Chương 1 Mỹ Ngọc Giới.

Một phương của Mỹ Ngọc Giới.

" A a a a a . . ."

" Cư .ứ .u "

" Cạch."

"Bịch."

"Bộp."

Như một ánh lưu tinh trên trời rơi xuống, xuyên qua một cành cây vào một khu rừng, đây là một người, một thiếu niên từ trời phi xuống.

Người thanh niên này, hắn cả người đau ê ẩm muốn khóc, duy trì tư thế nằm ngửa khi ngã, nhìn lên trời, khoé mắt rơi lệ, ngẹn ngào đầy uất ức :

" Ôi ! Sờ mông cũng bị đánh bay lên trời, đụng phải nữ siêu nhân rồi, may mạng lớn, ta chưa chết . "

Nói xong hắn đầu ngả một bên, nước mắt nước mũi tùm lum, ngất.

Ngược về trước đó một chút. . .

Giải thích chút về nhân vật tuần này.

Trần Mãnh An, gia cảnh hào hoa, sinh ra đã giàu nứt đổ vách.

Ba là một tỷ phú,mẹ là một doanh nhân giàu không kém lại có huyết thống hoàng tộc Anh cao quý, hắn lớn lên trong sự sung sướng từ chân tơ đến kẽ tóc.

Là một thiếu gia nhà giàu, tiền với Trần Mãnh An là giấy, là số, là đơn vị bao nhiêu có bấy nhiêu chưa bao giờ tiền nong với hắn là nỗi bận tâm.

Mà cũng thật hiếm hoi khi bộ não hắn cũng không phải vụng nhặt ông hàng xóm mà là hàng chính hãng từ cha mẹ, đủ thông minh, đủ giảo hoạt, mỗi tội lười biếng và sướng quen nên dường như trí thông minh hắn dồn vào việc ăn tiêu sang chảnh.

Vì để sống đúng với nhân sinh ban tặng, sở thích của Trần Mãnh An chỉ có gái và đá quý.

Theo như châm ngôn từ thửa còn bập bễnh biết đi của Trần Mãnh An đến nay.

" Sống vì gái, chết vì gái, yêu cái đẹp là bẩm sinh, con gái là đá quý, là viên ngọc xa xỉ phải nâng niu."

Gần như đây là câu cửa miệng của Trần Mãnh An, cứ hễ ai hỏi đến là hắn lại nói vậy mà quả thực hắn sống cũng dựa trên câu cửa miệng đấy, phân bố lịch hoạt động mỗi ngày rất chỉnh chu, quy củ không có tuỳ tiện như bao công tử nhà giàu khác.

Theo hắn, ban ngày sưu tầm đá quý, tận hưởng nhân sinh.

ban đêm ve vãn gái gạ kèo thể dục thể thao, vận động gân cốt.

nói chung rất có quy củ,ai cũng biết hắn thế, hắn là vậy, ai bàn tán kệ họ, Trần Mãnh An hắn chả quan tâm.

Mà để biết sự xa xỉ của Trần Mãnh An như nào, phải bắt đầu trong cái biệt thự tiền tỷ của riêng hắn.

Qua cánh cửa là chi chít đá quý, hành lang, tường, sàn nhà, chậu hoa, những viên Amber (Hổ phách),Amethyst (Thạch anh tím),Aquamarine (Ngọc xanh biển),Diamond (Kim cương),Ruby (Hồng ngọc), v.v, tuỳ tiện liếc là thấy, đi tiểu có khi còn thấy viên ruby to chềnh ệnh giữa miệng bồn, đủ thấy sự xa xỉ của chủ nhân nó.

Đấy chính là sở thích "ban ngày" của Trần Mãnh An.

Còn "ban đêm" hắn lại là một tên tình trường lão luyện, sát gái cao thủ, nghe đồn trên đời này không có loại gái nào Trần Mãnh An không tán đổ.

]


Mà đối tượng tán của Trần Mãnh An chưa bao giờ cố định, người mẫu, siêu mẫu, bà mẹ một con, trinh nữ ngây thơ, thiếu phụ dâm đãng. . .

Tất cả Trần Mãnh An đều đã thử qua và cũng đã làm nhiều cặp gia đình nhà tan cửa nát.

Đối với Trần Mãnh An, trên đời này gái là cái đẹp, là vẻ đẹp tạo hoá, con người muốn thưởng thức vẻ đẹp tạo hoá là phải có lưỡi dài ba tấc, ví không cần dầy nhưng phải biết sài hợp lí, tuỳ tiện quá sẽ dại, cho nên dù là thưởng thức cái đẹp cũng là một môn học vấn cao thâm.

Là một phá gia chi tử điển hình, Trần Mãnh An với sự kế thừa tinh hoa của bộ óc siêu việt của bố, mẹ, hắn đối tán gái gọi là toàn tâm toàn lực, dốc lòng, dốc sức, không trừ một thủ đoạn, không khinh thường bất cứ ai, chỉ cần là cách hắn chưa nghe qua là sẽ học.

