Hư Nghĩ Phá Thiên

Chương 19: Năng lượng bạo phát ( 1 )

[ Khu vực bãi quái level 3 Thỏ. ]

Nơi đây không có bất kì dãy phân cách hay cát cứ đảo nhỏ, chỉ đơn thuần một bình nguyên rộng lớn chảy dài cỏ non xanh mơn mởn.

Dưới đất là chi chít từng gò đất hang động nhỏ, cạnh bên đứng một chú thỏ xám đáng yêu tai dài, à không còn có thỏ vàng, thỏ đỏ đủ loại màu sắc khác nhau.

Phong cẩn trọng tiến tới trong tay thanh Kunai bén nhọn khư khư giơ lên trước mặt nhằm đối phó với bất kì tình huống bất ngờ nào.

Rít…

Tuy nhiên chỉ thấy thỏ quái vểnh vểnh đôi tai run run hai cái liền quay sang nhìn hắn, phát tiếng kêu rít rít nhỏ trong miệng ba chân bốn cẳng chui toạt vào hang, hai con thỏ kề bên cũng theo sát chạy trốn.

"Đậu xanh. Đúng là nhát như thỏ"

Phong tức giận than một câu, lần này có vẻ không đúng lắm khi mỗi bước đi là xung quanh đàn thỏ đều trở về hang, cho dù có đạp vỡ cửa động bọn chúng vẫn không mãi may nhúc nhích, chỉ cần rời đi đủ xa phần đất đỗ vỡ lại tự do hồi phục.

Chẳng lẽ mình lại bị vây khốn ở đây rồi sau, ý định chuyển sang level 4 bãi quái đã xuất hiện trong đầu, nhưng khi Phong vào đủ sâu nơi dày đặc hang thỏ thì một vài tiếng rít nhỏ vang vọng từ nền đất lên.

Vụt.

Đồng loạt từ trong hố sâu cả nhà thỏ ào ạt kéo ra chạy thành vòng tròn quanh người hắn, tốc độ nhanh đến phải căn mắt, cố tập trung mới xác định được số lượng.

Vụt.

Lại đồng loạt từ 360 góc độ cả đàn thỏ nhảy bổ về phía hắn cắn mạnh.

-1 -1 -1 -2 -3 -1 -1 -2 -1 -3 -2. . .

24 con số đỏ hiện lên trên đầu, sau một kích vũ bão liên hoàn, Phong ra đi 52 điểm HP.

Thật khủng bố, thậm chí còn vượt qua sức mạnh trước khi hắn trả lại thanh Katana cho Bỉ Ngạn.

Cấp tốc nhẩm tính về cơ hội đào thoát gần như bằng không, Phong lập tức không ngừng tấn công hòng giết được càng nhiều quái.

Tuy nhiên có vẻ không hoàn toàn đơn giản như suy nghĩ khi việc chém vào cùng một mục tiêu trong vòng xoáy siêu tốc kia đòi hỏi mức độ chính xác cực kì cao.

Buông lỏng toàn thân Phong mặc kệ ý thức về tránh né hay phòng ngự chỉ tập trung vào các bé thỏ đang chạy.

Hây. . .

-38 -38 -38

Phải mất năm cú chém mãnh liệt mới kết thúc sinh mạnh quái thỏ, biến nó thành tử khí bay mất, nhưng hắn chẳng có thời gian vui mừng khi vừa nãy năm lần đã dư ra hai lần chém hụt, làm thanh máu ngoài dự đoán thiệt hại hơn phân nửa.

-38 -38

-1 -2 -1 -2 -3 -1 -2 -2 -. . . .

Chỉ vài giây trôi qua nhưng như chạy đua với tử thần Phong hài lòng mĩm cười khi bên tai vang lên âm báo.

Đinh.

[ Chúc mừng chủ nhân kích sát thành công Thỏ Nhút Nhát.

Thưởng: 70 exp 70 đồng 《 Lông thỏ 》x1 ].

[ Thông báo người chơi bị Thỏ Nhút Nhát kích sát ].

※※※※※

Từ bệ phục sinh bước ra, nhìn thanh kinh nghiệm tràn 80%, Phong rất may mắn lúc trước chọn giết Gà Lôi, không thì giờ chạy đi qua lại farn thỏ chắc cả ngày mới tăng nổi cấp.

Một con đã lên đến 70 exp thì chỉ cần trảm sát năm con nữa là lên cấp 6, lúc ấy liền có thể một lần nữa lấy lại kinh người lực sát thương mà còn có thể thực hiện dự định chưa làm như Phó Bản level 5 hay thậm chí là nhiệm vụ kích sát 200 con quái bằng phi tiêu.

Phi tiêu!

À! Đột nhiên nói tới đây hắn nẩy ra sáng kiến liền nhanh chân chạy tới chỗ đàn thỏ.

