Mật Thám Phong Vân

Chương 366 : Người tình tiền kiếp?

Trước Sau
Trong không gian trắng xóa.

Vừa rồi Lăng Phong đúng là giả ngủ, nhưng khi nhắm mắt đột nhiên thấy mình trở nên vô cùng mệt mỏi, cả người thoát lực. Có lẽ bản thân bị quá tải sau mấy trận đánh đấm liền tù tì. Vì vậy biến giả thành thật, ngồi luôn xuống điều tức.

Chỉ chốc lát, Lăng Phong rơi vào tâm cảnh của chính mình.

Đây cũng không phải lần đầu.

Mỗi lần rơi vào tâm cảnh, Lăng Phong đều nhìn thấy nhiều chuyện cổ quái. Nhưng hắn lại không thể chủ động mở tâm cảnh ra xem cho hết. Vì vậy mỗi lần đạt được trạng thái này, Lăng Phong luôn rất cẩn thận.

Lăng Phong biết rõ, cái tâm cảnh này chứa đựng rất nhiều bí mật về chính hắn.

Rất nhanh, cảnh lạ tới.

Vẫn như mọi khi, những mảnh ghép như thủy tinh vỡ xuất hiện, rồi dần liền lại.

Chỉ thấy một thiếu nữ váy vàng dần hiện, nhìn thẳng vào Lăng Phong. Chính là nữ tử xuất hiện lần trước trong cảnh chia tay. Chỉ tiếc dung nhan nàng ta như bị một tầng sương phủ lấy, cho dù cố thế nào cũng không thể nhìn rõ ngũ quan. Chỉ còn đôi mắt ẩn hiện, thâm tình tựa biển, khắc cốt ghi tâm.

Nữ tữ này rút cục là ai? Vì sao cứ luôn xuất hiện trong tâm hắn?

Trong tâm cảnh, mọi thứ đều là những tia ý thức, Lăng Phong không thể nghe nàng ta nói gì. Nhưng hắn lại hiểu được, giống như hai người rất thân thiết, đến mức không cần nói gì cũng có thể hiểu được nhau.

"Hẹn chàng kiếp sau, vĩnh viễn không rời."

Hẹn kiếp sau?

Nàng ta không lẽ là người tình kiếp trước của mình sao?

Không đúng nha, kiếp trước đúng là không ít mối tình sâu đậm, nhưng đều là chơi xong trả tiền, ngay cả số điện thoại còn chẳng buồn xin, làm sao có thể thề non hẹn biển?

Mà cái ánh mắt lưu luyến kia, cứ như đang kêu gọi hắn đi tìm hóa thân kiếp sau của nàng ta. Ai m* nó kịch bản gì đây, cứ như Liêu Trai Chí Dị.

Đang lúc chờ đợi chuyện tiếp theo, Lăng Phong bỗng nghe một giọng già cỗi vang vọng trong đầu. Những mảnh vỡ thủy tinh cũng bị đánh tan.

"Tiểu tử, giờ mới chịu chui vào đây à?"

"Ai, thằng nào đấy, phá mất ký ức của ... A, Cố lão điên?”

Chỉ thấy một thân ảnh khọm khẹm dần dần xuất hiện, là một tia thần lực chứ không phải chân thân.

Lăng Phong lập tức khó chịu truyền âm :

“Lão điên, mấy ngày qua đi đâu giờ này mới xuất hiện?"

"Đi lo lót giúp ngươi chứ đi đâu? Không có tổ tông, ngươi nghĩ mình có thể toàn mạng đến giờ sao?"

Lăng Phong nghe thế ngẫm lại vài chuyện hỏi :

"Nói vậy, Bạch Vân Thành là do lão đánh trọng thương sao?"

"Cũng không chỉ có mỗi tên đó. Mà ngươi giết hắn rồi sao? Nếu ta không nhầm thì tên kia ít nhất mạnh gấp 2 lần ngươi.”

"Có gì đâu. Ta và lão ta so đấu nội lực. Hahả, lão cũng biết nội lực của ta hùng hậu vô cùng, lão già kia làm sao là đối thủ. Đang cân thì ta lỡ tay một cái ..."

Còn chưa nói hết câu đã bị Cố lão khinh bỉ :

"Bốc phét, trình độ của ngươi lão tổ tông còn không rõ ràng chắc."

Lăng Phong vội ho khan.

"Mà thôi, tìm ngươi không phải để tán gẫu. Ta đang ở xa, chờ mãi ngươi mới mở tâm cảnh, bằng không ta cũng hết cách.”

