Thiên Anh Chi Kiếm

Chương 1: Về Võ Đang.

      Ngày 7 tháng 7 năm 2017.

      Trước sân bay xxx. Một chàng trai tầm 17-18 tuổi sở hữu bộ mặt điển trai, vô cảm kết hợp với khí chất phiêu dật bất phàm của  cậu đã thu hút không biết bao nhiêu là ánh nhìn của mọi người về phía cậu. Ai đi ngang qua cũng phải nán lại nhìn cậu.

     Đưa đồng hồ lên nhìn (6:00- 7/7/2017) cậu bình thản vẫy tay với một chiếc Taxi đang đậu gần đó. Chiếc xe chạy tới chỗ cậu, không nghĩ ngợi gì nhiều cậu nhanh chóng sách vali lên xe rồi ổn định chỗ ngồi.
Đợi cậu ổn định xong xuôi, anh tài xế hỏi:
-Định đi đâu vậy chú em???
-Cho tới ga tàu xxx.
Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ lạnh lùng đáp lại.

     Thấy cậu thờ ơ như thế anh tài xế cũng không định hỏi ham gì nữa liền nhanh chóng khởi hành đến ga tàu.

      Đến nơi, cậu đi thẳng tới quầy bán vé, không quan tâm là khi cậu vừa mới bước xuống xe thì đã có rất nhiều người đã chú ý đến cậu. Trên đường đi tới quầy ai ai cũng nhìn về phía cậu, nhưng cậu không rảnh để quan tâm tới mấy việc lạt vặt cỏn con này. Khi cậu vào xếp hàng mọi người cũng tách ra tạo ra một lối nhỏ để nhường cho cậu vào mua vé trước.

Tới trước quầy bán vé cậu dứt khoát lạnh lùng nói:
-Làm phiền chị cho tôi một vé đi về núi Võ Đang.
Cô nhân viên thấy thế liền lúng túng, mãi mới đưa được cho cậu chiếc vé.

Thấy thế, cậu không trách mắng mà còn trả lời lại với giọng điệu nhỏ nhẹ đi một tí để nói lên tiếng cảm ơn:
-Cảm ơn chị.
     Dù sao thì lỗi này cũng không phải là lỗi của cô nhân viên, ai bảo cậu đặc biệt quá làm chi. Nói xong cậu để tiền lại trên quầy rồi nhanh chóng đi về phía đoàn tàu, dù sao thì tàu cũng sắp khởi hành rồi.

     Cô nhân viên nghe thấy từ cảm ơn dịu dàng đó, cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hản đi. Đứng chống cằm dõi theo hình bóng của cậu thanh niên lúc nãy.

Người mua vé phía sau thấy thế liền khươ tay trước mặt cô nhân viên và nói với giọng mỉa mai:
-Người ta đã đi xa rồi còn dõi theo làm gì? Nhanh nhanh bán vé cho tui nè!!!

]

Cô nhân viên bừng tỉnh lại và nhanh chóng xin lỗi người này, rồi bỗng chợt nhớ ra một chuyện rất là quan trọng: Trời ơi!! Quên xin số điện thoại rùi, lâu lâu mới gặp được anh chàng đẹp trai như thế mà.

    Cô tiếp tục làm việc trong một tâm trạng đầy nuối tiếc.
   
    Đi xe lửa khoảng 30' thì đã tới được chân núi Võ Đang, không vội vàng lên núi mà từ từ dạo bước dưới chân núi thăm quan thị trấn xưa.

    Cảnh vật nơi đây thật quá đỗi quen thuộc đối với cậu. Những kí ức xưa cũ lại hiện ra trước mắt. Từ cái ngày đầu tiên vừa mới bước chân vào núi Võ Đang đến tận bây giờ. Tính ra thì chắc cũng đã 12 năm rồi, cảnh vật vẫn vậy không có gì là thay đổi. Thứ thay đổi duy nhất ở đây không phải thứ gì khác mà chính là cậu. Giờ đây cậu đã quay trở về, đây mới là nơi mà cậu thuộc về.

Một nơi không có những thứ như tính toán mưu mô, xảo quyệt, hiểm ác, khó lường mà chỉ là một nơi yên bình, sống qua ngày an nhàn và yên ổn.

     Sau 2 năm, tiếp xúc với thế tục cùng với biết bao biến cố xảy xa. Cậu đã thay đổi rất nhiều thứ như tâm tính, ngoại hình, khí chất,...

     Cậu đã đi xung quanh thị trấn nhưng không một ai nhận ra cậu cả, thầm nghĩ: chẳng lẽ mình đã thay đổi nhiều đến thế cơ à, chính mình còn không nhận ra nữa cơ đấy.

