Phàm Nhân Chiến Thần

Chương 16: Văn Tuế Hàn

Sau khi xử lý Chuẩn Vương cao thủ Lệ Vô Úy, Văn Tuế Hàn bước tới giải khai huyệt đạo cho Lâm Quảng.

"Lâm huynh đệ có bị thương ở chỗ nào không?" Văn Tuế Hàn hỏi han.

"Không sao đâu. Chỉ là điểm thương nhẹ thôi mà." Lâm Quảng trả lời. Thực ra ngoại trừ chỗ bàn tay phải của cậu bị bỏng nhẹ ra thì cậu không có nhận thêm vết thương nào khác.

"Xem chừng ra sau này phải cẩn thận mới được. Mặc dù Thần Chi Thủ có thể hóa giải được hỏa diễm, thế nhưng nó lại không hóa giải được nhiệt lượng do hỏa diễm tạo ra." Cậu nghĩ thầm.

"Ngoài ra thì thân pháp của mình hiện tại cũng là một vấn đề lớn. Thanh Phong Bộ chỉ là một môn võ kỹ Vô phẩm, tác dụng phát huy ra được có chút quá nhỏ bé. Tốt nhất vẫn là nên sớm chuyển qua tu luyện Nhân giai thân pháp võ kỹ Kim Nhạn Công để khắc phục vấn đề này."

Vì nhiều lý do khác nhau nên đến giờ cậu vẫn chưa xem qua hai cuốn công pháp lấy được ở bên trong Võ Kỹ Các dưới địa đạo Thiết Thu Sinh. Kim Nhạn Công là thân pháp võ kỹ Nhân giai đỉnh cấp, hiệu quả tăng phúc thân pháp rất lớn, nếu tu luyện thành công thì cậu sẽ có thêm một con bài bảo mệnh khi cần phải chạy trốn.

"Mà sao chỉ có Văn huynh quay về thôi vậy? Không phải là Ngụy tiền bối cùng đi với Văn huynh do thám địa hình phía trước sao?" Cậu quay sang hỏi Văn Tuế Hàn. Cậu có chút nghi hoặc vì vừa nãy Khấu Bôn Lôi nói rằng âm thanh chiến đấu phát ra từ chỗ phương hướng của Văn Tuế Hàn & Ngụy Đào.

"Bởi vì hắn ta chính là KẺ PHẢN BỘI."

Lâm Quảng cùng với Văn Tuế Hàn quay sang nhìn về phía âm thanh phát ra.

Khấu Bôn Lôi đang vác cây cự phủ đứng đó. Khuôn mặt lão vặn vẹo vì tức giận, đặc biệt là đôi mắt lão lúc này đang có một ngọn lửa giận dữ cháy phừng phực.

"Khấu tiền bối rốt cuộc là có ý gì, Văn mỗ không hiểu." Văn Tuế Hàn đáp lại.

"Chuyện này là thế nào vậy, Khấu tiền bối?" Lâm Quảng lên tiếng. Mặc dù vẫn còn nhiều thắc mắc trong lòng, thế nhưng cậu muốn ít nhất mọi chuyện phải được giải thích rõ ràng trước đã, tránh cho việc đánh nhau chỉ vì một chút ít hiểu lầm.

"Tiểu tử mau đứng cách xa tên phản bội này ra. Hắn ta vừa mới giết chết Ngụy Đào đấy." Khấu Bôn Lôi thẳng thừng nói với Lâm Quảng.

"Cái gì cơ?" Lâm Quảng chấn kinh.

"Tiền bối tuyệt đối không nên vu oan giá họa cho người khác như vậy." Văn Tuế Hàn vẫn điềm tĩnh, cố gắng kiếm chế sự tức giận trong lòng. "Ít nhất thì tiền bối cũng phải chỉ ra là tiền bối dựa vào đâu để kết tội Văn mỗ, nếu mà chỉ nói suông thì chính là tiền bối đang vu khống Văn mỗ đấy."

"Có chuyện gì mà om sòm vậy?" Trương Chính Quang, người vừa mới trở về sau khi đi săn man thú, lên tiếng. Phía sau hắn là hai anh em sinh đôi họ Lý đang khiêng một con gấu lớn đã chết, thành quả của cuộc đi săn.

"Vừa rồi chúng tanghe thấy tiếng đánh nhau nên đã vội quay trở về." Lý Phong lãnh đạm nói.

"Xem chừng ra cao thủ Tà đạo vừa mới ra tay tập kích." Lý Lôi liếc nhìn cái hồ nước đã bị bốc hơi cùng với cái xác của Lệ Vô Úy, kết luận. "Mà Ngụy Đào tiền bối đâu rồi, không phải là đi cùng với Văn huynh sao?"

