Chương 103 : Ta yếu hay ngươi mạnh?

Trong quá trình đi tìm mĩ nữ thì Trương Tiểu Phàm đụng phải Tăng Thư Thư, thế là dưới sự đòi hỏi của Tăng Thư Thư hắn phải dẫn tên này đi tìm Tiểu Hôi.

"Tiểu Phàm, đệ nói là đi tìm Tiểu Hôi và con chó to vàng ấy cơ mà, sao lại dẫn ta đến nhà bếp?" Tăng Thư Thư đi theo sau lưng Trương Tiểu Phàm, tiến vào nhà bếp, miệng làu bàu không ngừng.

Trương Tiểu Phàm nhìn ngó kỹ càng, thấy nơi đây rộng rãi gấp nhiều lần bếp bên Đại Trúc Phong, ánh sáng cũng đầy đủ hơn, hắn vừa chú ý tìm kỹ, vừa lẩm bẩm: "Tuy đệ từ sáng tới giờ chưa nhìn thấy bọn chúng, nhưng chắc quá nửa là chúng ở trong này!"

Tăng Thư Thư nhún vai, nói: "Không thể nào, đệ coi Tam Nhãn Linh Hầu là cái gì, đấy là linh vật trời sinh, so với người chỉ có hơn chứ không có kém, thế mà đệ xem nó như đạo tặc, lại còn là thứ đạo tặc tham ăn.... Á!"

Trước bộ mặt ngạc nhiên sửng sốt của Tăng Thư Thư, Trương Tiểu Phàm chui vào sau một cái vại đằng góc bếp, xách Tiểu Hôi ra, con khỉ bị xách bổng lên kêu chí choé liên hồi, Đại Hoàng cũng chạy theo, hướng về hai người sủa rất dữ dội.

Trương Tiểu Phàm nhìn Tăng Thư Thư, thấy hắn đang méo mặt, dở khóc dở cười.

Hắn ôm Tiểu Hôi vào lòng, rồi mắng Đại Hoàng: "Con chó chết giẫm, đừng ầm ỹ nữa, muốn có người đến bắt chúng ta sao?"

Đại Hoàng dường như nghe hiểu, nhìn Tiểu Hôi đang nép vào lòng Trương Tiểu Phàm, miệng chỉ khẽ kêu lên oẳng oẳng nhưng không ra tiếng.

Trương Tiểu Phàm ngó nghiêng, thấy mọi vật vẫn có vẻ nguyên vẹn không xê xích, chắc hai tên trộm này chưa đắc thủ, bất giác vui vẻ, vội vàng ôm Tiểu Hôi đi ra, được hai bước, thấy Đại Hoàng không cùng theo, hắn ngoảnh đầu nhìn, con chó cụp đuôi chạy vào sau cái vại ban nãy lục đục một hồi, rồi ngoạm ra một khúc sườn to tướng.

Trương Tiểu Phàm trợn mắt nhìn con khỉ trong lòng, Tiểu Hôi nhách miệng, cười khạch khạch. Tăng Thư Thư ở bên ngó thấy, lắc lắc đầu.

Hai người dẫn theo con chó và con khỉ rón rén rời khỏi nhà bếp, chỉ sợ có người phát hiện thì nỗi ô danh này cả đời không sao rửa sạch được, chạy xa rồi, họ mới thở phào.

Trương Tiểu Phàm hổn hển một lúc, mới bảo: "Ờ, vừa rồi còn chưa chúc mừng huynh, lại thắng một trận nữa!"

Tăng Thư Thư chẳng để tâm, đôi mắt cứ soi mói Tiểu Hôi đang nằm trong lòng Trương Tiểu Phàm: "Thế thì đã là gì, sớm muộn rồi cũng bại dưới tay người khác thôi... Tiểu Hôi sao mình mẩy tèm lem vầy nè, mấy ngày rồi đệ chưa tắm cho nó?"

Trương Tiểu Phàm đờ người, đáp: "Có tắm bao giờ đâu?"

Tăng Thư Thư choáng váng, giơ tay gõ vào trán hắn: "Đệ, đệ, đệ sao lại đối xử với nó như vậy!"

Trương Tiểu Phàm nói: "Nó leo trèo cả ngày, tắm kiểu gì cho sạch được."

