Tân Thế Giới

  • phkv2017 Avatar
    phkv2017
  • 22 lượt xem
  • 3119 chữ
  • 18:01 - 10/03/18

Chương 12: Tiểu Tinh Linh Khả Ái

Lưu Thủy lần theo lối đi ra khỏi hang Sơn Đoòng sau khi hoàn thành dung nhập linh hồn của vị sư phụ thần bí vào linh hồn mình, trong đầu đầy những câu hỏi.

"Sư phụ! Dung nhập linh hồn và thôn phệ là gì ạ?"

"Dung nhập là hai linh hồn cùng tồn tại song song trong một cơ thể, linh hồn của ngươi làm chủ, ta chỉ là khách ở nhờ, ngươi không thể sai khiến hay cắn nuốt ta, nhưng ta vẫn có thể sử dụng cơ thể ngươi nếu được ngươi cho phép.

Thôn Phệ linh hồn là cắn nuốt linh hồn đó làm chất dinh dưỡng nuôi võ linh ngươi mạnh hơn."

Linh hồn lão già đã dung nhập vào linh hồn Lưu Thủy nên cả hai có thể truyền tải suy nghĩ cho nhau, không cần nói ra tiếng.

"Vậy còn Hắc Ám võ linh với Huyền Minh võ linh là gì?" Lưu Thủy tiếp tục hỏi.

"Hai loại này là một đặc thù võ linh khác: Hắc Ám là võ linh có không gian võ linh rộng lớn và đậm đặc nên kẻ có võ linh này sức chiến đấu kinh người, Huyền Minh là võ linh dễ cảm ngộ huyền diệu nhất, kẻ có võ linh này Thần Thông rất giỏi và dễ dàng đột phá cảnh giới nhất"

"Còn võ linh của con có gì đặc biệt?"

"Cửu U võ linh là võ linh có cường đại tinh thần lực nhất, còn năng lực nó thể nào thì ngươi từ từ cảm nhận đi."

Lưu Thủy gật gù, không hỏi nữa mà tập trung vượt qua đoạn hang hẹp khó đi.

Qua đoạn khó, Lưu Thủy hỏi tiếp: "Sư phụ, có phải mọi sinh vật có linh hồn ta đều tước đoạt được không? Như gà vịt chẳng hạn?"

"Không, linh hồn quá loãng thì không được, người trở lên hoặc linh thú thì được."

"Vậy con sẽ tìm các loại linh thú nguy hại để luyện..."

Lão già thở dài: "Hắn cũng từng nói như ngươi..."

"Ai cơ?"

"Lạc Long Quân..."

Lưu Thủy lúc này đã ra khỏi hang, định hỏi tiếp thì từ trên cao có một gã đàn ông gọi to: "Vương tử!"

Lưu Thủy vẫy tay la to: "Ta ở đây!"

"Ô hô! Ngươi cũng là một vương tử sao?" Lão già thích thú nói, không ai ngờ một thằng nhóc ăn mặc giản dị lưng đeo giỏ thuốc trong nơi đồi núi hoang vắng này lại là một vương tử.

Lưu Thủy, con trai của thành chủ Thừa Thiên Thành Lưu Tất. Từ nhỏ hắn đã được cho là thiên tài với tư chất thông minh, chăm chỉ, nhưng khi kiểm tra tư chất lại lộ ra U Minh võ linh thấp kém nhất, trước sự khinh khi châm chọc của đám anh chị em, Lưu Thủy chán nản bỏ học tìm về miền quê hẻo lánh đi tìm dược liệu học nghề thầy thuốc.

Lưu Thủy theo tên hộ vệ duy nhất của mình trở về bản Đoòng, một bản thuộc vùng rừng núi Quảng Bình.

"Sư phụ từng gặp Lạc Long Quân sao?" Trên đường về, Lưu Thủy tiếp tục hỏi lão già.

"Ta chính là sư phụ hắn, cái công pháp Thiên U Lục Biến này cũng là ta vì hắn mà khổ cực đi tìm." Lão già đáp, Lưu Thủy nghe trong giọng lão có chất tự hào.

"Sư phụ là sư phụ của Lạc Long Quân, tại sao Âu Cơ lại nhốt người?"

