Phi Thiên

Thứ 1 chương vạn trượng hồng trần [ nhất ]

Sau

Chương 1: Vạn Trượng Hồng Trần (1)


- Đừng chạy! Họ Miêu kia, ngươi không chạy thoát được đâu, đứng lại cho lão tử!

Ba thiếu niên tay cầm trường đao đang chạy rất nhanh trong dãy núi đen kịt vô cùng kỳ quái, thỉnh thoảng quơ đao đe dọa bắt người đang chạy trốn trước mặt dừng lại.

Đe dọa vô dụng, chẳng những người trước mặt không ngừng, ngược lại còn chạy nhanh hơn.

Thiếu niên chạy trước tay cầm một thanh đao giết heo không thèm nghe, vừa chạy vừa quay đầu lại rống lên một tiếng:

- Chó điên, sao không xem thử đây là địa phương nào, chẳng lẽ là đầu óc các ngươi có bệnh rồi sao?!

Hắn chịu dừng lại mới lạ, dừng lại sẽ lập tức mất mạng, nên vẫn tiếp tục chạy như điên. Dưới chân hắn vang lên những tiếng rắc rắc không ngừng, đạp lên chỗ nào cỏ màu đen chỗ ấy lập tức tan tác thành bụi đen.

Bốn phía xung quanh, cỏ là màu đen, cây cối cũng là màu đen, tất cả thực vật đều là màu đen.

Không phải là bị nhuộm thành màu đen, cũng không phải trời sinh màu đen, mà là toàn bộ bị hóa thành than đen, mười vạn năm trước là thứ gì, mười vạn năm sau vẫn y như vậy. Tựa hồ thời gian đã dừng lại ở chỗ này, hết thảy thực vật trông như những pho tượng đá màu đen vô cùng sinh động, chìm trong màn sương trắng mịt mờ.

Thế giới giống như u minh này có tên là Vạn Trượng Hồng Trần, lời đồn mười vạn năm trước có mười vạn thiên binh thiên tướng vượt qua tinh không mênh mông đuổi giết một đại ma đầu đến đây. Không ngờ rằng đại ma đầu kia quá mức lợi hại, mười vạn thiên binh thiên tướng bèn bày ra đại trận tuyệt sát này, đồng quy ư tận với đại ma đầu kia ở chỗ này.

Mười vạn năm qua, tuyệt đại đa số thời điểm màn sương trước mắt đều đỏ như màu máu quỷ quyệt kinh khủng, huyết vụ đáng sợ tựa hồ có thể cắn nuốt hết thảy. Bất kể là người hay là quỷ, hoặc là thần cũng không dám tự tiện xông vào nơi đây một bước, làm cho hết thảy sinh linh dừng bước.

Bất quá cách mỗi một ngàn năm, tòa đại trận tuyệt sát này sẽ mở một góc lưới, khi huyết vụ biến thành sương trắng, phàm nhân phổ thông có thể tiến vào thăm dò. Nhưng yêu ma quỷ quái và các loại sinh linh khác vẫn không có cách nào tiến vào một bước, nếu không tất bị sương mù này quỷ dị hóa thành một bãi nước đen. Dường như tu sĩ hùng mạnh tới mức nào cũng không có cách nào chống lại sương mù này ăn mòn, cực kỳ quỷ dị, không ai có thể hiểu được nguyên nhân.

Nhưng nơi này là chỗ táng thân cuối cùng của tiên ma, có thể tưởng tượng được đồ vật tiên ma mang theo tùy thân cũng cùng bị mai táng nơi này với tiên ma, khiến cho không biết bao nhiêu kẻ tu hành mơ ước. Đồng thời nơi này còn sản sinh một loại thảo dược được đặt tên là tiên thảo Tinh Hoa, là chí bảo thánh dược chữa thương trong giới tu hành.

