Phiêu Lưu Dị Giới Hardcore

Chương 8: Mùa đông nhàm chán. Con làm rơi...

Về đến căn cứ, việc đầu tiên nó làm đó là nằm ngủ li bì, kệ có hay không chuyện xung quanh, sự mệt mỏi chiếm lấy cơ thể.

Nó cứ ngủ như thế được đã năm ngày, khi đói ăn, no lại ngủ, con gấu thì chả cần ăn vẫn sống nhăn răng.

Tóc !


Một giọt nước rơi vào nó đang ngủ say, đánh thức nó bởi cái lạnh mà hạt mưa mang lại. Tỉnh dậy thì thấy cây lá xác xơ, rơi rụng đều đều, cả cành cây nó đang ngủ cũng sạch sẽ lá hoa.

- Haizzz, mưa thế này chắc ta thành bùn nhão quá - Móc cây dù làm bằng lá cây nó làm từ trước, phi xuống khỏi cây.

- Dùng đất sét tạo cho ta một chòi nhỏ nào Thống, cả một cái bếp lò nữa, mái nhà dùng lá dừa, có cả ống khói nhé ! - Chìa ba lô ra trước mặt ngáp một cái.

( Đang tạo dựng

5 phút e

Đã hoàn thành )

Nó chui vào bên trong căn lều với bốn vách bằng đất, mái bằng lá, việc đầu tiên nó làm là tạo lò lửa.

- Hết lạnh, nhưng ta đã có năng lượng băng hệ, hà cớ lại cảm thấy lạnh giá - Nó sưởi ấm bàn tay đang cóng lạnh. - Chắc chỉ một chút yếu đuối ta, sau này khi đã mạnh mẽ thì đã là gì với ta cái trời giá lạnh này.

Đóng sập cửa cây, Định tạo ra một vài lọ đất sét, vài tô chén dĩa các loại, như một căn bếp xưa bập bùng hoả diễm. Nấu một vài con cá, tưởng như nấu canh nhưng chỉ có cá và rau muống, nhạt nhưng dinh dưỡng đầy đủ.

Còn thử nướng vài ít thịt gấu, chỉ ăn hưởng thụ. Khi mà cơ thể bây giờ tàn tạ một dạng, Phi Định chỉ có ăn và ngủ.

Nhưng hắn vẫn ra mé suối lạnh, cắt vài cây mây, tạo võng nhỏ để ngủ quên đời. Lạnh giá kinh dị , áo ấm da gấu giảm đi một phần, nó còn tạo dây chuyền răng gấu để cho đẹp, đội tấm da gấu còn nguyên đầu gấu hình dạng trên đầu, trông như tù trưởng. Nhưng vị tù trưởng này chỉ biết nằm ngủ tại chỗ li bì.

Rồi mùa đông đã thật sự đến sau một tháng, có vẻ thời gian qua nhanh chóng, lại còn thời tiết khắc nghiệt. Mọi thứ đều đóng băng, trước khi xanh tốt, bây giờ trắng xóa băng tuyết, động vật cũng chả bén mảng, nhất là đây sườn núi lạnh giá cực độ.

Lại có một nơi trên sườn núi, trước một cái chòi nhỏ, có một đống sào đang treo lủng lẳng thịt cá, Định treo chúng lên để bảo quản trong mùa đông, khi cần chỉ cần đem vào nấu nướng lên là có thể sử dụng, hạn chế hư thối.

Trong chòi thì lửa nhỏ bập bùng, không khí hơi se se lạnh, nhưng vẫn ấm áp đối với thằng nhóc gầy gò đang đắp rất nhiều da thú trên người. Nó thật sự gầy gò khi chỉ dám ăn một ít thức ăn nhỏ mỗi ngày, khi nghe Hệ Thống thông báo mùa đông kéo dài tầm 3 tháng trở lên.

]


- Khò khò khò khò khò khò khò khò

Graooooooooo !!!

Bọn sói tuyết, gấu tuyết, cáo tuyết, mọi động vật thích nghi được với mùa đông đều gầm rú bên ngoài, thức ăn là đó, nhưng đối với một đứa trẻ ốm yếu thương tật thì lại là quái thú một dạng, chả dám lộ mặt.

__________________________________


Có tiếng chim ríu rít hót trên cây , băng tuyết tan từ từ rơi xuống thành nước, lại bốc hơi. Chồi non lại nảy nở, cây hoa lại tươi tốt, ong bướm lại tấp nập, động vật khắp nơi tràn về khu rừng.

Thức dậy khi tiếng chim kêu ríu rít, ánh sáng xuyên qua kẽ lá của mái nhà chiếu vào mặt nó, một cảm giác thật dễ chịu .

- Hệ Thống à, ngoáp.. Mùa đông dài bao lâu rồi ?- Dụi mắt vươn vai đứng dậy, trút bỏ lông thú

( 4 tháng dài hơn )

Chân tay cũng lành lặn hơn, đã đi gần như bình thường, cánh tay vẫn như bị gãy mà cột lên cổ bằng dây.

