Sát Lục Mĩ Học

Chương 8: Không muốn về nhà (1)

La Xuyên vừa nghe Quan Sơn nói như vậy, liền vực dậy tinh thần, vội vã truy vấn: "Làm sao, còn muốn mang tiểu đổi thực tập của tôi? Cậu là hoài nghi bệnh tâm thần này và án giết người này có liên quan à? Thế nhưng cũng không có người báo án, chúng ta liều lĩnh làm như vậy thích hợp sao?"

Quan Sơn không do dự trả lời: "Điều này không quan trọng, cậu coi như là đưa tiểu đội thực tập của cậu đi học một tiết học tâm thần bệnh. Cậu hẳn là rất rõ, phần lớn tâm lí tội phạm ít nhiều gì đều sẽ có chút khác với người bình thường. Về phần án lệ bệnh tâm thần này, tôi cũng không biết bản thân có hay không cảm giác bình thường. Nếu như quả thật có chuyện không may xảy ra, vậy các cậu vừa hay giải quyết tại chỗ. Nếu như không có, vậy dĩ nhiên là quá tốt rồi. Sáng sớm ngày mai chúng ta gặp nhau ở cổng bệnh viện tâm thần Thanh Sơn, thế nào?"


"Được, không thành vấn đề." La Xuyên quả quyết đáp ứng. Nhưng mà vẻ mặt của anh lại không qua được mắt Quan Sơn, Quan Sơn biết, đối với án kiện Lưu Hùng này, một ngày không phá, La Xuyên là rất khó buông bỏ.

Vì vậy, Quan Sơn liền khuyên nhủ: "Đối với vụ án Lưu Hùng, việc cậu bây giờ có thể làm, chính là chờ đợi tất cả kết quả kiểm nghiệm dần dần từng bước. Mặc dù là thực sự tìm không được bất luận cái gì có chứng cứ liên quan tới hung thủ, chỉ cần tôi và cậu còn sống, thì sẽ có cơ hội. Hơn nữa không có chứng cứ chính là chứng cứ lớn nhất, chứng minh 《 Nguyệt Quang 》 hôm nay và tử thần trước có thể là một người."

La Xuyên nghe xong cười khổ nói: "Cái này chứng minh có thể tôi không phá được án tử còn muốn kẻ khác hoảng hốt a! Được rồi, vậy cứ như thế, sáng mai, chúng ta gặp nhau tại cổng bệnh viện tâm thần Thanh Sơn."

Sau khi hai người từ biệt qua loa, liền quay về công việc trên cương vị của riêng mình. La Xuyên lúc này cũng không có nghỉ ngơi chứng cứ có hạn nỗ lực tìm manh mối của hung thủ trong vụ án Lưu Hùng kia. Mà Quan Sơn, sau khi về đến nhà lúc cũng là lập tức mà bắt đầu xem hồ sơ, tìm cho ra căn bệnh kì quái kia.

Người bệnh tên Lưu Tịnh, năm nay 36 tuổi, từ ảnh chụp cho thấy, trước khi nhập viện, đây là một thiếu phụ xinh đẹp vô cùng diễm lệ. Chồng của cô làm quản lí ở một công ty, cuộc sống của hai người coi như là giàu có hạnh phúc. Hơn nữa, Lưu Tịnh trước đó không có bất kỳ dấu hiệu bệnh tâm thần nào, dòng họ cũng không có tiền sử bệnh tâm. Trước khi phát bệnh cũng không có bị bất kỳ đả kích gì, kích động và tổn thương bên ngoài. Dùng lời của bác sĩ điều trị cho cô nói, thiếu phụ xinh đẹp thoạt nhìn hạnh phúc giàu có này, dường như đột nhiên một thời gian liền biến thành một bệnh nhân tâm thần không cách nào tưởng tượng được.

Bác sĩ có hỏi thăm qua chồng của Lưu Tịnh, người đàn ông kia thoạt nhìn chững chạc nhã nhặn, hơn nữa vô cùng thương yêu Lưu Tịnh. Mỗi khi thấy tình hình phát bệnh của Lưu Tịnh, anh ta đều khó nén đau lòng, thống khổ. Mà điểm này, cũng là chỗ Quan Sơn hoài nghi. Học ở bệnh tâm thần, bất luận cái gì có khả năng đều sẽ phát sinh. Không thể loại trừ Lưu Tịnh bởi vì não bộ biến đổi bệnh lý có lẽ tiềm thức không muốn người bệnh biết mà bỗng nhiên dẫn tới phát sinh bệnh, thế nhưng, nếu nói một người trải qua hạnh phúc mỹ mãn, đột nhiên lại thành điên, mấy tỷ suất cũng thật sự là quá thấp. Từ phương diện y học, Quan Sơn không thể hoàn toàn khẳng định mà nói tình huống này không có, chỉ là khả năng thật sự là quá nhỏ.

Hơn nữa chồng của Lưu Tịnh ôn hòa như vậy, đối với vợ yêu thương có thừa, dùng lời của anh ta mà nói thì, cuộc hôn nhân của bọn họ vô cùng hạnh phúc.

Vậy thì, bệnh nhân mắc bệnh tâm thần Lưu Tịnh có chết cũng không chịu về nhà này, là như thế nào có loại này chướng ngại tâm lí mãnh liệt này?

