Tử Thần Ẩm Ương

Chương 66 : Moon Night Pub

Võ Hạo Nam không trở về trà quán luôn , mà tìm tới Vệ Quốc Môn gặp Trần Đại Tướng một chút

"Võ Môn Chủ , tìm ta có việc ?" - Trần Đại Tướng đang ngồi uống trà thấy Võ Hạo Nam đáp xuống vội đứng lên mà hỏi

"Ngươi xem" - Võ Hạo Nam ra hiệu ngồi xuống , rồi cho Trần Đại Tướng xem video bằng chứng cũng như thảm cảnh của Địa Long Môn

"Ngươi đem Địa Long Môn giết sạch ?" - Trần Đại Tướng kinh hãi méo mặt mà hỏi

"Ngươi đem hai đoạn video này gửi cho Thánh Sơn và mười một thế lực ẩn môn phái còn lại giúp ta" - Võ Hạo Nam không trả lời mà nhờ vả việc khác .

"Ách , ý ngươi là ?" - Trần Đại Tướng đoán ra một chút nhưng hỏi cho rõ ràng

"Nói với mười một thế lực kia , đây là tấm gương cho bọn họ nhìn vào , không đến lúc đừng trách ta tàn nhẫn" - Võ Hạo Nam ánh mắt băng lãnh gằn giọng

"Còn chưa đủ tàn nhẫn sao ?" - Trần Đại Tướng cười khổ mà hỏi

"Ách" - Võ Hạo Nam giật mình , Trần Đại Tướng hỏi không sai , thế nhưng : "Mặc kệ đi , cứ truyền lời giúp ta như vậy là được"

"Được . Thế còn với Thánh Sơn ?" - Trần Đại Tướng lần nữa cười khổ

"Bảo bọn họ chớ có vì chuyện này mà tới phiền ta" - Võ Hạo Nam lập tức nói ra ý mình :

"Nếu vì muốn mau chóng làm tu luyện giới lớn mạnh , lại mắt nhắm mắt mở che chở cho thế lực không ra gì như Địa Long Môn , vậy đem Thánh Địa Thánh Sơn gì đó giải tán đi , đừng để ta mất công đi đánh đổ"

"Còn nữa , truyền đạt giúp ta nhắc nhở bọn họ hãy nhớ mục đích thành lập Thánh Địa là gì kèm với câu Năng Lực Và Trách Nhiệm Chỉ Có Kẻ Thực Sự Xứng Đáng Mới Có Tư Cách Tiếp Nhận"

"Đã rõ" - Trần Đại Tướng nụ cười càng thêm bất đắc dĩ , lão biết đây là Võ Hạo Nam đang phi thường tức giận .

Trần Đại Tướng cũng hiểu Võ Hạo Nam nói là làm , tuyệt không nói chơi . Mười một thế lực kia với Thánh Địa mà chọc hắn , không khéo hắn đem đánh sập thật .

"Ta khoảng ba ngày nữa xưng Thánh , giúp ta phong toả Pù Luông một phen . Nơi đó đủ rộng và vắng vẻ để độ lôi kiếp" - Võ Hạo Nam hài lòng , nhờ vả việc khác

"Không thành vấn đề" - Trần Đại Tướng vỗ ngực cam đoan

"Bên phía Giang Lão tình hình ra sao ?" - Võ Hạo Nam quan tâm hỏi

"Phi thường tốt . Cao tầng quốc gia rất muốn đáp tạ ngươi , ngại nỗi họ chẳng biết lấy gì đền đáp" - Trần Đại Tướng hứng khởi mà đáp

"Ài , chỉ đỡ phần nào mà thôi . Con đường Võ Giả quá gian nan . Tu luyện tới Võ Sư đã không tệ , muốn tới Võ Vương e là khó hơn lên trời . Đừng nói tới Võ Hoàng hay cao hơn" - Võ Hạo Nam thở dài , Võ Tu dùng đan dược ngoài gia tăng tích luỹ cương khí này nọ thì không chút tác dụng .

Chỉ có thể nhờ cảm ngộ ý đạo tự nhiên mà đột phá bình cảnh . Võ Hạo Nam ngoài lượm nhặt được công pháp kèm ít võ kỹ ra thì chẳng có một chút kiến thức gì khác .