"Ài... chuyện xấu hổ lắm... ta còn tưởng ả giam ta vài ngày, nào ngờ mấy ngàn năm không thèm ngó đến. Hiện giờ con bé đó ở đâu?"

"Ý thầy hỏi Âu Cơ à? Bà ấy còn sống sao?"

Lão già chưng hửng: "Chứ mày tưởng trong Thần Châu Đại Địa này còn ai giết nổi ả sao?"

"Con không biết, Âu Cơ và Lạc Long Quân giờ chỉ còn là một truyền thuyết thôi, không có ai nghĩ bà ấy còn sống đâu."

"Vậy à... Còn lão rùa già nữa, không biết còn lặn hụp trong cái hồ đó hay đã bị ướp xác trong viện bảo tàng rồi!"

"Ý sư phụ nói rùa thần hồ Hoàn Kiếm à?"

"Hồ Hoàn Kiếm là chỗ nào?" Lão già hỏi, lúc lão bị giam mấy nghìn năm, có nhiều địa danh đã thay đổi.

"Ngày xưa là hồ Lục Thủy, sau vài lần đổi tên thì đổi thành hồ Hoàn Kiếm theo sự tích Lê Thái Tổ trả gươm cho rùa thần, khi đó Lê Thái Tổ dạo thuyền dưới hồ thì có một con rùa nổi lên nói: Bệ hạ hoàn gươm lại cho Long Quân! Thế là Lê Thái Tổ đem Thuận Thiên kiếm trao cho rùa thần."

Lão già gật gù: "Ra vậy, Thuận Thiên kiếm đang nằm trong tay thần rùa, ngoài ra chúng ta còn có một đoạn của Nghịch Thiên kiếm..."

Trời tối mịt, Nhất Thiên uể oải trở về phòng ký túc xá, lâu rồi hắn mới có lại cảm giác này, quả nhiên viện trưởng Y Na không nói đùa, lập ra cho Nhất Thiên một lịch huấn luyện dày đặc. Hôm nay là ngày huấn luyện đầu tiên, Nhất Thiên cùng Mai Anh luyện tấn công, sau đó lại cùng Ngô Châu luyện phòng ngự. Vân Hải là Ngoại Cương cảnh sơ kỳ, còn Ngô Châu là Ngoại cương cảnh sơ kỳ đỉnh phong, Nhất Thiên Chân Khí cảnh viên mãn giống như con chuột đánh với 2 con mèo, mặc dù hắn bản thân từng là một sát thủ. Do sự chênh lệch linh lực nên khiến Nhất Thiên ăn thiệt thòi không ít. Nhưng điều này cũng khiến Mai Anh và Ngô Châu ngạc nhiên về kỹ năng chiến đấu của Nhất Thiên.

]

Lạc Phương đã ngủ say, Nhất Thiên tắm rửa rồi trèo lên giường ngồi vận công.

"Hửm?" Đang vận công, Nhất Thiên chợt cảm giác có gì đó rung rung trong cái Balo của hắn, liền mở hành lý ra xem, đó chính là quả trứng pha lê còn lại kia, đây là một trong 2 vật mà mẹ hắn để lại.

Quả trứng pha lê lúc này chẳng khác nào một cái bóng đèn lóa sáng khắp phòng làm Lạc Phương chói mắt tỉnh cả ngủ.

"Ngươi phá cái gì nữa vậy?" Lạc Phương dụi mắt hỏi.

"Nó... nó là con gì?" Nhất Thiên hỏi, lúc này Lạc Phương mới quen ánh sáng, nàng nhìn vào nguồn sáng trên tay Nhất Thiên, ánh sáng đã nhạt dần, lộ ra một quả trứng trong suốt to cỡ hai nắm tay, bên trong quả trứng có hình dáng một đứa bé tròn trĩnh đáng yêu nhưng chỉ bé cỡ một nắm tay người.

Vỏ trứng nứt ra, đứa bé quanh mình tỏa ánh sáng trắng lơ lửng bay lên ôm lấy gò má Nhất Thiên và thích thú cười hắc hắc làm Nhất Thiên giật mình tóm gọn nó trong bàn tay mình.

