Chương 72 Ai với ai ?

Một đại chiêu đã xuất, Sùng A Sị cũng rơi xuống mặt đất, khuôn mặt mệt mỏi, miệng thở từng hơi nặng nhọc.

Phượng Minh Thôn Thực là một trong đại chiêu của hắn về quần công hay một mục tiêu đều mang tới sát thương cao và vì nó có tính bạo phá cao nữa cho nên Sùng A Sị rất sợ Triệu Phi Bách ngỏm.

Tuy nhiên nói gì thì nói, Sùng A Sị lúc này thấy rất tự hào, để thắng một vị được tôn xưng như thần trong học viện là điều không có khả năng, đây như là thường thức với mọi học viên.

Sùng A Sị nhoẻ miệng cười, nụ cười chiến thắng, nụ cười kiêu ngạo, lúc này hắn cảm tưởng mình có thể cân cả thế giới.

Bỗng ~

"Ngươi cười cái gì ?"

Một giọng nói ồm ồm vang lên.

Sùng A Sị giật mình, tuy nhiên lớp khói bụi vẫn chưa hết nên hắn cố nheo mắt để xem người nói là ai.

Xoẹt !

Phù !!!

Một đường kiếm khí cắt ngang xua đi lớp khói bụi, hai bóng người dần xuất hiện trong tầm mắt Sùng A Sị.

Điều làm hắn kinh ngạc hơn cả, đó là hai người này nhìn giống hệt nhau, từ đôi mắt, mái tóc, khuôn mặt và dáng người, hai người đều giống nhau.

Tuy nhiên cái người thanh niên đang cầm đao lại khác một chút.

Cái này chỉ có những cao thủ coi đao như mạng mới có thể thấy.

Đúng lần này Sùng A Sị mới thấy được cái cảm giác trầm trọng khi đối mặt với một cao thủ sử dụng đao cùng cấp, thậm chí hơn.

Cái cảm giác lực đến cực tự nhiên, từ cách người này cầm đao, Sùng A Sị biết mình đụng phải người lúc nãy hẳn là người đằng sau vì khí chất hai người quá khác.

Nếu Triệu Phi Bách trước đem đến cho hắn một cảm giác áp lực như sợ sẽ chết lúc nào không hay thì người trước mặt này đem đến cho hắn một cảm giác vô lực phản kháng.

Sùng A Sị bỗng lùi một bước theo bản năng.

"Các ngươi là ai ? Không thể nào, không có khả năng."

Người thanh niên đứng trước chỉ mỉm cười, nụ cười quen thuộc đó.

"Ta mới thực sự là Triệu Phi Bách, còn người lúc nãy đấu với ngươi là Triệu Phi Hợp, đứa em song sinh ta, mà nó chủ tu là kiếm đạo thế ngươi chật vật mãi vẫn không thể thắng, phải biết nó mới là Ngọc Vương Trung kỳ thôi, ngươi phế vật quá."

"Cái gì ?"

Sùng A Sị bất thốt.

Mà ở một góc cái lôi bị tàn phá một người thân mang nội thương cũng đang há hốc mồm, hiển nhiên là Nì A Nị bị Sùng A Sị đá xuống lúc nãy.

Hắn thân mang nội thương mà may mắn Sùng A Sị hạ thủ lưu tình cho nên chỉ cần điều tức chút, với lại hắn cũng có chút tò mò người thanh niên tới nên đã ở lại xem.

]

Mà cũng chỉ mình tính khán giả, theo hắn biết. Ở đây không có trọng tài hay khán giả gì, vì đến cấp độ này của hắn, hư vinh đã không còn cần thiết, Ngọc Vương đỉnh trong học viện nếu mà đánh nhau chỉ cần không dùm beng, khua chiêng gõ trống thì đều được chấp nhận và có thể thoải tự hẹn ước đánh mà không cần trọng tài.

