Thái Tử : I Love You

Chương 20 : Giao Ước Thị Tẩm Của Thái Tử Phi

Thái Tử cho người đem bộ hài cốt về lưu trữ ở một mật thất. Yên Nhi, Xuyên Bình , Kiến Nam, Gia Nhĩ đại nhân theo Thái Tử vào mật thất nơi đặt hài cốt
Yên Nhi nói voi Gia Nhĩ
- Lúc nãy Yên Nhi nóng lòng nên có hơi quá lời xúc phạm đến Gia Nhĩ Đại Nhân, mong ông không chấp nhất tiểu bối
- Thật ra Gia mổ cũng thấy ái nái lắm vì sơ xuất của bản thân, quá thiếu tỉ mỉ, Thái Tử Phi mắng rất phải
- Không dám, Yên Nhi chỉ là nhanh miệng thôi, nhưng mà lần này chuyện của Mục Nhi chết năm đó liên quan đến việc mạng người, chuyện này rất nghiêm trọng, cúi xin Gia Nhĩ đại nhân theo giám sát và chỉ dẫn Yên Nhi
- Hạ quan không dám chỉ dẫn, hạ quan chỉ mong thời nương nương học hỏi

- Thái tử, chàng mở khăn che bộ hài cốt ra giúp ta
- Được
Sau khi mở khăn che hài cốt ra, Yên Nhi đi một lượt vòng quanh bộ hài cốt rồi suy ngẫm
Công chúa ngạc nhiên hỏi
- Hoàng tẩu, có chổ nào bất thường à
- Phải, ngoài những vị trí quan vọng gọi là nguyệt tử ra thì ta không thấy có gì khác lạ
- Tẩu nói rõ hơn được không
Yên Nhi giải thích
- Mục Nhi là người học võ có phải đúng không?
- Đúng vậy. Thu Nhi bên cạnh muội từng giao đấu với cô ta, quả thật thân thủ Mục Nhi không tệ
- Nếu vậy thì những vết thương ngoài da không thể làm cô ấy mất mạng được, chỉ những vết thương đánh trúng vào nguyệt tử cô ấy mới chết nhưng ta tìm mãi cũng chẳng thấy mấy chổ đó bị thương tích gì hết
Gia Nhĩ bèn kính cẩn lên tiếng
- Hồi bẩm Thái Tử, thái tử phi, công chúa, thần có một suy nghĩ nhưng không biết có đúng không
- Ông cứ nói
- Thần cho rằng Mục Nhi có thể bị trúng độc
- À phải hen, trên phim hay có mấy chuyện trúng độc này. Nhưng về độc thì ta mới nghiên cứu thôi, kiến thức còn hạn hẹp lấm.
Thái Tử lên tiếng
- Truyền Cao Thái Y
Yên Nhi ngạc nhiên rồi vui mừng
- Chàng hiểu luôn ta muốn gì à.
- Phải rồi, nếu không làm sao làm trượng phu tốt của nàng
- (cười)
Một lúc, Cao Thái Y chạy đến hành lễ
- Tham kiến Thái Tử, Thái Tử Phi, Công Chúa cùng nhị vị đại nhân
- Miễn lễ, Cao thái y, lần này ta lại muốn ông giúp ta một việc
- Có việc gì nương nương cứ say bảo
- Ông có biết nhiều về độc dược không
- Vi thần cũng chỉ tài sơ học thiển thôi, nhưng nương nương cứ nói thần biết sẽ khai báo
- Được, vậy ta muốn hỏi ông việc này trước. Độc sau nhiều năm có thấm vào xương tủy hay không
- Dạ, bẩm, bất kỳ loại độc nào có độc tính làm chết người thì đều có thể thấm vào xương tủy
- Vậy thì tốt quá rồi. Gia Nhĩ đại nhân tiến hành kiểm tra độc đi
- Vi thần không có cách nào để kiểm tra độc tính
- (Chết rồi, mình quên mất thời này chưa có mày móc với chất hóa học đề kiểm tra) Phải rồi, ai đó lấy giúp ta một cái bát đi
Đặt cái bát kế bên. Mang bao tay vào. Yên Nhi tỷ mỉ dùng một con dao nhỏ cạo cạo phần xương ra
- Cũng may xương khá mục rồi, dễ dàng
- Yên Nhi, nàng làm gì vậy
- Đợi một chút nữa chàng sẽ biết
Yên Nhi lại cạo cạo lớp xương vào bát. Đến mục lúc thì mọi người đều ngỡ ngàng nhìn thấy bên trong tủy là một màu đen cực đậm
- Trời, đúng là trúng độc.
Cao thái y lên tiếng ngay

]