"Hắn ta bị người giết chết rồi. Tâm mạch của hắn bị hung thủ đánh nát." Khấu Bôn Lôi đáp. "Và hung thủ đó chính là tên phản bội này!" Tay lão chỉ thẳng về phía Văn Tuế Hàn.

"Chuyện này sao có thể nào được? Ta chắc chắn Văn huynh sẽ không bao giờ làm ra những chuyện thương thiên hại lý như vậy." Trương Chính Quang phản bác. Hắn với Văn Tuế Hàn trước kia cũng có chút giao tình, thế nên hắn không tin vào điều Khấu Bôn Lôi vừa nói.

Hai anh em Lý gia thì bảo trì im lặng. Hai người họ với Văn Tuế Hàn cũng chỉ là quen biết sơ sơ, thành ra bọn họ không có lên tiếng bảo vệ.

"Khấu tiền bối." Văn Tuế Hàn nói với giọng cương quyết, "Khấu tiền bối nếu như vẫn còn tiếp tục đặt điều vu khống Văn mỗ, vậy thì đừng trách Văn mỗ không có nể trọng hai chữ tiền bối."

"Khấu tiền bối, vãn bối nghĩ rằng ở đây chắc chắn có sự hiểu lầm. Văn huynh mới rồi ra tay cứu vãn bối một mạng, đồng thời chém giết cao thủ Tà đạo Lệ Vô Úy. Hơn nữa Văn huynh còn là cháu trai của thành chủ Báo Thành, thế nên tuyệt không thể nào là người của Tà đạo." Lâm Quảng cũng lên tiếng. Tình hình giờ càng lúc càng căng thẳng, nếu như không kịp thời làm rõ mọi chuyện thì chắc chắn sẽ phải có đổ máu.

"Chém giết Lệ Vô Úy sao?" Khấu Bôn Lôi cười khẩy, "Chỉ sợ đây là diễn kịch để lừa tên tiểu tử nhà ngươi thôi. Hắn ta thật sự nghĩ rằng lấy được lòng tin của tên nhãi ngươi thì có thể khiến ta tin tưởng hắn sao?"

"Khấu tiền bối, Văn mỗ thật sự không muốn động thủ với tiền bối tại đây. Văn mỗ tự nhận từ lúc xuất đạo tới giờ chưa bao giờ làm điều gì trái với lương tâm, thế nên hiện tại Văn mỗ chỉ muốn Khấu tiền bối đưa ra bằng chứng chứng minh Văn mỗ là kẻ phản bội. Mọi người ở đây sẽ cùng nhau phán xét, và khi đó thì ai ngay ai gian thì sẽ tự khắc có kết quả." Văn Tuế Hàn nói.

"Bởi vì chính Ngụy Đào trước khi chết đã nói cho ta điều đó." Khấu Bôn Lôi nhấn mạnh từng chữ, " Ngụy Đào lúc đó nói nguyên văn rằng: "VĂN TUẾ HÀN LÀ KẺ PHẢN BỘI"."

"Ngụy Đào trước khi chết đã nói thế sao? Khấu huynh có chắc chắn không vậy?" Lý Phong nghi vấn.

"Chắc như đinh đóng cột. Mặc dù ta năm nay đã ngoài 60, thế nhưng thính giác của ta vẫn còn tốt chán, tuyệt đối không thể nghe nhầm được."

Lúc này Lý Lôi buột miệng, "Không phải Ngụy Đào bị cắt đứt thanh quản sao, làm sao hắn ta có thể nói được?"

Lúc Lý Lôi nhận ra có vấn đề với câu nói của mình, thì một đạo Tinh Thần lực đã tấn công vào bên trong thức hải của hắn. Ý thức của Lý Lôi vỡ tan, hắn liền ngã xuống đất chết tốt.

Lý Phong lúc này cũng đã chết, bởi thanh kiếm của Văn Tuế Hàn đã đâm xuyên suốt trái tim hắn. Nếu như không thi triển hợp kích trận pháp thì tu vi của hai anh em họ Lý cũng chỉ là Thiên Cực cảnh, không tài nào đỡ được một kích của Chuẩn Vương cao thủ Văn Tuế Hàn.

Còn về phần Trương Chính Quang, một búa của Khấu Bôn Lôi đã sả xuống từ vai tới gần eo, chỉ còn một đoạn nữa thôi là cơ thể hắn sẽ tách thành hai mảnh rời nhau.

"Sao... ngươi có thể... nhận ra?" Trương Chính Quang dùng chút hơi tàn để nói ra.

"Ta dùng búa đã mấy chục năm nay, làm sao mà không nhận ra được phủ ý trên người ngươi chứ, Phủ Tông Lâm Như Hải." Khấu Bôn Lôi nhìn xuống chỗ hông bị cây búa của Lâm Như Hải chém trúng, máu chảy xuống ròng ròng. Nếu như không phải lão xuất kỳ bất ý ra tay trước thì giờ chỉ sợ kết cục là cả hai đồng quy ư tận.