Lăng Phong không khỏi làm kỳ. Hóa ra mở tâm cảnh còn có hiệu quả này?

Chỉ nghe Cố lão lạnh nhạt :

“Đồ vật lấy được rồi chứ?"

Lăng Phong tặc lưỡi :

"Phi Long sát thủ đã ra tay đương nhiên là lấy được. Bên trong có mỗi vài thứ trang sức linh tinh. Chỉ là tình hình gấp gáp, ta mới vừa nhón được một thứ thì cái hộp đóng mất ...”

"Từ từ, ngươi không lấy được cả sao? Vậy chứ lấy được cái nào?”

Cố lão nói nửa câu lại hắng giọng ngăn luôn :

“Làm sao lão tổ tông dự cảm rất không hay. Đừng có nói là ngươi lấy mảnh bảo đồ đấy.”

"Ô, sao lão đoán được hay vậy? Còn tưởng bảo đồ thế nào, cũng chẳng ý nghĩa gì."

Cố lão vừa nghe liền chửi ầm lên :

“Lão tổ tông đã nói, cái hầm mộ kia ở Vĩnh Lạc. Nếu ta đã biết nó nằm ở đó, bằng vào bản lĩnh thông thiên triệt địa của lão phu, còn sợ ba cái cơ quan cạm bẫy tôm tép đó sao mà phải cần bản đồ?”

Lăng Phong liền thì thào :

"Không lẽ là món trang sức?”

Cố lão nghiến răng :

“Chính ... là ... nó!”

Lăng Phong năm đó xem phim tìm cổ vật không ít, lập tức nghĩ đến mấu chốt :

“Ý lão là, cái dây trang sức kia chính là một cái ... chìa khóa?”

"Giờ mới nghĩ ra thì ích gì nữa.”

Lăng Phong không phục nói :

“Lão trâu bò như vậy không tự đi mà lấy, kêu ta đi lấy lại không chịu nói rõ, bây giờ còn đổ cho ta?”

“Hừ. Nói ra sớm để ngươi lấy rồi giấu đi à? Ta đâu có ngu.”

"Khụ khụ"

Lăng Phong ho sù sụ, con m* nó đúng là đồng đạo, đi guốc trong bụng nhau. Có điều cũng chẳng sao, bây giờ chẳng phải vẫn lòi rồi sao? Hahả, IQ của Phong ca, đâu phải người cổ đại có thể làm đối thủ.

Cố lão lại thờ ơ :

“Ngoài mảnh bản đồ và trang sức ra, không còn vật gì khác sao? Tỷ dụ như, một đoạn thần ký ...”

"Thần ký?"

"Đúng vậy, một đoạn thần lực, do chủ nhân chiếc hộp để lại."

Lăng Phong ngẫm lại. Xem ra đúng là của Vệ Cơ gì kia. Lúc đó hắn cũng đã đoán vậy.

Chẳng qua, cái thần ký này chẳng phải tin nhắn sao? Trò thần lực này, càng lúc càng giống mạng di động. Mỗi người có một số, có thể truyền âm, lại có thể để lại tin nhắn.

Lăng Phong chỉ nói :

"Đúng là có một đoạn, nhưng ta chẳng hiểu gì cả. Trái lại, sau hôm đó ta lại rất hay mơ linh tinh. Thậm chí vừa mới xong tức thì."

"Ồ, mơ thấy gì?"

"Tỷ dụ mơ thấy một cặp nam nữ lưu luyến. Lão có biết ý nghĩa của nó là gì không?"

"Cái đó sao? Đơn giản."

Lăng Phong không khỏi mừng rỡ. Giải đáp được giấc mộng kia, nói không chừng hắn sẽ biết bí mật trong người mình.

"Nó là gì?"

Chỉ nghe Cố lão đằng hắng :

"Là xuân mộng chứ là gì? Ngươi có phải mơ xong tỉnh dậy thấy bên dưới ươn ướt, tinh thần uể oải?"

Lăng Phong mặt đen thui. Xuân mộng cái beep chứ xuân mộng. Lão già này, tuổi này còn xuân mộng, không phải thực sự còn chưa khai bao đi?

Chỉ nghe Cố lão thở dài :

“Ài, đầu năm nay kiếm ăn chẳng thuận lợi gì cả, lăn lộn nửa năm chỉ được một tấm Bát Mỹ đồ ...”

