Truyền Kỳ P2: Kho Tàng Tháp Cổ

  • thutu Avatar
    thutu
  • 6 lượt xem
  • 1857 chữ
  • 20:56 - 19/05/17

Chương 9: Gần Sáng

Đêm xuống, sa mạc không yên bình.

Từng luồng cát theo gió bốc lên trời, cả một khoảng không bây giờ toàn là cát, cát ở khắp mọi nơi, cát chôn vùi tất cả những gì còn lại trên sa mạc.

Xa xa gần rìa xa mạc, một nhà trọ khá lớn đang hứng từng đợt gió cát đầu lao tới, lúc này trông nó thật mỏng manh. Mỏng manh tới dễ sợ, mường tượng sẽ bị thổi bay trong chốc lát, nhưng từng đợt, từng đợt gió cát qua đi, ngôi nhà vẫn đứng vững ở đó như bao nhiêu lần khác.

- Lần này cơn bão quả thật quá mạnh.

Lâm Như Hoa ngồi bên ánh đèn, nàng đốt chiếc đỉnh chứa dầu thơm, một mùi thơm dễ chịu lan tỏa.

Trong căn phòng, ngoài nàng ra còn có thêm một người nữa, ngừi này bộ dáng yếu gầy ngồi đối diện với nàng.

- Đây mới chỉ là vài cơn gió đầu bão thôi, đêm mai có lẽ bão sẽ tới, chúng ta sẽ
phải rời đi.

Lâm Như Hoa không phủ định.

- Nhưng hán còn chưa tới.

Người yếu gầy kia lắc đầu.

- Hán tới rồi.

Lâm Như Hoa kinh ngạc.

- Hán tới rồi.

Tên yếu gầy không nói, hán khẽ gật đầu.

Bên ngoài bất ngờ có tiếng động, hai người liền chạy ra thì thấy Hứa Thanh cùng hai người trung niên đang thất thần đứng trước căn phòng của hai vị khách khác.

Lập tức thì Truyền Kỳ và Quốc Hoàn cũng có mặt, nhưng sắc mặt cả hai cũng lập tức trở lên khó coi giống như những người ở đây.

- Lại biến thành hai đống cát.

Giống như xác chết sáng nay, không có gì khác biệt.

Truyền Kỳ lại gần, nhặt hai 56VyY3s khuôn mặt lên, từng dòng cát từ trên gương mặt rơi xuống, cả hai khuôn mặt máu cũng đã khô, nhưng lần này không có cát dính vào phía sau, nơi máu đọng khô lại.

- Có ai biết hai người này là ai không ?

Đám người ở lại lúc này, Truyền Kỳ đều đã tiếp xúc ít nhiều, duy chỉ có một người chàng chưa từng tiếp xúc, người này lên tiếng.

- Ta biết, bọn hắn là người của Ngũ Hành xà Trại, bọn hán trú ngụ ở Ngũ Hành Sơn, Nguyễn Thu Trưởng

Giọng người này mang theo vài phần run sợ, lúc này, ai mà chẳng run sợ, run sợ mình là người kế tiếp biến thành đống cát.

Truyền Kỳ cũng sợ, nhưng cái sợ nơi chàng bị sự tò mò lấn át, bị sự mong nhớ lấn
át, lên chàng không còn sợ nữa. chàng hỏi.

- Ngươi quen hán sao, mà ngươi là ai.

Người nọ đáp.

- Ta là Lý Lập.

Truyền kỳ đưa ngón tay lên trán, tựa hồ đang suy nghĩ điều gì đó.

- Chắc hẳn ngươi cũng là tên cướp lừng danh một phương.

Lý Lập đáp.

- Đúng là như vậy, nhưng cái đó giờ còn có ý nghĩa gì nữa.

Phải, tất cả đâu còn có ý nghĩa gì nữa khi cái chết đang kề trên cổ.

Truyền Kỳ thở một hơi thật dài.

- Vậy sao ngươi lại đến đây, sáng nay lại không rời đi.