"Đáng tiếc, ta nên sớm nhìn ra thanh đao của ngươi thực chất là một cây búa ngụy trang." Khấu Bôn Lôi thở dài khi chứng kiến sinh cơ trên người Lâm Như Hải bị dập tắt.

Trước khi quay trở về đây, lão đã hiểu được lời nhắn của Ngụy Đào để lại. Lúc đó Ngụy Đào viết chữ "Văn" rồi sau đó gạch chéo lên là để ám chỉ rằng ngoại trừ Văn Tuế Hàn ra thì những người còn lại là kẻ phản bội.

Tình hình lúc đó có lẽ là Lâm Như Hải dùng một búa cắt đứt cổ họng Ngụy Đào, trong khi hai anh Lý Phong & Lý Lôi dùng Phong Lôi Hợp Kích Thuật đánh nát tâm mạch ông ta. Chỉ có điều bọn Lâm Như Hải không ngờ tới là Ngụy Đào sau khi bị đánh lén thì chưa chết hẳn, trái lại còn ẩn nấp khí tức giả chết qua mắt bọn chúng để cầm cự cho tới khi Khấu Bôn Lôi đến.

Còn Văn Tuế Hàn thì hắn đã sớm nghi ngờ anh em họ Lý có vấn đề. Hai anh em Lý Phong mặc dù là thành viên của Binh Bộ Lý gia, thế nhưng người ngoài lại không biết rằng bọn chúng thực chất là hai tên dâm tặc, thường xuyên đi cưỡng hiếp con gái nhà lành rồi giết chết để bịt miệng. Một lần nọ trong khi "hành sự" hai tên bọn chúng bị bổ đầu của Lục Phiến Môn bắt lại, kết quả Lý gia đã phải trả một cái giá không nhỏ để đem bọn chúng ra khỏi nhà tù. Việc xấu này của Lý gia đương nhiên là bị ém nhẹm, Văn Tuế Hàn cũng là từ chú ruột của hắn mới biết được chuyện này.

Việc hai anh em Lý gia gia nhập tổ đội thực ra là do Trương Chính Quang, một môn khách cũ của phủ Thành chủ Báo Thành, mời gia nhập. Văn Tuế Hàn mặc dù bề ngoài không phản đối, thế nhưng thực chất hắn vẫn nghi ngờ bọn chúng, bởi mấy ngày trước hắn nghe phong phanh được rằng hai anh em Lý gia lần này đến Báo Thành là để giao dịch ngầm liên quan đến nữ nô với Tà đạo.

Sáng nay, lúc cùng với Ngụy Đào đi do thám địa hình phía trước, Văn Tuế Hàn lấy cớ đi vệ sinh để bí mật tìm đến chỗ hai anh em họ Lý nhằm theo dõi xem liệu nghi ngờ của mình có chính xác. Nhưng khi đi được nửa đường thì hắn nghe thấy tiếng đánh nhau từ chỗ Ngụy Đào, thế nên hắn đoán rằng hai anh em họ Lý đã ra tay trước với Ngụy Đào. Đồng thời lúc đó hắn ta phát hiện ra Lệ Vô Úy đang tìm đến chỗ cái hồ nơi Lâm Quảng đang ẩn náu, thế nên hắn đuổi theo, ra tay đánh chết Lệ Vô Úy, cứu mạng Lâm Quảng.

Màn đối đầu sau đó giữa Khấu Bôn Lôi và Văn Tuế Hàn dĩ nhiên là một màn kịch. Khấu Bôn Lôi đã bí mật truyền âm cho Văn Tuế Hàn, bảo hắn ta phối hợp diễn màn kịch này. Đương nhiên điều này Lâm Quảng hoàn toàn không hay biết, cho đến khi ba người Trương Chính Quang bị giết cậu mới nhận ra.

"Thì ra chỉ là diễn tuồng sao?" Lâm Quảng thở phào nhẹ nhõm. "Giờ thì tốt rồi. 3 cao thủ Chuẩn Vương của Tà đạo giờ đã chết mất 2, chỉ còn lại có mỗi một mình Chu Tân thôi, không thể nào là đối thủ của hai vị Chuẩn Vương ở đây được."

Cậu nhìn về phía xác của con gấu lớn ở trên mặt đất, nuốt nước miếng, "Hôm nay mình phải thử nấu một nồi thịt gấu theo hướng dẫn của Thánh Thể Quyết xem sao."

Lúc này con gấu đã chết đột nhiên đứng bật dậy. Không, phải chính xác là một người đang nấp bên trong "con gấu" đột nhiên nhảy ra. Người này phóng ra 4 đạo hỏa diễm chia làm 2 hướng tấn công phía sau lưng 2 người Khấu Bôn Lôi và Văn Tuế Hàn.

