn nhanh như cắt đã quấn lấy bàn chân tôi và chỉ trong vài giây nó đã quấn quanh người tôi như một sợi dây thừng khổng lồ
Cố gắng di chuyển nhưng vô vọng càng ngày vòng dây của con vật càng siết chặt , bây giờ tôi bắt đầu cảm thấy khó thở , tôi biết tập tính loài này trước khi ăn thịt ai nó sẻ siết chặt làm gẫy xương mềm thịt con mồi dể dễ tiêu hòa với một con mồi thượng phẩm như tôi thì có lẽ nó phải tiêu hóa hết nửa năm là nhanh nên nó không chủ quan nà nuốt nguyên con như tôi được.
Bị thân hình nhầy nhụa lạnh như đá của con vậy quấn quanh thật là đáng sợ không nhẽ cuộc đời mình phải kết thúc ở đây ư , không nhẽ mình lại làm mồi cho trăn trong cánh rừng này ư , thật là một điều khó chấp nhận,
Tôi còn gia đình còn bố mẹ còn tương lai mà , tôi thực sự không muốn chết phải tìm cách để được sống
Mình phải sống phải tìm cách đúng lúc đó tôi thấy phần chóp đuôi của con trăn phe phẩy qua lại trước mặt .
Hồi trước tôi có hỏi ông nội tại sao khi bắt rắn phải bắt đường đuôi rắn ,ông nội tôi bảo là “sức lực của con rắn tập trung hết vào phần đuôi nên khi ta cầm đuôi con rắn sẻ không bị nó cắn”
Tôi có gắn rút được cánh tay trái ra bắt cái đuôi con trăn đang ve vẩy như cái cần gạt nước xe hơi ,rồi bỏ thằng vào mệnh mà cắn một cái thật mạnh mạnh hết cỡ mà tôi có thể, hình như cắn mạnh đến mức gần đứt lìa cái đuôi của nó, chỉ còn bám vào cơ thể lủng lặng nhờ một chút da thịt bầy nhầy, mồm tôi thì đầy máu trăn , vị của thứ máu trăn của nó thật là tanh tưởi lợm dọng , khó nuốt
Máu bắn lên tung té khắp mặt mũi tôi ,con trăn bắt đầu nới lỏng vòng dây bằng thân thể của nó kiến cho bây giờ tôi có thể nhảy ra ngoài và thở được, vừa vùng được ra ngoài tôi chộp ngay con dao dưới mặt đất của mình quay về phía con trăn đang phát ra những tiếng kè kè yếu ớt,
Chóp một tiếng vang lên con dao đi một đường ngọt lịm qua cổ con trăn đang lao ngược về phía tôi lăm xuống đất như một cục đá miệng vẫn há to ,phần thân thể còn lại của con vật sau khi cựa quậy một chút cũng bất động báo hiệu cái chết của nó ,
Tôi đã thắng đã cứu sông mình và Huy tôi la lên để ăn mừng chiến công của mình “ Muốn giết tao à , tao sẻ chết nhưng không phải ngày hôm nay” nhưng vừa dứt lời trời đất cứ tối sầm lại, bước loạng choạng một hai bược tôi cũng ngã ra đất bất tỉnh.
Trong lúc bất tỉnh tôi có mơ phải một giấc mơ kì lạ , tôi thấy tương lai của mình lúc đấy tôi không hề biết lớn lên mình sẻ gặp phải công việc gì, chỉ thấy mình thật tự do tự tại thích dấn thân vào mọi chuyến mạo hiểm thực là một cuộc sống tôi hằng mong ước.
Tỉnh dậy thì thấy sắc trời đã chuyển qua mầu vàng báo hiệu mặt trời sắp lặn và màn đên sẻ bao phủ khu rừng này cũng không biết mình đã ngất bao lâu , bàn chân bị con trăn mốc cắn vào của tôi đã được thằng Huy buộc lại bằng vai từ cái áo của nó
Bên trong còn bỏ thêm một lớp lá cây cộng sản tên khoa học của cây là Chromolaena odorata cây này còn hay gọi là cây cỏ lào , bơp bớp , bà ha ,vv.vv tùy từng vùng miền mà có tên gọi khác nhau đặc điểm là có thể dùng làm thuốc cầm máu rất tốt, không biết thằng Huy kếm đâu ra lá này trong rừng nhưng cũng may mà nó tìm ra để cầm máu cho tôi được.
