Lỡ Thương Thần Thám

Vụ Án Năm Trăm Ngàn Biến Mất - Chương 1: Lần Đầu Tiên Tui Gặp Bạn

LỜI NÓI ĐẦU



Trước khi câu chuyện bắt đầu tui xin nhắc lại lần nữa, Tuấn là tên tui, còn bạn tên Trúc. Tui phải nói vậy vì lúc viết ra những dòng chữ này, bạn đã quên mất bạn là ai, tui là ai. Tui chỉ hi vọng bạn nhớ lại chút kí ức còn sót lại giữa tui với bạn…



CHƯƠNG 1: Lần đầu tôi gặp bạn là ở đâu?



Nếu tui không nhớ lộn, lần đầu tui gặp bạn là ở trường Đại Học mở Sài Gòn, trong lớp học Anh Văn. Lúc đó tui mười tám, còn bạn mới học cấp hai. Phải nói thêm lớp Anh Văn này chỉ là lớp học thêm nên gồm đủ mọi lứa tuổi. Nhỏ nhất là bé Khanh mười tuổi, lớn nhất có lẽ là tui. Còn về thời điểm học, tui đi học lớp này ngày đầu tiên còn bạn và đám bạn của bạn học sớm hơn tui cỡ chục ngày là ít.

Hôm đó lớp vắng hoe, vì tui tới lớp sớm nên úp mặt xuống bàn nghỉ ngơi. Tích tắc sau, bạn vô lớp.

Thấy tui không ngẩng đầu lên, chắc bạn tưởng tui ngủ (thiệt tình là tui nhát gái, giả lơ) nên bạn tí ta tí tớn, tha hồ giỡn hớt, đi tới đi lui vô tư. Lúc đó tui cứ tưởng bạn là một con nhỏ cá biệt vừa trốn trại vô đây. Nhưng khi hi hí mắt nhìn, bạn cũng không đến nỗi nào: Bạn để mái xéo, tóc ngang vai cùng đôi mắt sáng như biết cười (sau này khi có dịp nhìn sâu vào mắt bạn, tui như nhìn thấy cả tâm hồn mình trong đó).

Nhưng dẫu vậy, lúc đó tui cũng chưa hề động lòng với bạn.

Điều tui nhớ như in hôm đó là bạn cầm bịch xí muội tổ chảng với quyển truyện tranh Doremon ung dung đem lên... bàn giáo viên, gác một chân lên ghế ngồi đọc. Và lật đúng ba trang, bạn lại lấy phấn viết bảng hai câu thơ nắn nót đầy đặn mà cho đến giờ tui không thể nào quên:

Thiên hạ vô đối.
Chỉ mình Trúc thôi!

Bạn viết ra rồi tự mình thưởng thức nó bằng nét mặt vô cùng tâm đắc như thánh thi vừa sáng tác ra bài thơ vĩ đại cho nhân loại. Còn tôi tui sớm kết luận: Bạn không những đẹp sơ sơ mà còn bị khùng!

Bạn viết nhanh mà xóa cũng nhanh. Khi tôi ngẩng đầu lên, mùi phấn đã bay biến không còn vết tích còn bạn đã tót xuống sân trường từ lâu.

Giờ ra chơi vì mới đến lớp nên tui chưa có bạn nhưng cũng phải tót xuống sân theo nội quy nhà trường. Khác với tôi, bạn lúc nào cũng cặp kè với cô bạn thân thiết tên Hoa.

Đi loanh quanh dưới một mình hoài cũng chán, tui quyết định lên lớp sớm khoảng ba phút trước khi chuông reo. Nhưng lúc trải những bước chân nhởn nhơ trên hành lang, tôi suýt đụng một người: Thằng Khôi. Nó đang đi ngược chiều với bộ dạng lấm la lấm lét, trên tay phải còn cầm trái cầu mới tinh chưa mở vỏ.

Thằng đó vừa làm khỉ gì trong lớp vậy ta? Tui nghĩ thầm rồi chợt nhận ra mình cũng không thân thiết với thằng này lắm. Tất cả những gì tui biết về nó là Khôi bằng tuổi tui. Nó từng bị máy xay lúa cứa mất tay trái, giờ đành đeo tay giả và thêm cái nữa là thằng này khoái đá cầu kinh khủng. Đơn giản là Khôi đá cầu quá giỏi.

Nhưng vào lúc đó không chỉ có Khôi làm tui thắc mắc. Khi tui khoảnh mặt lại thì thấy một thằng nhóc khoảng chín mười tuổi lấp ló trước cửa lớp tui với làn da rám nắng hiếm thấy. Và hình như tui quá đẹp trai với những lọn tóc xoăn bồng bềnh, thằng nhóc nhìn thấy tui liền co giò chạy biến vào lớp nó.