- Bẩm nương nương, vi thần nhìn thấy hiện tượng này thì đoán ra được đây là Ngân Hoàng Nhuyễn Nhị Tán
- Ông chắc không?
- Hồi bẩm nương nương, trong quyển sách Bách Độc Y mà vi thần đưa nương nương lần trước có nhắc đến loại độc này.
- Lần trước ta chưa có cơ hội đọc tới đó.
- Loại độc này có độc tính cực mạnh, không màu, không mùi, không vị, đặc biệt là người trúng phải độc này khi chết sẽ không hề đau đớn, chất độc ngấm vào tận trong tủy, nếu như kiểm tra phần da thịt bên ngoài sẽ khó mà biết được là bị trúng độc
- Loại này lợi hại vậy sao? Ông có cất giữ loại độc này không?
- Loại độc này vì quá nguy hiểm mà từ nhiều năm trước, Tiên Hoàng đã hạ lệnh cấm dận chúng rồi, nên trong cung không còn nữa
- Đáng tiếc vậy à
- Yên Nhi, nàng có hứng thú với loại độc này như vậy à, nàng muốn tìm nó để làm gì thế
Yên Nhi ghé xát vào tai Thái Tử
- Ta lấy để (......)
Thái tử trợn mắt rồi ho hen. Yên Nhi khoái chí cười man rợ. Yên Nhi lại nghiêm chỉnh
- Thôi không đùa giỡn nữa, chuyện này xác định là một vụ án mạng, nhưng tại sao năm đó Huệ tần lại nói là Mục Nhi bị ngã xuống giếng chết. Rốt cuộc lý do là sao bà ta lại nói dối, bà ta muốn che dấu điều gì
- Hoàng Tẩu, hay là chúng ta đến tìm ngự sử đại nhân đi
- Ý của muội là... (nháy mắt)
- (Gật đầu, cười) mau đi thôi
Xuyên Bình kéo tay Yên Nhi đi. Thái tử và Kiến Nam vẫn đơ người ra không hiểu, nhưng dù sao vẫn đi theo hai người họ
Đến Ngự Sử phòng. Công chúa ngồi xuống bàn và gọi to
- Ngự Sử đại nhân, mau ra đây gặp ta
Ngự Sử đại nhân bước ra ngoáp ngắn ngoáp dài
- Kẻ nào tìm bổn quan (vừa nói vừa say ngủ)
Mở mắt ra nhìn
- Ngay cả ta ông cũng không nhận ra à.
- Hả? Công chúa điện hạ, thái tử phi nương nương. Hả, ngay cả thái tử cũng đến à. Vi thần có mắt như mù, không biết thái tử giá lâm. Vi thần tội đáng muôn chết
- Được rồi đứng lên đi
Yên Nhi nhanh miệng hỏi
- Ngự Sử đại nhân, ta có việc muốn ông tìm giúp ta ghi chép năm đó Cung nữ Mục Nhi chết là nguyên nhân nào, ngày nào, thêm vào đó nữa là gần đó có xảy ra những sự kiện gì đặc biệt nghiêm trọng đang nhắc tới không?
- Chuyện này xảy ra đã nhiều năm, nếu mà tra lại sổ sách vi thần e là phải mất khá nhiều thời gian
- Vậy ông đưa cho ta vài quyển ghi chép lại những việc quan trọng vào năm đó để ta xem phụ ông
Nói rồi, ông mang ra một chồng sách, khoảng mười mấy quyển
- Đây là những ghi chép vào năm đó
- Hả? Nhiều vậy sao
- Phải, chuyện sử sách vi thần ghi chép rất cẩn thận. Trong đây thần đều ghi lại tỉ mỉ từng chi tiết nên nương nương cứ an tâm mà xem
- Được rồi, vậy ta mang nó về phủ trước, ông xem rồi lập tức tới bẩm báo cho ta
- Vi thần tuân lệnh
Về đến Khánh Vân điện trời cũng đã tối. Yên Nhi đi vào điện rồi ngồi xuống tấm đệm dưới đất, hai tay đặt lên bàn, Thái Tử đi vào, đồng thời Tiểu Ngọc cũng để chồng sách sử lên bàn ngay vị trí Yên Nhi đang ngồi. Thái Tử nghiêm nghị nói
- Tiểu Ngọc, không cần hầu hạ Thái Tử Phi nữa, cô lui xuống trước đi, khi cần ta sẽ gọi
- Dạ
Sau khi Tiểu Ngọc lui ra ngoài. Thái tử vẻ mặt nham hiểm, đi vòng quanh chổ Yên Nhi đang ngồi, ánh mắt hướng về phía cô ra vẻ hoài nghi
