Trọng Sinh Chi Vong Linh Pháp Sư

  • hienld92 Avatar
    hienld92
  • 1515 lượt xem
  • 4759 chữ
  • 20:50 - 03/12/16

Chương 2 : FOR THE MOTHER EARTH, FOR THE ALLIANCE

Ngay tại thời điểm Quartz đang trong quá trình nghịch dòng thời gian về quá khứ. Cửa sắt tiếng va đập càng lúc càng vang dội, sau đó một tiếng động thật lớn vang lên.

“Rầm”

Cánh cửa sắt dày nặng hơn 50 tấn bị đánh bật ra rồi ầm ầm đổ xuống đất làm chấn động cả phòng thí nghiệm.

Ông lão Tạ giáo sư cũng vì vậy mà bị giật thót cả tim, kinh ngạc không thôi. Mặc dù đã biết rõ, việc này khẳng định sẽ xảy ra, thế nhưng ông ta cũng không tài nào ngờ tới, nó lại nhanh đến như vậy.

Những tiếng ồn ào bàn tán trong phòng thí nghiệm bỗng chốc trở nên yên tĩnh, chỉ có âm thanh máy móc đang hoạt động, cùng với tiếng gió lùa như than như khóc, truyền từ ngoài cửa sắt vào.

Tạ giáo sư cố gắng trấn định tâm tình đang bất ổn không yên của mình, lớn giọng ra lệnh:

- Mọi người bình tĩnh, tiếp tục gia tốc không được gián đoạn. Đây là thời khắc mấu chốt. Vận mệnh nhân loại và trái đất đang nằm trong tay của chúng ta.

Nói đoạn, lão ta lập tức quay đầu nhìn về phía một vị trung niên đứng bên cạnh gật nhẹ đầu ra hiệu.

Người trung niên hơn 35 tuổi, gương mặt góc cạnh hơi sạm nắng. Vầng trán cao với mái tóc để dài phân làm đôi chia ra 2 bên, phủ xuống đến gò má. Dáng người cao ráo mà khôi ngô mang trên mình một bộ áo giáp quân phục, bên ngoài trùm lấy một cái áo khoác vải che phủ đầu cùng bờ vai.

Gương mặt hắn với thần sắc nghiêm nghị, hướng về Tạ giáo sư kính chào theo kiểu quân đội một cái. Sau đó, liền dứt khoát xoay người, nghiêng đầu ra dấu cho đồng đội xung quanh hướng về phía cửa sắt đã bị phá mà đi.

Tạ giáo sư viền mắt hơi cay, nhìn bóng lưng người đàn ông trung niên và 29 người đồng đội của y, miệng thì thào: “Bảo trọng, hẹn gặp lại…”. Lão ta cố đè nén tâm tình khó chịu trong lòng rồi mới bắt đầu tập trung tiếp tục chỉ đạo.

Người trung niên này tên gọi là Đình Tấn, một sự kết hợp của hai dòng máu Á-Âu. Hắn lúc sinh ra đã là một cô nhi, cũng vì thế mà dẫn đến tính cách của hắn thập phần hướng nội do mặc cảm vì không có người thân. Từ nhỏ đến lớn, hắn chỉ yêu thích làm bạn với chiếc máy tính.

12 năm trước hắn chỉ là một tên trai tân, trốn ở trong phòng làm bạn cùng chiếc máy tính. Dựa vào kỹ thuật máy tính thượng thừa và IQ gần 200 của mình, hắn cứ lay lất kiếm chút tiền, mơ mơ màng màng mà sống qua ngày.

Hắn chỉ mong ước có được một cuộc sống bình dị. Tìm một ngôi nhà ở, tìm một công việc, cưới một cô vợ, sinh con đẻ cái rồi già đi. Thế nhưng tai nạn ập đến quá đột ngột làm cuộc sống của hắn mọi thứ đều thay đổi.

