Kiếm Thần Trọng Sinh Đấu La Đại Lục

Chương 2 : Vân Chính Thiên

Đấu La Đại Lục, Nhân Vực.

“ẦM“

“ẦM ! ẦM“

Bên dưới một cánh đồng xanh mát mắt, có một tên nông dân đang hỳ hục cày ruộng, đột nhiên trên trời vang lên vô số tiếng gầm vang vọng, sấm chớp giật lên liên hồi, tựa như như một cơn giông bão khủng khiếp chuẩn bị trút xuống mảnh đất hiền lành này. Hắn ngẩng đầu lên trời khẽ chau mày nói.

“Oa ! Lại gầm nữa. Xem ra hôm nay khí trời đặc biệt không tốt”

“Được rồi Tân ca, chúng ta gặt hết phần này lập tức trở về, dạo này trời cứ hay như thế, mùa màng thất thu, xem ra năm nay lại đói kém nữa rồi”.

Bên cạnh người được gọi là Tân ca này là một người phụ nữ đang gánh lúa, nàng cũng ngẩng lên nhìn sắc trời sau đó lên tiếng than thở. Mùa vụ mỗi năm thu hoạch không có bao nhiêu, chỉ vừa đủ để bán ra một ít lấy tiền tiêu xài, còn lại dự trữ để nấu cơm cho gia đình.

Đấu La Đại Lục sau một vạn năm, thời đại nhân loại nắm giữ vận mệnh của mình đã qua đi, bây giờ hồn thú mới là chân chính chúa tể của mảnh đại lục này. Nhân loại thì thu mình trong Nhân Vực nhỏ bé, hầu hết người dân bình thường đều mưu cầu cái ăn sống qua ngày mà thôi.

“Phi muội, chúng ta về sớm thôi, hôm nay ta muốn nấu cho nàng một bữa”

Hắn tên đầy đủ là Vân Lý Tân, cùng với thê tử Hàn Phi là một trong số nhiều gia đình sống ở một thôn nhỏ gần Long Thần thành. Hàng ngày họ đều ra đồng làm việc, đây là công việc chính kiếm lại thu nhập cho họ trong thời buổi hiện nay. Cứ mỗi một tuần Vân Lý Tân lại đem nông sản đi bán cho các thương gia trong Long Thần thành.

Long Thần thành này được đặt tên theo một vị đỉnh cấp cường giả từng tồn tại một vạn năm trước, truyền kỳ về hắn, nhân loại hầu hết đều được học, hắn vốn dĩ đi từ một tên hồn sư sở hữu phế võ hồn, sau đó từ từ đạp lên hết thảy, trở thành một vị đại năng hiếm có.

Hắn chính là Đường Vũ Lân, phong hào Long Thần Đấu La, dùng thực lực mạnh mẽ quét ngang vô số hung thú, bảo vệ từng mảnh lãnh thổ cho nhân loại, trong đó có tòa thành thị này. Để tưởng nhớ công ơn Long Thần Đấu La, Thành Chủ đầu tiên đã quyết định lấy tên Long Thần thành, cái tên này đã theo họ suốt vài ngàn năm nay.

Trong lúc Vân Lý Tân và Hàn Phi chuẩn bị ra về, gió bất chợt thổi mạnh hơn, nhanh chóng làm đổ cả những bao lúa họ vừa thu hoạch được. Trời lại tiếp tục gầm vang, có cảm giác như đây là tiếng gầm của một hồn thú cường đại, mỗi lúc một tiến về phía họ.

Vân Lý Tân toan chạy tới thu dọn thì đột nhiên cả vùng trời trong nháy mắt tối sầm lại, hình ảnh bàn tay to lớn đột nhiên xuất hiện trên không trung, hung hăng xé rách cả bầu trời, tạo thành một vệt đen ngòm hắc động. Bên trong đó rõ ràng có vô số đạo bạo phong càn quét mà ra.

Vân Lý Tân thấy một màn này lập tức nội tâm kinh sợ, hắn sợ rằng hung thú thực sự xuất hiện tấn công Long Thần thành. Bởi vì cũng chỉ có hung thú mới có thể phá toái không gian mà đến.

Hồn thú cấp bậc chia làm mười năm, trăm năm, ngàn năm, vạn năm và mười vạn năm. Hồn thú đạt tới mười vạn năm tu vi liền có hai sự lựa chọn mang tính định mệnh. Một là nó có thể trùng sinh thành nhân loại, như vậy tu vi lập tức mất hết, phải tu luyện lại từ đầu. Sau đó chỉ cần đạt tới Hồn Thánh cấp bậc liền chân chính hóa thành người.