Lăng Phong chột dạ :

“Bát Mỹ đồ? Khụ. Lão điên, có chuyện này có lẽ cần phải thông báo một chút ...”

Cố lão lập tức dự cảm lại có chuyện không hay :

“Đừng có nói ngươi lại lỡ tay làm gì tiếp đi.”

“Ồ, sao lão đột nhiên minh mẫn quá vậy? Số là lúc đó tình hình cấp bách, cho nên ta tiện tay ... ném Bát Mỹ đồ đi rồi.”

Cố lão lập tức sùi bọt mép :

“Cái gì? Ngươi cái đồ phá gia chi tử. Lão phu rốt cục làm sai gì vậy, lại gặp phải ngươi chứ? Ài, hồi đầu gặp ngươi, thấy cái bộ dáng láo liên là lão tổ tông đã nghi rồi, quả nhiên từ khi dính vào liên tục gặp chuyện xui xẻo.”

“Gì? Lão mới là sao chiếu mạng của ta đó. Từ ngày bị lão bám theo, ta đây bị hành lên bờ xuống ruộng, chết lên chết xuống. Lão có biết hiện tại trong tiêu cục ta có biệt danh gì rồi không?”

“Ngươi thì có thể có biệt danh gì?”

Lăng Phong sụt sùi :

“Móa, Phong nhọ”.

Cố lão suýt chút sặc nước miếng. Lăng Phong lại nói :

“Ài, mà có gì phải tiếc? Ở với ta bao lâu, một chút khẩu vị cũng chẳng cải thiện được. Cái tấm Bát Mỹ đó, họa kỹ thực sự là quá kém, đem về thời của ta chỉ đáng cho học sinh tiểu học xem ...”
Truyện được đăng tại T r u y ệ n Cv . C o m
“Đúng là hiểu biết hạn hẹp, căn bản không hiểu cái gì là thưởng thức dâm đồ. Khụ, không đúng. Ý ta kia là cổ vật 600 năm chính tay Thái Tổ kiểm định, hàng thật giá thật, cho dù xem không lọt mắt đem đi bán đấu giá cũng được khối tiền đó. Thôi, cũng may còn Cửu Âm ...”

Lăng Phong chột dạ, ấp úng :

"Khụ khụ. Thực ra, Cửu Âm ... ta cũng ném đi rồi.”

"Cái gì? Ngay cả Cửu Âm ngươi cũng ném luôn?"

"Khụ khụ, chiến thuật, là chiến thuật."

Lần này Cố lão lặng im chốc lát, coi bộ cạn lời.

Lăng Phong cũng im lặng, không biết nói gì.

Lát sau, hắn mới nghe Cố lão hắng giọng, có điều lại có gì đó nghiêm túc :

"Ngươi thực sự ném Cửu Âm cho bọn chúng?"

"Đúng vậy. Dù sao ta cũng thuộc lòng rồi ..."

Lăng Phong còn tưởng lão điên sẽ phải gầm rú một phen, chẳng ngờ lão lại buông một câu :

"Vậy cũng tốt!"

"A, tốt?"

Cố lão đến đó lại vờ như vô tình hữu ý, đánh sang chuyện khác :

“Đúng rồi. Nói đến chuyện tốt. Có một tin tốt một tin xấu, ngươi muốn nghe cái nào trước?”

Lăng Phong bừa bãi truyền âm nói :

“Tốt trước đi.”

“Lần trước ngươi hỏi cái gì Đoạn Cân ..."

“Lão hỏi được tin tức?”

Lăng Phong không khỏi hai mắt sáng lên.

“Ta gặp vài lão bằng hữu, thuận miệng mới biết hóa ra cái Đoạn Cân mà ngươi nói lại là một loại cổ độc từ thời Thái Tổ, thậm chí rất có danh tiếng ...”

Cái này Thành Bích hôm nọ cũng có nói, không nghĩ lại là đúng vậy. Lăng Phong lại nghĩ thầm, tám phần là chẳng có “lão bằng hữu” nào, mà là lão già này “cố ý quên” thôi.

Vì sao hôm nay lão lại nói ra? Lão ta lại muốn dụ dỗ hắn làm gì?

Lăng Phong vuốt cằm :

“Tin tốt ở đoạn nào?”

“Hềhề, tin tốt là, những vong hồn đoạt xá như chúng ta miễn nhiễm với nó. Bởi vì thể xác và linh hồn không liên quan nhau, háhá. Cho dù ngươi có bị hạ độc cũng không bị gì cả ...”