Nó bảo “ Mày có sao không, vừa rồi tao thấy con trăn hoảng quá nhaye rật lùi vào thì trúng phải một hòn đá vấp ngã đập đầu vào khúc cây kia bất tỉnh , đến lúc thức dậy thì thấy màng nằm bên xác con trăn mày giết nó à ?”
À cơ hội thể hiện của mình đến rồi đây tôi vội vàng đáp lời “ Không tao thì ai , con xà tinh này không ngờ lại lợi hại như vậy may mà tao có thần công tích lịch xuân thu kim cang đao pháp ảo diệu vô cùng biến hóa vô biên , khiến cho con vật hoa mắt , ngay lúc đó thì vung dao chém lìa cổ con xà tinh , rồi thấy chờ mày ngất lâu quá nên đánh một giấc cho đỡ mệt.
Rôi tôi kể cho Huy nghe về chuyện vừa rồi như thể tôi đã đánh nhau với một con rồng.
Nhưng thằng đó biết tính hay ba hoa khoác lác của tôi nên chắc cũng chẳng tin
Nói rồi mới nhớ mày phải cảm ơn con Vàng nhé không có nó báo hiệu tao không chạy ra cứu mày đâu”
Nói đoạn tôi vuốt ve con Vàng đang ngồi cạnh vẫy đuôi mừng nó nhẩy cả lên người tôi liếm mặt.
Huy “ ừ cảm ơn mày không có mày có khi hôm nay hai thằng mình tiêu rồi”
Một thằng thôi tôi nói
“ Sao lại một thằng thôi , vừa rồi không phải nó chén mày xong rồi không lẽ bỏ qua tao ?, tao không tin là thịt mày ngon hơn thịt tao đâu Dương à”
“Không ý tao không phải vậy tao biết tập tính loài trăn mốc này vốn khi đã ăn được một con mồi cơ tao với mày là đã no rồi phải đợi một thời gian dài nữa mới có thể ăn tiếp , thực quả đó mà tao bị ăn thì chắc mày thoát được” Tôi giải thích.
Huy cười nói “ Thôi giáo sư sinh vật học , học thì dốt mà biết cả cả cách trăn tiêu hóa nữa kia à”
“cái gì mà sinh vật học, đây là động vậy học, sinh vật thì phải có cả cây cối nói đến cây cối thì phải phân họ nào họ dương sỉ , họ thực vật thân gỗ...
Cả hai người một chó mãi vui đùa đến lúc gần tối mới hay , thôi thì cứ ở đây đốt lửa lại có thịt trăn sãn sàng như vậy thì tội gì không ở lại đây ăn uống no nê chiều muộn về cũng chưa muộn dù sao thì cái chân của tôi cũng không thể nào liền lại ngay được, cho nên không phải vội.
Lấy bi đông nước ra uống một hớp thật nhiều cho đỡ khát ,rồi cùng Huy mổ thịt trăn nước ăn , tôi có một ít muối tiêu cay nên lại càng tăng thêm hương vị cho món thịt , vốn đây là muối tôi đem theo để nướng chim còn thừa ai ngờ ở đây có lúc dùng đến, mùi vị của con trăn này quả thật không tệ chút nào vừa thơm vừa béo lại dai ngon như thịt gà đồng,khiến tôi ăn hoài không biết chán.