Dòm qua thì thấy được bộ dạng xót xa của Tăng Thư Thư, biết tên này cũng không chịu nghe mình giải thích, bèn cười khan, lảng sang chuyện khác: "Phải rồi, huynh biết không, ngày mai trong lượt thi đấu thứ ba, đối thủ của Lục Tuyết Kỳ là tỷ tỷ Điền Linh Nhi của đệ đấy!"

Tăng Thư Thư hơi sững người, hỏi: "Tỷ tỷ đệ, Điền Linh Nhi dùng Hổ Phách Chu Lăng đó hả?"

"Vâng!" Trương Tiểu Phàm thò tay xoa đầu Tiểu Hôi đang bám trên vai: "Hai ngày nay quan sát ở dưới thì ai cũng biết Lục Tuyết Kỳ rất lợi hại, đệ hơi lo cho tỷ tỷ!"

Tăng Thư Thư gật đầu đáp: "Cũng phải, đừng nói gì khác, riêng thanh Thiên Gia đó của Lục Tuyết Kỳ đã khiến người ta không chịu nổi rồi."

Trương Tiểu Phàm lo lắng bảo: "Thư Thư, huynh nói tỷ tỷ đệ liệu có gặp nguy hiểm không, Lục Tuyết Kỳ trong trận thứ nhất đã huỷ hoại tiên kiếm của đối thủ, trận thứ hai nghe nói Đoàn Lôi sư huynh bên chi chính bị thương cũng không nhẹ đâu!"

Tăng Thư Thư trợn mắt nhìn hắn: "Đệ thật lắm chuyện, ta thấy tỷ tỷ đệ đạo hạnh cũng rất cao, hẳn là sẽ không sao đâu!..... Đưa Tiểu Hôi ta bế nào!"

Trương Tiểu Phàm do dự, rồi đưa Tiểu Hôi qua, Tăng Thư Thư thích thú ôm nó vào lòng, Tiểu Hôi bất bình, kêu la chí choé.

Trương Tiểu Phàm cười bảo: "Cũng phải, với lại đã có cha mẹ nuôi của đệ quan chiến ở ngoài, nếu xảy ra chuyện gì thì cũng can thiệp được."

Tăng Thư Thư ôm Tiểu Hôi thật chặt, mắt cứ ngắm mãi nó, cứ như là sợ ngắm ít đi chút nào thì thiệt thòi chút ấy vậy, miệng lơ đãng nói: "Đúng rồi, có Điền Sư Thúc và Tô Sư Thúc ở bên ngoài trông chừng, không sao đâu. Mà đệ còn không lo cái thân đệ đi...."

Trương Tiểu Phàm bĩu môi, tự luyến nói: "Thiếu niên ngọc thụ lâm phong, anh tuấn tiêu sái như đệ, ai nỡ đả thương, huynh thấy có đúng không?"

Tăng Thư Thư bước qua trái mấy bước, cách xa cái tên này ra. Chẳng may lây phải cái bệnh đó của hắn thì......

Tăng Thư Thư quay sang nói: "Ta đã nói với Bành sư huynh rồi, nếu mà thắng thế thì hắn sẽ hạ thủ nhẹ tay.... còn nếu đệ thắng thì cũng chả có gì cả."

Trương Tiểu Phàm cũng có chút ấm áp, Tăng Thư Thư này cũng là bạn có thể kết giao a.... Trương Tiểu Phàm cười cười nói: "Huynh nghĩ nhiều, huynh về cứ nói với Bành sư huynh, ngày mai thả tay mà làm.... đệ không sao đâu."

Hai người đi thêm mấy bước, Tăng Thư Thư mải nhìn Tiểu Hôi trong lòng, chẳng để ý gì. Trương Tiểu Phàm cũng không để ý xung quanh lắm, hắn đang mải nghĩ ngợi về cuộc chiến giữa hai vị mĩ nhân ngày mai.

Một lát sau, Tiểu Hôi dường như không chịu nổi ánh mắt dị hợm của Tăng Thư Thư, bèn giận dữ hét lên, thò tay cào mặt hắn. Tăng Thư Thư thấy từ đầu tới giờ Tiểu Hôi có vẻ rất thật thà, ngoan ngoãn nhất thời lơi lỏng cảnh giác, không đề phòng nên khi bị nó tấn công, quả thực tránh không kịp nữa, khuôn mặt trắng muốt bị cào liền mấy nhát, đau đến mức buông thõng tay ra.

