Chương 161 Thuỷ Ngư Tam Sắc

Cùng ngày đó, Hoàng Châu, Vương phủ.

Một căn nhà lớn với khuôn viên rộng rãi gồm phía trước là một hoa viên nơi những kì hoa dị thảo đua nhau đua nở đem tới cho chủ nhân nơi đây cảm giác yên bình tĩnh lặng. Thế nhưng giờ bởi áp lực chiến tranh hoa dường như héo sắc, không khí yên bình thư thái cũng không còn thay vào là sự hối hả đè nén với biết bao người đi đi, lại lại liên tục không quản ngày đêm.

Bởi lẽ hiện giờ Hoàng Châu chính là đang phải đối mặt với sự tấn công dồn dập từ phía Man Nhân ( Thú Tộc ) bên ngoài tường thành.

Cảnh tượng không bao giờ hiếm thấy ở đây khi mà những quan nhân thay nhau vào bẩm báo luôn không thiếu.


Chỉ là khác với mọi khi từng người vào báo cáo thì nay đám quân nhân đó không ai tới mà thay vào đó chỉ có hai vị trung niên mang theo khuôn mặt lo lắng tới trước Vương phủ chần chừ mãi không chịu vào.

Mà từ quần áo trang phục cùng thần thái hai người thì hiển nhiên địa vị xã hội của họ không hề đơn giản.

Phải biết trong số hai người này, vị trung niên mặc giáp toàn thân kia từ khí độ cho đến thần thái dáng vẻ bên ngoài đều đậm đặc một mùi máu tanh mà chỉ có những chiến binh kinh chiến qua bao nhiêu trận chiến mới có được.

Còn vị còn lại thì từ khí độ nho nhã, khuôn mặt chính khí cùng đôi mắt thông tuệ khoác lên mình áo quan, đi từng bước đều mang vẻ suy tư chỉ từng đó thôi đã đã biết người này cũng thuộc dạng hơn người không thể tầm thường được.

Tuy nhiên dù là thế hai người này đều tỏ vẻ lo lắng dù là lúc đi hay tới Vương Phủ rồi thì sự lo lắng đó đều không nguôi ngoai mà chỉ càng ngày càng thêm sâu đậm.

Nhưng đứng mãi ở cửa hiển nhiên không phải cách, dù sao hai người cũng là kẻ có chức vị không thể nào tự nhiên biến thành lính canh cửa ở Vương phủ được.

"Phải làm sao giờ đây, Đô đại nhân ? Đại Vương mà biết tin này chắc chắn sẽ không vui đâu. Mà với Vương gia thì không vui tức là sẽ có hạo kiếp đổ lên đầu chúng ta a ! Hay tý vào chúng ta nói nói khôn khéo chút ?"

Người trung niên mặc áo giáp nói, khuôn mặt đầy vẻ lo lắng sầu muộn không như vẻ mặt thiết huyết lạnh lùng như mọi khi.

Mà người hắn nói chính là vị trung niên nho nhã bên cạnh, thông qua cách xưng hô có thể thấy là địa vị Đô đại nhân này có thể tương đương hoặc hơn hắn.

"Nói thế nào ? Chuyện nhỏ thì còn có thể khéo léo nói một hai chứ đây là chuyện lớn ! Mà ngài biết khái niệm chuyện lớn là gì không Phùng đại nhân, chuyện này nói sai một từ là đầu bay khỏi cổ, chết mà còn kéo theo cả gia phả, con cháu chút chít cũng bay đầu theo. Cho nên đừng nói lược từ, cải biến tình báo, tốt nhất tý vào cứ nói chính xác từng lời từng chữ được rồi, đừng có nói lắp hay nói sai không cũng khổ. Mà theo ta thấy thì Phùng đại nhân là Thống lĩnh Cấm Vệ Quân hiển nhiên là cực kì thích hợp để đi lên báo cáo, kính xin ngài tý vào mạnh dạn đi lên dõng dạc mà nói, ta đây lấy thân già nhỏ yếu này ở sau dốc lòng dốc lực cổ vũ. "



Nghe người trung niên nho nhã nói, Phùng đại nhân kia mí mắt có chút giật giật, trong lòng là thầm thoá mạ hắn vô sỉ, bỉ ổi, tuy nhiên ngoài mặt thì vẫn phải ra vẻ khó xử nói.



"Đừng, đừng ! Vương gia nổi giận chính là trời long đất lở ! Ta với ngài đều quá hiểu điều đó rồi. Cho nên nếu giờ chúng ta thay nhau nói không phải là người bẩm báo phải lĩnh đủ cơn thịnh nộ của Vương gia sao ? Ta thấy hay là vào rồi cùng nói thôi ! Dù sao lấy tình hình nước sôi lửa bỏng hiện giờ hẳn là Đại Vương không đến nỗi nào xử nặng trọng thần của ngài ấy đi."