Bỗng một tiếng nói ngập ngừng, êm dịu và thân thuộc vang lên sau lưng cậu:
-Thiên...Thiên...  Anh có..có..phải là..là.. huynh không??

Nghe được giọng nói này cậu mỉm cười, quay đầu lại đối diện với người phát tiếng nói và gật đầu nhẹ một cái.

Cô bé thấy thế liền chạy tới ôm trầm lấy cậu, giọng thun thít nói:
-Huynh có biết là bao lâu nay muội, sư phụ, tỷ tỷ nhớ huynh lắm không. Hic...hic

     Đó là một cô bé tầm 15-16 tuổi, ngũ quan cân đối, tóc 2 búi, chỗ nên lồi thì lồi, chỗ nên lõm thì lõm. Không thua gì với các diễn viên minh tinh điện ảnh.

     Cậu an ủi cô bé:
-Huynh đã về rồi đây nín đi nào Vân Thư mới đi 2 năm thôi mà đã như thế này rồi, cứ cái tính như trẻ con ấy thì sau này ai thèm lấy muội chứ. Với lại muội nhìn xung quanh xem mọi người đang nhìn chúng ta kìa.
     Vân Thư thấy thế liền buông cậu ra rồi nhìn xung quanh. Mặt ngượng ngùng nhìn cậu, nói:
-Tại huynh mà chúng ta bị hiểu nhầm rồi kìa.
Cậu đáp lại với vẻ mặt vô tội:
-Huynh có làm gì đâu. Muội lao vào ôm huynh trước đấy chứ.
Vân Thư bí quá bèn đáp lại:
-Huhu, không chịu đâu không chịu đâu tất cả là do huynh ai bảo huynh trở về làm gì!!
Cậu bình thản đáp lại:
-Thế thì huynh đi được chưa và không bao giờ chở lại nữa.
Vân Thư nghe vậy liền hoảng hốt:
-Huynh đừng đi mà tất cả là do muội làm mà được chưa.huhu.Huynh bắt nạt muội, đi về muội méc tỷ tỷ làm thịt huynh.
Cậu cũng bắt đầu hoảng hốt theo luôn:
-Ây ấy từ từ đã, huynh chỉ đùa thôi mà.
Bỗng một bà lão nhìn như gần đất xa trời đi ra nói với Vân Thư:
-Ái chà!! Tiểu Vân Thư nhà ta có người yêu rồi, còn biết làm nũng với người yêu nữa cơ đấy.
Vân Thư nghe vậy bèn giải thích:
- Hic...hic. Oan cho cháu quá Diệu bà bà ơi. Thiên Anh huynh mà Diệu bà bà không nhận ra à.
Nghe vậy mọi người liền sững sờ, chạy lại tới hỏi ham cậu....
     Đang trò chuyện, bỗng cậu ngước lên nhìn đỉnh núi Võ Đang. Nghĩ thầm:    VÕ ĐANG. TA, THIÊN ANH ĐÃ TRỞ VỀ.
---------- ----------
-Tác phẩm đầu tay, viết không được hay cho lắm mong mọi người thông cảm. Mình còn thiếu sót gì mong mọi người bình luận bên dưới, mình sẽ sửa sai.
+Chương sau mình đổi "Cậu"=>"Thiên Anh ".
-Mình đang phân vân là có nên cho thêm hệ thống ko hay tự lực cách sinh mong mọi người góp ý.
+Nếu mình viết hệ thống thì sẽ k có cửa hàng và đánh quái lên lv đâu nhá.
-Mỗi tuần chắc chỉ được 3 chương thui mong mọi ng thông cảm. Mình đi học nội trú cuối tuần về mới đăng lên được.

 

Chí Tôn Thần Ma là truyện hay, logic, main chuyên đi hố người.

3 bình luận


  • 100%

    Truyện bạn sáng tác hả

    rjnb0m · Phàm Nhân · Báo xấu8 tháng trước · · Trả lời


    • 86%

      Mình học nội trú, không có việc gì làm sáng tác bộ này để giết thời gian ấy mà

      [email protected] · Trúc Cơ Tầng 2 · Báo xấuTrả lời


    • 100%

      Bối cảnh thế nào vậy. Có xe lửa mà lại xưng hô tiểu thư công tử là sao
      .
      với lại nên xem cách trình bày của các tác giả khác. Nhìn chữ hơi rối
      .
      Nên có cái sườn trước. Chứ viết tới đâu hay tới đó thì nhanh drop lắm

      rjnb0m · Phàm Nhân · Báo xấuTrả lời