Mỗi khi thời khắc ngàn năm Vạn Trượng Hồng Trần mở ra một lần lại tới, chính là lúc những kẻ tu hành rục rịch muốn động. Thế nhưng bọn họ lại không có cách nào đi vào, vì vậy dùng lợi ích dụ dỗ người phàm đi vào thu nhặt. Bất kể là ai, chỉ cần có thể tìm được di vật tiên ma và tiên thảo Tinh Hoa, sẽ được thu vào tiên môn vô điều kiện.

Nhưng nơi này còn có một loại quái vật, truyền thuyết là quái vật giữ lăng cho tiên ma, thích máu, giết người như ngóe.

Cho nên nếu không phải là người lâm vào tuyệt lộ hoặc là bất cần mạng sống, sẽ không ai chịu chạy vào nơi này mạo hiểm, muốn thành tiên cũng phải có mạng để hưởng thụ.

Miêu Nghị không phải là người lâm vào tuyệt lộ hoặc là bất cần mạng sống, hắn chỉ mới mười bảy tuổi, tuy không lớn lắm nhưng cũng không nhỏ nữa, thiếu niên ở vào tuổi của hắn lấy vợ sinh con là chuyện rất bình thường.

Hắn chọn trúng nữ nhi lão Lý tiệm đậu hủ ở đối diện nhà mình, tìm bà mai đi cầu hôn, sau khi lão Lý tiệm đậu hủ biết chuyện này lập tức đánh đuổi bà mai ra khỏi cửa. Hai nhà đối diện nhau chỉ cách một con đường, biết nhau rất rõ ràng, một tiểu tử giết heo không tiền của không địa vị, còn có gánh nặng hai đứa em phải nuôi, làm sao có thể cưới nữ nhi của mình?!

Bà mai có thể nói cho người chết sống lại cũng vô ích, vợ lão Lý thóa mạ hết nửa ngày, toàn là lời lẽ khó nghe đại loại như cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga…

Không cầu thân còn đỡ, vừa nhắc tới chuyện này nhà lão Lý lập tức phòng Miêu Nghị giống như đề phòng cướp, không để cho nữ nhi từ nhỏ đã chơi thân với Miêu Nghị gặp mặt hắn, sợ bị Miêu Nghị bắt đi. Hai nhà coi như hoàn toàn cắt đứt lui tới, hàng xóm láng giềng với nhau trở mặt cực nhanh.

Miêu Nghị cũng không thích nữ nhi nhà lão Lý lắm, chỉ vì gia cảnh nên không có lòng dạ nói chuyện yêu đương, chẳng qua là theo phong tục địa phương mà thôi. Không thành thì thôi hắn cũng không coi trọng mấy, bất quá chuyện này làm cho hắn hiểu ra một đạo lý.

Dưỡng phụ mẫu đã sớm qua đời, khi còn sống đối xử với Miêu Nghị rất tốt, để lại một trai một gái. Miêu Nghị không muốn để cho đệ đệ muội muội bước theo vết xe đổ của mình, vừa đúng lúc Vạn Trượng Hồng Trần mở ra, hắn định liều mạng một phen kiếm chút tiền đồ cho đệ đệ muội muội.

Ai ngờ mới vừa chạy vào không bao lâu chợt bị lão oan gia Hoàng Thành và tay sai huynh đệ Triệu thị theo dõi, sau đó xuất hiện đuổi bắt hắn.

Bốn phía sương mù nhè nhẹ lượn quanh, trong sương mù rải rác có những người tiến vào đây mạo hiểm, ai nấy quay đầu nhìn lại bốn người đang đuổi nhau, vô cùng sửng sốt. Dường như bọn họ không ngờ rằng mấy tên tiểu tử miệng còn hôi sữa này lại dám chạy vào địa phương hung hiểm như vậy đùa giỡn.

- Tiểu tử này tuổi Chó, chạy nhanh thật. Lão Đại, chạy hết nổi rồi, nghỉ ngơi một chút đi!

Lão Nhị Triệu Hành Ngô trong huynh đệ Triệu thị thở hồng hộc nói.

Huynh trưởng Triệu Hành Khôi cũng gọi Hoàng Thành:

- Đúng vậy, lão Đại, nghỉ ngơi một chút đi.