Tiểu Hôi được trả tự do, cao hứng nhảy vọt đi, nhưng không lại bên cạnh Trương Tiểu Phàm, mà lao xuống đất chạy như bay lên phía trước, chỉ mấy bước đã nhào đến trước mặt hai người đang đi ngược lại, rồi soạt một cái leo lên mình một người.

Trương Tiểu Phàm ngây sững, ngước mắt nhìn, thấy một cô gái tươi tắn như hoa, đứng lẫn trong mây trắng phiêu diêu, tà áo lay động, bên hông thắt dải lụa hồng, thanh lệ vô song, thì ra chính là Điền Linh Nhi.

Người còn lại thì hiển nhiên là tên bạn thân của hắn, Lâm Kinh Vũ.

Điền Linh Nhi thì giật thót, ngày thường Tiểu Hôi toàn quấn quýt với Trương Tiểu Phàm, chẳng ngờ hôm nay đột nhiên đổi tính, lại thân thiết với cô ta, đúng là lạ! Thực ra Điền Linh Nhi cũng rất ưa con khỉ thông minh lanh lợi, bèn vỗ về nó, rồi mỉm cười: "Tiểu Phàm, sao lại ở đây?"

Trương Tiểu Phàm ngó thấy hai người này đang tình ý mặn nồng thì cũng không muốn làm bóng đèn lẽo đẽo theo đuôi, khẽ nói: "Đệ cùng bạn đi dạo!"

Dứt lời, nhìn qua Lâm Kinh Vũ đánh đánh mắt ra hiệu, rồi kéo Tăng Thư Thư lẩn đi mất.

- - - - - - - - - - - - -- - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - -- -

Đêm đã về khuya, trăng lạnh treo cao bên trời.

Vân Hải có tiếng động, hoàn toàn chìm vào yên tĩnh. Một bóng hình đang cố gắng tỏ ra ta đây đang cô đơn, khắc khoải dưới ánh trăng.

Đêm nay trăng rằm sáng tỏ, mây trời cũng không có nhiều, rất thuận lợi cho việc ra ngoài ngắm trăng, ngắm sao...

Người này tất nhiên là Trương Tiểu Phàm rồi, mấy vị sư huynh của hắn đã đi ngủ rồi, có điều hắn bị Ngũ Sư Huynh ngủ mớ, xoay người đụng phải hắn, làm cho hắn rơi từ trên giường xuống... Lầm bầm một chút, viện lí do là cũng chả buồn ngủ mấy tự an ủi mình, rồi hắn ra ngoài đi dạo.

Vừa đi vừa lắc đầu tiếc rẻ nói: "Đêm nay thật đẹp, may mà ta quyết định ra ngoài đi dạo. Nếu không thì đêm trăng thiếu mất bạch mã công tử thì còn ý nghĩa gì nữa....."

]


Tới gần đầm nước của Thủy Kỳ Lân thì thấy con linh thú này đang ngủ, hắn cũng chả buồn đi chọc nó dậy, cứ nằm ở bệ đá gần đó, nhìn lên các vị tinh tú trên trời cao .... suy nghĩ viển vông một chút rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

Đến khi hắn cảm giác được mặt mình bị cái gì đó ướt át, thô ráp chà sát liên tục thì mới bừng tỉnh.

Thì ra là Thủy Kỳ Lân cảm nhận được luồng "khí" quen thuộc nào đó nên tỉnh lại xem xét, mở mắt to như hai cái đèn pha ra nhìn quanh thì thấy Trương Tiểu Phàm đang nằm ở bệ đá gần đó. Nó hả miệng lè lưỡi ra liếm láp khuôn mặt Trương Tiểu Phàm một phen thì thấy tên này ngồi bật dậy.

Cảm giác được mặt mình ướt nhẹp, Trương Tiểu Phàm vận khí ép bay hết đám nước bọt ra ngoài, liếc mắt nhìn Thủy Kỳ Lân bĩu môi nói: "Để yên cho ta ngủ, tối đến đi ngủ cũng không yên."

Dứt lời, hắn nằm xuống quay lưng lại, không quên đưa tay lên mặt che lại, tránh hiện tượng bị con thú đầu to này liếm mặt nữa.....