10 năm sống trong máu tanh giết chóc, dựa vào nghị lực, trí tuệ cùng một chút vận may, hắn thành công vượt qua vô vàn những thử thách, đã đào thải hơn 4 tỉ người dân số trên trái đất.

Trải nghiệm những thống khổ khi mất đi bạn bè, đồng đội, mất đi người thân yêu, mỗi bước chân mà hắn bước đi đều nằm sát bên cạnh lằn ranh giữa sự sống và cái chết.

Và cho đếm thời điểm hiện tại, những thứ đó đã góp phần trui rèn nên người lãnh đạo của một tiểu vaHx8BI đội 30 người như bây giờ.

Đã chiến đấu liên tục hơn mười ngày, thế nhưng trong đôi mắt cùng suy nghĩ của Đình Tấn và 29 người đồng đội không ai lại xuất hiện hai từ “Bỏ cuộc”. Như đã diễn luyện qua nhiều lần cho tình huống này, 30 người lập tức lấy ra vũ khí cầm chặt trong tay, có cung có kiếm, có rìu có búa, có nỏ có pháp trượng.

Cả tổ đội chia làm ba nhóm, bao vây lấy khu vực 40 mét vòng quanh lối vào, nơi cửa sắt đã bị phá hủy. Trong số ba nhóm được phân chia ra này thì có một nhóm ít người nhất - chỉ do 3 người tạo thành, chính là nhóm của Đình Tấn.

Bọn họ đứng đối diện với cửa sắt, còn 27 người khác thì bao bọc thành một vòng cung vây chặt lấy lối vào.

Tiếng bước chân chạy chồm vang lên liên hồi, nối liên không dứt. Bởi vì cửa vào chỉ rộng trên dưới 2 mét, cho nên tiểu đội của Đình Tấn không sợ quái vật ùa vào quá mà nhanh mà bị nhấn chìm.

Xung phong vào đầu tiên là một con Wolficore trưởng thành...

Đây là một giống loài khát máu. Chúng luôn thích dùng móng vuốt sắc bén của mình xuyên thủng lồng ngực con mồi rồi mới bắt đầu nhấm nháp.

Chúng sở hữu thân hình cao hơn 3m, bộ dạng bề ngoài nhìn y chang như một tên người sói, chỉ khác ở một điểm nó còn có thêm một cái đuôi bò cạp, với độ dài gần 2 mét, rất sắc bén và chứa đầy nọc kịch độc.

Bên cạnh đó, hàm răng cùng với móng vuốt sắc nhọn, có thể xé rách cả tấm sắt dày 5 cm, cũng là một loại vũ khí nguy hiểm của đám Wolfiecore đó.

Không hề có một chút nao núng, Đình Tấn lấy ra cây pháp trượng đang vắt trên lưng mình và dùng nó để bắt đầu vẽ vời lên không trung những dấu hiệu kì bí mà không ai biết rõ. Miệng hắn cũng không ngừng đọc thầm chú ngữ.

Hiểu ý Đình Tấn đã hạ mệnh lệnh bắt đầu cuộc chiến, người đàn ông da đen sở hữu thân hình vạm vỡ, đứng bên cạnh Đình Tấn, đã cấp tốc xông lên…

Gã này gọi là Terrell Donway, một người đồng đội sớm nhất đi theo Đình Tấn. Dù chỉ mới 30 tuổi, nhưng thân hình của hắn đã cao lớn đến 2.3 mét, cơ bắp lực lưỡng từng khối đường nét như được điêu khắc ra.

Trong tay Terrell lúc này đang sử dụng một món vũ khí là Búa dài, với kích cỡ cũng không kém phần chênh lệch so với thân thể khổng lồ của chủ nhân nó, từ đỉnh đầu búa đến cán cầm có 1.5 mét hơn, hai lưỡi bề ngang đến gần 1m.