Mọi chuyện sẽ chấm hết ở đây theo cách chán ngắt nếu vừa ra chơi vô, thằng Nam không thét lên be be như bị ai cắt tiết:

- Đứa nào lấy năm trăm ngàn của tao? Nói đi!

Cả lớp ngơ ngác nhìn nhau còn tui thì ngơ ngác nhìn Nam. Mặt nó đỏ gay và sẵn sàng gây sự với cả thế giới. Rồi qua một chốc, tụi nó không ai chịu trả lời mà chỉ có những tiếng làu bàu khó chịu liên tục dội vào tai tui. Với cả lớp, Nam là thành phần bị tẩy chay vì tính hách dịch và chơi trội. Nam luôn khoe giàu với hàng tá lời phụ họa “hôm qua tao vừa mua cái này, hôm qua vừa mua cái nọ” với cái giá trời ơi đất hỡi. Để chứng tỏ mình giàu, đi học nó luôn đem theo tiền triệu dù chỉ cỡ tuổi bạn. Nó khoe ba nó là chủ thầu xây dựng còn mẹ nó chủ trại tôm nên nó giàu từ nhỏ. Nên việc nó mất tiền cũng là chuyện sớm muộn không khó đoán.

Tui không ghét bỏ Nam vì cơ bản nó không thèm bắt chuyện để tui có cơ hội nghe nó khỏe của. Có lẽ tui quá già, không hợp gu nó. Và dù ngày đầu tiên đi học nhưng với kinh nghiệm của đứa con trai đã từng hít Oxi trên trái đất mười tám năm, tui chắc chắn một điều: Nam thích tán hươu tán vượn, khoe tiền nhiều lần nhất là với bạn!

Nhưng lúc tôi ngó bạn, bạn không có vẻ gì là quan tâm tới chuyện đang xảy ra. Bạn vẫn một chân bó gối gác lên ghế, miệng ngáp lên ngáp xuống, lật tập qua lại hệt như một bà bán cá theo phong cách lãng tử, kệ cha nó đời.

Lúc này cô Quỳnh mới bước vô và mọi chuyện nhanh chóng đến tai cô bằng cái giọng không thể thống thiết hơn của Nam.

Cô nghe xong gật gù và dĩ nhiên luôn hỏi đúng một câu đã đi vào huyền thoại của biết bao học sinh:

- Có bạn nào thấy tiền bạn Nam ở đâu không?

Tia mắt cô quét qua từng gương mặt của lớp kĩ còn hơn ra đa dò mìn gấp trăm lần.

Cả lớp im phăng phắt, bầu không khí xung quanh bỗng trở nên nặng nề kinh khủng.

Tui hồi hộp chờ đợi màn xét cặp kinh điển tiếp theo nhưng chuyện đó đã không xảy tới. Thay vào đó cô Quỳnh chỉ thở hắt ra và ánh mắt cô rơi trúng chóc ngay bạn, giọng từ tốn:

- Trúc, con biết ai làm không con?

Bạn ngước nhìn cô bằng đôi mắt chưa thoát được cơn buồn ngủ, ngón tay chà ngang lỗ mũi và trả lời cô bằng nụ cười áy náy:

- Sao con biết được, cô!

Cô Quỳnh mỉm cười hóm hỉnh:

- Nếu con không nói, cô phạt con cái tội vô lớp mà còn thích bán cá nghen!

Nghe nhắc, bạn mới bỏ chân xuống, nhăn nhó:

- Cô làm khó con!

Giọng thằng nhóc Khanh cất lên:

- Nói đi chị Trúc, để cô khỏi mất công xét cặp tụi em!

Lời nhóc Khanh như tiếng còi hiệu triệu, cả đống đứa thay nhau hưởng ứng nhiệt tình:

- Đúng đó chị Trúc, phá vụ này lè lẹ đi chị Trúc ơi!

- Tụi em không có lấy tiền của anh Nam đâu chị!

- Tụi em hổng muốn chị bán cá một mình ngoài hành lang đâu!

Trước lời thúc giục của đám nhóc tì, bạn đâm lưỡng lự. Còn về phần tui, có hai câu hỏi bự chảng mọc lên trong đầu: Sao ai cũng tin con nhỏ ất ơ, hơi khùng khùng như bạn vậy ta? Bạn là “người trong mộng” của thằng Nam, biết đâu bạn với nó thông đồng với nhau?

]

Tui thắc mắc chứ không nói ra. Tôi thích chờ đợi câu trả lời của bạn hơn.

Bạn trả lời cô Quỳnh với vẻ chẳng đặng đừng:

- Tại cô ép con nhen!

Cô Quỳnh vui vẻ gật đầu.

