Truyền Kì Tiêu Dao Truyện

  • hntien Avatar
    hntien
  • 29 lượt xem
  • 2259 chữ
  • 09:44 - 16/04/18

Chương 7 : Dị biến.

3 tuần sau, tại một hang động nào đó.

Một thiếu nữ xinh đẹp đang ngồi xếp bằng bên cạnh ngọn lửa.

Chẳng ai khác đó chính là Mặc Hề.

Nàng mở mắt ra, nhìn cơ thể của mình, khuôn mặt không dấu nổi vui mừng: “ Cuối cùng cũng đột phá Luyện khí tầng 6 rồi!”


Từ sau vụ Độc Giác Ma Xà, có thể nói là thu hoạch của nàng tốt hơn một chút. Yêu thú thì nàng giết được thêm một con Vân Sí Hổ, một con Hắc Nha Trư. Linh thảo thì nàng tìm được khá nhiều loại, trong đó có một vài linh thảo quý hiếm.

Bù lại thì việc tu luyện của nàng với sự trợ giúp của yêu đan thì tăng nhanh rất nhiều. Vốn dĩ nàng cần hơn 1 tháng mới có thể đột phá tầng 7 nhưng chỉ cần 3 tuần.

Tốc độ tu luyện này làm nàng không thể tin được nha!


“Mà cái hạt châu màu đỏ này là gì chứ?” Cái hạt châu này là nàng phát hiện trong bụng của Vân Sí Hổ.

Ở trong bụng yêu thú mà không mất đi chứng tỏ làm bằng vật liệu đặc biệt.

“Ài, bỏ qua đi. Một tuần nữa mình sẽ đi về tông môn, đến lúc đó thì hỏi chấp sự vậy.”Nàng thở dài một hơi, lăn vào nằm ngủ trong đống da thú của Vân Sí Hổ.

“Ấm áp thật, lại vô cùng mềm mại nữa chứ!” Chưa tới một phút sau thì nàng đã nghe tiếng hô hấp đều đặn của nàng.



Trong lúc Mặc Hề đang ngủ ngon thì ở cách đây không xa.

Ở một tán rừng nào đó, có một nhóm khoảng 4 người đang tụ tập. Họ đều mặc trường bào màu trắng trông không thể chính phái được hơn nữa, sắc mặt phi thường nghiêm túc.

“Lão nhất, ngươi chắc là nó có ở đây chứ?” Một nam tử diện mạo anh tuấn hỏi một lão giả gầy gò đứng đối diện, trên bàn tay đang cầm một chiếc la bàn trông rất cổ xưa.

“Lão tam, ngươi đừng nóng vội. Ngươi nên nhớ đây là cơ hội cuối cùng để khởi động Huyết Sát trận, chỉ cần thành công thì chúng ta có thể trúc cơ, đến lúc đó sẽ có thêm 200 năm thọ nguyên.” Một đại hán râu ria đầm đìa lên tiếng.

“Hừ, cái gì chứ! Nếu chẳng phải vì tên ngốc đó một mình đi vào Ma Sơn Yêu Lâm mới làm mất Huyết Phách Châu. Chắc bây giờ nó cũng ở trong bụng yêu thú rồi.”Nam tử diện mạo anh tuấn cười lạnh, nói.

“Thôi mà, đừng cãi nhau nữa. Bây giờ quan trọng nhất là phải tìm Huyết Phách châu đó.”Một nữ tử diện mạo xinh đẹp nói bằng giọng mị hoặc, cánh tay ôm lấy hắn.

“Còn ngươi nữa, đồ chuyên thái bổ tu sĩ. Tránh ra cho ta, đừng làm ta ghê tởm.” Nam tử đẩy cánh tay của nữ tử ra , khinh thường nói.

“Chậc, đừng giả bộ thanh cao làm gì. Ngươi chẳng phải cũng đã ngủ với ta sao?” Nữ tử bị hất tay cũng không nổi giận, nhìn nam tử anh tuấn mỉa mai nói.

“Ngươi…”Nam tử anh tuấn bị nói trúng tim đen, tức giận chỉ vào nữ tử mắng.

“Im lặng đi.”Lão nhân sắc mặt khô héo đột nhiên lên tiếng, bọn người nhanh chóng im lặng. Mắt đều dán vào chiếc la bàn trên tay lão nhân.

“Ở hướng Bắc, cách đây khoảng 8 dặm. Mau đi thôi.” Lời vừa dứt, đám người gật đầu, nhanh chóng tiến tới hướng Bắc.



Sáng hôm sau, nàng vừa ra ngoài đi săn thì gặp được một con Hắc Nha trư.

“Ồ, hôm nay vận khí không tệ!” Nàng nhanh chóng tiêu diệt được Hắc Nha Trư, lấy răng nanh và viên yêu đan. Xác thì nàng không cần, nó chẳng có giá trị cho lắm.

“Ai!”Nàng đột nhiên quát to, mắt mở to nhìn xung quanh.