"Nó là con gì?"

"Hình như là tiểu tinh linh, ngươi kiếm đâu ra vậy?" Khác với Nhất Thiên, Lạc Phương mắt sáng rực nhìn đứa bé nhỏ xíu tròn mũm mĩm đang bị bàn tay Nhất Thiên ôm gọn.

"Tiểu tinh linh?" Nhất Thiên thắc mắc.

"Cái này mà ngươi cũng không biết à! Ngoài linh thú, linh mộc và con người, còn một số dạng tồn tại khác biết sử dụng linh lực, trong đó có Tinh Linh, Tinh Linh là các dạng nguyên tố và phi nguyên tố lâu năm sinh ra trí tuệ rồi tiến hóa thành Tinh Linh, ví dụ một ngọn lửa trăm năm không tắt có thể sinh ra một Hỏa tinh linh."

"Vậy nó là tinh linh gì?" Nhất Thiên hỏi tiếp, nhìn đứa bé đáng yêu đang tròn xoe mắt nhìn mình khiến hắn chỉ muốn cắn một cái.

"Ta không biết, nhưng mà nó lớn hơn so với tinh linh bình thường?" Tinh linh trưởng thành cũng chỉ to cỡ hai ngón tay, còn đứa bé này trong hình dạng đứa trẻ khoảng 1 tuổi mà đã to gần bằng một nắm đấm.

Nhất Thiên nhìn qua đống vỏ trứng, nhưng tất cả đã tan biến.

"Sao thế?" Thấy Nhất Thiên đăm chiêu, Lạc Phương hỏi.

"Không có gì, ta thử nghĩ cách kiểm tra thuộc tính của nó, nhưng không biết..."

"A há á!" Đứa bé kháu khỉnh cười, cúi mặt đem gò má hồng hào của nó cọ vào ngón tay cái của Nhất Thiên.

"Cho ta bế chút đi!" Lạc Phương thèm nhỏ dãi giơ tay ra đòi bế đứa bé.

"Khoan! Để ta kiểm tra cái này!"

Mặt Nhất Thiên tỏ ra nghiệm trọng khác thường làm Lạc Phương cũng hồi hộp theo.

Nhất Thiên thả đứa bé nằm ngửa trên lòng bàn tay, tay còn lại cẩn thận nắm cái chân bé xíu của đứa bé giơ lên, chăm chú xem với vẻ mặt nghiêm trọng rồi nghiêm túc kết luận: "A! Là bé gái!"

Chát!

"Tên bại hoại!" Lạc Phương đỏ mặt tát Nhất Thiên một cái trời giáng nhưng bị hắn kịp đưa linh lực ra phòng ngự.

"Sao ngươi đánh ta?"

"Hắc hắc!" Đứa bé cười vui vẻ dí nắm tay bé xíu đấm vào không khí phụ họa, sau đó nó lơ lửng bay lên bám vào gò má Lạc Phương làm nàng thích chí cười tít cả mắt. Lúc này nàng không còn chút nào giả trai mà rõ ràng là một cô nàng đang vô cùng thích thú với một đứa bé đáng yêu.

"Ngươi đặt cho nó một cái tên đi!" Lạc Phương nói, nàng bế đứa bé trên một tay, tay còn lại khều khều vuốt vuốt lên mặt đứa bé làm nó nhột cười mãi không thôi.

"Tên à?" Nhất THiên suy tư: "Bé bé dễ thương... ưm... đặt là Khả Ái đi!"

"Á há á á!" Đứa bé dường như hiểu được, nó cười khoái chí, hay bàn tay nhỏ xíu vỗ vào nhau mấy cái ra vẻ tán thành.

Lạc Phương thích thú: "Trứng này ngươi kiếm ở đâu vậy?"

"Thích không, cho ngươi nuôi đấy!"

"Á á dá!" Nghe Nhất Thiên nói, bé Khả Ái khó chịu la to, tay chân giãy nãy ra vẻ phản đối.

"Lạ nhỉ, rõ ràng nó thích ngươi lắm mà?" Nhất Thiên nghi hoặc.

"Chắc nó xem ngươi là mẹ nó!"