Trong lịch sử có rất nhiều trường hợp hồn thú mười vạn năm đi theo con đường này, ví như thê tử của Hải Thần Đường Tam, người sáng lập Đường Môn uy danh hiển hách suốt ba vạn năm qua. Nàng là một đầu Nhu Cốt Mị Thỏ mười vạn năm trùng sinh thành người.

Bất quá lựa chọn này quá sức mạo hiểm, xui xẻo nhất có thể bị cường giả cấp độ Phong Hào Đấu La cảm nhận được khí tức hồn thú tồn tại trong huyết mạch mà ra tay liệp sát. Nhưng bây giờ hầu hết hồn thú đều không màng đến hướng đi này nữa. Căn bản nhân loại thiên phú trong mắt bọn chúng, đã không còn quan trọng.

Lựa chọn thứ hai chính là tiến hành độ kiếp mỗi mười vạn năm, nếu thành công lập tức trở thành Hung thú chức danh, từ đây chỉ có thể tiếp tục tu luyện, không thể trùng sinh thành người nữa. Cho nên Hung thú một vạn năm trở lại đây, xuất hiện không ít. Đến nỗi nhân loại đã hoàn toàn vô phương chống cự.

Phá toái không gian mà đến, đích xác chỉ có hồn thú cấp bậc hung thú có năng lực này. Vân Lý Tân và Hàn Phi không hẹn mà cùng cắm đầu chạy như điên. Đối mặt những thứ kinh khủng này, bọn họ căn bản không có khả năng thừa nhận.

Lúc hai người đang bỏ chạy thì từ trên trời cao đánh xuống một tia cực đại lôi điện, cày nát cả một vùng đất thành vô số lỗ thủng. Ngay vị trí lôi điện đánh xuống mạnh nhất, xuất hiện một đoàn lôi vân như ẩn như hiện, phản phất mắt thường đều có thể nhìn thấy linh lực gào thét như bão vũ, một mảnh nặng nề khí tức phủ xuống bao trùm cả không gian.

“Oe . . . Oe . . . !”

“Oe . . . Oe . . . Oe . . . !”

Tiếng khóc trẻ nhỏ bất ngờ vang lên trong không gian hỗn loạn đó, xuyên qua vô số lôi vân rốt cuộc bay vào trong tai Hàn Phi. Nàng cước bộ lập tức dừng lại, ngẩng đầu lên nghe ngóng.

“Nàng làm sao thế, mau chạy tiếp đi”.

Đột nhiên thê tử đứng lại, Vân Lý Tân hét lên.

“Ngươi im lặng một chút, ta nghe được có tiếng trẻ nhỏ khóc đâu đây, ta phải quay trở lại tìm nó, nếu không nó sẽ không sống nổi”.

“Không được” Vân Lý Tân nghe vậy lập tức cả kinh. Dị tượng xuất hiện làm trời đất nghiên lệch như thế này, cho dù có chạy vào trong thành cũng không chắc thoát thân, vậy mà Hàn Phi lại còn muốn quay lại tìm kiếm, cũng không biết nàng có thực sự nghe rõ hay chỉ là tiếng gió mà thôi.

Sinh tử lúc này trong gang tấc, nghe thê tử nói vậy, hắn làm sao không nổi giận.

“Nàng không được đi, ở đây không có đứa bé nào cả, nàng nghe nhầm rồi”

Vân Lý Tân mất kiên nhẫn nói, hắn tiến tới nắm tay Hàn Phi dự định kéo đi.

“Ta không có nghe lầm, chắc chắn là có, ngươi cứ đi trước đi, một lát ta sẽ đuổi theo, không thể bỏ mặc một tinh linh nhỏ bé như vậy được”

Hàn Phi vốn là người nhân hậu, bỏ lại một đứa trẻ giữa muôn trùng nguy hiểm, nàng tuyệt đối không làm được. Gạt tay Vân Lý Tân sang một bên, Hàn Phi quay đầu chạy ngược lại.

Vân Lý Tân trong lòng thầm kêu khổ, lập tức chạy theo sau.

Không gian hỗn loạn, lôi vân xuất hiện khắp bốn phương tám hướng tàn sát bừa bãi làm cước bộ hai người thập phần nặng nề, bất quá phu thê hai người vẫn kiên trì tiến lên phía trước xem xét.

Sắc trời lúc này đã bị một màn đêm đen tối bao phủ, hai người rất khó khăn mới có thể duy trì việc tiến hành tìm kiếm.

“Nàng có chắc ở đây chứ ?”.

Vân Lý Tân lo lắng lên tiếng hỏi.

“Ta nghĩ như vậy, thanh âm ấy đột nhiên vang lên trong đầu ta, như nó đang cầu xin sự giúp đỡ, chúng ta nên tìm kỹ một chút nữa …”

Hàn Phi chưa dứt lời, thanh âm kinh hỉ lại vang lên.

“Tân ca, ở bên này, ta thấy rồi”.