Hoàng Thành cũng chạy hết nổi rồi, tay chống vào một tảng đá há mồm thở dốc. huynh đệ Triệu thị cũng dừng ở một bên.

Miêu Nghị cũng mệt đến ngất ngư, thấy người phía sau không đuổi theo nữa cũng đưa tay chống vào một khối đá lớn, uốn người đặt mông ngồi xuống, há miệng ra thở, chỉ ba người lắc đầu nói:

- Hoàng Thành, ngươi có bệnh hay không, muốn kiếm chuyện cũng không xem thử đây là địa phương nào, các ngươi chán sống cả rồi sao?



Trường đao trong tay Hoàng Thành gõ vào tảng đá choang choang, chỉ Miêu Nghị:

- Muốn trách thì trách tiểu tử ngươi cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga, một tên đồ tể giết heo cũng muốn thành tiên ư, muốn đạp trên đầu Hoàng gia chúng ta ư?! Hôm nay gia gia phải kết liễu hậu hoạn!

Cha y là một trong số Bảo Trưởng thủ hạ của thành chủ Trường Phong thành, Hoàng Bảo Trưởng đại danh đỉnh đỉnh, cai quản hạt khu bao gồm cả nhà Miêu Nghị. Từ nhỏ y đã bất hòa với Miêu Nghị, lớn lên lại thua thiệt dưới tay Miêu Nghị, thế nhưng đây là tiểu hài tử đánh nhau, cho dù là cha y cũng không tiện ỷ thế hiếp người, nếu không hàng xóm láng giềng phun nước bọt cũng có thể làm nhà y chết chìm.

Lần này nhận được tin Miêu Nghị muốn tới Vạn Trượng Hồng Trần mạo hiểm, lập tức cả kinh nhảy dựng lên. Trong nhà có chỗ dựa còn không hơn được Miêu Nghị, nếu để cho Miêu Nghị thành tiên nhân vậy sẽ càng tệ hại hơn.

Đánh chết Hoàng Thành cũng không bằng lòng để cho Miêu Nghị đạp trên đầu mình, vì vậy dẫn theo hai tên tay sai đuổi tới, muốn hạ độc thủ.

Miêu Nghị nhìn nhìn trường đao sáng loáng trong tay ba người, thở hổn hển hỏi:

- Các ngươi thật sự muốn giết ta sao?

Ba người nhìn nhau cười quỷ quyệt, Hoàng Thành nhìn chung quanh một chút, âm dương quái khí nói:

- Nơi này không phải là trong thành, người chết là hết sức bình thường, ai mà biết được là ai làm?

Miêu Nghị vô cùng kinh hãi, hai bên từ nhỏ đánh nhau nhiều lắm là đến mức bể đầu chảy máu, cho tới bây giờ hai bên vẫn chưa tới mức muốn làm thịt đối phương, dù sao luật pháp không phải chỉ là bài trí.

- Các ngươi có bị bệnh không? Dám chạy đến nơi đây theo đuổi giết lão tử, vì sao còn sợ lão tử thành tiên?

Miêu Nghị khó tin chỉ bốn phía.

Ý hắn rất đơn giản, các ngươi dám chạy nơi này tới mạo hiểm, vậy hãy tự tìm bảo vật giao cho tiên nhân trở thành tiên, cần gì sợ hắn thành tiên?!

- Hừ!

Hoàng Thành hừ lạnh khinh thường, nhìn chung quanh một chút, dường như không cam lòng.

Y không biết trời cao đất rộng cũng rất muốn làm như vậy, nhưng trước đó đã bị tỷ tỷ được cha nhờ quan hệ đưa đến bên người tiên nhân làm thị nữ không biết lấy được tin tức nội tình gì, nghiêm nghị cảnh cáo không cho y nhúng vào vũng nước đục này, về phần tại sao lại không chịu tiết lộ.

Nhà y cũng chính bởi vì có vị tỷ tỷ làm thị nữ bên người tiên nhân, phụ thân y mới leo lên được vị trí Bảo Trưởng

- Ngoan, đừng gây sự nữa, mau trở về nhà đi.