Terrell chạy nhanh tới đón đầu con Wolficore, hai tay nắm chặt kéo theo lưỡi búa ở phía sau. Đến khi Terrell chỉ cách con Wolficore còn 2 mét, Wolficore hai chân sau bật mạnh về phía trước hai chân trước vung mạnh chụp vào đầu Terrell.

“GAHHH”

Terrell bắp thịt căng cứng giọng ồm ồm hét lớn một tiếng, hai chân chùng xuống, hai tay nắm chặt vung mạnh lưỡi búa từ phía dưới lên, đồng thời đầu hơi nghiêng xuống một bên né tránh móng vuốt của Wolficore.

Móng của Wolficore lướt qua gò má Terrell để lại một vệt máu, tiếp sau là một tiếng gào thét đau đớn của Wolficore. Lưỡi búa sắc bén của Terrell cắt chém từ eo con Wolficore lên tận vai nó. Cắt đôi con Wolficore làm hai nửa làm nó chỉ kịp kêu gào thảm thiết một tiếng rồi chết ngay sau đó. Hoàn thành chém giết Wolficore, Terrell lập tức rút lui lại trận hình.

“Vụt…”

Một mũi tên kề sát vành tai của Terrell cắm thẳng vào mắt một con Wolficore đang xông lên sát theo tên đồng bạn vừa bị giết. Mũi tên dư lực không hết xuyên ra sau đầu con Wolficore kết thúc sinh mạng của nó.

Vừa lúc đó Đình Tấn pháp trượng trong tay vừa hoàn thành dấu hiệu cuối cùng, trước mặt hình thành một đồ án hình tròn gồm những ký hiệu thần bí. Lập tức ngay tại vị trí con Wolficore vừa bị mũi tên xuyên đầu kia giết chết xuất hiện những vòng xoáy đen ngòm.

Một giây sau đó, từ vòng xoáy trỗi dậy những bộ xương với giáp trụ rách rưới, trong tay là khiên và đao, rìu hoặc thương. Chỉnh tề 36 tên Bộ xương chiến sĩ, chia ra 6 nhóm liên tục thay phiên nhau ngăn chặn cửa sắt. Đình Tấn không dừng tay tiếp tục vung vẩy pháp trượng vẽ ký hiệu lên không trung.

Ngay khi Đình Tấn vừa hoàn thành kỹ năng triệu hoán Bộ xương binh sĩ, một giọng nói ngọt lịm của người phụ nữ đứng cạnh hắn vang lên:

- Tự do bắn tỉa.

Mệnh lệnh được tung ra, xung quanh hai nhóm người còn lại lập tức lấy ra vũ khí tầm xa khai hỏa.


Người phụ nữ này gọi Katelyn Jolly, là một vị da trắng 32 tuổi mỹ nữ. Với vóc người cao 1.75m, gương mặt trẻ trung hình trái tim, ngũ quan sắc sảo, đôi chân dài nóng bỏng và dáng người cân đối làm cho mọi người không nhận ra tuổi thật của nàng.

Mỹ nữ này là đồng đội đã theo sát Đình Tấn suốt 6 năm chiến đấu cùng nhau ra sức chiến đấu không hề thua kém Terrell. Sau khi ra lệnh Katelyn vẫn không dừng tay, hai mắt chăm chú nhìn phía cửa sắt, tay phải không ngừng vòng ra sau lấy tên, tay trái cầm chặt cung nhắm bắn.

Những con Wolficore bị Bộ xương chiến sĩ chặn lại ngay cửa vào. Mũi tên, ma pháp kỹ năng xen kẽ xuyên vào liên tục giết chết những con Wolficore xông lên phía trước.

Đừng nhìn bề ngoài của những con Bộ Xương Chiến Sĩ này quá mức gầy yếu và bết bát mà lại xem thường chúng.

Mỗi con Bộ Xương Chiến Sĩ đều có sức mạnh lớn hơn gấp bội so với một vài người khác trong tổ đội rồi, bởi lẽ bọn chúng là một loại hình sinh vật triệu hồi có khả năng phát triển dựa trên sức mạnh của người đã triệu hồi ra chúng.