Vị trung niên vội vã xua tay, với ý kiến của người trung niên nho nhã kia là trăm phần trăm kiên quyết từ chối, tuy nhiên vì là tình cảnh đã tới lúc dầu sôi lửa bỏng nên dù là một mãnh nhân nhưng hắn vẫn không ngại hiến ra một kế tuy thô mà hợp tình hợp lý.

"Cùng nói ? Cách này xem ra cũng không phải không hợp lý."

Vị trung niên nho nhã nhíu mày, thực tế ra có hơi bất ngờ khi thấy cái tên ngày ngày chỉ biết chém chém giết giết lại có thể nói ra một kế hợp lý đến vậy, tuy nhiên chỉ là hợp lý thôi, trong đầu hắn vẫn thấy cách này nó thô bỉ không khác lột sạch đồ của nữ nhân rồi quan hệ vậy, thô thiển hết chỗ nói.

Vậy nên người trung niên chỉ đáp lại chút rồi trầm tư suy nghĩ, trong đầu đang không ngừng nghĩ ra cách nào tốt hơn chút.

Chỉ là vị Phùng đại nhân kia có thể kiên nhẫn đợi hắn nghĩ cách khác nhưng vị Vương gia trong kia chắc chắn là không rồi.

"Phùng thống lĩnh ! Đô đại sư, hai người đang làm gì mà cứ đứng đó vậy ! Còn không mau vào đi."



Từ trong cửa phủ vang ra tiếng người, giọng nói như sấm vang khiến tim người ta như muốn rớt khỏi lồng ngực.

Mà giọng nói này vang lên, hai người trung niên nhìn nhau, ở trong đôi mắt của đối phương họ thấy được sự tương đồng về cảm xúc.

]

"Ài, thôi cứ thế đi, hi vọng Vương gia nhìn tới tác dụng của hai người chúng ta mà giơ cao đánh khẽ."

Vị trung niên nho nhã khuôn mặt rầu rĩ nói, hắn chính là vị Đô đại sư mà theo lời giọng nói âm vang vừa lên tiếng.

"Ừ phải rồi."



Còn vị Phùng thống lĩnh cũng không khác là bao. Cứ thế hai người không khỏi cùng một nhịp mà bước đều vào bên trong.

Ở phía trong Vương phủ, bởi vì vốn là nhà riêng nên nơi đây thường là yên tĩnh ít người, tuy nhiên từ thời chiến thì nơi đây trở nên khá nhộn nhịp điều này cũng là một muộn phiền cho người chủ ở đây.

Bởi lẽ vốn nếu là nhà riêng thì sự riêng tư luôn có thế nhưng theo chiến tranh nổ ra thì cái nhà riêng đã mất đi bản chất vốn phải của nó rồi chỉ là mặc kệ điều đó chủ nhân nơi đây vẫn phóng túng.

Chỉ thấy ở phía trong sảnh chính nơi đây đang có hai người một ngồi, một nằm trên một chiếc ghế bành dài, người ngồi là nữ, người nằm là nam.

Nữ xinh đẹp, thân hình nẩy nở, váy ngắn để lộ cặp đùi thon dài trắng trẻo.



Nam khuôn mặt tuấn mỹ, khí độ bất phàm hiển nhiên là Đại Vương kẻ được cho là lớn nhất Hoàng Châu này.

Mà lúc này vị nữ nhân đang ngồi đó đùi trắng noãn để Đại Vương kê đầu lên thay cho gối, còn tay nàng thì liên tục ân cần bóc hoa quả đút cho hắn .

Trong khi đó vị Đại Vương kia chỉ việc nằm đó hưởng thụ sự ân cần của mỹ nhân, đôi mắt nhắm nghiền hưởng thụ, thi thoảng cánh tay ma quái lại không yên phận sờ mò linh tinh.

Tuy nhiên dù là thế thì vị Đại Vương này cũng không phải công tử bột hay phàm nhân ! Ngay khi hai người trung niên tới cửa, thần thức hắn đã nhận ra cho nên vốn cái tay đang không yên phận cũng tự giác thu lại, bộ dáng ngả ngớn cũng phải bỏ đi mà ngồi dậy chờ đợi hai người trung niên kia tới.

"Ài thiệt tình đang yên đang lành thế nào lại cả hai tên này cùng nhau tới đây ? Bộ hai tên này có mật thám trong phủ của ta sao ? Thế nào biết tin nhanh vậy được ? Thiệt tình thế này tâm trạng đang vui của ta cũng phải vơi đi đôi chút rồi."

Vị nam nhân được cho là Đại Vương kia thở dài. Theo đó hai người trung niên kia sau một hồi cũng đã vào tới đây.

"Chúng thần bái kiến Đại Vương !"

Hai người cùng lúc quỳ xuống đồng thanh nói.

Cũng chính điều này khiến vị Đại Vương kia thấy cổ quái không thôi.

"Ti ! Hai cái tên này thế nào hôm nay ăn ý với nhau như vậy ?" Vị Đại Vương kia lòng thầm hồ nghi không thôi.

