Mật Thám Phong Vân

Chương 368 : Mã Chủng thôn

Trước Sau
Đoàn người Lăng Phong đến được Mã Chủng thôn thì trời đã về chiều.

Tương truyền khi xưa nơi này phát sinh một trận đại chiến, người ngựa chết la liệt thây rải khắp đường. Về sau dân chúng thiêu hủy xác thối, tập trung xác người chôn về một chỗ thành thôn Mộ Lâm, ngựa chôn ở thôn Mã Chủng này.

Không thể không nói, không khí thôn này với Mộ Lâm rất giống nhau, đều một kiểu kỳ dị âm u. Xem ra khi xưa chôn quá nhiều xác chết, bao nhiêu năm tháng vẫn oán khí chưa có tan hết. Chẳng qua vẫn hy vọng đừng rớt ra một tên biến thái như “Bạch Tiểu thư” ở Mộ Lâm mới tốt.

Lăng Phong vừa đến đã thấy một trung niên chừng 40 tuổi niềm nở đứng sẵn ở cổng thôn chào đón :

- Haha, hoan nghênh các vị đại hiệp đến Mã Chủng làm khách.

Lăng Phong chắp tay qua loa :

- Ngài là Mã thôn trưởng sao? Mã Chủng thôn của ngài cũng không yên bình lắm à nha.

- Ấy, thiếu hiệp từ đâu mà nói vậy? Mã Chủng địa thế hiểm trở, lâu lâu mới có nhân sĩ giang hồ đi qua, đều không so sánh được với nơi khác, nhưng làm sao nói đến không yên bình?

Lăng Phong trong mắt hơi dị dạng.

Con hàng này, khách sáo mà thôi, lắm lời như vậy. Chẳng qua bộ dạng thì chất phác quê mùa, nhưng không ngờ lời nói lại rất học đòi văn vẻ. Coi bộ cũng không phải hàng thô kệch.

- Mã thôn trưởng lời nói hàm ý sâu sắc, xem ra thời điểm phong vân cũng từng đi đây đi đó nhiều đi?

- A, lão lúc tuổi trẻ cũng từng ghé Đại Danh Thái Nguyên thăm bằng hữu, bây giờ già rồi chỉ ở đây chờ chết mà thôi, haha.

Lăng Phong vuốt cằm, con hàng này lại nói lắm rồi.

Kẻ này có điểm bất thường. Cái bất thường lớn nhất, đó chính là ... hắn ta không hề liếc nhìn Thành Bích.

Phải biết Thành Bích là đệ nhất mỹ nhân Hà Bắc, cho dù nàng đeo mạng che mặt, dáng người tuyệt mỹ của nàng vẫn là vạn người có một, ngay cả nữ nhân thấy còn phải ghen tị nổ đom đóm mắt. Cấp độ của nàng ở cái chỗ kia chỉ e phải cỡ ứng viên Miss Universe, không phải loại hotgirl nhan nhản mạng xã hội, xuất hiện ở bất kỳ đâu cũng sẽ thu hút ánh mắt nam nhân.

Phong ca đương nhiên không trông cho nữ nhân của mình bị người khác thèm thuồng. Nhưng nếu thằng nào mới gặp mà lại không có ý này, thế thì hắn lại thấy kỳ quái. Ai, mâu thuẫn mâu thuẫn.

Chỉ nghe Mã Hồi bình thản giới thiệu :

- Thôn nhỏ không có tiểu điếm, quý tiêu cục xem ra đành phải trú tạm miếu nhỏ cuối thôn vậy.

- A, no problem!

Mã thôn trưởng mặc kệ trình độ Anh ngữ zero tiếp tục quảng cáo :

- Trong thôn cũng có một vị thần y. Nếu quý tiêu cục có ai đó bị thương thì có thể ghé y quán xem.

- Như vậy đa tạ thôn trưởng.

Mã Hồi chỉ cười cười, Lăng Phong lại không nhịn được buột miệng hỏi :

- Mã thôn trưởng có phải ... bị bệnh kín?

Mã Hồi ho sặc sụa, Lăng Phong vội cười lấy lòng :

- Haha, là ta đường đột, là ta đường đột.

- Không có gì không có gì.

Mã Hồi xua tay, không hiểu sao ánh mắt lại có chút hèn mọn nhìn lên.

Lăng Phong bỗng nghiêm túc nhỏ giọng :

- Mã thôn trưởng thực sự có bệnh kín?

Mã Hồi mặt đen thui. Qua loa khách sáo vài câu liền quay đầu chuồn thẳng.

Đã xác định Mã Chủng thôn là trọng điểm cần điều tra, Lăng Phong bỗng bị một cỗ cảm giác “không đi theo không được” bốc lên.

- Chàng sao vậy?

- Ta cảm giác kẻ này rất đáng nghi, muốn đi theo một chuyến xem sao.

- Có cần ta đi cùng không?