Ý đạo tự nhiên mà Võ Tu truy cầu là cái gì hắn hoàn toàn mù tịt . Vả lại có hiểu cũng chưa chắc đã truyền thụ được . Có lẽ đây là lý do Võ Tu tuyệt tích tại giới tu hành đi

"Võ Môn Chủ ngươi nghĩ nhiều . Dù sao có hi vọng đi lên còn hơn là không có như trước đây . Ngươi đã trao cho họ cái cần , tương đương dẫn họ nhập đạo . Việc câu cá , tu hành phải xem ở tự chính họ rồi" - Trần Đại Tướng lý lẽ hùng hồn nghiêm trang mà nói

"Bổn toạ khi nào thì nghĩ nhiều ? Ta là đang tiếc nuối vì thu nhặt được quá ít kiến thức về Võ Tu mà thôi" - Võ Hạo Nam trừng mắt mà đáp

"Hắc hắc" - Trần Đại Tướng tính ca ngợi vài câu mà thấy nói nhiều sẽ quá giả dối , đành cười trừ

"Nhìn ngươi dáng vẻ cứ như mới lấy vợ , hẳn là mở Vực ?" - Võ Hạo Nam đã biết còn cố hỏi

"Đúng vậy" - Trần Đại Tướng gật đầu , cũng triển khai ra kiếm vực của bản thân , tuy hơi nhỏ hẹp nhưng khí tức sắc bén vô cùng

"Tốt , khi nào đột phá Hồn Đế ta liền đưa một môn thần thông làm quà mừng" - Võ Hạo Nam khen ngợi thoáng một chút

"Đa tạ , hắc hắc" - Trần Đại Tướng cười không khép nổi miệng

"Thôi ta đi rồi . Nhớ đúng ba ngày nữa ta tới Pù Luông" - Võ Hạo Nam cẩn thận nhắc nhở rồi nhanh chóng cáo từ .

Võ Hạo Nam đi rồi , Trần Đại Tướng xem lại đoạn video mới sao chép vào Laptop , hơi suy tư liền quyết định tạm thời không gửi đi .

Trần Đại Tướng muốn để Võ Hạo Nam xưng Thánh xong , lão mới gửi video kèm truyền lời giúp . Bởi lão tin sức uy hiếp mà Võ Hạo Nam tạo ra khi đó sẽ lớn hơn hiện tại nhiều .

Đại Thánh dù sao cũng không phải là tầng thứ mà chuẩn Thánh có thể so sánh . Võ Hạo Nam lúc này mà biết suy nghĩ của Trần Đại Tướng , chắc chắn sẽ dơ ngón cái khen ngợi lão một phen .

Tất nhiên Trần Đại Tướng quyết định như thế Võ Hạo Nam hoàn toàn không biết gì .

Võ Hạo Nam lúc này tránh né ánh mắt mọi người , khoá chặt một Thiên Vương kỳ đang ngụ tại một khách sạn nhỏ trên phố Mã Mây

Từ cửa sổ lao vào , không cho đối phương kịp phản ứng liền tóm cổ khống chế lại . Ném lại ít tiền trên bàn , Võ Hạo Nam mang theo tên Thiên Vương kỳ rời đi .

Qua sưu hồn mà Võ Hạo Nam biết Địa Long Môn còn cài cắm một Thiên Vương kỳ tại Hà Nội , tất nhiên sẽ không bỏ qua .

Vặn gẫy cổ ném vào Hạ Long Giới cho bạch tuộc linh xử lý , mới hài lòng trở về trà quán .

Thành thật mà nói Võ Hạo Nam cũng phần nào thông cảm cho Địa Long Môn . Thế lực này không phải yếu nhưng cũng quá đen đủi đi .

Thành lập đã có 1800 năm , chưa một người xưng Thánh . Thế hệ trẻ tranh đoạt danh ngạch gia nhập Thánh Sơn , cũng không có nổi dù chỉ một lần thành công .

Đã đứng bét bảng trong mười hai ẩn môn phái thì chớ , đám lão tổ Hồn Đế còn sắp sửa cạn kiệt thọ nguyên .

Địa Long Môn đối mặt là tình cảnh bị đá ra khỏi hàng ngũ thế lực tuyệt đỉnh . Đồng nghĩa giấc mộng tài bồi tuổi trẻ gia nhập Thánh Sơn càng thêm khó khăn và xa vời .

Cực chẳng đã Địa Long Môn mới phải liều lĩnh nhòm ngó truyền thừa của Võ Hạo Nam , để rồi ngay cả con muỗi cũng không còn .

--

Buổi tối về tới nhà , Võ Hạo Nam nhìn style ăn mặc mới của Hạ Hồng Nhung thật hết nói nổi

Lúc trước cả ngày mặc váy ngủ mỏng tang lượn lờ đã quá vô lý rồi , giờ còn chơi kiểu mặc áo lót khoác tạp giề . Còn may phía dưới mặc quần Sooc , không thì bổn toạ đá ngươi ra khỏi nhà rồi .