Sắp chết thì người ta không cần giấu diếm, Lý Lập cũng vậy, hán cũng thở dài một hơi.

- Tại sao không đi ư, đi được sao, còn tại sao đến ư, ta cũng không muốn…

- Lý trại chủ yên tâm, Sa Dương giáo nhất định sẽ bảo vệ ngài.

Lý Lạp chưa có nói hết câu đã bị người chặn lại, người chặn lại đó là Lâm Như Hoa.

Gió cát đêm vẫn gào thét, đêm nay có còn mấy người ngủ được, chưa có căn phòng nào tắt đèn.

- Ca ca

Quốc Hoàn khe khẽ gọi, Truyền Kỳ không có trả lời, đêm nay Quốc Hoàn đã gọi như vậy không biết bao nhiêu lần, Truyền Kỳ cũng như vậy im lặng không biết bao nhiêu lần rồi.

Truyền Kỳ không rời mắt khỏi ánh nến, chàng nhìn gì trong đó ? Hay chàng muốn nhìn rõ những khúc mắc nơi đây, soi rõ những khúc mắc trong lòng chàng.

“ Lý Lạp nói không muốn, là không muốn điều gì?”

Bên ngoài cát gắt gao từng cơn như muốn ôm trọn căn nha cùng những người ở đây vào trong lòng sa mạc.

Người trong ngôi nhà cũng gắt gao hành động rồi.

- Đã lấy được đồ trong tay hán.

Âm thanh khàn khàn vang lên từ một thân hình to lớn, hán là một trong hai người theo bên cạnh Lâm Như Hoa.

Nhưng lời này không phải là nói với Lâm Như Hoa, bởi lúc này nàng cũng chỉ được ngồi ở một bên.

Người ngồi đằng trước là một người khác, hán trùm kín bằng một chiếc vải lớn màu trắng.

- Nếu đã lấy được thì người lên giải quyết thì cũng phải giải quyết rồi.

Tên to lớn và gầy yếu cùng gật đầu, liền lập tức rời đi.

Khi hai tên thủ hạ kia đi ra ngoài phòng, người thần bí mới lên tiếng.

- Người lên xuất hiện thì cũng xuất hiện rồi.

Không có tiếng đáp lại, chỉ có ngọn trường thương màu đen từ trên nóc nhà cắm
xuống cạnh chiếc ghế trống, theo đó là một người được che kín bằng vải đen xuất
hiện trên chiếc ghế.

Người thần bí áo trắng lên tiếng.

- Ngươi là Dương Toàn Hóa.

Người thần bí áo đen không nói, hán gật nhẹ cái đầu xác nhận mình là Dương Toàn Hóa.

Người thần bí áo trắng nghi ngờ.

- Sao ta biết ngươi là thật ?

Dương Toàn Hóa lúc này mới lên tiếng.

- Ngươi đâu có quan tâm ta là thật.

Người thần bí áo trắng gật đầu.

- Quả thật là không quan tâm.

Lâm Như Hoa vẫn lặng im, chỗ này không phải chỗ nàng có thể lên tiếng

Người thần bí áo trắng tiếp.

- Có vật tự nhiên sẽ là Dương Toàn Hóa, không vật thế nào cũng không phải.

Dương Toàn Hóa mỉm cười, nụ cười ẩn dấu dưới lớp vải đen, hán đưa cánh tay
trái ra, trên đó còn có một mảnh da dê.

Người áo trắng nói.

- Ngươi quả là người lên xuất hiện

Dương Toàn Hóa gật đầu.

- Đúng là lên xuất hiện

Ngừng một lát hán tiếp.

- Nhưng ta không nghĩ ngươi muốn gặp ta chỉ để nói mấy lời này

Người thần bí gật đầu

- Đúng là vậy, ta muốn ở ngươi vài thứ.

Dương Toàn Hóa hỏi.

- Vài thứ ?

Người thần bí đáp.

- Đúng là vài thứ.