Thủy Kỳ Lân nghe hắn nói vậy thì ngẩn ra, sau đó miệng nó há ra "uông uông" mấy tiếng rồi gục đầu xuống nằm lim dim, lát sau thì tiếng ngáy của nó lại nhịp nhịp vang lên.

- - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - -

Hôm sau, Thất Mạch Hội Võ của Thanh Vân Môn bước vào vòng thứ ba.

Mười sáu đệ tử, vừa vặn chia đều ra tám lôi đài, thi đấu cùng một lúc. Trong ba người của Đại Trúc Phong, thì Trương Tiểu Phàm thi ở đài quẻ Khảm , Tống Đại Nhân ở đài quẻ Ly , Điền Linh Nhi ở đài quẻ Càn , chính là đài to nhất, nổi bật nhất, đấu với Lục Tuyết Kỳ.

Hai nữ đệ tử xuất sắc nhất trong vòng một trăm năm nay ở Thanh Vân Môn, hôm nay gặp nhau, kể ra cũng là quá sớm, trong hàng trưởng bối có người tỏ vẻ tiếc rẻ, nhưng đám đệ tử trẻ tuổi thì ai cũng mừng rỡ nhảy cẫng lên, từ sớm đã đến đài quẻ Càn vây kín như nêm.

Tống Đại Nhân và Trương Tiểu Phàm đứng trước mặt Điền Bất Dịch, chào biệt lão, Điền Bất Dịch nhìn Tống Đại Nhân bảo: "Hôm nay đối thủ của con là Thường Tiễn bên chi chính, người này tính tình kiên nhẫn, tu đạo nhiều năm, khả năng phòng ngự rất tốt, hoàn toàn trái ngược với tiên kiếm Thập Hổ mà con tu luyện, phải cẩn thận đó!"

Tống Đại Nhân cung cung kính kính đáp: "Vâng, sư phụ."

Trương Tiểu Phàm mỉm cười nói: "Là vị sư huynh dẫn con và Kinh Vũ lên Ngọc Thanh Điện lần đầu tiên phải không ạ?"

Điền Bất Dịch cười cười nói: "Đúng vậy." Bất giác lão lại nhớ lại câu nói ngày ấy của Thường Tiễn, "Trương Tiểu Phàm thiên tư có lẽ còn hơn cả Lâm Kinh Vũ."

Quả nhiên đúng là như vậy, tên tiểu hoạt đầu này thiên tư quá khủng bố, còn mạnh hơn cả Thanh Diệp Tổ Sư.

Nhắc tới Lâm Kinh Vũ, Trương Tiểu Phàm thầm nghĩ, nghe nói đã thắng trận thứ hai, thực lực xuất chúng, được coi như một nhân tài, đáng tiếc gặp gái quên bạn.... Không hổ là bạn thân của ta.

Điền Bất Dịch thấy Trương Tiểu Phàm đang nghĩ viển vông ở đâu thì khẽ bảo: "Lão thất, con cũng phải cẩn thận, hạ thủ nhẹ một chút, người ta mà bị thương nặng thì mệt đấy!"

Trương Tiểu Phàm nghe vậy thì cười nói: "Cha, con có nặng tay bao giờ đâu, không thấy Sở sư huynh sao, chỉ ngất một tý, tỉnh dậy lại sinh long hoạt hổ như thường...."

Điền Bất Dịch bĩu môi, từ chối không cho ý kiến.

Thấy sư phụ không nói gì nữa thì Tống Đại Nhân dõi mắt về phía xa, nói với Điền Bất Dịch: "Sư phụ, không còn sớm nữa, con và tiểu sư đệ đi đây!"

Điền Bất Dịch gật đầu, Tô Như cũng mỉm cười: "Chú ý cẩn thận!"

Tống Đại Nhân "vâng" một tiếng, rồi cùng Trương Tiểu Phàm chen ra ngoài vòng người. Được một lát thì hai người đã thoát khỏi đám đông, chen vào thật không dễ, đi ra lại thảnh thơi, Tống Đại Nhân cười ha ha, bảo: "Tiểu sư đệ, chúng ta chia tay thôi, chúc đệ may mắn, hi vọng lát nữa đệ lại thắng."

Nói xong không đợi Trương Tiểu Phàm kịp phản ứng, hắn lại phá lên cười lớn.