Lăng Phong không hứng thú với chuyện này :

“Thế nếu người bình thường mắc phải, làm sao giải trừ?”

“Háhá ...” Cố lão bỗng cười lớn.

Lăng Phong không khỏi nín thở.

Rút cục chuyến đi này cũng có chút ý nghĩa, Lâm thị sẽ được chữa trị chăng?

Chỉ nghe Cố lão mặt già sượng lại, thấp giọng nhỏ nhẹ :

“Đây chính là tin xấu. Vẫn không biết.”

“Đậu ...” Lăng Phong xúc động.

“Có điều, trong tin xấu lại có một cái tin khác. Muốn nghe tiếp không?”

Giọng Cố lão lại trở nên thần bí.

“Kiếp trước lão đi theo Thái Tổ, cụ thẻ chuyên môn là cái gì vậy?”

“Ờ, truyền tin?”

“Chẳng trách!”

Cố lão ho khan nói :

“Còn nhớ ta nói về 18 quyển Võ Kinh Tổng Yếu không? 2 quyển bị đánh cắp phát tán trong giang hồ, ngươi bây giờ cầm được gần đủ 2 rồi đó. Nhưng vẫn còn 16 quyển ..."

"Từ từ, ta chỉ cầm được 1 quyển Cửu Âm, đâu ra mà 2?"

"Hừm, tự mà nghĩ đi. Nói tiếp, 16 quyển còn lại, có một là Thiên Hạ Độc Kinh. Ta dám đảm bảo bên trong có ghi chép về Đoạn Cân mà ngươi tìm."

Lăng Phong không khỏi động dung, nhưng vẫn xì một cái :

“Lại muốn bẫy ta đi làm culi? Bây giờ ta dị ứng nhất chính là các loại kinh kệ. Cũng chỉ có thứ già mà còn hư như lão, vợ con không lo suốt ngày nghĩ đến chuyện luyện bí kíp ..."

“Vớ vẩn. Ta cần bí kíp làm cái quái gì? Chính ngươi suốt ngày than phiền không có bí kíp để luyện, làm lão tổ tông tai suýt mọc kén mới phải chỉ cho ngươi đi lấy mà thôi!”

"Rồi rồi, vậy lão nói xem. Độc Kinh đó đang ỏ đâu? Nói trước, ta cần một địa điểm chính xác, không có kiểu 'ở gần đây' như lần nọ, ta chẳng ngu nữa đâu.”

Cố lão cười gượng :

"Thì vẫn chỗ đó thôi."

"Vĩnh Lạc lăng?"

Cố lão vờ xúc động :

“Ài, Thái Tổ thế mà đã tạ thế 600 năm. Ta muốn đi tìm chút dấu vết của ngài để hồi tưởng. Nhớ buổi chiều dương năm đó, ta cùng ngài ấy ...”

Lăng Phong ngắt ngang :

“Ai, muốn đào trộm lăng mộ người ta thì cứ nói m* ra. Bày đặt ...”

Cố lão vờ hổ thẹn :

“Nói bậy ... Khụ, ngươi hiểu trong lòng là được."

Lão bất tử này, da mặt quá dày, không có đối thủ.

“Soạt soạt”

Ảo ảnh của Cố lão bỗng đột ngột méo mó, truyền âm cũng đứt quãng dần.

“Ai, không xong. Muốn tìm tung tích bảo đồ, ngươi đi thử Thục sơn xem sao. Còn lại lần sau nói tiếp.”

"Ây, lần sau là khi nào?"

Truyền âm ném vào khoảng trống, đại loại "tần số quý khách vừa truyền hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng chờ lần khác."

“Móa, cứ làm như mất sóng di động.” Lăng Phong buồn bực.

Đúng lúc này, lại có người gọi ...
Truyện được đăng tại T r u y e n C v . c o m
"Lăng Phong ..."

Ai, hôm nay ngày gì nha, điện thoại kêu liên tục.

Thảo luận Mật Thám Phong Vân

Hướng dẫn bỏ quảng cáo

Đăng bởi: Thần Long lúc 19:00:38 - 31/12/2016. Lượt đọc: 335. Số từ: 2687. Nếu thấy chương này convert hay thì ngại gì không tặng converter Thần Long (10k đậu/lần), còn nếu dở quá thì đừng ngại ném (50 đậu/lần)

Đánh dấu

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái phải để lùi chương hoặc sang chương.