"Liệt Hỏa Linh Tông Chu Tân!" Lâm Quảng kinh hãi. Cậu không nghĩ tới là lão ta nấp ở chỗ này.

Đòn tấn công này quá bất ngờ, hơn nữa hai người Khấu Bôn Lôi & Văn Tuế Hàn tinh thần vừa mới thả lỏng nên hoàn toàn không có cách nào tránh kịp.

Lúc này người duy nhất có thể chặn lại đòn tấn công của Chu Tân chính là Lâm Quảng. Vị trí hiện tại của cậu là ngay phía sau lưng hai người Khấu Bôn Lôi, cậu chỉ cần thân hình khẽ động là chặn được hỏa diễm.Vấn đề là mấy đạo hỏa diễm này quá nhanh, cậu chỉ có thể kịp chặn được một hướng tấn công. Tức là trong hai người Khấu Bôn Lôi & Văn Tuế Hàn, cậu chỉ có thể cứu một.

Cân nhắc kỹ càng mà nói, Văn Tuế Hàn vừa rồi đã cứu cậu một mạng. Trong khi Khấu Bôn Lôi cứu cậu chẳng vì mục đích tốt lành gì, lão ta chỉ muốn từ miệng cậu moi ra bí mật liên quan đến bảo khố nhà Tần.

"Đành phải vậy thôi." Cậu lao người tới chắn lại hai đạo hỏa diễm tấn công Văn Tuế Hàn.

Nắm đấm phải của cậu vung tới, đánh vào một đạo hỏa diễm. Còn đạo hỏa diễm thứ hai thì đánh trúng ngực cậu.

"Hự!" Tấm phù lục phòng ngự Thiên phẩm trước ngực cậu vỡ tan, còn bản thân cậu thì miệng phun tiên huyết.

Tấm phù lục phòng ngự này là do Tiêu Thiên đưa cho cậu trong lần đánh vào Hắc Kiếm Vương phủ. Trong trận chiến với Thượng Quan Kinh Hồng cậu chưa có cơ hội dùng tới nó nên thành ra cậu vẫn để nó trước ngực cậu để phòng thân. Thế nên lần này nó đã cứu cậu được một mạng. Tuy vậy dư lực của đòn tấn công cũng khiến cậu bị thương không nhẹ.

Về phần Khấu Bôn Lôi thì đương nhiên hứng trọn hai đạo hỏa diễm của Chu Tân. Nếu không phải nhờ chiếc chiến giáp Thiên phẩm trên người lão thì lão đã chết chắc. Mặc dù còn sống, thế nhưng lão lại nhận ra có điều gì đó không ổn.

"Đây là... Hỏa độc!" Nguyên khí trong cơ thể của Khấu Bôn Lôi lúc này đang dần dần bị thiêu đốt dưới tác dụng của Hỏa độc. Lão từng nghe nói đến con bài tẩy trứ danh này của Chu Tân, không nghĩ tới lần này lão lại trực tiếp thử nghiệm nó.

"Chậc." Chu Tân thầm tiếc. Nếu không phải Lâm Quảng ra tay thì lão đã có thể hạ gục cả hai người. Giá mà biết trước điều này thì lão cũng đã không nương tay phóng ra thêm một đạo hỏa diễm giết chết Lâm Quảng.

"Tên khốn!" Tinh Thần lực của Văn Tuế Hàn ngưng tụ lại thành một mũi thương, phóng về phía thức hải của Chu Tân.

"Vô ích thôi." Mũi thương tạo thành từ Tinh Thần lực sau khi chạm vào mũ sắt đội trên đầu của Chu Tân liền bị tan rã. "Ta đã sớm chuẩn bị cách ứng phó với Tinh Thần lực võ giả như ngươi rồi."

Tấn công thất bại, Văn Tuế Hàn liền vung kiếm lên chuẩn bị lao lên nghênh chiến với Chu Tân.

"Xuất thủ!" Chu Tân hô lớn. Hơn 20 võ giả Thiên giai ẩn nấp trong rừng liền xuất hiện, bao vây lấy mấy người Lâm Quảng.

"Để bọn nhãi nhép này cho ta, ngươi mau ra tay xử lý Chu Tân đi." Khấu Bôn Lôi nói với Văn Tuế Hàn. Lão vận nội lực áp chế Hỏa độc trong cơ thể, sau đó xông ra chém giết đám Thiên giai võ giả.

 

siêu phẩm Vạn Vực Linh Thần main cực bá, siêu bá, chấp hết tất cả các loại gió mùa mời các đồng đạo cùng thưởng

TruyenCV Idols: hãy cho chúng tôi thấy tài năng của bạn

1 bình luận