“Tiểu muội không cần sợ.”Từ trong một gốc cổ thụ xuất hiện một nam tử diện mại anh tuấn, thân mặt trường bào màu trắng. Trên người hiện ra tu vi Ngưng khí tầng 8.

Trong lòng hắn cả kinh, thiếu nữ trước mắt chỉ có tu vi Luyện khí tầng 6 mà loại nhạy cảm như vậy, lại phát hiện ra bọn hắn nhưng trên mặt vẫn là biểu cảm bình thường.

]


Theo sau hắn là một đại hán thô kệch, một người dung mạo bình thường, một nữ tử xinh đẹp. Tất cả đều có tu vi từ tầng 8 đến tầng 9.

“Đạo hữu là ai?”Nàng cảnh giác như thế cũng là điều đương nhiên, chuyện gặp cướp giữa đường trong tu chân giới cũng không hiếm.

“Ta là Tần Dương, là một tán tu. Ta cùng các bằng hữu khác đến đây là để săn giết yêu thú. Vô tình thấy tiểu muội đang chém giết yêu thú nên lại xem. ’’Nam tử gọi Trần Dương chắp tay, tươi cười nói.

”Chào các đạo hữu, ta tên là Mặc Hề. Cũng là một tán tu.”Người ta đã chào hỏi như thế thì mình cũng phải đối lễ, theo nàng thấy thì bọn họ trông không có điểm nào là người xấu.

’’Nha, tiểu muội muội thật đáng yêu ! ‘’ Nữ tử xinh đẹp chạy lại chỗ nàng, cười nói.

”Ta tên là Lý Nương, tên thô kệch cao to kia là Trần Nham, người mặt bình thường kia là Tưởng Kiệt, tên mặt trắng kia là Tần Dương. Ngươi đừng để ý đến bọn họ, đám đó chỉ toàn là đồ thiểu não thôi ! ”Nữ tử gọi Lý Nương chỉ vào từng người, giới thiệu tên gọi.

Nàng nhìn đám người bị gọi như vậy cũng không tức giận mà còn tươi cười, xem ra họ rất thân thiết a.

”Chào Lý đạo hữu, không biết mọi người tới đây làm gì ?’’Mặc Hề nhìn họ hỏi.

”Tiểu muội muội, bọn ta đang định đi săn Huyết Kim lang, nếu muội muốn thì có thể gia nhập với chúng ta. Bọn ta sẽ chia phần cho ngươi. ” Trần Nham lên tiếng, giọng nói ồm ồm nói.

”Huyết Kim lang sao… ’’ Yêu thú này có thực lực không cao cho lắm, con cao nhất cũng là Trúc cơ thôi. Nhưng loài yêu thú này thường sống theo bầy nên rất khó đối phó. Nhưng nếu săn giết được thì tài liệu thu được bán được rất nhiều linh thạch a.

‘’Nên đồng ý hay không đồng ý đây ?’’ Nàng thầm nghĩ.

Nếu họ muốn giết nàng để cướp của thì đã làm lâu rồi, cần gì phải như thế.

Với theo nàng thấy thì mình không có gì để cướp a.

Cướp sắc thì cũng không thể rồi. Nhìn Lý Nương là biết, chẳng giống bị ép buộc gì cả.

Nhưng Huyết Kim lang…

Linh thạch.

Đó là linh thạch a.

‘’ Được, ta gia nhập. ”Cuối cùng nàng bị linh thạch cám dỗ, gật đầu đồng ý.

Sau đó nàng cùng đám Tần Dương đi đến hang ổ của Huyết Kim lang, trên đường đi nàng cũng biết khá nhiều về họ.

Sau gần một tiếng đi đường, bọn họ đi đến một nơi sương mù bao phủ, ẩm ướt rất khó chịu. Thấp thoáng phía xa xuất hiện một hang núi to lớn.

“Được rồi, chúng ta đã đến nơi cư ngụ của Huyết Kim lang, loài yêu thú này nổi tiếng giảo hoạt cho nên mọi người phải cẩn thận.”Tưởng Kiệt khi nói còn nhìn nàng một cái, ánh mắt ý bảo cẩn thận.

“Tần đạo hữu, không biết Huyết Kim Lang có số lượng bao nhiêu vậy?”Nàng nghe nói Huyết Kim Lang sống theo bầy nên hỏi như vậy cũng không kì quái.

“Theo ta thấy thì có hơn 50 con, trong đó có một Yêu vương đứng đầu. Đừng lo, với thực lực của chúng ta thì có thể tiêu diệt hết toàn bộ. Với lại bọn ta còn có trận pháp có thể vây khốn chúng.”Tần Dương nói, từ trong túi trữ vật lấy ra một thanh đoản kiếm.

“Mặc muội thực lực yếu nhất nên hãy đi theo ta, ta sẽ bảo vệ muội.”Lý Nương cũng lấy ra một cây roi, thỉnh thoảng còn có ánh lửa lưu chuyển.

