Sát Long Đạo

Chương 1 : Thiên ngoại vẫn thạch...

Tại Yêu thần Cung của Thần giới,Thần lực đủ các loại màu sắc đang không ngừng va chạm , cực kỳ kịch liệt thậm chí là xé nát cả không gian,những thân ảnh thoắt ẩn thoắt hiện hướng một tòa cung điện vọt đến

"Địa ngục, ngươi ra ngoài nộp mạng cho bọn ta đi thôi... "

Một tên xấu như ma như quỷ , thần y màu tử kim, cầm trong tay một thanh đại đao màu đỏ như máu nhìn vào tòa cung điện cười lớn nói.

"Địa ngục ngươi chết rồi à... để hạn tôm tép ra làm cảnh à?..."

Những thân ảnh đứng xung quanh tên xấu xí đó càng ngày càng nhiều, tất cả điều nhìn vào tòa cung điện nhưng không ai dám xung phong lên cả chỉ dám chỏ mỏm vào xỉa xói.

Nhưng đáp lại những lời xỉ nhục đó là sự im lặng đến lạnh người, một thân ảnh từ trong cung điện bước ra, trong tay lăm le một thanh đại đao màu tím,người đó ngước nhìn những tên vừa xỉ nhục mình, không sai người này là Địa ngục chi thần Ngao Thiếu thiên .

"Muốn làm phản sao?... vào đây... Ma tộc cùng Nhân tộc còn không giết được ta thì các ngươi làm được cái gì?... để ta xem ''Thanh thiên'' ngươi làm gì được ta.. "

Địa ngục chi thần gầm lên một tiếng,đôi long dực mở rộng ra như che kín cả bầu trời , thanh huyết đao kêu lên như hưởng ứng chủ nhân mình, muốn giết sạch đám người trước mặt.

"bành... Địa ngục chi thần sao?... ngươi yếu đi rất nhiều sau trận chiến đó... à mà ngươi bị lừa rồi thì phải... "

Tên xấu xí tên Thanh thiên đó dùng đao đón đỡ thanh huyết đao của Ngao thần , sau đó dùng tay còn xé toạt gương mặt của mình ra, để lộ một gương mặt cực kỳ trẻ và còn cực kỳ đẹp trai,

"Ma thần... Ma thần.... là ngươi... ta phải giết ngươi... "

Ngao thần nhìn thấy gương mặt đó thì hai mắt liền đỏ lên, sát khí khủng khiếp tỏa ra,kì lạ là sát khí của Ngao Thần có màu tím, nó dần nhuộm cả bầu trời,Địa ngục lĩnh vực được Ngao thần mở ra, Ngao thần bây giờ cực kỳ giống ''Vô thường đòi mạng'",

nói thì chậm nhưng mọi việc diễn ra cực kỳ nhanh, thậm chí cả những kẻ đứng xung quanh Ma thần đều là thần cấp 1 trở lên cũng không kịp phản ứng bị Địa ngục lĩnh vực nuốt chửng tám vị thần cấp 1 cứ như vậy vong mạng, chết không kịp ngáp...

"hahaha... Ngươi cũng sẽ như bọn hắn thôi... "

Ma thần vừa bây ra ngoài phạm vi của Địa ngục lĩnh vực liền quay đầu lại cười lớn nói, sau lưng hắn phía xa xa là những cái chấm đen, hàng chục rồi hàng trăm, sau đó là hàng ngàn,

"Khốn kiếp... Giết... giết... "

Ngao Thiếu thiên không còn giữ được sự bình tĩnh của mình nữa, lập tức tế đao phóng tới,yêu tộc đã sớm tan vỡ, thù trong giặc ngoài hai mặt giáp đánh thì một mình Ngao thần là sao đỡ được.

Vậy hai vị Chí cao thần kia thì sao, họ ở đâu khi yêu tộc gặp nạn như vậy?... quay lại một năm trước ,cả hai đều đã vẫn lạc trong trận chiến trước, trận chiến mà Nhân tộc và Ma tộc hợp công đánh Yêu tộc Tại Yêu Thần Sâm Lâm, tuy Hải tộc đã cố gắng kéo quân đến cứu Yêu tộc nhưng đó là quá muộn,

Lúc đó chỉ còn một mình Ngao Thiếu thiên đứng đó,trên người có đến chục thanh kiếm vẫn chưa được gỡ xuống, xung quanh là bình địa, là huyết hải , là xác người, trong tay của Ngao thần là hai tuyệt thế mỹ nhân nhưng đáng tiếc họ đã chết, hai chí cao thần của Yêu tộc cứ vậy song song vẫn lạc.