Dương Toàn Hóa lại hỏi.

- Ngoài tấm da dê này, ngươi còn muốn thứ gì ?

Người thần bí đáp.

- Tấm da dê cùng với ngọc xà.

Lâm Như Hoa cũng ngạc nhiên, nàng biết bí mật về tấm da dê, nhưng ngọc xà là lần đầu tiên nàng nghe được.

Dương Toàn Hóa nghe được thì cười lớn.

- Ta có thể đưa cho ngươi tấm da dê, thậm chí cả ngọc xà.

Ngưng một chút, hán nói thêm.

- Nhưng ta cần ngươi cho ta một lý do.

Người thần bí tự nhiên.

- Ta cho ngươi đi cùng, hoặc ngươi sẽ chết ở đây.

Dương Toàn Hóa đưa tay lên, làm bộ dáng che nụ cười.

- Quả là một lý do tốt, bất quá ta đâu có phải là Nguyễn Thu Trưởng hay là Lý Lập

Người thần bí nắm chặt tay lại, Lâm Như Hoa thấy, Dương Toàn Hóa không thấy.

- Vậy là ngươi muốn chết ở đây cùng với hai thứ đồ đó ?

Dương Toàn Hóa không trả lời mà hỏi lại.

- Ngươi để cho ta chết ở đây sao ?

Hán tiếp

- Nói rồi, ta không phải Lý Lập hay Nguyễn Thu Trưởng, bọn hán chả phải đều đưa tấm da dê của họ cho bọn ngươi sao ?

Người thần bí đáp.

- Chúng ta chưa dời đi, bọn hán đã chết, cái này do quỷ cát gây ra, chúng ta cũng hết cách.

Dương Toàn Hóa gật gù.

- À.

Rồi lại tiếp

- Nhưng cái đó ta thực sự không quan tâm lắm.

Người thần bí hỏi.

- Tại sao, ngươi quan tâm cái gì ?

Dương Toàn Hóa đáp.

- Nếu không có được hai thứ ta có thì các người sớm muộn cũng chết, đó là thứ mà ta quan tâm.

Người thần bí không còn ngồi yên được nữa, hán đã bật dậy rồi. Lâm Như Hoa cũng động người có thể xuất thủ bất cứ lúc nào.

Dương Toàn Hóa vẫn tự nhiên ngồi chỗ cũ.

- Ta không nghĩ ngươi có thể cướp được đâu.

Người thần bí gần giọng.

- Ngươi đề cao mình quá rồi.

Dương toàn hóa cười cười.

- Ta không đề cao bản thân, nhưng ta đề cao khả năng phá hủy đồ vật của ta.

Người thần bí tắc lý. Lần này hán phải nhượng bộ rồi.

- Vậy ngươi muốn thế nào.

Dương Toàn Hóa hài lòng đáp.

- Trước hết đi ra khỏi đây đã rồi nói.

Trong đêm tối, ánh nến le lói trong căn phòng, ngọn nến đó soi sáng hai đống vải một trắng một đen, ở giữa còn có một khuôn mặt xinh đẹp đang ngồi.

Một lúc sau thì có một to lớn một gầy béo tiến vào.

Người tần bí áo trắng hỏi.

- Xong hết rồi ?

- Xong hết rồi. cả hai cùng đáp.

Người áo trắng đứng lên trước, sau đó cả bốn người theo sau, đám tiểu nhị cũng cầm theo đuốc mà đi theo.

 

Siêu phẩm mạt thế, main bá, thù dai. Văn phong mạch lạc, gái gú khỏi bàn, hãy vào xem Mạt Thế Siêu Cấp Hệ Thống

P/s1: Hướng dẫn sử dụng phiên bản mới: ấn vào để xem

P/s2: Trình duyệt UC chặn rất nhiều chức năng của web, bạn hãy sử dụng trình duyệt khác để không bị lỗi. Nếu vẫn xài UC thì vui lòng không kêu ca, BQT không sửa được các lỗi do UC gây ra.