Đây như một đặc ân cho tầng lớp học viện cuối cấp lưu lại của học viện, vì dù sao đến Ngọc Vương hậu kỳ là có thể tốt nghiệp rồi, nếu không đánh đây thì ra ngoài đánh cũng như nhau, không có gì phải cấm đoán

Thế nên Nì A Nị mới may mắn được xem và gặp gỡ một trong mười vị đỉnh cao của lớp trẻ học viện, tuy nhiên giờ hắn còn chả biết ai với ai.

Mà Sùng A Sị hoang mang công sức đánh nãy giờ lại là với em trai của Triệu Phi Bách chứ không phải hắn ?

Còn nữa vì Triệu Phi Bách xông ra cản chiêu hộ đấy chứ, nếu không Triệu Phi Hợp bị nướng chín rồi, cần gì kiêu ngạo như vậy ?

"Hừ nếu ngươi không ra tay ta đã một chiêu nướng luôn rồi, có gì khoe mẽ ?"

Sùng A Sị tức giận nói.

"Ngươi đang khoe mẽ, tuy nhiên ngươi có cây đao không tệ nhưng mà ngọc thì quá rác rưởi, để ta lấy nó đi."

Triệu Phi Bách nhàn nhạt nói, chân cũng động.

Hắn lướt tới Sùng A Sị, tốc độ không nhanh, cây đao lúc nãy Triệu Phi Hợp sử dụng hiện đang trong tay hắn.

Thế nhưng chính là cùng một cây đao, cùng một hình dạng người, thế nhưng mà vào tay Triệu Phi Bách thực sự thì mới thực sự là đao pháp.

Cảm giác áp bách nặng nề, sợ hãi đến từ sâu trong tâm khảm Sùng A Sị, hắn gần như không thể cử động bởi uy áp ấy, cùng lúc đó hắn như nhìn thấy được một cây đao khổng lồ treo trên cổ mà chỉ cần di dù chi một phân hắn cũng ngỏm ngay lập tức.

Mà cũng chỉ như thế Sùng A Sị mới nhận ra áo nghĩa đích của từ Đao Ý Tương Dung.

Người như đao, đao không lùi mà chỉ tiến.

Lúc này Triệu Phi Bách đao đã tới đỉnh đầu Sùng A Sị, tốc độ hắn tới không quá nhanh, tuy nhiên khi tới rất gần người Sùng A Sị ta thấy như có một ảo ảnh một con mãnh hổ đang há mồm như chậu máu chuẩn bị đớp đôi người Sùng A Sị.

Tiếng gió rít gào, những lớp gió vô hình lại như bị chịu tác động đao thế Triệu Phi Bách mà bị chẽ đôi hiển nhiên tới đầu Sùng A Sị thì hắn cũng sẽ như quả dưa mà không chịu nổi một nhát.

Thế nhưng Triệu Phi Bách không phải kẻ giết người như nghoé.

Phíu !!!!

Xuuuuuùy !!!

Đao của Triệu Phi Bách dừng lại trên đỉnh đầu Sùng A Sị một khoảng cách nhỏ.

"Ta không thể giết ngươi, mà ngươi cũng không quá tệ, chỉ là ngươi quá ỷ lại vào thanh đao của mình, bản chất đao thế là cách nhìn mỗi người, đao ý là ở tâm, nếu ngươi chỉ biết ỷ lại vào đao thì đao pháp ngươi mãi chỉ là ở tầng thứ đao thế, có cái hình nhưng không có bóng."

Triệu Phi Bách một bộ trưởng bối dạy.

"Ân cho nên cây đao ngươi ta sẽ thu, khụ, đây là giúp ngươi buông đi sự ỷ lại."

Triệu Phi Bách lẽ thẳng khí hùng nói, rõ ràng vẫn là để ý cây đao của Sùng A Sị.

Thế rồi như côn đồ nói chỉ mới dứt câu đã vội vàng đoạt luôn cây đao, cầm lên ngắm khía nhìn tít cả mắt.

"Hắc, thật đẹp hẳn là do một Chú tạo sư bậc thầy thiết kế chế tạo, đẳng cấp lại là Linh cấp hạ phẩm, ngươi phế vật như vậy kiếm đâu ra ?"