Vân Lý Tân theo tiếng gọi của Hàn Phi mà chạy lại, chỉ thấy lúc này trên người nàng đang ẵm một đạo nhỏ bé tinh linh. Là một bé trai khấu khỉnh, da thịt trắng nõn bụ bẫm, trên đầu mái tóc màu bạch kim khẽ lay động.

Thật là một đứa trẻ đáng yêu.

Vốn dĩ hắn đang quấy khóc, được Hàn Phi bế lên dỗ dành rất nhanh chìm vào trong giấc ngủ. Hắn ngủ rất ngon, như bỏ mặc hết tình cảnh hỗn loạn đang diễn ra.

“Quấn hắn vào trong đây, chúng ta mau chóng trở về thôi”

Vân Lý Tân lấy ra một cái khăn to quấy lấy cơ thể nó vào trong, sau đó che chắn cho thê tử, hai người lập tức rời đi không dám ngoảnh mặt nhìn lại.

Không biết tại sao từ khi phu thê họ tìm được đứa bé này, khí trời bắt đầu khởi sắc, linh lực tàn sát bừa bãi từ từ ảm đạm, không tới thời gian một nén nhang đã hoàn toàn biến mất. Trả lại một mảnh yên tĩnh cho thôn nhỏ này.

“Nàng quá sức mạo hiểm, nếu lỡ như có chuyện gì thì sao”

Trở về nhà an toàn, Vân Lý Tân lên tiếng nhắc nhở. Nghe vậy Hàn Phi chỉ lè lưỡi cười nói.

“Ta cũng biết là nguy hiểm, bất quá ta với đứa bé này như có nhân duyên a, nếu không tại sao chỉ có mình ta nghe được tiếng kêu khóc của nó”.

Vân Lý Tân nghe vậy chỉ hừ lạnh nói.

“Là nàng đứng gần hơn nên nghe được chứ sao, được rồi dù sao cũng đem nó cứu ra, mau đem tắm rửa rồi tìm lại cha mẹ cho nó thôi”.

Sau đó hai người đi hết mọi căn nhà bên trong thôn, cũng không có tìm ra được cha mẹ của đứa bé này, cũng không có người nào biết nó là con ai. Ngoài ra vẻ ngoài của nó có vẻ khác người, đa số người dân cũng không dám tiếp xúc quá nhiều.

Cuối cùng phu thê Vân Lý Tân bất đắc dĩ đành phải nhận nuôi nó. Dù sao Hàn Phi cùng Vân Lý Tân cũng không thể có con, việc nhận nuôi đứa trẻ này hoàn toàn tự nguyện, Hàn Phi cũng lấy làm vui mừng. Từ đây căn nhà nghèo nàn của họ lại có thêm một miệng ăn.

Tiểu hài tử không thể không có tên, Hàn Phi sau một đêm trằn trọc suy nghĩ đã quyết định đặt cho hắn một cái tên theo họ của Tân ca.

“Con chính là trời cao ban tặng, vì vậy từ nay nên gọi là Vân Chính Thiên”

Vân Chính Thiên lớn lên bình thường như bao đứa trẻ trong thôn, chỉ có một điểm đặc biệt kỳ lạ là mái tóc của hắn thủy chung một màu bạch kim, hắn càng lớn càng bắt đầu lộ ra vẻ tuấn dật trên gương mặt, da dẻ hồng hào, tâm tính lại có phần trầm ổn, hoàn toàn không giống như những đứa trẻ khác.

Bởi vì bên trong hắn có một bí mật động trời. Toàn bộ ký ức của kiếp trước, Vân Chính Thiên vẫn còn nhớ rất rõ. Hắn là ai, hắn làm nghề gì, hắn không quên một chút nào.

Kiếp trước của hắn, hắn sống rất thọ, bất quá không rõ vì lý do gì sau khi từ giã hồng trần, hai mắt nhắm lại một lát, mở ra thì đã xuất hiện tại mảnh đại lục này.

Xuất hiện trong hình hài một tiểu hài tử, tất nhiên không có khả năng vận động xoay trở, chỉ có thể chờ thời gian trôi qua, cơ thể lớn lên một chut mà thôi. Vân Chính Thiên càng lớn, những mảnh ký ức mơ hồ từ từ hiện ra rồi ghép lại với nhau. Đến lúc này hắn mới biết mình là một người đã xuyên việt.

Sáu năm trôi qua thật nhanh.

Vân Chính Thiên vừa tròn sáu tuổi, vì không biết ngày sinh cho nên phu thê Vân Lý Tân lấy ngày ẵm hắn về mà làm ngày sinh nhật.