Dù là một con Wolfiecore nếu muốn giết chết một tên Bộ Xương Chiến Sĩ thì phải tiêu tốn không ít hơn 10 đòn công kích.

Cũng nhờ có vậy mà bộ đội 36 tên Bộ Xương Chiến Sĩ đã thành công trì hoãn đám Wolficore có hơn 3 phút, đổi lại 36 tên Bộ Xương Chiến Sĩ cũng chỉ còn lại 6 con vừa tròn.

Ngay khi 6 con Bộ Xương Chiến Sĩ còn lại sắp bị tận diệt, Đình Tấn cũng vừa đúng lúc hoàn thành xong phép triêu hoán thứ hai của hắn.

Cố nén cảm giác đau đầu mà vung pháp trượng lên, vòng xoáy lại xuất hiện ngay phía sau 6 con Bộ xương chiến sĩ.

Lần này xuất hiện lại là 3 con Tang Thi Biến Dị, to lớn, bắp thịt vạm vỡ rắn chắc. Đình Tấn ngay lập tức ra lệnh cho chúng nó xông lên đè ép Bộ xương chiến sĩ không cho bọn Wolficore bước qua khỏi cửa sắt.

Đám Tang Thi Biến Dị này chính là một chủng loại sinh vật triệu hồi được nâng cấp hóa từ những con Tang Thi. Bộ dáng của chúng trông không khác gì với nhân vật Hulk – Người Khổng Lồ Xanh, trong phim ảnh trình chiếu.

Tuy nhiên, cũng có đôi chút khác biệt về khuôn mặt và bộ da bên ngoài thì những con Tang Thi Biến Dị thì lại là một màu đỏ tươi như lộ cả cơ bắp ra bên ngoài, chứ không phải là màu xanh lá như trong phim ảnh hoặc truyện tranh.

Sở hữu tất cả những nhà khoa học gia trong phòng thí nghiệm lúc này đều mang theo một vẻ mặt trầm trọng. Điều đó càng làm cho bầu không khí thêm căng thẳng rất nhiều.

Sự tập trung của bọn họ chủ yếu là dồn vào công việc vận hành máy móc hoạt động.

Đình Tấn mặc dù đau đầu do tiêu hao tinh thần vào việc triệu hoán vong linh sinh vật nhưng 10 năm chiến đấu đã rèn đúc ý chí hắn trở nên cứng cỏi hơn thép.

Ngay khi Đình Tấn vẫn đang tập trung vẽ ký hiệu, mọi người cũng đang hung hăng tấn công đám Wolficore, đột nhiên dị biến phát sinh.

Một con Crocorhino, thân cao 4 mét dài 6 mét xông vào. Bức tường có phần lõi được đúc hoàn toàn bằng thép, bao bọc xung quanh cánh cửa sắt, cũng vô lực chống đỡ trước sự va đập của con Crocorhino, dẫn đến kết quả đổ nát thầnh nhiều mảnh vụn.

Càng không cho mọi người kịp trở tay, cái lỗ hổng bị cú ủi tới của con Crocorhino này làm cho mở rộng kích cỡ ra đến hơn 5 mét hơn.

3 con Tang Thi Biến Dị và nhóm Wolficore đang chiến đấu trước cửa cũng bị ủi bay lên không trung, ngã xuống phía sau nhóm 30 người Đình Tấn, đã chết đến không thể chết lại.

Cũng không thể nào trách 3 con Tang Thi Biến Dị này quá yếu đuối. Mỗi một cá nhân trong số chúng đều có thể chống đỡ lại được năm, sáu con Wolfiecore.

Nhưng lần này, bởi vì kẻ địch quá mạnh dẫn đến moi chuyện đều vượt ra khỏi tầm kiếm soát. Ba con Tang Thi Biến Dị cũng vì thế mà không thể làm ra sự chuẩn bị nào, dẫn đến việc chúng bị giết chết một cách bất đắc kì tử.