"Ngươi mới là mẹ nó ấy, ta là đàn ông mà, ta là cha nó!" Nhất Thiên cãi lại, làm Lạc Phương đỏ mặt.

"Ả quên, lấy sữa đâu cho nó uống?" Nhất Thiên lo lắng nói.

"Tinh linh cần gì uống sữa?"

"À..."

"Phải kiếm cho Khả Ái vài bộ quần áo nữa!" Lạc Phương nói rồi lấy trong giỏ đồ ra một miếng vải trắng cùng kim chỉ, cắt khâu mục lúc là xong một chiếc áo trắng đơn giản xinh xắn.

Thấy Nhất Thiên nhìn mình chằm chằm, Lạc Phương đỏ mặt giải thích: "Mẹ ta bảo con trai đánh lộn hay rách áo nên đem kim chỉ theo khâu lại..."

Nhất Thiên cũng không thèm trêu Lạc Phương, chỉ cười cười nhìn nàng đang cười tít cả mắt đem chiếc áo mặc vào cho Khả Ái.

Đêm đó Lạc Phương thích chí đùa nghịch với Khả Ái một hồi lâu, còn Nhất Thiên thì ngồi vận công, sau đó Khả Ái buồn ngủ bay là đà lên đầu Nhất Thiên, vạch tóc hắn thành một cái ổ nằm sấp xuống ngủ ngon lành.

Cuộc thi tài học viện diễn ra 3 năm một lần, theo truyền thống thì đây là cuộc thi giữa 3 học viện lớn nhất 3 miền Bắc, Trung, Nam gồm học viện Quốc Tử Giám của Thăng Long thành Bắc Bộ, học viện Cố Đô của Thừa Thiên thành Trung Bộ và học viện Đại Nam của Sài Gòn thành Nam Bộ. Nhưng lần này, và học viện Biển Đông của hai quần Đảo Trường Sa và Hoàng Sa của Long thành Long tộc cũng góp chân tham dự, tạo cho cuộc thi màu sắc mới mẻ và hứa hẹn nhiều điều hấp dẫn hơn.

Mỗi học viện dự thi sẽ tuyển ra 5 học viên xuất sắc nhất để tham dự, cuộc thi ngoài mục đích cọ sát còn là bải kiểm tra đánh giá tài năng, trí tuệ, sự kiên cường dũng cảm và cả tinh thần đồng đội của thế hệ mới. Là dịp để các học viện tranh nhau xem học viện nào là học viện đứng đầu Việt Nam.

Buổi tập huấn thứ 2, buổi sáng tập khống chế tốc độ. Trong phòng tập Nhất Thiên thoải mái ngồi móc mũi vo thành cục, bên cạnh là Hương Đào mảnh mai xinh xắn thích thú ngồi hôn nựng Khả Ái bé xíu quên cả việc huấn luyện. Giờ Nhất Thiên mới công nhận tác dụng lợi hại của tiểu Khả Ái này, đem theo con bé này đi dụ gái thì bá thôi rồi.

Nhờ Khả Ái thu hút sự chú ý của Hương Đào nên nàng chỉ cho Nhất Thiên luyện tập qua loa.

"Nè nè huấn luyện đi chứ, ngồi lo nựng con gái tui hoài vậy!"

"Huấn luyện gì, bản lĩnh như ngươi còn cần huấn luyện à."

Trong các buổi tập huấn luyện Nhất Thiên đã triển lộ sức chiến đấu phi phàm, nếu không chênh lệch về linh lực Nhất Thiên hoàn toàn có thể đánh bại họ.

Hết buổi sáng, Nhất Thiên xuống căn tin ăn trưa. Dù ngồi trốn trong góc nhưng Nhất Thiên vẫn bị Lạc Phương tìm thấy với mục đích được nựng bé Khả Ái, ngay sau đó, Hương Quỳnh cũng phát hiện ra và chạy đến thích thú ôm hôn Khả Ái mấy cái, cuối cùng kết quả là một đám mấy chục đứa con gái bu quanh Nhất Thiên dùng đủ lời ngon ngọt chỉ để được sờ bé Khả Ái cực kỳ đáng yêu đang ngồi ngơ ngác trên đầu Nhất Thiên, làm hắn hoảng hồn dùng linh lực tung ra Dật Điện Biến chạy như bay đi trốn.