Trần Mãnh An nhờ thế đã tu da mặt đến cảnh giới xuất kỳ biến hoá, thiên biến vạn dạng, vạn tà bất xâm mà đạo tâm vững chắc.

Có thể nói là tuỳ từng người mà hắn có thể thay đổi phong cách, vẻ mặt, tính cách, tuỳ theo đối tượng.

Hơn nữa là độ dày của lớp da mặt thuộc dạng không phải dầy vừa, nó hệt như lốp xe tải công thế nào cũng không phá.

Thế nên mục tiêu Trần Mãnh An đã cưa là đổ, đã liếc là si, sát thủ tán gái một trăm thắng, một bại, bại phát là không biết xuyên đến chân trời góc bể nào hôn mê bất tỉnh, cái mạng còn thoi thóp, có thể nói là bách chiến bách thắng, bại cái là vạn kiếp bất phục.

Những gì Trần Mãnh An trước khi bị đánh bay bất tỉnh đó là một khuôn mặt tuyệt mỹ như tạc từ tay nghệ nhân kiệt xuất của thần linh chứ không phải người.

Với đôi mắt đỏ như Ruby, đôi môi anh đào cùng khuôn mặt không điểm chết, cùng cái bóng động nhân lướt tha lướt thướt ngang qua, bờ mông cong vút sau tà váy đỏ yêu mị vênh váo thách thức.

Trên người nàng còn có một loại ma lực mị hoặc không thể cưỡng khiến bàn tay thô tục Trần Mãnh An không kìm được vuốt ve, ai dè mới chạm nhẹ lại như giật điện.

Sau đó thì không biết chuyện gì xảy ra hắn lại thấy mình đang ở giữa trời rơi tự do, thần kì đến không thể thần kì hơn được.

Vì thế, trước khi ngất Trần Mãnh An mới cảm thán nhân sinh mình vi diệu nhường nào.

Mỹ Ngọc Giới, thế giới đẹp tuyệt mỹ.

Lim dim đôi mắt, Trần Mãnh An tỉnh dậy, cố gắng gượng dậy nhưng cả người ê ẩm, hắn quả thực có chút tuyệt vọng.

Vẫn nói hoa hồng có gai nhưng chưa thấy ai nói hoa hồng có chưởng, giờ không biết mấy đốt xương sườn hắn còn lằn lặn mấy cái hay tàn phế cả, chứ giờ Trần Mãnh An muốn nhúc nhích cũng khó.

Lúc này Trần Mãnh An mới lần đầu tiên nếm cảm giác đau khổ tuyệt vọng, nhìn trời xanh, khoé mắt cay cay, đôi môi run rẩy, nhủ :

" Trời xanh không mắt, Trần Mãnh An ta một đời oanh liệt cần cù, chăm chỉ siêng năng, học hành chịu khó, tu thành một thân bản lĩnh tán gái ngạo thị giang sơn, nhưng chưa kịp phát huy tối đa lại vì một lần sờ mông mà tàn từ xương đến phổi, ta căm thù lão đui mù ngươi, có ngon sao không cho một tiểu loli đến phù phép cho ta nhảy nhót được coi, ta khinh. "

Trần Mãnh An cay cú, không tim không phổi mắng chửi, kì vọng lẫn lộn nhau với trời, tuyệt vọng mà sinh ra ham muốn trần trụi với trời cao.

Thế mới thấy chó vĩnh viễn không thay đổi được bản tính ăn phân, đến chết cũng muốn dâm với trời.

Dù là đang tàn phế giữa nơi rừng rú hưu quạnh hắn vẫn tưởng nhớ đến gái, đánh chết không đổi.

Ngay lúc đó,

"A Sửu, A Sửu, đừng chạy nữa, mi đi đâu vậy"

Trần Mãnh An giật mình, đôi mắt lim dim,có chút choáng váng hẳn do vết thương phát tác hắn chưa nhận thức kịp mọi thứ, rồi hắn cảm thấy mặt hắn có chút ướt ướt nhưng đang khát, cổ họng khô không khốc Trần Mãnh An mặc kệ, há mồm uống ừng ựng.

Trần Mãnh An gần tỉnh táo lại, nụ cười treo trên môi, như người chết vớ được cọc rơm, hắn nhủ :

" Coi như lão già dê ngươi có mắt, không bỏ qua tử tôn ngươi, có điều nước hơi mặn thì phải."

Nghĩ nghĩ thế nào Trần Mãnh An đôi mắt nhìn rõ lại, thế nhưng cảnh tượng trước mắt làm hắn có xúc động ngất tiếp.

Trần Mãnh An trợn trừng mắt, hắn nhìn thấy một sinh vật lông xù trắng đang kiễng cái chân ngắn tũn tiểu tiện mà cái hướng, vòng cung ăn khớp cái vị trí miệng hắn.