Cũng may con Crocorhino này vẫn còn chưa trưởng thành. Nó sở hữu bộ da sần và đầu như cá sấu nhưng ngắn hơn với răng nanh dài sắc bén của lợn rừng. Dọc theo sống mũi đến tận đuôi là một hàng dài sừng nhọn.

Bốn chân thô to mà cơ bắp không làm cho nó ỳ ạch mà ngược lại lại linh hoạt, mạnh mẽ chống đỡ thân thể to lớn của nó gia tốc trong thời gian ngắn nhất. Bờ vai rộng thu nhỏ dần về phía sau, làm cho nó trông như một cỗ xe tăng bọc thép, sẵn sàng ủi bay mọi vật cản trước mặt. Cái đuôi mạnh mẽ có lực cũng là một trong những vũ khí đáng sợ của nó

Sự hiện diện của con Crocorhino này làm cho trận hình bên phía Đình Tấn bị rối loạn ngay lập tức. Đối diện quái vật khủng bố, Đình Tấn mặt vẫn trầm tĩnh, ra lệnh:

- Thay đổi vũ khí cận chiến. Terrell, Katelyn chuẩn bị chiến đấu, mục tiêu Crocorhino. Đội 2 tiến lên đón đỡ, đội 3 tiếp tục ngắm bắn chú ý ngăn cản đàn Wolficore tiến vào bằng mọi giá.

Nói xong Đình Tấn nhìn xung quanh đồng đội, đôi mắt dừng lại ở Katelyn, gật nhẹ đầu. Pháp trượng trong tay vất xuống đất, Đình Tấn rút ra đại kiếm mang theo sau lưng, dài 1.5m rộng 20cm. Hắn hai mắt nhìn phía trước, tay hướng mũi kiếm về phía con Crocorhino đang lao tới, khàn giọng mà rống lên:

- FOR THE MOTHER EARTH !!! FOR THE ALLIANCE !!!

Hắn hai tay lôi theo đại kiếm liều chết xông về phía con Crocorhino đang lao tới. Ngay giây phút ấy, thời gian như dừng lại với Katelyn. Nàng nhìn theo bóng lưng Đình Tấn trong đôi mắt hàm chứa rất nhiều thứ hiện lên.

Nàng yêu người đàn ông này, dõi theo bóng lưng này suốt 6 năm. Lại nhìn Terrell, nhìn những người đồng đội xung quanh, nhìn thấy trong đôi mắt họ có như có những lời muốn nói giống như nàng. Nàng biết rõ giây phút này có lẽ sẽ là lần cuối cùng nàng có thể nhìn thấy những bóng dáng này.

Ngay khi nghe Đình Tấn hét lớn xông lên, Terrell giơ lên búa lớn, Katelyn cũng không chậm rút ra hai thanh Katana và Wakizashi mang hai bên hông. Đồng thanh cùng 27 người còn lại rống lên “FOR THE MOTHER EARTH ! FOR THE ALLIANCE…” rồi hướng về phía đàn quái vật đang xông vào cửa sắt mà lao đi.

Trong phòng thí nghiệm Tạ giáo sư nghe được tiếng hô to của 30 người. Trong lòng nhảy một cái, vai lão rung rung, hai tay bấu chặt lấy bàn. Lão quay đầu nhìn về phía cửa sắt, nhìn 30 người đang dùng sinh mệnh của họ tranh thủ từng giây cho mình.

Tạ giáo sư cố kìm lại cảm xúc trong lòng, quay đầu tập trung chỉ huy quá trình vận hành bộ máy trong những giây phút cuối cùng. Không thể để phát sinh biến cố ngay lúc này.

Đình Tấn cầm kiếm xông lên đối với Crocorhino hướng tới. Khi khoảng cách còn 3-4m hắn lập tức nghiêng người trượt xuống phía dưới khe hẹp, chưa đến 2m, giữa bốn chân con Crocorhino. Đại kiếm hướng xéo lên cắm thẳng vào vùng da bụng mềm mại bên dưới thân thể như sắt thép của con Crocorhino.