Trương Tiểu Phàm dõi theo thân ảnh của Tống Đại Nhân một chút, sau đó lắc lắc đầu đi về phía lôi đài của mình, vừa đi vừa bĩu môi nói: "Phen này đại sư huynh sẽ liều cái mạng già lưỡng bại câu thương với Thường Tiễn sư huynh, hắc."

Dưới đài quẻ Khảm , tập trung phần lớn đệ tử Phong Hồi Phong, Trương Tiểu Phàm cũng nhìn thấy đám người trong đó có vị sư huynh họ Cao.

Phong Hồi Phong là một chi phái lớn của Thanh Vân Môn, đệ tử hơn hai trăm người, chỉ xếp sau chi chính Thông Thiên Phong và Long Thủ Phong. Rõ ràng mấy đệ tử này đã nghe Tăng Thư Thư kể chuyện, ai nấy thần sắc đều rất thoải mái, nhìn thấy Trương Tiểu Phàm lại còn gật đầu mỉm cười thân thiện.

Trương Tiểu Phàm mỉm cười, gật đầu xem như là chào rồi bước lên đài.

Chẳng mấy chốc cũng có một người nữa lên đài, vị sư huynh này của Phong Hồi Phong, thân hình cao lớn, thần sắc ôn hoà, thấy hắn thì Bành Xương tủm tỉm vòng tay lại chào: "Tại hạ Bành Xương đệ tử Phong Hồi Phong, mong Trương sư đệ chỉ giáo."

Trương Tiểu Phàm gật gật đầu, móc thanh cởi lò ở bên hông ra, cười nói: "Trương Tiểu Phàm, môn hạ đệ tử Đại Trúc Phong, xin chào Bành sư huynh."

Bành Xương cười nói: "Tăng sư đệ cũng nói với ta rồi, sư đệ cẩn thận rồi, ta sẽ không nương tay đâu."

Trương Tiểu Phàm gật đầu, nghiêm túc nói: "Sư huynh, xin mời cứ xuất thủ tự nhiên."

Bành Xương thu lại nụ cười, gật đầu.

Gió núi lảng vảng thổi tới, vờn qua khuôn mặt khuôn mặt hai người.

"Cooong!"

Chuông gần chuông xa theo nhau ngân lên, vọng quanh đỉnh Thông Thiên Phong, rồi văng vẳng truyền đi.

Vị trưởng lão làm trọng tài phất tay nói to: "Bắt đầu."

Bành Xương động, tay phải hắn khẽ vạch lên trước mặt, keng , một thanh kiếm toả ánh hồng như được bọc trong lửa thiêu bật lên.

"Kiếm này là Ngô Câu, rèn từ đồng đỏ ngàn năm, mong Trương sư đệ chỉ giáo nhiều hơn!" Bành Xương thần sắc nghiêm túc, khí độ hết sức oai nghiêm, hắn cũng không dám xem thường vị sư đệ nhỏ tuổi này. Nghe nói hôm qua Trương sư đệ đây một chiêu hạ gục Sở Dự Hồng của Triêu Dương Phong.

Trương Tiểu Phàm gật đầu, móc Thiểu Hỏa Côn ở bên hông ra, nghiêm túc nói: "Đây là Thiêu Hỏa Côn, pháp bảo của đệ. Uy lực cực mạnh, sư huynh cẩn thận rồi."

Dù đã có chuẩn bị tâm lý từ trước nhưng cả Bành Xương và đám đệ tử Thanh Vân môn ở dưới quan chiến đều có chút dở khóc dở cười với thanh cời lò này của Trương Tiểu Phàm.

Ở dưới đài lại truyền rộ lên tiếng cười của mấy người mới tới xem hắn thi đấu lần đầu, còn mấy người đã xem hắn thi đấu trước đó thì hai mắt sáng lên chăm chú nhìn về phía thanh sắt đen đúa này của hắn.

Lần trước do bị lửa che mất tầm mắt nên họ không thể thấy Trương Tiểu Phàm xuất thủ thế nào, nên đành phải đợi tới hôm nay mới được chiêm ngưỡng uy lực của Thiêu Hỏa Côn trong truyền thuyết.

Bành Xương cố nén cười, điều chỉnh lại tâm tình rồi nghiêm túc nói: "Trương sư đệ, mời."

Trương Tiểu Phàm gật đầu, nói: "Bành sư huynh, mời."