Miêu Nghị khoát khoát tay, xách theo đao giết heo đứng lên, xoay người rời đi.

Hoàng Thành ngẩn ra, trong nháy mắt nổi giận, dám xem mình như trẻ con, bèn quơ đao quát:

- Đứng lại cho ta!

- Muốn đuổi theo ta thì cứ việc, các ngươi cũng biết trong này nguy hiểm thế nào, không sợ chết thì cứ đuổi.

Miêu Nghị dứt lời tiếp tục bỏ đi, không lý tới đối phương nữa.

Hoàng Thành nhìn chung quanh một chút, dường như mới nhận ra bọn họ đã chạy vào rất sâu, nếu vào sâu hơn nữa thật sự rất nguy hiểm.

Vốn bọn họ theo đuôi Miêu Nghị tiến vào nơi đây là muốn đánh lén, không ngờ rằng cỏ trong địa phương quỷ quái này đã hóa than, khiến cho bước chân giẫm lên kêu loạt soạt, còn chưa tới gần đã bị Miêu Nghị phát hiện, kết quả không cẩn thận chạy xa như vậy.

- Được, ngươi chạy đi, họ Miêu, ngươi có giỏi cứ việc chạy, chạy được hòa thượng không chạy được miếu, dù sao trong nhà ngươi còn hai đứa nhỏ, chúng ta quay về thu thập bọn chúng cũng được.

Hoàng Thành không dám chạy vào sâu hơn nữa, bèn giở ra dáng vẻ lưu manh vô lại uy hiếp.

Lời này vừa nói ra, bước chân Miêu Nghị đột ngột dừng lại, chậm rãi quay người. Đối phương nói không sai, ngược lại đã thức tỉnh hắn. Vạn nhất mình thật sự không thể trở về, đến lúc đó nhất định mấy tên súc sinh này sẽ ức hiếp hai đứa em mình.

Thấy uy hiếp có hiệu quả, Triệu Hành Khôi lập tức lộ vẻ bỉ ổi tưới dầu vào lửa nói với Hoàng Thành:

- Tiểu muội của hắn là một mỹ nhân bại hoại, da thịt nõn nà, nếu lột sạch…

- Câm miệng!


Đối phương càng nói càng hạ lưu, còn dùng tay làm động tác không chịu nổi, Miêu Nghị nổi giận quơ đao chỉ ba người, nghiến răng nghiến lợi nói:

- Muốn chết!

Hoàng Thành lộ vẻ hài hước vẫy tay về phía Miêu Nghị:

- Có giỏi đừng chạy, tới đây! Ta đứng ở chỗ này chờ ngươi, ta muốn tìm chết, tới đây giết ta đi!

Miêu Nghị cố nén lửa giận, mặt không đổi sắc nhìn chằm chằm ba người, không làm ra cử động xông lên liều mạng, đôi môi mím lại thật chặt.

Nếu ở tình huống thông thường, hắn giết heo từ nhỏ cũng có chút sức lực, cũng không phải chưa từng làm chuyện một người đánh ba người. Nhưng hôm nay ba người đều cầm đao trong tay, mình không có đao thương không có bản lãnh, bị đâm trúng một đao không phải là chuyện đùa, chắc chắn sẽ táng mạng trong tay ba tên súc sinh này.

Thấy hắn không có phản ứng, ba người nhất thời tuôn ra những lời thóa mạ không ngừng, mắng Miêu Nghị oắt con vô dụng, chỉ giỏi hù dọa người.

Miêu Nghị lại đưa ánh mắt nhìn về phía những người mạo hiểm khác lục tục chạy tới sau lưng ba người, một người trong đó là một đại hán râu rồng lưng hùm vai gấu, cầm trường đao trong tay, lộ ra vẻ hung tàn sắc bén như lang sói, vừa nhìn biết không phải là hiền lành.

Khóe miệng Miêu Nghị giật giật, nở một nụ cười lạnh, đợi đến khi những người đó đến gần, hắn đột nhiên quơ đao hét lớn một tiếng:

- Giao tiên thảo ra đây!