Trúc quay đầu hỏi Nam:

- Ông đưa tiền tui đếm lại được không?

Được người trong mộng gợi chuyện, Nam nhanh nhẩu móc hết tiền khỏi bóp đưa cho bạn:

- Đây nè Trúc! Tui chỉ còn hai triệu rưỡi à! Hồi sáng còn nguyên ba triệu.

Bạn cầm lấy xấp tiền đếm lẹ. Tui cũng đếm lẹ y chang bạn. Đơn giản vì “đại gia” Nam chỉ xài hai mệnh giá: Một trăm ngàn và năm trăm ngàn.

Bạn kết luận:

- Đúng là chỉ còn hai triệu rưỡi.

- Làm sao tao biết mày đem bao nhiêu tiền hả Nam? Rủi mày đem có nhiêu đó rồi nói mất tiền thì sao? - Thằng Tiến lên tiếng bắt bẻ.

Nam định phản bác nhưng bạn liền trả lời thay nó:

- Nam đúng là có ba triệu thiệt. Tui có thể làm chứng.

Nghe bạn bênh nó, Nam sướng rơn:

- Đó đó! Tụi bay nghe Trúc của tao nói rồi đó! Chính xác thì hồi tối hôm qua mẹ tao cho tao hai triệu rưỡi, sáng nay ba tao cho năm trăm ngàn nữa!

Ba chữ “Trúc của tao” làm tui nổi da gà còn bạn nhăn như khỉ ăn ớt. Để mọi người không kịp chú ý tới, bạn nói thiệt nhanh với Nam:

- Tiền mày mới mất hả?

- Ừ! Trước khi ra chơi tui đếm còn đủ mà! - Bất chấp việc bạn “mày tao” với nó, Nam vẫn ăn nói nhỏ nhẹ.

Bạn đưa lại xấp tiền cho Nam rồi nhìn cả lớp:

- Giờ ra chơi, có ai lên lớp sớm không?

Bạn hỏi vậy khiến tui chột dạ. Nhưng tự biết mình không làm, tui trả lời:

- Có, anh!

Mọi cặp mắt đều đổ dồn về tui nhưng tui đã lường trước nên vững dạ. Bạn hỏi:

- Anh Tuấn lên lớp sớm làm gì?

- Thì không có gì chơi nên anh lên lớp thôi! - thấy câu trả chưa đủ sức nặng, tui bồi thêm - Dù gì lúc đó cũng sắp vô lớp rồi mà.

Bạn lại chà ngón tay nơi mũi, suy nghĩ hệt như một triết gia. Ngay khoảnh khắc đó, thằng nhóc Khang lại cất tiếng:

- Vậy trăm phần trăm anh lấy tiền của anh Nam rồi! Cái lí do gì mập mờ thấy ớn!

Lần đầu tiên trong đời bị khép tội oan, tui cương quyết:

- Không phải anh à nha!

Cũng tính tắc sau đó, tui chợt nghĩ tới một người mà lẽ ra tôi nên nghĩ ra từ lâu:

- Á! Ngoài anh ra, còn anh Khôi cũng lên lớp sớm. Sớm hơn anh nữa nè!

Khôi không ngồi đâu xa, ngay bên cạnh tui. Nghe nhắc đến tên mình, Khôi hoảng hồn:

- Hả?

Bạn thì khác, khi nghe nhắc đến Khôi, mắt bạn sáng rực. Bạn đi ra khỏi chỗ chỉ để ngó lom lom vào mặt nó với vẻ thích thú không giấu diếm.

Rồi bạn hỏi, gần như đe dọa:

- Anh lên lớp sớm để làm gì?

Bạn hỏi Khôi y chang hỏi tui. Nhưng Khôi thì khác. Nó có sự bình tĩnh để bấu víu. Nó ngó lơ chỗ khác để tránh nhìn vào mắt bạn, nói bằng giọng yếu bóng vía nhất tui từng nghe:

- Tui lên để… đi dạo… như Tuấn…

- Thiệt hả? - Bạn nói bằng giọng mèo vờn chuột rồi quay sang hỏi tui - Ngoài ảnh ra, anh có thấy ai nữa không?

Một hình ảnh nữa mà suýt chút tui quên:

- Có! Một thằng nhóc học lớp kế bên.

- Anh biết tên nó không?


- Không! Nó vừa thấy anh là nó chạy! Mà anh nhớ thằng nhóc đó da ngăm.

Tới đây bạn gật gù rồi nói với cô Quỳnh:

- Cô cho con đi làm công vụ chút nghen!