[ 《 Thuộc tính 》

Tính Danh:Thỏ Nhút Nhát.


Đẳng cấp: 3.

Tích trữ kinh nghiệm: 70.

Hp: 160/160

Thể công: 8.

Thể thủ: 2.

Kỹ năng:

1. Thính giác bén nhạy: có thể phát hiện địch nhân cách xa 5m.

2. Răng nhọn: gây 130% sát thương vật lí.

3. Hang thông suốt: giúp cả gia đình thỏ lẫn trốn tập trung thành một thể.

4. Vòng xoáy tốc độ: kết hợp của rất nhiều thỏ với nhau, tăng tốc độ 10%, giảm chính xác đối hương 10%, tăng công 10%.

Tầm nhìn: 1m ].

Rút ra thanh Kunai Phong canh chuẩn đầu lâu thỏ xám ném.

Vụt.

[ Skill bị động: Kỹ thuật phóng ném phi tiêu chưa được kích hoạt, tỉ lệ trúng hạ thấp. ]

Chạy! Thỏ nhỏ rút vào hang động làm Phong tức giận kéo lại dây thép tìm kiếm con mồi khác.

Vụt. vụt. vụt.

Toàn chữ miss nổi trên đầu, Phong bỏ cuộc vì khả năng nhạy bén của loài thỏ, phi tiêu chưa đến đã phát hiện tiếng gió rồi, đành trở lại với cách thức dụ cả đàn.

Một khi bị vây là không cách nào thoát ra để uống bình máu, chỉ có thể một lần farm một là chết mà thôi.

Năm con nói là ít nhưng cũng ngốn gần một tiếng cuối cùng của ngày hôm nay, vừa chợt thấy ánh sáng lé lên thăng cấp không gian một lần nữa ngưng động rồi ý thức hắn hoàn toàn biến mất chìm vào mê man mộng ảo.

Đinh.

[Hệ thống thông báo ngày 1/4/2017 tại Hư Nghĩ thế giới kết thức, chúc mọi người một ngày mới tốt lành. ]

Oáp.

Phong tỉnh dậy thấy mình lại một lần nữa trở về với căn phòng ký túc xá quen thuộc, bởi vì hôm qua có một trận cầu siêu kinh điển nên cả đám cùng phòng đều kéo ra ngoài từ sớm chỉ có hắn là ở lại chờ đợi Hư Nghĩ mở cửa.

Nhìn con số tại tuyến có vẻ khủng bố thế kia nhưng tính cho cùng chỉ tầm khoảng 1/30000 người trên địa cầu tham gia, bỏ qua số lượng trẻ em dưới 12 tuổi thì tỉ lệ trên cũng cực kì nhỏ bé.

Nhưng nhờ vầng sáng gom gọn người trong một phạm vi nhất định nên người quen dễ dàng đi cùng một nhóm với nhau hơn, tựa như đám bạn thời cấp 3 Tùng Toàn An vậy.

Lấy tay quơ loạn Phong nắm điện thoại di động lên.

"Mới hơn 5h sáng sao!."

Bình thường tầm hơn 6h hắn mới rời giường chuẩn bị đi giao sữa.

Định thiếp đi tiếp thì cảm giác cơ thể vô cùng thanh tỉnh, một tí ti buồn ngủ đều không có.

Xoa xoa đầu, Phong buồn bực bậc người ngồi dậy chạy vào đánh răng rửa mặt.

Tiếng động đánh thức mấy tên bạn cùng phòng còn đang mơ ngủ:

"Ế, lão Phong làm gì thế, chẳng lẽ đi hú hí? Hèn gì mà hôm qua ở nhà giữ thân không xem Mu đá. Ơ vãi! Chỉ mới 5h, phắc! để yên cho ka ngủ."

Khăn bông lau loạn quanh mặt cùng đầu tóc, Phong bước ra khỏi nhà tắm không thèm chấp bọn mê sảng nói mớ, giờ này có muốn Fa cả đời mới hẹn gái đi chơi.

Bạch.

Kéo lên chân chóng xe đạp hắn rời khỏi túc xá chạy vào giao lộ.

Đường vắng, sương đêm mỏng mảnh vô cùng mát mẻ cho những tháng ngày hè này.
Đột nhiên chân ga hắn không ngừng run động cấp tốc đạp, hắn chỉ biết làm thế là cực kì thoải mái khi năng lượng tuôn chảy trong từng sớ thịt phát nhiệt.

Đạp đạp, lộc cộc vù. . .

Tốc độ ngày một nhanh, chiếc xe như hỏa tiễn lao vút.

※※※※※

"Thật, kiếp nó đen."