Trận chiến một năm trước được xem là bi kịch lớn nhất của Yêu tộc ở Thần giới,toàn quân gần như bị diệt sạch,Yêu tộc bây giờ cũng trở nên cực kỳ ít ỏi,mười không còn một, thần cấp 2 còn có thể đếm trên lòng bàn tay thì thần cấp 1 có lẽ đã không còn tồn tại trong yêu tộc nữa rồi,

Tại sao các vị Yêu thần không rút lui mà liều chết như vậy,vì họ không thể rút lui được nữa, trận đó là do họ khởi xướng , là họ mở đầu giao tranh và bị mai phục, bị bao vây, ít nhất trận chiến đó họ vẫn khiến Hai tộc kia không tốt hơn mình bao nhiêu ít nhất cũng có ba vị chí tôn thần cùng nằm xuống,cũng có thể xem là một trận ''lưỡng bại câu thương''

"hahhaa.. đánh đi... để xem ngươi chịu được bao lâu... "

Ma thần cười lớn nhìn xuống chiến trường nói, trong mắt của Ma thần bây giờ chỉ có sự khiếp sợ cùng phấn khích,

Ngao Thiếu thiên bây giờ như một con quỷ bò dậy từ nơi sâu nhất của địa ngục,huyết đao trong tay không ngừng được vung lên, mỗi lần vung là lại một vị thần gục xuống.

"sát... sát... sát..."

Ngao Thiếu thiên không ngừng nghiến răng nghiến lợi lẩm bẩm, huyết đao như có linh tính đầu người bay lên ngày càng nhiều, tốc độ của Ngao Thiếu thiên cực kỳ khủng bố nhưng với đội quân so với kiến như vậy thì giết không biết lúc nào mới hết.

"còn cố gắng sao?... giết đi ha... "

Ma thần nhìn một lúc thì như có vẻ nhàm chán , hướng yêu cung đi đến , vừa đi vừa ném Ngao thần một đôi mắt khinh bỉ, người tạo ra đội quân tất nhiên là kẻ hiểu quân đội này nhất,Ma thần cũng vậy,đội quân này là do hắn tạo ra để nhắm vào Ngao Thiếu thiên , hắn đặt tên cho đội quân hay nói là những con khôi lỗi này là " vĩnh sinh chi linh"

"Dừng lại cho ta... Đoạn thiên trảm... "

Ngao Thiếu thiên trở ngược thanh đao của mình, một đao khí từ thân đao xuất ra hướng Ma thần đánh tới,

"Trò mèo... Địa ngục... Ngươi thua rồi... ngươi thua ta rồi... ta không còn là kẻ đứng sau nữa rồi... "

Ma thần khinh thường vung đao lại ,hai đao va chạm nhưng người bị đánh bay là Ngao Thiếu thiên còn hắn hắn phá lên cười sảng khoái, nên nhớ hắn họ Ma chứ không phải Ma tộc, hắn vẫn là yêu tộc, hắn chưa bao giờ vứt bỏ thân phận này.
Website truyện convert T r u y ệ n Cv . C o m
Ở hạ giới hắn luôn đứng sau Ngao thần về tất cả mọi thứ: sức mạnh,mưu lược,khả năng dùng đao,...,ở thần giới thì hắn càng không thể so sánh với Ngao Thiếu thiên , khi hắn không làm được gì cả nhưng Ngao thần thì khác nhanh chóng bước lên chí cao thần thần vị, đem thần giới chia bốn cũng là do Ngao Thiếu thiên một tay tạo ra.

Hắn không cam tâm, Ngao Thiếu thiên và hắn đều cùng tên cớ sao hắn lại luôn xếp sau như vậy, hắn cứ chìm đắm trong suy nghĩ của mình, hắn từ từ trở nên điên cuồng với cái suy nghĩ đó, suy nghĩ muốn lật đổ Ngao thần xuống.