Cô Quỳnh dĩ nhiên gật đầu. Bạn rời khỏi lớp và lát sau trở lại, dẫn theo thằng nhóc nọ. Bấy giờ, tui và Khôi mới há hốc mồm khi thấy thằng nhóc. Tui không biết Khôi nghĩ gì, nhưng dựa vào gương mặt xanh như tàu lá, cổ họng như có bàn tay vô hình bóp nghẹt nói không ra lời, tui cho rằng Khôi coi thằng nhóc kia là ma chứ không phải người. Đó là với Khôi, còn tui ngạc nhiên vì đứa bé kia là con gái trăm phần trăm chứ không phải con trai như tui tưởng!

Phớt lờ những biểu hiện khác lạ của tụi tui, bạn nói với con bé:

- Nói cho cô và các bạn biết đi! Em tên gì?

Con bé trả lời, đầy tự tin:

- Dạ con tên Thúy đó cô!

Cô Quỳnh mỉm cười đáp lại. Rồi bạn hỏi Thủy:

- Thủy nè! Giờ ra chơi em thấy có người lên lớp phải không?

- Dạ! Em thấy hai người lận đó!

- Ai vậy?

Thủy hùng hồn chỉ thẳng vào tui:

- Anh đầu quăn này nè!

Như lẽ thường, mọi cặp mắt đều đổ dồn vào tui. Tất nhiên tui biết mình oan nhưng bị hơn chục cặp mắt soi mói lần hai, cộng thêm khóe miệng hơi nhếch lên khinh khỉnh của bạn làm tui hơi rối.

Nhưng tui chưa kịp phân bua thì bạn lại hỏi Thủy:

- Ngoài anh đầu quắn này ra, em còn thây ai nữa không?

- Có anh có cái tay là lạ đứng kế bên nữa! - Ngón tay Thủy rời tui để chỉ sang Khôi khiến nó đã hoảng càng hoảng hơn.

Lúc này, Thủy chợt kéo tay áo để nói khẽ vào tai bạn. Bạn vừa nghe Thủy nói vừa đưa mắt nhấm nháp nỗi lo của Khôi trong khoái trá.

Thủy nói xong, bạn ân cần:

- Được rồi! Em chào cô và mấy bạn rồi về lớp đi! Cứ để cho chị lo là được rồi!

Thủy lễ phép chào mọi người rồi về lớp. Lúc này bạn tới trước mặt Khôi với vẻ dương dương tự đắc:

- Sao nhìn mặt anh xanh quá vậy anh?

Cả lớp đều dồn ánh nhìn vào Khôi, chờ đợi. Nó lo lắng:

- Anh không làm đâu à!

Khôi tuy phủ nhận nhưng thái độ của nó như phủi sạch tất cả. Hình như biết vậy, nó củng cố thêm:

- Anh sao mà bẻ khóa cái cặp của thằng Nam. Cái khóa còn y nguyên kia kìa!

Khôi vừa nói vừa chỉ vào cái cặp của Nam. Quả thực, cặp của Nam là cái cặp chống trộm có cả khóa mật khẩu (chắc thằng Nam cũng không đến nỗi khờ trong việc giữ tiền dù nó là đại gia). Tui không tin với một tay, Khôi có thể lấy tiền ra khỏi cặp không để lại dấu vết.

Lí lẽ xác đáng như vậy và thêm nét lo sợ trên mặt Khôi khiến tui động lòng bênh vực:

- Ảnh nói cũng đúng đó em!

Thêm một lần nữa bạn nhìn tui bằng ánh mắt khi dể rồi đe dọa Khôi tiếp:

- Vậy chỉ cần tui chứng minh được anh lấy tiền khỏi cặp mà không làm sứt mẻ cái khóa là xong chứ gì!

Câu nói li kì của bạn làm rộ lên tiếng xì xào khắp lớp. Còn Khôi chỉ cố tránh ánh mắt của bạn lần nữa và nói gọn lỏn:

- Mệt!

Cô Quỳnh có lẽ không kiềm nổi được sự hiếu kì, hoặc là sợ hết giờ dạy nên cô giục bạn:

- Vây em biết ai làm chưa?

- Dạ, em biết chính xác luôn cô!

- Ai em?

Cả lớp đồng loạt hướng về bạn, chờ để nuốt từng chữ bạn phát ra. Bạn nhìn khắp lớp và ung dung từng từ:

- Người lấy tiền là…

Cả lớp bao trùm trong sự tò mò đỉnh điểm, thời gian như vô tình bị kéo dài ra trong câm lặng, chờ đợi thanh âm của một cái tên.

Hết chương 1

 

Tận Thế là Địa ngục của kẻ yếu, Thiên Đường của kẻ mạnh. Tử Vong Kỵ Sĩ người đại diện cái chết Tận Thế Chi Tử Vong Kỵ Sĩ

Góp ý cho trang chủ

0 bình luận