Mũi kiếm chỉ cắm vào được khoảng 30cm, thì không thể đi vào sâu thêm được nữa, Đình Tấn hai tay cầm chặt lấy cán kiếm hướng lên trên. Mượn lực lao tới của con Crocorhino nhằm cắt ra khoang bụng của nó.

Con Crocorhino đau đớn khi bị đâm, trí tuệ của nó cũng không thấp. Chân sau dùng sức, bật thân thể bay lên nhằm thoát khỏi lưỡi kiếm. Ngay khi vừa bật người bay lên, đón lấy trước mặt con Crocorhino lại là một lưỡi búa lớn.

Terrell chạy vội theo phía sau Đình Tấn, ngay khi thấy con Crocorhino muốn nhảy lên hòng thoát khỏi lưỡi kiếm của Đình Tấn đang cắm vào bụng nó. Terrell lập tức chùn người xuống, súc lực hai chân bật lên cao hơn 5m. Hai tay nắm chặt búa lớn, giơ cao quá khỏi đầu. Terrell dùng hết sức bổ xuống phía bên mắt phải con Crocorhino đang hướng lên.

Một tiếng rú thảm thiết từ con Crocorhino khi lưỡi búa của Terrell cắm vào hàm trên của nó. Nó dùng sức vùng vẫy đầu, chân phải giơ lên muốn hất tung Terrell đi.

Terrell liều mạng nắm chặt lấy lưỡi búa, hai chân đạp vào đầu con Crocorhino, dùng sức kéo ra lưỡi búa, mở rộng miệng vết thương trên mõm con Crocorhino. Nương theo phản lực của lưỡi búa khi kéo ra, Terrell nặng nề đáp xuống đất.

Hai tay nắm chặt cán búa, lấy chân làm trụ, lấy eo làm trục hai tay Terrell vung búa vòng qua đầu. Mượn nhờ phản lực còn lại khi rút búa ra, gia tốc chặt một búa vào chân phải trước của con Crocorhino.

Đình Tấn lăn lộn một vòng, vừa thoát ra khỏi phần bụng dưới của con Crocorhino thì Katelyn cũng đã bật người bay đến. Nàng nhảy lên cao 4m, Katana cùng Wakizashi trong tay chuẩn xác đâm mạnh vào mắt trái của con Crocorhino.

Con Crocorhino bị tập kích liên tục, đau đớn làm kích thích huyết tính trong người nó. Nó như nổi điên lên, đuôi vung mạnh về Đình Tấn phía sau, chân phải vùng vẫy muốn đánh bay Terrell. Mắt trái nhắm chặt kẹp lại hai thanh kiếm của Katelyn, đầu cuối xuống, chân trái móng vuốt hướng về phía Katelyn mà tới.

Đình Tấn nhanh nhẹn, nằm rạp xuống thoát khỏi cái đuôi càng quét qua của con Crocorhino. Katelyn cũng nhanh tay buông bỏ hai thanh kiếm hướng phía sau lộn người bay ngược lại. Nhưng Terrell thì không may mắn như vậy.

Terrell thân thể to lớn làm cơ sở cho lợi thế sức mạnh của hắn nhưng cũng là điểm yếu chết người về độ nhanh nhẹn và phản ứng né tránh. Nhìn thấy con Crocorhino nhất lên chân phải quét về phía mình, Terrell lập tức buông bỏ lưỡi búa, bật người muốn lộn ngược về phía sau để tránh khỏi móng vuốt của con Crocorhino.

Nếu như bình thường hắn là có thể nhẹ nhàng tránh thoát cú tát này nhưng đã hơn 10 ngày cường độ cao chiến đấu. Thân thể to lớn lại mệt mỏi làm hắn trì trệ chậm mất một nhịp.