Thành Bích nhẹ giọng đề nghị, thần lực của nàng không kém gì Lăng Phong.

Lăng Phong nghiêm nghị :

- Không cần, nàng cứ sắp xếp chỗ ngủ, tắm rửa chờ ta về là được.

- Linh tinh!

Thành Bích đỏ mặt giận dỗi, Lăng Phong một mình rời đi.

...

Lăng Phong âm thầm theo sát Mã Hồi.

Ban đầu hắn e sợ đối phương cũng có dị năng, nên rất cẩn trọng đi theo. Về sau, cảm giác đối phương không hề có phản ứng, Lăng Phong đánh liều tung ra một đòn thuần thần lực chụp lấy Mã Hồi, phát hiện đánh vào khoảng không, hắn liền khẳng định tên kia có lẽ không luyện thần, vì vậy yên tâm dùng thần lực nghe ngóng.

Mã Hồi lòng vòng một đoạn quanh thôn, hỏi han người này người nọ một lúc lâu, đại khái thôn sắp có nhiều khách tới, thôn dân cần phải niềm nở tiếp đón, cũng phải đề phòng kẻ gian này kia, nhưng tuyệt nhiên không làm gì khác bất thường.

Khi Lăng Phong sắp chán nản bỏ cuộc, Mã Hồi đột ngột rẽ vào một gian nhà nhỏ.

“Y quán?”

Rất nhanh, ra tiếp Mã Hồi là một trung niên dáng vẻ mỏi mệt. Lăng Phong vụng trộm đánh giá một chút, cảm thấy tên này cũng rất ... đáng nghi.

Lại nói, hôm nay không biết bị chuyện gì, Phong ca gặp ai cũng nghi, nói không chừng Bát mạch khai thông giác quan đột phá nhạy cảm.

Lát sau, Mã Hồi và người kia đã vào mật thất. Phong ca phải tung hết thần lực ra, từ ngoài đường nghe vào trong.

Chỉ nghe Mã Hồi sốt sắng :

- Thuốc ra sao rồi?

- Còn một mẻ cuối. Ngươi cũng biết cái Đoạn Cân này là kịch độc, chúng ta chỉ làm giả thôi. Nếu không chế đủ lượng, căn bản không giống được.

“Làm ... Đoạn Cân?”

Lăng Phong không khỏi tim đập bùng bùng.

Đi mòn gót chân, rút cục ...

Đã nói mà, Phong ca mà nghi thì cấm có sai.

- Chừng nào xong? Tên Triều Lam chỉ e đêm nay là đến rồi, cũng vừa tròn hạn 30 ngày. Cửu gia đặc biệt dặn dò, chỉ đủ lượng không để hắn chết ngay đấy. Mấy tháng trước nghe nói ở Giang Nam có một vụ quá tay. Tên nghiệm độc kia nghe nói cả nhà chết rất thảm ...

- Biết rồi, ngươi chỉ có mẫu thân, ta đây ngay cả vợ con cũng trong tay Cửu gia, không đến lượt ngươi nhắc.

“Triều Lam cũng bị độc? Cửu gia là ai? Nghiệm độc là gì?”

Quá nhiều dữ kiện. Xem ra, phải tìm cách tra hỏi một trong hai người này.

Có điều nên làm thế nào tra hỏi đây?

Biện pháp đơn giản nhất, chính là chạy về xin “Quang đa cấp” một túi thuốc mê, chờ nửa đêm chụp bao tải đem ra ngoài thôn, tùy tiện tìm địa phương yên tĩnh tâm sự đêm khuya một chút. Bằng vào kinh nghiệm của đặc vụ quốc gia, cơ mật thì chưa biết có hỏi được không, nhưng tin tưởng tin mật cỡ “quần lót phu nhân ngươi màu gì” rất có thể sẽ tra ra được.

Nhưng đến đây phát sinh vấn đề. Đánh rắn động cỏ, đeo phiền phức lên người. Lỡ như hỏi ra cái gì tổ chức thần bí, không diệt khẩu cũng bị chú ý mà diệt khẩu cũng sẽ bị chú ý. Phải tìm biện pháp uyển chuyển một chút, sao cho đối phương tình nguyện nói ra sau đó ai đi đường đó.

Tỷ như dùng mỹ nhân kế. Thuê một hai vị cô nương thanh tú, tốt nhất là tuổi nhỏ chút. Sau đó lại vẫn xin “Quang đa cấp” một túi xuân dược, lừa cho hai lão này uống vào, nửa đêm đem hai tỷ muội kia dâng vào, tám phần cầm giữ không được kiểu gì cũng sẽ cởi đồ đòi xxoo. Đến lúc đó, Phong ca sẽ xông vào, hô cái gì nếu ngươi không nói ta sẽ báo quan. Đại phu thôn trưởng đều là người cần mặt mũi, khẳng định có thể giao dịch.