Cái sinh vật lông xù trắng này đôi chân ngắn tũn, người hơi tròn, bộ lông dày đôi mắt to tròn mũi nhỏ, đáng yêu vô cùng, trông không khác cục tuyết nhỏ vô hại nhìn chỉ muộn nựng vài cái, ở một thời điểm khác và khung cảnh tế nhị hơn có khi Trần Mãnh An sẽ ôm nó vào lòng, có điều...

Trần Mãnh An như người điên, nghĩ đến một hồi lúc nãy, thứ nước vừa nếm qua, hắn một quý tộc lại phải uống một thứ ti tiện từ một giống loài bậc thấp ? Cái này bảo hắn sao bình tĩnh ?

Trần Mãnh An cố vùng dậy, lấy chút sức tàn hiếm hoi cố gắng bóp chết cái sinh vật đáng yêu nhưng chết tiệt này.

Thế nhưng tiểu lông xù rất tinh ranh, thấy Trần Mãnh An tỉnh dậy, đôi chân ngắn nhún nhẹ đã khiến hắn vồ hụt, ngã chổng vó tiếp xuống đất.

" A Sửu, ngươi đây rồi, a có người."

Vẫn cái giọng nói ban đầu Trần Mãnh An nghe thấy, hắn ngoảnh mặt lên thì thấy một cô gái, không nói chính xác hơn là một bé gái tuổi độ từ mười hai đến mười lăm tuổi.

Nàng mặc một cái áo cổ trang đỏ viền trắng, đôi mắt xanh nhạt e thẹn của tuổi mới lớn lại lung linh lấp lánh như bảo ngọc Aquamarine.

Nàng có đôi môi anh đào nhỏ mọng nước, nước da trắng hồng xinh tươi, mái tóc dài buộc bím hai bên nổi bật lên sự nhí nhảnh hoạt bát.

Tuy nhiên dưới con mắt nhà nghề của Trần Mãnh An thì cái hắn nhìn là ở điểm khác.

Cơ thể nàng chưa phát dục hoàn toàn nhưng tiềm năng mỹ nhân bại hoại tương lai đã có.

Trần Mãnh An có chút si mê, ngây ngốc nhìn, nhưng chút sức tàn hắn vận dụng để vồ cục lông tông bông hết rồi, kiệt sức hắn lại lăn vào hôn mê bất tỉnh.

Cô bé dương đôi mắt lưu ly xanh biếc nhìn Trần Mãnh An có chút luống cuống, còn cục bông trắng kia thấy chủ thì vui vẻ nhảy vào lòng không chút đếm xỉa cái người mà nó vô tình coi là cái nhà xí.

" Kì quái, kì quái, A Sửu, ngươi không lẽ dẫn ta đến cứu người này ?"

Cục bông tên A Sửu như nghe hiểu lời chủ nhân gật gật rồi lại lắc lắc.

Nó gật vì đúng là nó dẫn cô chủ đến người này nhưng thuần tuý là chạy đi vệ sinh, chả qua đi tìm chỗ tiểu còn cứu ? Cái này được bát canh miếng thịt gì ? Rảnh háng a.

Cô bé nhìn A Sửu gật lại lắc cũng chả hiểu nhưng tiểu hài tử thiện lương, người hoạn nạn không cứu chung quy lòng có chút khúc mắc, chưa kể người này cũng đẹp trai a ?

Ngũ quan cân đối, đôi mắt đen láy huyền bí, lạnh mà không lạnh, bí ẩn mà không thể hiểu rõ, mái tóc đen cắt gọn đơn giản, hàng mi nhẹ mà ôn nhu cho người ta cảm giác thân thiện, khiến người muốn yêu thương.

Qua đó còn có thể thấy Trần Mãnh An không hổ là thiếu gia, mỹ phẩm chăm sóc da chỉ sợ luôn là loại tốt nhất.

Có điều trên mặt giờ cũng nhiều vết bụi bẩn lại thêm cả người bầm tím rách nát khắp nơi, nếu ném hắn ra ngoài có khi mọi người sẽ không gọi thiếu gia, công tử đẹp trai gì gì, hắn sẽ trực tiếp hạ xuống thành khất cái khuôn mặt sáng sủa.

Nghĩ nghĩ một hồi, đôi gò má hồng đào càng thêm hồng, cô bé như đưa ra quyết định gì đó, vẻ e thẹn đó làm người chỉ muốn phạm tội.

Tiếc bạn học Trần Mãnh An ta không có phúc hưởng.

" Thôi thì cứu trước nói sau a, cũng may ta cũng hoàn thành nhiệm vụ của lão sư rồi."

Cô gái đưa ra quyết định.

 

Ychchcjvjvu Đại La Thiên Tôn 2: Vĩnh Hằng Chi Mộng

194 bình luận