"Soạt..."

Móng vuốt sắc bén của con Crocorhino quét qua, đánh bay Terrell ra hơn 9-10m đập vào hàng rào bao vây lấy phòng thí nghiệm. Móng vuốt sắc bén cắt phá đồng phục chiến giáp đồng thời khai mở một rãnh lớn trên ngực hắn. Terrell ngã sấp xuống đất nằm im bất động, máu tươi tràn ra đất.

Đình Tấn nhìn thấy màn này, hai mắt đều đỏ. Hét lớn một tiếng, hắn bật người bay lên, chân đạp lên đuôi của con Crocorhino. Chạy dọc theo sống lưng đến đầu nó, hai chân súc lực bật người nhảy tới.

Tay hắn nắm chặt chuôi kiếm, mũi kiếm hướng xuống nhắm ngay đầu não con Crocorhino. Đình Tấn dùng hết sức hai tay đâm kiếm xuống xuyên phá qua lớp xương sọ cứng như thép của con Crocorhino phá hư não vực của nó.

“Ầm… ầm”

Thân thể khổng lồ của con Crocorhino ngã xuống. Cùng lúc đó tiếng hét thảm liên tục vang lên phía sau. Đình Tấn rút đại kiếm ra khỏi đầu nó, hướng về phía Terrell nhìn lại, lại quay đầu nhìn hướng cửa sắt. 27 người đội 2 và đội 3 liều mạng chặn lại không cho đàn Wolficore tiến thêm một bước vào phía sau.

Thế nhưng cửa sắt quá rộng, làm cho đàn Wolficore vượt vào càng ngày càng nhiều. Hiện tại đã ngã xuống 12 người, 15 người còn lại đang cố gắng liều mạng chống chọi. Có lẽ không lâu nữa họ cũng sẽ ngã xuống theo đồng đội của mình nhưng không một ai lùi bước.

Đình Tấn nhìn về phía Katelyn đã đến bên đầu con Crocorhino rút hai kiếm ra khỏi mắt nó. Hắn hướng về nàng cười nói:

- Hi vọng chúng ta có thể gặp lại nhau dưới địa ngục.

Katelyn nghe Đình Tấn nói đùa, ngẩng đầu đưa mắt nhìn hắn. Bốn mắt chạm nhau, nàng thấy trong mắt hắn có yêu có tiếc hận có giải thoát. Nàng hiểu được tình cảm của hắn cũng giống như nàng đối với hắn.

Giây phút này Katelyn trái tim đập rộn lên, hanh phúc mà mỉm cười ngọt ngào, hướng phía hắn gật đầu nói:

- Ngươi đi nơi nào, ta đều sẽ theo đến cùng.

Đình Tấn ngửa mặt lên trời cười to, sau đó đưa tay chộp vào lưỡi kiếm cắt phá lòng bàn tay tay, cấp tốc dùng máu tươi vẽ đồ án triệu hồi lên đất.

Chưa đến 10 giây, hắn hoàn thành một vòng tròn pháp thuật. Vòng xoáy hố đen xuất hiện như muốn cắn nuốt hết máu tươi của Đình Tấn.

Tiếp theo sau đó, từ bên trong vòng xoáy đen ngòm kia chậm rãi xuất hiện một thân ảnh mặc áo giáp đỏ như máu. Đây là một tên kiếm sĩ, tay cầm đại kiếm khí thế không hề thua kém Đình Tấn. Khí phách, oai vệ đứng sừng sững tại chỗ như đang chờ đợi mệnh lệnh.

Còn Đình Tấn lúc này thì hoàn toàn trái ngược lại. Gương mặt hắn gần như biến sắc trên diện rộng, một màu trắng bệt hệt như người bị lâm trọng bệnh. Ấy thế mà hắn vẫn cười to lên, khàn giọng hét lớn:

- Theo ta đưa bọn chó này xuống địa ngục đi.

