Hư Nghĩ Phá Thiên

Chương 2: Học viện Ninja.

Ninja thế giới, Học viện tân thủ số 3.

Liên miên không dứt những vệt sáng cắt ngang bầu trời phủ xuống chiếc bục phục sinh tại góc đông học viện, điểm báo một bước ngoặt mới mở ra cho thế giới này.

Khắp nơi, từ cao cao tại thượng chưởng khống một quốc gia Kage, lãnh chúa đến tại biên cảnh tấp nập tới lui canh phòng Hạ Nhẫn đều đồng loạt dõi mắt về nơi đây.

Trong màn sáng một thiếu niên tóc đen, mắt tuy hơi nhỏ nhưng sáng lên vẻ tinh ranh, khuôn mặt trái xoan mũi cao, miệng treo nụ cười khinh khỉnh của trẻ trâu bất cần đời nện bước khoan khoái đi ra, hắn vươn tay chấp lại hình ống trước miệng như cố hò hét gì tuy nhiên giữa chừng phải ngưng lại bật thốt:

"Con bà nó, bọn điên này."

Đúng vậy, đây không ai khác chính là thiếu niên may mắn Trần Phong vô tình lạc vào trò chơi Hư Nghĩ thế giới, từ lúc theo chỉ dẫn của tiểu tinh linh Hoàng Sen đi đến thông đạo nối liền hai thế giới, hắn càng cảm nhận rõ ràng hơn được tính chân thật của trò chơi này, mỗi bước là cứng rắn dặm trên mặt đất bền chắc, mỗi bước là từng tia gió mát thổi lùa ngang vai.

"Quá chân thật đi."

Đây là biết bao nhiêu mơ ước của giới game thủ Á Tinh à, hôm nay có thể tự thân thể nghiệm Phong khẳng khái dự định chạy một vòng quanh thế giới bên ngoài hét to cảm xúc.

Nhưng sau màn sáng là đầy rẫy một đám nhóc thiếu sĩ diện nhanh hơn một bước chạy đầy đất thét dài: "A a a a" rồi.

Mất hứng thú Phong mắng chửi mấy câu xong lặng lẽ bước đi thăm dò xung quanh.

Game gì cũng vậy, điều tra thông tin tìm hiểu kĩ càng trước mới là vương đạo, tuy những kẻ đi đầu hay thường gọi là Thủ Sát sẽ có rất nhiều phần thưởng phong phú, nhưng với một free user bao năm, máu đã ăn vào tận xương tủy, Phong rất ít khi ôm vào hi vọng may mắn mỏng manh.

Nơi này gần như toàn bộ không gian là một tòa học viện được xây cất ôm trọn trong tường thành bằng gỗ bao vây, bên trong có rất nhiều gian phòng khác nhau, phần lớn trên tấm nhãn treo trước cửa đều ẩn màu xám ngăn chặn đi vào, chỉ có 3 nơi là rõ ràng màu sáng:

-Phòng học: trong đây hầu như không có đồ đạc gì ngoài bàn ghế.

-Phòng y tế: trống không chẳng có gì ngoài bốn vách tường, nhưng khi bước vào lại mang một cảm giác khoan khoái nhất định-Tít:

[ Hệ thống nhắc nhở: Phát hiện Phòng y tế học viện tân thủ ninja mở chức năng phòng y tế hồi máu và charka:

- 1 phút ngồi xếp bằng giúp ninja tăng 5% máu.

- 1 phút ngồi xếp bằng giúp ninja tăng 3% charka. ]

Giọng nói của tiểu tinh linh to rõ vang lên bên tai giải khai thắc mắc của Phong, hèn gì có cảm giác là lạ như thế, xiết xiết nắm tay thoải mái, hắn xoay người bước đến căn phòng cuối cùng, bây giờ tạm chưa cần tới nơi đây.

-Phòng nhiệm vụ: bên trong chỉ có một chiếc bàn ngồi lẵng lặn trên đó là một người phụ nữ khá xinh đẹp, mặt im lặng cùng nụ cười hòa ái ngồi ngay ngắn cầm một sắp hồ sơ khá dày.

Phong bước đến phía trước nhờ tiểu tinh linh quét hình:

[ Thuộc tính

Nhân Vật: Sadoru 《 Màu xanh lam 》

Tư chất: 1. 4

Phong Hào: Không

Đẳng cấp: 32 - Chức: Trung Nhẫn - Giáo viên trường học ninja.