]


Quan Sơn trước sau kiên định cho rằng, bất luận một loại cản trở tinh thần nào cũng đều có nguyên nhân của nó. Hoặc là, nơi phát ra trong tiềm thức giấu ở trong não bộ rất nhiều rất nhiều, bản thân không biết. Nhưng bất luận như thế nào, nếu là bệnh, thì nhất định có nguyên nhân. Cho nên, Quan Sơn mới để tâm đến cái án bệnh này như vậy.

Sáng sớm hôm sau, Quan Sơn đúng giờ đi tới cổng bệnh viện tâm thần Thanh Sơn. Đại khái không tới 5 phút, xe của La Xuyên cũng dừng ở trước cổng lớn. Đồng hành còn có khám nghiệm tử thi Quan Điền Thân và thực tập bên Kha Tuyết.

Có lẽ là thời gian còn sớm, mái tóc rối bù của Kha Tuyết lúc này nhìn càng lộn xộn. Điều này làm cho La Xuyên nhìn không khỏi nhíu mày một cái nói: "Cậu xem bộ dạng này, đâu giống một cảnh sát! Tôi nhìn thấy nghĩ là một minh tinh thần tượng chưa tỉnh ngủ. Tóc của cậu thực sự làm rất xấu, hoặc là cứ cắt ngắn, hoặc là mang mũ cảnh sắt! Để cho tôi nhìn thấy một lần nữa, tôi sẽ tự tay cắt đấy."

Kha Tuyết chép chép miệng, vừa "a" một tiếng vừa ngoan ngoãn đội mũ lên.

Điền Chân thấy Quan Sơn vô cùng vui vẻ, tự nhiên tới chào hỏi: "Quan giáo sư, thật không ngờ chúng em có cơ hội theo La đội trưởng tới giáo sư giảng bệnh tâm thần học nha! Tội phạm tiếp xúc không ít, nhưng là bệnh tâm thần thực sự, em còn thật sự chưa hề gặp qua!"

Quan Sơn khiêm tốn nở nụ cười lần nữa: " Gọi bằng tên của tôi giống như La Xuyên gọi là được rồi, ngày hôm nay nói không chừng có khi cần các cậu phát huy sự chuyên nghiệp của mình ý chứ, chúng ta đi thôi."

Không nói thêm nữa, mấy người theo Quan Sơn liền tiến vào khu cách ly bệnh viện tâm thần Thanh Sơn. Tại đây, bị giam giữ đều là những người bệnh vô cùng nguy hiểm, bệnh nhân nghiêm trọng sẽ hay có khuynh hướng tự sát.

Dưới sự hướng dẫn của các y sĩ, bọn họ rất nhanh liền tìm được phòng bệnh của Lưu Tịnh ở cuối hành lang.

Ở bên ngoài phòng bệnh, Quan Sơn dặn dò bọn La Xuyên nói: "Ở đây không phải ngục giam, bệnh nhân và tội phạm cũng là tính chất lưỡng chủng. Tội phạm có tư tưởng và rằng buộc ý thức, hơn nữa tư duy thực sự của bệnh nhân tâm thần thì các cậu hoàn toàn không thể nào tưởng tượng được. Cho nên, bọn họ có làm ra chuyện gì đều rất bình thường. Nhất định bảo vệ tốt chính mình, không nên tùy tiện mở miệng, ở sau lưng tôi là tốt nhất."

La Xuyên gật đầu, cười ý bảo Quan Sơn yên tâm, đã hoàn toàn chuẩn bị xong, có thể đi gặp nữ bệnh nhân kỳ quái kia.

Xuyên qua cửa sổ hình vuông, bọn họ thấy Lưu Tịnh bên trong phòng bệnh.

Lúc này Lưu Tịnh đang cuộn mình ở trong góc tường, đôi mắt đờ đẫn mà bi thương. Cô si ngốc nhìn dưới mặt đất, nhưng trong ánh mắt lại giống như cất giấu một câu chuyện kinh hãi khiến người khác bất an.

Lúc này Kha Tuyết nhỏ giọng hỏi: "Quan giáo sư, người phụ nữ này thoạt nhìn cũng không giống như là người điên a."

Quan Sơn mắt không chớp nhìn Lưu Tịnh bên trong căn phòng, không quay đầu lại, nhẹ giọng đáp: "Không sai, các cậu nhìn thấy ánh mắt của cô ta chưa? Sợ hãi, hoảng hốt, còn có một ti bi thương, tâm tình phức tạp như vậy, biểu hiện của cô ta không giống như người mắc bệnh tâm thần có thể làm được. Cho nên , nhiệm vụ ngày hôm nay của chúng ta, chính là phát huy sở trường của mình, tìm ra nguyên nhân rốt cuộc vì sao cô ta không muốn trở về nhà."

La Xuyên lúc này nhịn không được nói câu: "Quan Sơn, cậu là nhà tâm lý học, tôi là cảnh sát phá án, có lẽ tôi không có tâm tư tỉ mỉ như cậu. Chuyện này nếu cậu nói như vậy, tôi nghĩ muốn tìm ra nguyên nhân cô ta không muốn trở về nhà, vậy dĩ nhiên là nên điều tra từ trong nhà cô ta."

"Không sai, cho nên sau khi đợi tôi thử cùng cô ta câu thông , các cậu liền cùng tôi đến nhà cô ta xem xem, nhân tiện hỏi thăm một chút chồng của cô ta."Ánh mắt của Quan Sơn, thâm ý sâu sắc.

La Xuyên cười nói: "Thì ra đây mới là nguyên nhân cơ bản cậu muốn tôi giúp một tay đây a."

 

Thanh niên hacker trọng sinh đi lên đỉnh phong nhân sinh Hacker

9 bình luận