Ba người Hoàng Thành sửng sốt, cho là Miêu Nghị đã uống lộn thuốc, Ngay sau đó phát hiện không đúng, những người vừa tới đều nhanh chóng ngừng lại, ánh mắt ai nấy nhìn chằm chằm ba người, lộ vẻ kỳ quái khiến cho bọn họ cảm thấy rét lạnh trong lòng.

Thấy ba người đều là tiểu tử chưa ráo máu đầu, tuổi cũng không lớn, có người bắt đầu di động bước chân nhích lại gần ba người, bất kể thật giả, chuẩn bị làm rõ ràng trước rồi hãy nói.

- Các ngươi đừng nghe hắn nói hươu nói vượn, chúng ta không có tiên thảo, chúng ta chỉ đến tìm hắn tính sổ, không phải tới hái tiên thảo.

Hoàng Thành cuống quít giải thích.

Nhưng cũng không ai tin được lời này, chạy đến địa phương mất mạng này tìm người tính sổ, giỡn chơi sao, đám trẻ ranh này cho rằng mọi người ngu ngốc hết sao?!

Lời giải thích như vậy ngược lại có vẻ giấu đầu hở đuôi, càng lau càng đen, khiến cho người ta càng thêm nghi ngờ trong lòng ba người có quỷ.

- Giao ra đây!

Miêu Nghị lại hét lớn một tiếng, tay cầm đao giết heo xông thẳng về phía ba người.

Từ trước tới nay hắn chỉ từng giết heo, chưa hề giết người, nhưng hôm nay hắn bắt buộc phải giết ba người này.

Bởi vì Hoàng Thành nhắc nhở hắn một khi thả ba người rời đi, nếu lần này hắn không trở về được, đệ đệ muội muội sẽ nguy hiểm. Ba tên khốn kiếp này bây giờ đã dám giết người, còn có chuyện gì không dám làm, hôm nay nhất định phải giải quyết ba mối hậu hoạn này.

Ba người luống cuống quay đầu bỏ chạy, ai ngờ lập tức có những người khác chạy ra tham gia náo nhiệt, chặn đường bọn họ.

Lần này không được, không những Miêu Nghị cầm đao đuổi giết, còn có bảy tám người cùng đuổi theo ngăn cản.

Không cách nào trốn chạy trở về theo đường cũ, ba người lập tức xông ngang ra ngoài, vừa không ngừng kêu ‘Chúng ta không có tiên thảo’, vừa kinh hoàng chạy thục mạng.

Miêu Nghị tỏ vẻ lạnh lùng, cầm đao đuổi sát không tha, cả đám người cũng đuổi theo.

Không bao lâu sau cả bọn đã ra khỏi lộ tuyến an toàn mà không tự biết.

Trước khi mọi người vào đây đều đã được nhận bản đồ phát ra miễn phí bên ngoài cổ thành, trên bản đồ có ghi chú lộ tuyến an toàn, là kinh nghiệm xương máu đúc kết được từ những lần Vạn Trượng Hồng Trần mở ra trước.

Cuối cùng, ba người Hoàng Thành cũng bị bảy tám nam tử cường tráng ngăn lại.

- Các ngươi muốn làm gì?

Hoàng Thành bị dọa sợ đến lời nói có vẻ không có mạch lạc, cầm đao chém loạn, không cho đối phương đến gần.

Đại hán râu rồng kia rõ ràng vô cùng lão luyện, nhanh chóng tiến tới gần Hoàng Thành, nghiêng người tránh qua đại đao bổ tới, chộp lấy cổ tay y vặn mạnh. Hoàng Thành đau tới nỗi kêu trời, đao trong tay rơi xuống đất loảng xoảng.

Hướng dẫn bỏ quảng cáo

Đăng bởi: ๖ۣۜGấu Mèoღ lúc 14:46:17 - 01/05/2014. Lượt đọc: 6358.

Đánh dấu

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái phải để lùi chương hoặc sang chương.