? ? ? ]

"Hoàng Sen, sau ta không kiểm tra được số liệu nhân vật vậy."

Lập tức bên tai Phong vang lên lời đáp:

"Hì hì, Sen không biết."

Ầy, được rồi, hắn biết tiểu bất điểm này không thể tin được, nhưng lần này lại phá vỡ nhận thức mới về " không thể tin được là như thế nào ".

"Ông trời à, có thể cho ta một tấm bản đồ ta tự mò được à, ông không rành khoa học kỹ thuật thì đừng học đòi chơi trí tuệ nhân tạo, có được không à! ."

Đang che trán lẩm bẩm, thì mặt hắn chợt đen lại khi thông báo tiếp nối:

"Hu hu, chủ nhân đáng ghét, muốn vứt bỏ người ta."

[ Hệ thống thông báo: -5 điểm thân thiện tinh linh. ]

Xong! Đậu đen rau muống, đã nhọ còn mắc cái eo nữa, dù không biết độ thân thiện quan trọng ra sao nhưng chơi game bị trừ chỉ số là đã thấy thua rồi, Phong uất ức nuốt lại câu định hỏi tiểu tinh linh về độ thân thiện nghĩa là gì, xụ mặt quay sang hỏi Sadoru:

"Cho mình nhận nhiệm vụ."

. . .

Im lặng, sau 1 phút không có ai trả lời Phong cứ tưởng Sadoru bỏ đi mất rồi, mới ngước đầu lên, trước mắt vẫn là nụ cười hòa ái đầy nhiệt tình kia.

"Ơ, tỷ tỷ xinh đẹp cho đệ nhận nhiệm vụ đi."

. . . nụ cười hòa ái.

"Tiểu thư Sadoru, xin cho kẻ hèn này được lĩnh nhiệm vụ, dù cho dầu sôi lửa bỏng vẫn không từ."

Phong khua tay múa chân bắn nước bọt văng tung toé nhưng vẫn không thể lay động được mảy may chút nào người đối diện.

. . . nụ cười hòa ái.

"Ơ đậu xanh, tình hình gì đây, sáng nay mình lỡ bước chân trái xuống giường sao."

Vô cách khả thi, người thì không dám đụng, với kinh nghiệm chơi game bao năm hắn biết xúc phạm NPC chính là tìm đường chết, người ta đường đường 30 cấp, đến chỉ số mình còn không thể xem được thì một búng tay là về thành hồi máu.

Vò đầu bức tay, đột nhiên một sáng kiến nảy ra, Phong chòm người đứng dậy dựa sát vào vách tường bên cạnh giả vờ nắm nắm quyển sách nhưng ánh mắt thì liếc vào chồng danh sách nhiệm vụ trên tay của Sadoru.

Tuy nhiên chỉ vừa nhìn, Sadoru đã nhẹ nhàng từ từ quay đầu sang, vẫn . . . nụ cười hòa ái, Phong giật mình lấy tay xoa ót cười làm lành theo.

"Hề hề."

Nhưng hai cặp lông mày lá liễu kia chợt chụm lại, ánh mắt bốc lên tia lửa.

"Đậu xanh à."

Bùm. . .

※※※

Lại một vệt sáng dài phủ xuống bục phục sinh, Phong trưng mặt bánh bao lòm còm bò ra.

"Ta không chơi nữa, đây là ngược đãi à."

Nói thì nói vậy nhưng hắn vẫn triệu hồi thanh thuộc tính quan sát thiệt hại khi vừa về thành dưỡng sức sau một viên hỏa cầu bắn ra từ miệng của Sadoru.

[ 《 Thuộc tính 》

Tính Danh: Mọt - Set: Không.

Phong Hào: Chưa có

Đẳng cấp: 1 - Chức: Học viên.

Kinh nghiệm: 0/100

Máu: 40

Chakra: 25

Thể Công: 2

Nội Công: 3

Nhẫn công: 4. 5

Thủ Thể: 0. 5

Thủ Nội: 1

Nhẫn thủ: 1. 75

Nguyên Tố: Không. ]

Thở phào, cũng may chưa ảnh hưởng chỉ số nào, không thì có mà nhảy sông tự tử vì chơi dại à,

"À khoan, hình như có gì đó thay đổi."

Phong rà soát từ trên xuống dưới một lần nữa mới búng tay kêu rõ to hô:

"Là nó."

 

Tuyệt thế thiên kiêu chuyển thế trọng tu chỉ có thể là Long Huyết Thánh Đế,chiến tận Thương Thiên.

0 bình luận