Triệu Phi Bách cầm đao đánh giá, luôn miệng khen, hiển nhiên ưng muốn chết cây đao này rồi.

Sùng A Sị thì dưới một chiêu mém đoạt mạng mình đã làm năm hồn bảy vía có chút tán loạn, nhập về cơ thể là hắn ngã ngồi luôn dưới đất, nghe câu hỏi Triệu Phi Bách có ngẩn ngơ chút mới trả lời.

"A, cái này là do ta vô tình đi thám bảo nhặt được một khối Lưu Tinh Thiết và Hoả Chỉ Mạch phiến, tốn hơn ba ức Ngọc Linh thạch và hơn tháng trời canh lò thổi lửa mới tạo nên."

Sùng A Sị như nhớ lại kể, mũi sụt sịt không thôi, hiển nhiên chế tạo ra cây đao có chút phiền phức.

"Ngươi chế tạo ? À không nghe có thấy nói tiền hiển nhiên là đi nhờ, mà lại nói thấy ta ngươi la Đao này Đao kia, bộ nó không có tên à ? Ngươi coi đao là cái gì thế ? Cái tăm xỉa răng sài gãy rồi vứt mà lười cả đặt tên ?"

Triệu Phi Bách hồ nghi, giận dữ giáo huấn Sùng A Sị.

Mà là người lớn lại bị người khác mắng Sùng A Sị xấu hổ, giận dữ không thôi, tuy nhiên mình không bằng người nên hắn chỉ biết cam chịu, uất ức nói.

"Có chứ chả qua ta không đọc nổi tất cả vì sẽ hụt hơi mất, lại nói nếu ta đổi tên do lão già đó chế tạo thì lão sẽ rút xương ta làm đao luôn, cho nên ta chỉ biết gọi là Đao thôi."

Sùng A Sị khổ sở nói, khổ tâm lắm chứ, có phải muốn đâu.

“Dài cái rắm, khó đọc mấy cũng phải đọc, nếu ngươi đến đao của mình tên gì cũng không quan tâm thì làm sao trên con đường đao pháp có tiến triển ?”

Triệu Phi Bách ca cẩm, giọng điệu như mấy ông già thích giảng đạo.

Tuy nhiên Triệu Phi Bách cũng đang thử hình dung cái tên chính thanh đao này, chắc là nhiều từ âm cao nên khó phát âm đi.”

Thế nhưng Triệu Phi Bách vẫn muốn giữ quan điểm.

Một Binh Tu thiên tài là phải biết trân trọng binh khí mình như mạng, mang tên đao ra khoe đời cũng là cách khiến người đời nhớ tới danh tiếng bản thân.

"Mà cứ đọc cái tên nó lên chỉ cái loại kém cỏi ấu trĩ như ngươi mới không đọc được. Giờ nó đã đổi chủ, ngươi sẽ thấy cái tên nó ta treo ngay mép miệng."

Triệu Phi Bách càng nghĩ càng tự hào bản thân, lúc nhìn về phía Sùng A Sị thì chỉ biết thở dài ngán ngẩm, cất giọng điệu một bộ rèn sắt không thành thép nói.

Sùng A Sị nhìn đao cười sầu thảm, vô cùng tiếc nuối nhưng tự biết bản thân vô pháp đòi lại.

"Nó tên, Khí Đoản Mạch Mao Phi Chao Cao Mao Si Tư Phu Ca Chi Ti Phi Mi Ki Mê Chi Di Tự Đao." ( Đã ai thử đọc tên đao thần thánh này thành lời ?)

Sùng A Sị nói nhanh xong thở một hơi, mỗi lần nói xong hắn rất đuối.

Phụt !

Triệu Phi Bách phun một ngụm huyết. ( Cá cũng phun huyết.)

Với cái tên thanh đao này, Triệu Phi Bách chỉ có thể ngậm họng câm nín, thổ huyết tại chỗ.

Thế này thì đọc cái rắm à ?

 

Xuất phẩm đại thần, máu lạnh nhưng vẫn có mỹ nhân, main bá từ đầu, siêu phẩm tháng 6 Tu La Đấu Thần

193 bình luận