Katelyn cũng cười, cười đến rực rỡ. Biết được tình cảm của Đình Tấn dành cho nàng, nàng cảm giác chưa bao giờ vui vẻ qua như bây giờ. Như sắp được giải thoát, sắp được theo hắn đến thiên đường vậy.

Ngay lập tức, nàng hai tay hai kiếm, im lặng mỉm cười xông lên theo hắn và tên chiến sĩ triệu hồi xông vào bầy Wolficore đang bao vây lấy 15 người đồng đội còn lại.

15 phút sau, một cô gái trẻ, người cuối cùng trong số 15 người đồng đội còn lại của Đình Tấn, mang theo nụ cười ngã xuống. Nàng cười rất vui vẻ, rất hạnh phúc không giống như một người đã chết.

Phỏng chừng, nguyên nhân là vì nàng đã hoàn thành nhiệm vụ của mình và cũng không còn gì để lưu luyến hay tiếc nuối nữa, chỉ có mang theo vô tận vinh quang mà ngã xuống.

Katelyn và Đình Tấn cũng đang nằm trong vòng vây của 8 con Wolficore. Quân phục chiến giáp rách rưới, vỡ nát. Trên người vết đen lốm đốm chứng tỏ đã nhiễm độc từ đuôi của bọn Wolficore.

Một bên khác tên chiến sĩ được triệu hồi chiến đấu với 6 con Wolficore cũng đã là nỏ mạnh hết đà. Áp lực càng lúc càng nặng, không đến nửa phút. Tên chiến sĩ bị một con Wolficore sau lưng dùng vuốt xuyên thủng lồng ngực từ phía sau. Hắn thân thể liền tan ra, hóa thành một vũng máu.

Bên cạnh Katelyn và Đình Tấn áp lực tăng lớn. Hai người đã bị bao vây. Đình Tấn thì đang chém giết cùng 5 con Wolficore, nghiêng người né tránh móng vuốt nhưng độc đã ngấm vào máu làm hành động của hắn bị đình trệ.

Mắt thấy sắp bị xét rách, móng vuốt càng ngày càng đến gần, chợt Katelyn bóng người bất ngờ xuất hiện. Nàng dùng thân thể của nàng ngăn cản trước mặt hắn. Móng vuốt con Wolficore xuyên thủng lấy ngực nàng. Máu tươi từ miệng nàng tràn ra.

Thế nhưng, nàng vẫn mỉm cười như không hề cảm giác được đau đớn. Giọng nói ngọt ngào tràn đầy yêu thương, lắp bắp cố nói ra từng chữ:

- Xin… lỗi… ta… không muốn… nhìn... thấy ngươi… ngã… xuống trước… mặt ta…

Máu từ miệng trào ra khiến cho khuôn mặt nàng lấm tấm độc ban càng thêm ghê rợn. Nhưng trong mắt Đình Tấn lúc này, nàng lại là người đẹp nhất thế gian. Nước trong khóe mắt Đình Tấn không kìm được tràn ra.

"Ah..."

Hắn phẫn nộ vung kiếm chém đứt đầu con Wolficore sau lưng nàng. Nhanh tay ôm lấy eo Katelyn, đỡ nàng xoay người hướng về phía phòng thí nghiệm. Hắn cúi đầu, miệng kề bên má nàng thì thào:

- Chúng ta nhiệm vụ đã xong, để ta cùng ngươi dắt tay nhau xuống địa ngục.

Vừa nói đến đây, móng vuốt của một con Wolficore vừa đến đâm xuyên qua lồng ngực của hắn từ phía sau. Katelyn cố đưa tay run rẩy vuốt ve mặt hắn, môi hai người chạm vào nhau sau đó mỉm cười nhắm mắt.

Chợt lúc này ánh sáng trắng xoá phát ra từ phòng thí nghiệm nhanh chóng lan ra xung quanh. Đình Tấn mắt mông lung, nhìn một mảng trắng xoá, mí mắt nặng dần đóng lại.