"Đứng lên đi ! Khỏi dài dòng thì ngọn gió nào đưa hai ngươi tới Vương phủ ta hôm nay vậy ?" Vị Đại Vương giả bộ vu vơ hỏi, thế nào mà trong lòng hắn bỗng thấp thỏm không yên."

Nghe thấy Đại Vương mình hỏi, Phùng thống lĩnh với Đô đại sư hai người không khỏi nhìn nhau, trong tích tắc đó lấy một sự ăn ý nhất định, Phùng thống lĩnh lên tiếng trước.

"Đại Vương ! Chúng thần tới đây vì có tin cần bẩm báo."

Phùng thống lĩnh hít một hơi thật sâu nói.

Mà theo lời Phùng thống lĩnh kia nói thì vị Đại Vương tâm lý vốn đang thấp thỏm lại càng thêm lo âu.

Theo đó thì vị nữ nhân ngồi cạnh hắn lại không hiểu gì, khuôn mặt hồ nghi nhìn Phùng thống lĩnh rồi lại nhìn vị Đại Vương của mình.

"Tin gì mà lại khiến cho cả thống lĩnh Cấm Vệ Quân tới đây cùng với Đô đại sư ? Quan trọng đến vậy sao ? Ngươi nói ta nghe xem nào."

Lúc này trong đầu vị Đại Vương dường như đã đoán được một hai rồi. Khi mà chuyện tới tầm cỡ mà không thể để hạ nhân tới báo tin thay mà phải đích thân thống lĩnh tới thì việc nhỏ được sao ?

"Đại Vương ! Tin này chúng thần mới biết sáng nay. Chuyện này vô cùng quan trọng nên thần không quản ngày đêm từ tường thành về để báo cho Đại Vương."

Phùng thống lĩnh lên tiếng bẩm báo nói hơi ngắn gọn nhưng vừa đủ ý, trong đó được hắn thêm chút gia nho nhỏ nên không tính là thêm bớt từ.

Chỉ là tuy Phùng thống lĩnh hắn cẩn thận như vậy nhưng vị Đại Vương kia vẫn không khỏi nghĩ vu vơ ra việc khác.

"Sáng nay mới biết ? Lại còn gấp rút trở về ? Moá ! Khốn nạn, sáng ta mới câu được con Thuỷ Ngư Tam Sắc định bụng ăn vào bữa chiều thế nào hai tên này đã nhận được tin rồi còn vội vã phi về ? Trời ạ ! Thật quá đáng mà !"











"À thì ra chuyện đó ! Bản Vương sáng mới vừa đi câu bắt được một con Thuỷ Ngư tam sắc, một trong những thánh dược khiến cho người ta phiêu diêu tục tử, nghe đồn ăn một miếng thôi cũng là nửa ngày cười không khép miệng, ăn nửa con là thần hồn xuất khiếu ngao du cửu thiên. Chậc nghĩ thôi đã thấy thèm, tuy nhiên các ngươi đừng nghỉ Bản Vương định ăn mảnh ! Ta đã định bụng gọi hai người khác ngươi tới cơ mà xem ra vẫn chậm nửa bước, có vẻ hai người khác ngươi đã biết ! Thiệt tình thôi được rồi vậy ta cho hạ nhân làm món mang lên luôn, chúng ta dùng bữa ngay đây."



Vị Đại Vương đến đây đã hoàn toàn hiểu nhầm mục đích của hai người kia, lúc này hắn vẫn lầm tưởng rằng chuyện quan trọng của hai người kia là chuyện Thuỷ Ngư Tam Sắc của hắn. Cho nên lúc nói lời này giọng nói hắn cũng có chút chua, cảm giác như thể món ngon định bụng ăn một mình nhưng trùng hợp lại có khách quý tới nhà nên phải nhịn đau chia sẻ.



Mà hiển nhiên với ngữ điệu vị Đại Vương đó nói thế thì hai người kia đã có cảm giác thấy không đúng.



"Có cái gì đó sai sai ?"



"Ta nghĩ chắc không phải đâu ! Trời đã không phải còn sớm chắc là Đại Vương tính trong buổi ăn rồi nghe chúng ta bẩm báo !"



"Phải không ? Đại Vương tốt tính như vậy ?"



"Ai biết đợi xem sao đi !"



Trong tích tắc hai người dùng mắt nói chuyện với nhau, cả hai đều thấy khó hiểu với hành động vị Đại Vương kia, tuy nhiên thấy dường như thủ lĩnh mình thái độ khá ôn hoà thì chắc sẽ sóng yên biển lặng, lại thêm hẳn có món ăn quý nên nghe chắc sẽ tương đối xuôi tai a.

 

Ngoài ý muốn thu được hồn Thao Thiết, làm nấu ăn, làm thực nghiệp ăn hàng Siêu Cấp Ăn Hàng Hệ Thống

193 bình luận