Bành Xương vận hết khí lực lên, xung quanh hắn bùng lên ngọn lửa thật lớn, lúc này trông hắn không khác gì một hoả thần thời thượng cổ cả. Ánh mắt của hắn đã khác hẳn, cực kỳ nghiêm túc, dường như trở thành một người khác vậy, ngọn lửa rừng rực làm không khí xung quanh vặn vẹo, khuôn mặt hắn nhìn từ ngoài vào cũng dần trở nên hư ảo.

Ngọn lửa khổng lồ mỗi lúc một rực rỡ, không biết nó cháy nhờ cái gì, đệ tử Phong Hồi Phong dưới đài đều cảm thấy nóng rát, những người tu vi còn nông cạn thậm chí phải lùi lại sau, Cao sư huynh và một vài người giao hảo với Tăng Thư Thư biết rõ nội tình, giờ đều biến hẳn sắc mặt, ai cũng nhận ra dáng điệu của Bành Xương lúc này, hắn đang dốc toàn bộ sức lực để quyết phân sinh tử.

Luồng lửa càng lúc càng lớn, nhe nanh múa vuốt như sắp phủ chụp lấy cả lôi đài. Từ xa nhìn lại mà rùng mình, Trương Tiểu Phàm đứng đó, liếc mắt nhìn. Thầm gật đầu, trong lòng thầm nói lửa này bất phàm. (còn cần chú phải nói).

Một tiếng hét vang lên, ngọn lửa khổng lồ táp lại, nuốt chửng lấy thân ảnh của Trương Tiểu Phàm.

Mọi người dưới đài lại một lần nữa nín thở, chờ xem diễn biến.

Đột nhiên, lại một tiếng "A" vang lên, sau đó thì ngọn lửa hung tợn đó của Bành Xương vụt tắt. Trên lôi đài một người đứng và một người quỳ gối gục xuống, thở hổn hển.

Người đứng hiển nhiên là Trương Tiểu Phàm rồi, Bành Xương lúc này khí cùng lực kiệt, lắc đầu cười khổ nói: "Trương sư đệ quả nhiên kỳ tài xuất chúng, Bành Xương thẹn không bằng."

Nói xong, hắn lảo đảo đứng dậy, nhìn về phía trưởng lão trọng tài nói: "Con xin rút lui."

Vị trưởng lão này là Phong sư thúc, râu tóc bạc phơ, khuôn mặt hiền lành phúc hậu. Ông ta cũng cảm nhận được cấp bậc chênh lệch giữa hai người trong giao phong ngắn ngủi khi nãy, gật đầu nói: "Không phải con yếu, mà do hắn quá mạnh mà thôi."

Bành Xương gật gật đầu, lảo đảo bước xuống đài.

Dưới đài, một người nói: "Uây, ngươi có nghe Phong sư thúc nói gì không? Hình như tai ta bị lãng thì phải."

Vị đệ tử Thanh Vân môn ở bên cạnh hắn, hai mắt trừng lớn như hai con ốc nhồi, không chút chớp mắt nhìn thân ảnh tưởng như gầy yếu kia ở trên lôi đài, nhỏ giọng nói: "Phong sư thúc nói, không phải con yếu, mà do hắn quá mạnh mà thôi."

Trương Tiểu Phàm quay ra sau nhìn về phía Phong sư thúc (người trọng tài hôm nay của hắn), cúi đầu thi lễ nói: "Con xin phép cáo lui ạ."

Phong sư thúc gật đầu nói: "Chúng ta đã già rồi, các con là tương lai sau này của Thanh Vân Môn, đừng tự mãn, tự kiêu."

Trương Tiểu Phàm cúi người sâu hơn, nói dõng dạc: "Đệ tử thụ giáo."

Phong sư thúc mỉm cười, nói to: "Tốt, con thắng rồi, về nghỉ ngơi đi. Ngày mai ta sẽ lại vác mặt mo tới xem con thi đấu."

Trương Tiểu Phàm ngẩng đầu lên, nhận ra đây là vị trưởng lão hôm trước làm trọng tài cho mình thì cười nói: "Làm phiền sư thúc rồi. Con xin phép ạ."

Phong sư thúc gật đầu, nhìn về đám đệ tử Phong Hồi Phong còn đang trợn mắt há mồm nhìn Trương Tiểu Phàm, lão thét to: "Còn đứng đực ra đấy, không mau đỡ Bành sư huynh."