Chẳng nói chẳng rằng, nó lại di chuyển ngược lên trên thượng nguồn con suối là hồ nước lớn để làm tiếp công việc dở dang.

Mùa đông nước trong hồ đóng băng bề mặt, nhưng cá vẫn sống tốt, sinh con đẻ cái ngập hồ, thường hay thấy ra đoạn suối phóng mình nhưng không thể bơi đi vì cái đập nhỏ ngăn nước.

Động thực vật quanh hồ thì phát triển tốt vào mùa xuân, hoa lá nở rộ, chim muông vui hót. Còn xuất hiện vài bầy thú vật nhỏ, dạo chơi bờ hồ, dụ dỗ những loài to lớn hơn tới đây, mèo rừng, chó rừng, mãng xà kì đà các loại đều tập trung tại đây.

Sau bao phen thập tử nhất sinh, nó nhận ra rằng cần phải có được một dụng cụ tốt để có thể bảo toàn tính mạng, vì rìu tuy lợi hại nhưng chỉ đối với loại mãng xà, đối với mãnh thú khác chỉ sắc bén hơn một chút.

Phi Định liền tiến về khoảng trống, nơi có nhiều cây gỗ nhỏ đang lớn cực nhanh chóng từ những gốc cây hắn đốn hạ. Liền chọn vài gốc thẳng tắp, đều đặn mà đem chặt đi, tướt bỏ lá cành, tháo bỏ vỏ cây.

Phần vỏ cây thì nó đem đi cất để tái sử dụng, phần đầu gậy cắt nhọn đi, tạo hình thành mũi giáo, lại đem hơ lửa phần tay cầm, sau đó đem gậy đi mài dũa, cho nó bóng loáng phi thường. Cả đầu gậy cũng được trao chuốt thành mũi nhọn.

Ba mũi giáo được hình thành, Phi Định chỉ đem đi một mũi bên mình, những cái kia để dành lại chờ sử dụng.

- Thống à, ngươi tại sao lại ít công năng hơn vậy, lại không giúp đỡ được ta chế tác công cụ. - Hệ Thống vài ngày nay im lặng, khi cần chế tạo lại thông báo không chế tạo được, như một người bệnh ốm yếu.

( Hệ thống ta sau khi kích hoạt năng lực cho ngươi liền bị hạn chế sức mạnh, vì khoảng thời gian đầu là giúp đỡ, sau khi kích hoạt sức mạnh được thì ta sẽ không giúp đỡ ngươi tạo dựng vật phẩm được. Nhưng lại có nhiệm vụ giúp ngươi sống đỡ chật vật hơn.)

- Éc, vậy nhiệm vụ là gì vậy ? Cho ta làm một cái được không ? - Hai mắt sáng lên, nhiệm vụ trong những chuyện nó độc qua đều cung cấp cho chủ nhân vật phẩm, sức mạnh rất nhiều . Có cái này trong đời, nó tự tin sẽ mạnh mẽ hơn.

( Nhiệm vụ: vứt bỏ rìu xuống lòng suối
Phần thưởng : Thạch Sanh phủ và quà kì bí)

- Quát đờ heo, phải chăng nhiệm vụ này rảnh rỗi quá sao, vứt đi lại nhặt được lại, nhưng chắc vật phẩm kì bí sẽ vô cùng lợi ích. Thống, nếu ta vứt đi mà không nhặt lại được thì ngươi phải đền nhá ! - Có chút lo lắng, Phi Định liều mạng vứt Thạch Sanh phủ xuống nước.

Chỉ trong vòng năm giây, mặt nước liền có biến đổi. Ánh sáng bảy màu hiện ra trong lòng suối.

- Oa ! Thật là đẹp mắt à, Thống, có phải ta sẽ có sức mạnh kinh hồn từ đây không ? Thật là hạnh phúc, vậy ta làm bá chủ với bàn tay vàng à ! - Phi Định nhảy cẫng lên vui sướng.

Nhưng lại có chút thay đổi.
Từ trong mặt nước, một lão già hiện lên, trên tay cầm ba cây rìu, một Thạch Sanh phủ, một vàng, một bạc.

Phi Định cười khổ, nó biết nhiệm vụ này là gì, và phần thưởng kì bí là gì luôn.

- Ngươi làm rơi rìu vàng hay rìu bạc ? - Ông bụt ồm ồm nói. Tay đưa ra hai cây rìu.

- Dạ không, con làm rơi cây rìu kia ạ - Nó chỉ về cây rìu sắt.

- Hà ha ha, tốt lắm, tốt lắm, con rất thật thà, đây là phần thưởng cho con, cả ba cây rìu. - Ông bụt trao cả ba cây rìu cho nó. Liền biến mất.

( Hoàn thành nhiệm vụ..... há há há )

- Cười cái chó giề, ta đã quen với sự dị thường rồi nhé ! - Vừa khóc vừa cười cất hai cây rìu kia vào ba lô.

 

๖ۣۜSoái ๖ۣۜCa muốn giới thiệu cho các bạn tuyệt phẩm mới top 1 truyencv là Thiên Hạ Đệ Cửu. Chúc các B vui vẻ.

11 bình luận