Yên Nhi nhìn mỉa mai rồi rót một tách trà ra vô tư uống. Thái tử đứng lại tổ vẻ bức xúc
- Nàng có âm mưu gì, nói mau
Yên Nhi vẫn không thèm nhìn đến Thái Tử dù một lần, Thái Tử nghiến răng nghiến lợi
- Ý nàng như vậy là sao
Yên Nhi lại vô tư lật một quyển sách ra đọc
Thái Tử ngồi xuống trước mặt cô, Yên Nhi vẫn không để ý đến Thái Tử. Ngài nhóm người lên, một tay kéo quyển sách Yên Nhi đang đọc xuống. Ngài tiến sát về phía Yên Nhi, giữa họ vẫn cản trở bởi một cái bàn. Yên Nhi đặt quyển sách xuống bàn. Nghiêm nghị hỏi
- Thái tử, chàng lại không nghiêm túc rồi
- Ta.. Vẫn rất nghiêm túc
- Chàng muốn gì?
- Ta muốn đi nghỉ. (Gọi lớn) Người đâu thắp đèn
Yên Nhi lại nói lớn ra ngoài
- Khoan đã
Cô quay mặt, chau mày nhìn Thái Tử
- Thắp thắp cái đầu chàng, suốt ngày cứ thắp
- Nàng là thê tử của ta, đương nhiên nàng phải phục vụ ta ngủ chứ.
- Thái tử muốn thắp đèn thị tẩm à
- (Ánh mắt láo lia) Phải, chứ nàng còn nghĩ là thắp đèn gì nữa
- Chàng muốn thắp đèn thị tẩm cũng được
- Thật sao
- Thật chứ.. nhưng mà..
Yên Nhi chưa kịp nói thì Thái Tử đã bế cô lên tay. Yên Nhi lại thở dài
- Ta chưa nói hết. Bỏ ta xuống trước đã
Thái tử bỏ Yên Nhi xuống
- Chàng muốn thắp đèn thị tẩm thì chàng phải thắp đèn đọc sách trước đã
- Nàng bảo ta đọc sách hả? Ngày nào ta chẳng đọc, mai ta sẽ đọc tiếp
- Chàng lại nóng vội (Chỉ tay vào chồng sách kia) Chàng đọc hết đống sách kia đi, ta sẽ cho chàng thắp đèn thị tẩm
- Nàng.... Nàng không nói đạo lý...
- Thái tử có quyền cự tuyệt mà...
- À, phải rồi, ta chưa tính nàng chuyện nàng muốn tìm Ngân Hoàng Nhuyễn Nhị Tán để độc chết bổn Thái tử thì nàng đừng hồng bắt ta đọc sách này
- Ơ, vậy thái tử không muốn thị tẩm nữa sao.... (giả vờ hối tiếc) Vậy, e rằng thái tử phi Lưu Đan Yên ta đây phải cuốn đồ về Phủ Học Sĩ ở rồi. Ta bị thất sủng rồi, đành phải về nhà mẹ ruột thôi (giả vờ khóc thút thít)
Vừa nói Yên Nhi vừa giả vờ đi ra ngoài. Thái Tử đứng lên ôm Yên Nhi lại từ phía sau
- Nàng là thê tử của ta, người mà ta chọn kết tóc cả đời này, bổn Thái Tử không cho phép nàng đi.
- Vậy, Thái Tử có đọc sách giúp Yên Nhi không (nói giọng ổng ẹo)
Vừa nói Yên Nhi vừa xoay người lại, áp hai tay lên ngực thái tử, từ từ hai tay cô đưa vòng lên ôm cổ Thái Tử, hai tay ngài đặt ở eo Yên Nhi
- Chỉ cần Thái Tử đọc giúp ta, tìm được chổ khả nghi có liên quan đến vụ án thì Yên Nhi cho chàng thắp đèn thị tẩm. Có được không?
- Là nàng nói đó, nếu như ta tìm được manh mối cho nàng thì Yên Nhi phải ngoan ngoãn cho bổn thái tử
- Được, quân tử nhất ngôn.
Yên Nhi đẩy Thái Tử ra, vươn vai một cái
- Xong xuôi
- Ơ nàng bắt ta đọc sách vậy nàng làm gì?
- Ta đi ngủ
- Gì chứ
- Có vấn đề gì
- Nàng làm vậy mà coi được
- Thái tử, chàng không muốn thị tẩm, không muốn có được Yên Nhi sao
- Ta đương nhiên muốn
- Vậy chàng ngoan ngoãn đọc sách đi, ta mệt rồi, ta ngủ đây
Yên Nhi vô tư ngủ say, bỏ lại thái tử một mình ôm cục tức, ngậm bồ hòn. Ấm ức đọc sách đến ngủ gục trên bàn

 

Chí Tôn Thần Ma là truyện hay, logic, main chuyên đi hố người.

34 bình luận