Chỉ là cách này hơi phiền phức, tiểu ngạch lại cao. Mã Chủng thôn chỉ sợ ngoài ngựa cái ra làm gì có cô nương thanh tú? Cho dù có chỉ e đều bị đại phu và thôn trưởng hai vị đại quan nhân sờ qua. Hơn nữa, vừa rồi gặp Thành Bích ở cửa thôn, tên thôn trưởng kia cũng không lộ ra chút háo sắc nào. Lăng Phong cũng vì điểm này mà sinh nghi. Nói không chừng là gay. Thế thì khó đối phó phết.

Vậy có thể thẳng thắn một chút, đường đường chính chính hỏi không?

Điều này hiển nhiên vẫn không sáng suốt. Nếu cái đám "Cửu gia" kia không phải sát thủ không sao. Vạn nhất phải, Phong ca chân trước vừa ra cửa chân sau đã có người đi theo. Mà tình hình này xác suất phải lên đến 90%.

Trước mắt vẫn là theo dõi một cái xem đã.

...

Mã Hồi vừa bước chân ra cửa y quán, liền thấy Lăng Phong “cà nhắc” đi tới.

Mã Hồi ý thức điều gì bỗng khựng lại một cái, ý tứ như muốn chặn đường Lăng Phong :

- A, không phải Lăng Đương gia đó sao? Làm sao vậy? Không phải vừa xong thân thể vẫn khỏe mạnh?

- Ài, vừa rồi bất cẩn đi đường vấp phải đá, tại hạ sợ nhỡ lại để lại di chứng thì rất không tốt, muốn tìm thần y xem thử xem sao.

Mã Hồi cười cười :

- Lăng Dương gia nói đùa?

Lăng Phong nhăn nhó mặt mày, ý tứ chính là “ông thế này mà đùa à?”

Mã Hồi ho nhẹ một cái, nghiêm chỉnh nói :

- Ngài không biết, thần y tính tình cổ quái, ngoại trừ nan y ra sẽ không tiếp. Ta thấy, cái tiểu bệnh này vẫn là không nên quấy rầy thần y thì hơn.

- Ấy, vẫn là quấy rầy mới tốt.

- Bằng không, để ta xem cho ngài ...

Mã Hồi sốt sắng ngăn lại. Thần y còn đang chế biến thuốc “đặc biệt”, để Lăng Phong vào nhìn thấy cái gì sẽ rất không xong.

Lăng Phong làm bộ nhìn trước nhìn sau, nhỏ giọng :

- Ta kỳ thực ... còn có bệnh nan y.

Mã Hồi cũng thập thò đáp :

- Nhưng thoạt nhìn ngài khí sắc hồng nhuận phơi phới ...

Lăng Phong liền làm mặt khổ :

- Đây là tuyệt chứng phi thường hiếm thấy. Mặc dù bề ngoài không thấy triệu chứng gì, bên trong gân cốt cũng không có dị tượng gì ...

Mã Hồi hai mắt thao láo. M* nó bệnh gì mà bên ngoài không, bên trong cũng không.

Lăng Phong ho khan, trong đầu không hiểu sao liên tưởng đến con mắt Sauron trong siêu phẩm “Chúa tể của những chiếc vỏ”, khua tay khua chân gắng diễn tả :

- Ngài vẫn không rõ ý ta sao? Cái này, chính là liên quan đến linh hồn. Trong cõi u minh có một lực lượng tà ác đang thao túng đôi chân ta, khiến cho nó cà nhắc như vầy. Aaa! Phải rồi, chính là một con mắt đỏ loét đang nhìn chăm chú ta, gọi ta về xứ Mordor!

Mã Hồi lập tức nheo mắt nhìn Lăng Phong, ý tứ chính là “bệnh của ngài có phải là bệnh tâm thần không đây, nói cái gì loạn thất bát tao”?

Lăng Phong cười khan, xem ra trình độ đóng kịch vẫn còn quá tệ, càng làm lố càng dễ bị nghi.

Thôi vậy, cơm canh vẫn còn đó, không cần phải vội. Đuổi thằng nhãi này đi đã tính sau.

Rút cục quả thật để Mã Hồi nắn bóp chân vài cái, còn mặt dày muốn nhờ Mã thôn trưởng dẫn đi tham quan một chút. Mã Hồi lấy cớ bận tiếp khách nhã nhặn từ chối, Phong ca liền chém linh tinh cái gì Mã Chủng thôn quả nhiên đất đế vương sinh rồng sinh hổ, thôn trưởng cũng biết bắt bệnh gì đó rồi thong thả rời đi.

Thảo luận Mật Thám Phong Vân

Hướng dẫn bỏ quảng cáo

Đăng bởi: Thần Long lúc 19:50:14 - 02/01/2017. Lượt đọc: 364. Số từ: 2248. Nếu thấy chương này convert hay thì ngại gì không tặng converter Thần Long (10k đậu/lần), còn nếu dở quá thì đừng ngại ném (50 đậu/lần)

Đánh dấu

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái phải để lùi chương hoặc sang chương.