Hai người còn lại thì Trần Nham lấy ra một thanh đại đao, Tưởng Kiệt lấy ra một thanh trường kiếm.

Mặc Hề thấy vậy thì gật đầu, lấy thiết kiếm của mình ra.

“Được rồi, bắt đầu thôi!”Nói xong Tưởng Kiệt lấy ra một chiếc bình màu xanh lục, phía trên còn có hoa văn. Mở nắp lọ, một mùi máu vô cùng nồng nặc phát ra.

“Đây là tinh huyết của một con Ngự Hải Kình, loài hải quái này có mùi màu vô cùng đậm, rất thích hợp để dẫn dắt yêu thú.” Tưởng Kiệt nhìn nàng giải thích, còn bọn Tần Dương thì chỉ cười cười, hiển nhiên đã quen với việc này.

Với thực lực của họ thì có thể chém giết hết chúng cũng không quá khó khăn, họ nói còn có trận pháp bày trận có thể vây khốn. Biểu cảm của họ thì dường như không chỉ làm một lần như vậy.

Nếu như vậy thì việc mời nàng chẳng phải là khiến thu hoạch của họ giảm bớt đi sao.

"Tốt nhất là không nên biểu lộ hết thực lực."Nàng thầm nghĩ, trước giờ nàng luôn là người cẩn thận, đặc biệt sau khi thấy được giới tu tiên còn hiểm ác gấp nhiều lần so với đời trước.

“Hú…”

“Hú…”

Qua một lúc sau, tiếng tru hú của Huyết Kim lang bắt đầu vang lên. Từ trong sương mù, những đôi mắt màu màu đỏ bắt đầu xuất hiện. Nàng chỉ thấy mỗi con sói đều dài từ hai trượng trở lên, bộ lông màu xám xanh bắt đầu mọc lên những thiết kim nhọn hoắt.

“Cẩn thận, Huyết Kim lang đến rồi.”

“Grào…” Một con Huyết Kim lang tấn công vào phía của Trần Nham, chỉ thấy đại đao vung lên đánh bay Huyết Kim lang đi, những con sói khác thấy đồng bọn bị thương liền xông lên tấn công.

“Keng…”

“Keng…”

“Grào…”

Những tiếng chém giết bắt đầu vang lên, nàng dùng kiếm pháp trong “Phong ma kiếm pháp” bắt đầu tấn công, hiển nhiên là chỉ biểu hiện một phần thực lực. Nàng tính từ hồi nãy đến giờ đã giết được hơn mười con.

Nhưng tình thế bắt đầu thay đổi.

“Tần huynh, số lượng của Huyết Kim lang nhiều hơn dự kiến.” Chẳng phải họ nói chỉ có khoảng 50 con thôi sao, số lượng này đã vượt qua dự kiến quá nhiều rồi a.

“Mặc muội, muội hãy cố gắng cầm cự một chút. Bọn ta sẽ bày trận pháp để vây khốn chúng lại. Đừng lo, chỉ cần khoảng vài phút thôi.” Lý Nương vừa giết một con Huyết Kim lang vừa nói.

“Được.”

Bọn người Tần Dương bắt đầu di chuyển ra các hướng, đồng thời lấy ra mỗi người lấy ra một lá cờ màu đen, bên trên lá cờ còn có những đường vân màu bạc lưu chuyển. Tay nhanh chóng kết ấn, miệng còn đọc khẩu quyết.

Sau đó đồng thanh hô to:”Khai trận."

Bốn lá cờ nhanh chóng bay lên không trung, những kí tự bắt đầu hiện lên lơ lửng tạo thành một đồ án phức tạp.

Nàng thấy vậy thì nhanh chóng chạy ra.

Lũ sói ở trong đại trận thì không may mắn như thế, chúng bị vây khốn bắt đầu kêu gào thảm thiết, huyết nhục bắt đầu bị bóc ra. Tất cả đều hướng về các lá cờ màu đen đó, huyết nhục đều bị lá cờ hấp thụ hết.

“Đây là...”Nàng kinh hô, cảnh tượng trước mắt qua mức không phù hợp. Lúc này nàng chú ý tới những lá cờ phát ra luồng khí màu đen.

"Hắc khí."

Tà tu...

Hắc khí có nghĩa là tà tu.

Dị biến lúc này bỗng phát sinh, một đôi ma trảo đột nhiên vồ tới yết hầu của nàng.

Một cảm giác cận kề tử vong xuất hiện, nàng nhanh chóng phản ứng, tránh né ra.


P/s: Tuần này ta mắc đi học nên sẽ không có chương. Tuần sau sẽ bù lại.

 

Tận Thế là Địa ngục của kẻ yếu, Thiên Đường của kẻ mạnh. Tử Vong Kỵ Sĩ người đại diện cái chết Tận Thế Chi Tử Vong Kỵ Sĩ

Góp ý cho trang chủ

3 bình luận