Bành Xương vì thoát lực quá độ, nên đi đứng có chút khó khăn. Đám sư đệ nghe thấy vậy thì hoàn hồn, líu ríu chạy về phía Bành Xương dìu hắn xuống đài.

Cao sư huynh ngậm lại cái miệng đang há to của mình, lắc đầu cười khổ than: "Tăng Thư Thư còn bảo Bành Xương hạ thủ lưu tình, xem ra là người ta hạ thủ lưu tình thì có. Quá mạnh...."

Dứt lời hắn móc ra một bình Đại Hoàng Đan, tiến về phía Bành Xương.

- - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - -

"Hay quá!"

Tiếng vỗ tay như sấm động, dưới đài quẻ Càn , hoàn toàn là một thế giới khác. Tất cả mọi người đều hô vang, đắm đuối vì hai bóng hồng diễm lệ trên sàn đấu.

Màu hổ phách từ Hổ Phách Chu Lăng, ánh xanh mênh mông từ Thiên Gia thần kiếm, làm nơi nhân gian đây nhuốm màu tiên cảnh, lộng lẫy lạ lùng. Nhưng lộng lẫy hơn, chính là hai thiếu nữ trẻ tuổi đang bay qua bay lại. Trận đấu bắt đầu từ sáng, đến nay đã quá một canh giờ, hai bên vẫn bất phân thắng bại.

Đến dự khán, ngoài các cao nhân tiền bối của hai chi phái như Điền Bất Dịch, Tô Như và Thuỷ Nguyệt Đại Sư, còn có cả chưởng môn Đạo Huyền Chân Nhân. Ông ta ngồi trên ghế xem trận đấu sôi nổi, khoé miệng lộ nét cười, đầu gật gù, vẻ mặt rất phấn chấn.

Tô Như ngoảnh sang nhìn trượng phu, hơi mỉm cười, rồi lại ngước về phía lôi đài. Điền Bất Dịch lắc đầu, đột nhiên nhận ra đám đệ tử vây quanh sau lưng, rồi cả đệ tử các chi khác đứng ở xa hơn, bỗng dưng xôn xao hẳn lên.

Lão ngoái đầu nhìn, thấy Trương Tiểu Phàm đang cố chen lên đứng với đám đệ tử Đại Trúc Phong, nhìn tên tiểu tử này không chút thương tổn, xem ra là đã thắng rồi.

Trương Tiểu Phàm khó khăn lắm mới chen được đến chỗ Đại Trúc Phong, hắn đi đến trước mặt cha nuôi nói: "Cha." Rồi nhìn qua phía Tô Như, nói nhỏ: "Mẹ."

Điền Bất Dịch và Tô Như đều mỉm cười nhìn hắn, Điền Bất Dịch gật đầu nói: "Thế nào rồi."

Trương Tiểu Phàm cười hì hì nói: "Tất nhiên là con thắng rồi."

Điền Bất Dịch nghe vậy thì cười ha hả, sau đó lão nghiêm túc nói: "Không ra tay quá nặng chứ?"

Trương Tiểu Phàm lắc đầu nói: "Không có, là Bành sư huynh quá cuồng nhiệt, dùng lực quá sức, hiện tại huynh ấy chỉ lâm vào trạng thái thoát lực thôi, không có gì quá nặng."

Điền Bất Dịch gật dầu nói: "Được rồi, đi xuống nghỉ ngơi đi."

Trương Tiểu Phàm cười hì hì nói: "Vâng ạ."

Sau đó thì hắn nhanh nhảu chạy tới chỗ đám sư huynh cười nói rôm rả.

Nhìn theo bóng lưng của hắn thì trong mắt Tô Như hiện lên ý cưng chiều, bà cười nói: "Tên tiểu tử này, càng lúc càng hoạt bát."

Điền Bất Dịch phì cười, nói: "Cũng phải. Tinh ranh hơn trước rất nhiều rồi."

Dứt lời hai người nhìn nhau cười, sau đó lại nhìn lên đài, nơi Điền Linh Nhi và Lục Tuyết Kỳ đang đấu võ.

 

Vũ Thần Chúa Tể, truyện của rất hay của Ám Ma Sư, main bá, không ngựa giống,...

850 bình luận