"Mi quả là lợi hại!" Nhất Thiên vừa chạy vừa nói với Khả Ái, giờ hắn xem cô bé như vũ khí cua gái cấp Tối Thượng.

"Á há á!" Khả Ái cười đắc ý, nó đang ngồi trên đầu Nhất Thiên, túm tóc hắn giật giật như đang cưỡi ngựa.

Buổi chiều Nhất Thiên phải gặp Quang Vinh để luyện về thuộc tính linh lực, trong 4 người cùng đội thì Quang Vinh là kẻ làm Nhất Thiên khó chịu.

Quang Vinh chẳng ưa gì Nhất Thiên, hắn xung phong huấn luyện thuộc tính cho Nhất Thiên bởi vì Nhất Thiên chưa đủ khả năng kết hợp thuộc tính vào linh lực, cái hắn có thể dạy là dùng linh lực hành Nhất Thiên.

Quang Vinh là học viên năm 4 , tuy chỉ có tu vi Ngoại Cương cảnh sơ kỳ nhưng bù lại Quang Vinh được cho là thiên tài vì khi vừa mới bước chân vào Ngoại Cương cảnh đã thuần thục cảnh giới Linh Lực Phóng Xuất, đồng thời sử dụng tốt Phong thuộc tính.

"Có 7 thuộc tính cơ bản, Lôi, Phong, Thủy, Hỏa, Thổ, Quang, Ám cái này ngươi biết chứ?" QuangVinh bắt đầu vào bài giảng với nét mặt hờ hững.

"Tất nhiên!"

"Ngoài ra còn các thuộc tính khác ta sẽ nhắc đến sau. Trước tiên ta nhắc ngươi phải dẹp bỏ cái tư tưởng ngũ hành tương sinh tương ớt mà bọn thầy bói hay chém đi, mỗi nguyên tố đều có ưu nhược riêng, và các nguyên tố Thủy, Quang, Ám chiến đấu ở với Ngoại Cương cảnh trung kỳ trở lại thì hầu như vô dụng nên ta sẽ không nhắc tới."

"Sao lại vô dụng?" Nhất Thiên hỏi, những kiến thức này có ghi chép trong Ma Ngục Huyền Thai Kinh nên hắn biết thừa, lại thêm cái vẻ mặt ta đây của Quang Vinh làm hắn ghét.

Khi đạt tu vi từ Ngoại Cương đỉnh phong cương khí ly thể có thể ngưng kết tạo ra hình dạng theo ý muốn.

"Nước đem giết được ai? Trừ khi đạt đến cảnh giới Kết Tinh, Thủy tiến bậc thành Băng thì mới mạnh lên!"

"Nước có thể dùng để trấn nước ép cung, làm nước ăn uống hành quân đường dài, Quang có thể tạo ra ánh sáng trong bóng tối, làm choáng mắt kẻ địch hoặc làm đèn hiệu cho quân ta, Ám chính là công cụ tốt nhất để ẩn nấp, ám sát!"

"Mấy thứ vô dụng đó mà gọi là chiến đấu sao?" Quang Vinh cười khinh.

"Chiến đấu chính là cần mấy thứ đó!"

"Nực cười, một thằng năm 1 đòi dạy thiên tài thuộc tính năm 4 về thuộc tính!" Quang Vinh lắc đầu.

"Vậy thiên tài có dám cược không? Ta dùng Linh Khí thuộc tính Thủy đấu với thuộc tính Phong của ngươi!" Nhất Thiên hừ lạnh.

Quang Vinh bật cười làm Khả Ái đang ngủ trên đầu Nhất Thiên ngóc đầu dậy tức tối kêu mấy tiếng: "Á! Ấu ấu!"

"Ha ha! Thắng được Nội Cương cảnh là đủ ngông cuồng sao? Được! Anh đấu với mày!"

(Tuần này hai chương đã xong, hẹn các đạo hữu vào tuần sau. Cuối tuần chúc các đạo hữu có một ngày vui vẽ bên người thân.)

 

Thanh niên hacker trọng sinh đi lên đỉnh phong nhân sinh Hacker

19 bình luận