Vì thời đại tiên tiến, người dân thường thức khá khuya cũng như giờ công xưởng được hoạch định cụ thể, 5 giờ là thời gian khá yên tĩnh trên đường lộ, thế nhưng lúc này lại có một đoàn xe treo dán nhãn đỏ huy hiệu hình khẩu pháo lớn bắn phá ì ạch chạy.

Nếu là người trong nghề có thể dễ dàng nhận ra, đây là nhóm cổ động viên cuồng nhiệt của các câu lạc bộ bóng đá.

" Lần sau mà gặp bọn nhóc kia nữa thì đừng trách ly cà phê cứng à." Một thiếu niên ra vẻ cáu giận khi nghe trung niên cầm lái than.

Trung niên cầm lái khuôn mặt giương lên vẻ khinh thường an ủi:

"Đừng vội, thắng thì được troll thôi, MUDS thì cũng chỉ là MUDS, trắng tay vẫn hoàn trắng tay."

"Hừ, trận Mu đá 10h45 vậy mà dám vát mặt lì ở lại tiệm café đợi chọc quê nữa chứ, chẳng qua là hôm nay thiếu San Chéc thôi không thì lão Pep no hành với chúng ta."

(Ta viết tắc chơi chơi không ý đã kích ai với lại đây không phải địa cầu, mọi người đọc vui vẻ thôi nhá. )

Đoàn xe đã chuẩn bị sẵn sàng để đi bảo cho chức vô địch tối nay của Asrana trước Mc, thế mà thất vọng tràn chề, đám fan đang tiêu ngỉu bỗng một chiếc xe đạp với tốc độ cực nhanh chạy song song đến cạnh xe ô tô, thậm chí tốc độ không hề giảm mà còn chuẩn bị vượt nữa.

Khều khều trung niên tài xế, thiếu niên chỉ:

"Ca nhìn kìa, tên xe đạp đó bị thần kinh à, chạy bán sống bán chết vậy."

Nhìn theo hướng ngón tay, một người điềm tĩnh như anh ta cũng phải rống giận:

"Nhìn kĩ lại đi, là huy hiệu của quỷ đỏ, hắn là MUDS, đáng chết, còn dám ra đây thị uy, cho ta vượt."

Nhấn đạp chân ga xe ô tô tăng vọt mã lực vù vù xông lên.

Người thiếu niên đạp xe kia chính là Phong, hắn không biết tự nhiên gây vào chúng nộ, mà đang một bầu lửa đốt tim gan phải phát tiếc cho hết, như bị tiếng còi xe phía sau kích thích hắn lại đạp nhanh chân tăng max tốc độ.

Vụt.

40, 45 km/h 50 km/h…, thiếu niên fan Asrasa cạnh ghế tài xế sợ hãi nhắc nhở:

"Trung ca, không ổn đâu, sắp vào nội thành khu dân cư, dù ban đêm nhưng giới hạn chỉ 50km/h, thêm nữa sẽ bị Quang não chộp tới đó."

Cắn răng trung niên tài xế rống to:

"Ta không tin tên nhóc kia trâu bò vậy, giữ tốc độ này đợi hắn kiệt sức thì bắt lại."

Đám thiếu niên còn lại ngồi sau nghe thấy liền cười nham nhở:

"Thông hắn, thông hắn."

Tiếng reo hò dậy sóng, từ tối qua tới giờ ăn thiệt thòi nhiều phải kiếm cớ giải khây thôi.

Vụt.

Bỗng cả đám trợn tròn mắt khi xe đạp một lần nữa tăng tốc kéo ra khoảng cách, một mặt đỏ bừng trung niên tài xế chưa bao giờ thấy qua tên điên như vậy, không là quái vật, ngẫm nghĩ lại thân là xe ô tô lại bị khinh thường đến thế là cùng nên một lần nữa đạp mạnh chân ga.

Vút.

Xe băng băng chạy lên toan chặn đầu đối thủ nhưng tinh tang tiếng gọi từ màn hình nhỏ dưới kính xe, một khuôn mặt nữ người máy nhưng bây giờ lạ chuyển sang màu mắt đỏ nghiêm khắc cảnh cáo:

[ Thông báo chủ xe đã vượt qua giới hạn cho phép lưu thông tại khu đô thị, đề nghị lập tức giảm tốc độ, giấy phạt sẽ được chuyển tới chủ sỡ hữu trong vòng 3 ngày. ]

Xong! Xong thật rồi! nhìn thần kì xe đạp quẹo vào khúc cong, cả đám một mặt mộng bức nhìn.

 

Mệt mỏi với những truyện suôt ngày chỉ biết tu luyện, chán nản với các nhân vật não tàn? Hãy đến với Đạo Quân của đại thần Dược Thiên Sầu, truyện đầy những màn đấu trí, hack não, tính kế đến không tưởng nhưng không phải yy tự sướng mà đầy logic.