"Ngươi nói sai rồi... ngươi hơn ta chứ không phải thắng được ta... chí tôn thần?... ngươi nghĩ chỉ có ngươi làm được sao?... Ngươi đã sớm không còn là Yêu tộc ta nữa rồi... "

Ngao Thiếu thiên chống đao đứng dậy, âm thanh băng lãnh mà trầm ổn vang lên, đôi mắt đỏ như máu bây giờ lại hóa trắng dã như người mù vậy, thanh huyết đao trong tay Ngao thần như bốc cháy,khí màu tím bị đồng hóa thành màu xanh lục cực kỳ âm lãnh như tử thần vậy.

Truyện được copy tại TruyenCv [.] Com
"Không... không thể nào... giết... mau giết hắn cho ta... "

Ma thần kinh hoảng quát tháo, đội quân của hắn hướng Ngao thần xông lên, đám khôi lỗi này cực kỳ kinh khủng, nhất là khả năng tự lành của nó, là cái mà Ma thần tự tin đặt tên là "vĩnh sinh"

"Ma thần... ta nói ngươi nghe... ngươi mãi mãi là kẻ đứng sau mà thôi... ngươi nghĩ ta không biết ngươi là kẻ tiết lộ cơ mật khiến Yêu tộc thảm bại như vậy sao?... nhưng khiến ngươi thất vọng rồi đó chỉ là... "

Ngao Thiếu thiên nhấc đao ra khỏi đất thì những con khôi lỗi đổ gục xuống, còn Ngao Thiếu thiên không biết lúc nào đã đến trước mặt Ma thần ghé sát vào tai Ma thần và nói:

"Màn kịch do con của ta dựng nên mà thôi... ngươi không để ý sao.. đánh lâu như vậy mà Hai tộc kia chưa tới... thì ngươi biết thế nào rồi đấy... "

Ngao Thiếu thiên không cần biết Ma thần có nghe hiểu hay không , một đao đâm xuyên người Ma thần,

"Khốn... khốn kiếp... làm sao có thể... vậy những linh hồn đó từ đâu ra?... "

Ma thần dùng tay kẹp lấy thân đao sau đó nhìn vào mắt Ngao Thiếu thiên rồi chỉ những con khôi lỗi nói, Ma thần bắt đầu già đi trông thấy , bàn tay dần dần khô khốc nhăn nheo đi

"Là do ta... tạo ra đó thôi... "

Ngao thần không nóng không lạnh , bình tĩnh nói.

"Ra vậy... ra là ta bị cha con nhà ngươi cho vào tròng... không là cả ta và hai tộc kia bị lừa mới đúng... lần này ta thua... tâm phục khẩu phục... "

Ma thần vẫn cười, một nụ cười cực kỳ đắng chát hiện lên khuôn mặt già nua đó, Ma thần nói xong thì cũng hóa thành bụi tiêu tán trong không gian.

"Đại ca... mọi chuyện đều đã được con giải quyết xong rồi... chỉ còn nó nữa mà thôi... Hỗn độn hung thú e là sẽ mượn cơ hội này mà phá phong.. bây giờ chúng ta phải làm sao?... "

Nhân Hòa chi thần hiện ra chỉ tay lên trời tủm tỉm cười nói,

"Ngao Trần đâu?... còn bao lâu nữa nó sẽ đến đây?... "Ngao Thiếu thiên cũng ngước mặt lên trời nhìn về phía xa xa cười nói.

"Ba ngày nữa... lúc đó nó sẽ đâm xuống đây... "Nhân hòa đưa ba ngón tay lên, cười nói.

"Vậy thì đợi ba ngày nữa vậy.. đưa ta đi gặp nó... " Ngao Thiếu thiên quay người rời đi , nhân hòa cũng buồn rầu đi theo, để lại sau lưng là một đúng khôi lỗi đang dần dần ủ hoại từ từ hóa thành bụi tan biến giữa không trung.

Đăng bởi: phongprovn lúc 14:53:18 - 01/01/2017. Lượt đọc: 10. Số từ: 1927

Đánh dấu

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái phải để lùi chương hoặc sang chương.