Huy còi còn bôi bác tôi “Đồng chí Dương ăn uống phải cẩn thận đấy, con trăn này đã sống không biết bao năm trong rừng ăn thịt bao nhiêu người xem bộ dạng ăn của đồng chí ,thì đến lúc họ về đòi mạng thì đừng bảo họ vui tính nhé”
“ Ôi tôi ăn là ăn thành quả của mình săn được ,tôi chỉ sợ có ai đó đang ăn ké thì họ mới về bóp cổ thôi”
“ Đồng chí lại văn với tôi rồi tôi nghe nói là ma rất thích thịt những người nhiều thịt như đồng chí Dương đây ,đen về có thể là giả cầy bẩy món , còn tôi mà bị ma bắt về thì chỉ có đem hầm xương nấu nước canh thôi”
“ Thôi không tán nhảm nữa , bây giờ ae ta mà có một chai rượi nếp ăn với thịt này thì phê nhỉ”
“ Bây giờ kinh tế bao cấp đâu cho phép buôn bán cá nhân tiểu ngạch đâu, muốn mua rượi thì phải ra tiệm tạp hóa có phiếu mới mua được, ngày trước bác tao từng bán trộm rượi , bị phạt đến mức kỉ luật đuổi ra khỏi đảng” Huy trả lời
Không biết nhà nước còn giữ cái hình thức kinh doanh bao cấp này đến bao giờ nữa, chiến tranh đã kết thúc rồi nên đổi hình thức kinh doanh để phù hợp với thị trường mới”
Sống trong thời đại của chúng tôi thì có cả trăng ngàn điều bất cập khó giải thích con đường xây rựng chủ nghĩa xã hội chắc chắn không hề dễ dang với nhân dân Việt Nam , nhưng tôi nghĩ chắc chắn dù mất bao nhiêu thời gian một ngày nào đó 100 năm , 200 năm nhất định chúng ta sẻ thành công
Ăn uông no nê thì lại buồn ngủ chẳng phải có câu “căng da bụng trùng da mắt”
Hay sao.
Nhưng dù sao thì cũng phải về tôi đứng lên bảo cứ để củi ở đây mai vào lấy cũng được chẳng ai ăn trộm củi trong rừng đâu yên tâm đi ,hai thằng mình đều bị thương không bị khiển trách đâu.
Huy bảo đồng ý ngay.
Thằng Huy tuy rất có tài nhưng ăn nói rất kém , thú thật nếu đặt nó trong một tập thể thì ít có khả năng lãnh đạo nó chỉ có thể là tay chân đắc lực được thôi chơi với nó nhiều nên tôi biết rõ tính nết của nó.
Về khoản này nó thua xa tôi nên đồng ý ngay bất cứ quyết định nào của tôi đưa ra trong các hoạt động của hai thằng, tôi thì không thích thế chút nào tính nó như thế sau này ra đời chỉ thiệt thân.
Tôi lấy cây đèn pin ra còn thằng Huy thì cầm một cây đuốc nó vừa tự chế từ một cành cây, vải và dầu hỏa nó đem theo, đang định đi thì nhình thấy cái đầu con trăn nằm dưới đất mồm vẫn há to trực cắn thôi thì dù sao cũng cò chỗ trong túi nên tôi nhặt về làm kỉ nệm phơi khôi rồi bầy tủ chơi cho vui.
Hành trình lại bắt đầu lần này không phải đeo củi nên thoải mái hơn nhiều con vàng chạy lon ton phía trước hai thằng tôi theo sau tiến ra khỏi rừng theo con đường cũ.
Đi thì nếu tôi tính không sai thì chỉ cần 30p là ra khỏi rừng nhưng đây chúng tôi đi cảm giác đã vài tiếng đồng hồ mà chưa ra được khỏi rừng điều này càng ngày càng làm tôi lo lắng,
Lôi cái la bàn USA ra thì nó cứ quay tít tù mù chỉ hướng đông tây nam bắc loạn xạ không rõ phương hướng bây giờ đã thấm mệt tôi bảo Huy hay là tìm một chỗ nghỉ tạm lại đêm nay, sang mai xem đây là ở đâu rồi tìm cách ra khỏi rừng.

Hướng dẫn bỏ quảng cáo

Đăng bởi: ♫๖ۣۜTrang๖ۣۜ♫ lúc 18:06:36 - 06/12/2016. Lượt đọc: 33. Số từ: 6345. Nếu thấy chương này convert hay thì ngại gì không tặng converter ♫๖ۣۜTrang๖ۣۜ♫ (10k đậu/lần), còn nếu dở quá thì đừng ngại ném (50 đậu/lần)

Đánh dấu

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái phải để lùi chương hoặc sang chương.