Phàm là thiếu niên đủ sáu tuổi, trong huyết mạch đã có sản sinh ra một tia hồn lực, chỉ cần sau khi thực hiện nghi thức giác tỉnh võ hồn, sau đó dựa vào tiên thiên hồn lực và phẩm chất của võ hồn sẽ xác định được hắn có khả năng tu luyện hay không.

Nếu như ngươi có thể tu luyện hồn lực, đây là chân chính bước vào hồn sư giới. Ba vạn năm trước hoặc là bây giờ, hồn sư tại Đấu La Đại Lục có địa vị siêu nhiên. Bởi vì chỉ có hồn sư mới có khả năng đối đầu với hồn thú mà thôi. Người bình thường không thể làm được.

Cho nên có rất nhiều trẻ nhỏ hy vọng, trải qua quá trình giác tỉnh võ hồn, may mắn trở thành một tên hồn sư, như vậy mới đạt được địa vị cao trong xã hội này.

Vân Chính Thiên cũng như bao đồng bạn khác, rất mong chờ quá trình giác tỉnh võ hồn ngày hôm nay, hắn nội tâm thập phần hồi hộp

Kiếp trước Vân Chính Thiên là một thiên tài kiếm đạo, một thân tu vi luyện kiếm đến lô hỏa thuần thanh, xuất thần nhập hóa .Bây giờ trọng sinh tại Đấu La Đại Lục, không biết sẽ có võ hồn như thế nào đây, hắn vô cùng tò mò a.

. . . . . . . . . . . . . . . . .

Nguồn : Truyencv.com
Banhbaothit

 

Vũ Thần Chúa Tể truyện của Đại Thần Ám Ma Sư, tr rất hay main không ngựa giống, không não tàn. AE vào đọc

Đạo hữu đã like fanpage của truyencv chưa?

175 bình luận


  • 74%

    À cửa sau là hậu môn ếy hả

    malinh · Luyện Khí Tầng 113 giờ trước · Trả lời


  • 74%

    Bao lão ơi mua băng hỏa ngọc ko bám rẻ cho

    malinh · Luyện Khí Tầng 114 giờ trước · Trả lời


  • 27%

    Bao lão ơi ra nhiều vào ngày nào cũng hóng

    Phamvanduoc · Phàm Nhân14 giờ trước · Trả lời


    • 100%

      thế tjif cũng có chỗ ko tốt, đều đặn ngày một chap cũng giữ chất lượng một cách ổn định mà, chap Thiên sứ đạii trận này tốt phết

      PhamBinhMinh · Phàm NhânTrả lời


  • 100%

    đọc đến tận bây giờ ta vẫn không biết động lực nào giúp bao lão có thể viết được đến giờ, quá tuyệt cho một truyện sáng tác

    acma9x00 · Phàm Nhân18 giờ trước · Trả lời


    • 74%

      Đk tiền hằng tháng mà bạn

      malinh · Luyện Khí Tầng 1Trả lời


    • 0%

      động lực là những comment góp ý, thảo luận của các bạn đó. Tiền viết truyện được trả mỗi tháng với mình thực không đáng nhắc tới. Chỉ là mình muốn tác phẩm của mình có người đọc, ra vào nói chuyện là ok rồi.

      Đến một ngày không còn ai comment thì mình sẽ drop

      ꧁༺Bao༻꧂ · Trúc Cơ Tầng 2Trả lời


    • 74%

      Ak thanh vân 9/1 ms tuyển ng

      malinh · Luyện Khí Tầng 1Trả lời


    • 74%

      Nhầm 1/9

      malinh · Luyện Khí Tầng 1Trả lời


  • 74%

    Lên expbnhanh thế sáng ms 23%

    malinh · Luyện Khí Tầng 118 giờ trước · Trả lời


  • 74%

    Lên cbox cứ thấy đạo hữu bao bế quan thành công đk 770 exp nên ko ra chương

    malinh · Luyện Khí Tầng 121 giờ trước · Trả lời


  • 74%

    Nghe nói thanh vân tông của bao là bang mạnh nhất nhể chúc mừng nâng cấp bang nha haha bạo đê

    malinh · Luyện Khí Tầng 122 giờ trước · Trả lời


  • 18%

    Bao đê bạo đê...

    binhdao1728@ · Luyện Khí Tầng 123 giờ trước · Trả lời


  • 74%

    Ai chỉ em bế quan vs có 1 lt vs 1 tkd mà dùng máy tính ms bế quan đk hả m.n càng chi tiết càng tốt

    malinh · Luyện Khí Tầng 11 ngày trước · Trả lời


  • 74%

    10 vạn năm hồn hoàn của ai thế

    malinh · Luyện Khí Tầng 11 ngày trước · Trả lời


    • 18%

      Rõ là của main rồi, nên chiều tối nay lão Bao cho thêm 2 chương đi, bù cho hôm qua.

      binhdao1728@ · Luyện Khí Tầng 1Trả lời