"Ngươi ăn mặc như vậy , không thấy là rất bất thường hả ?" - Võ Hạo Nam không nhịn được mở miệng nói ra

"Ta thấy bình thường a" - Hạ Hồng Nhung tỉnh bơ mà đáp

"Nói thật đi , nhìn ngươi ăn mặc kiểu này rất phản cảm . Không chút sexy quyến rũ gì . Chính xác ra là rất rẻ tiền" - Võ Hạo Nam nghiêm túc giảng giải

"Ách , không phải đàn ông sẽ thích sao ?" - Hạ Hồng Nhung vội vàng luống cuống mà hỏi

"Ta không biết kẻ khác thế nào , nhưng ta là không thích . Thậm chí hiện tại ta còn thấy mất mặt khi giữ ngươi bên cạnh" - Võ Hạo Nam nói tuy có hơi nặng lời , nhưng hắn cảm thấy cần thiết phải như vậy

"Chủ nhân , ta xin lỗi" - Hạ Hồng Nhung mắt hơi phiếm hồng

]

"Muốn tiếp tục đi theo ta , vậy làm gì trước tiên hãy đặt bản thân vào vị trí của ta rồi suy nghĩ thấu đáo một chút . Nếu không ta chỉ có thể để ngươi rời đi" - Võ Hạo Nam nghiêm khắc răn dạy một câu , xong liền đứng dậy đi ra ngoài

Võ Hạo Nam đi là vì muốn tạo không gian cho Hạ Hồng Nhung yên lặng suy nghĩ .

Đám bạn không ai ở Hà Nội , giờ lái xe ra ngoài bổn toạ thật không biết đi đâu bây giờ . Mẹ nó , biết vậy ở nhà rồi chui vô Hạ Long Giới có phải tốt rồi không .

Học theo trong phim giận dỗi rời nhà , giờ thì hay rồi . Võ Hạo Nam lắc đầu cười khổ , tiếp tục lái xe mà không có đích đến cụ thể

Chiếc Ferrari Enzo đỏ tươi thu hút ánh mắt người đi đường , lượn qua hết phố to rồi đến phố nhỏ .

Hiện tại đã là 9 giờ tối , những tụ điểm kinh doanh hoạt động vui chơi giải trí về khuya cũng đã bắt đầu mở cửa .

Võ Hạo Nam gửi xe ở một bãi trông xe trên phố Chợ Gạo , đi bộ vài bước liền tiến vào một Pub có cái tên Moon Night

Tuy còn bàn trống , nhưng dù sao đi có một mình , cho nên Võ Hạo Nam liền chọn ngồi tại quầy

"Cho một ly Rum để nguyên chất , thả một viên đá" - Võ Hạo Nam ngồi xuống liền mở miệng gọi rượu

"Anh còn cần thêm gì không ạ ?" - nhân viên pha chế lễ phép hỏi

"Tạm thời không" - Võ Hạo Nam lắc đầu

Nhân viên pha chế gật đầu lễ phép rồi quay người lấy ly và rót rượu . Rất nhanh một ly Rum thả một viên đá lạnh được đưa tới trước mặt Võ Hạo Nam .

Khẽ lắc nhẹ ly rượu rồi đưa lên miệng nhấp một ngụm nhỏ , Võ Hạo Nam gật đầu hài lòng .

Rượu có hương thơm rất dễ chịu , nhấm nháp còn có vị caramel , kẹo bơ , vani .. chứng tỏ Rum của Pub này bán là loại chuẩn lâu năm , mà không phải loại mới cất .

"Hửm" - vừa nhấp thêm một ngụm , Võ Hạo Nam hơi bất ngờ quay đầu nhìn về hướng cửa ra vào

Đập vào mắt hắn là một người phụ nữ khoảng 40 tuổi , từ phong cách ăn mặc đến cử chỉ hành động đều toát lên vẻ sang trọng quý phái

"Đó là bà chủ của Moon Night chúng tôi" - nhân viên pha chế vẫn luôn chú ý Võ Hạo Nam , liền nhỏ giọng giới thiệu

Võ Hạo Nam quá trẻ tuổi , lại thưởng thức rượu theo phong cách của người đứng tuổi .

Nếu thất tình gì đó gọi Rum nguyên chất uống còn dễ hiểu . Đằng này Võ Hạo Nam dáng vẻ cho thấy rất rõ ràng đơn thuần là thưởng thức .

Chính vì thế mà người nhân viên pha chế vẫn luôn hiếu kỳ mà quan sát Võ Hạo Nam .

"Nha , tôi muốn gọi gì đó ăn kèm mà lại không có kiến thức về mảng này . Cậu có thể giới thiệu một chút ?" - Võ Hạo Nam gật đầu rồi hỏi sang chuyện khác

"Thực ra bất kỳ món ăn nào cũng sẽ gây ảnh hưởng đến hương vị của rượu . Chỉ có hoa quả là ảnh hưởng ít nhất" - nhân viên pha chế lập tức nói ra suy nghĩ của mình

"Cậu nói không sai , tôi cũng cảm thấy như vậy . Hiếm mới gặp được một nơi bán rượu tử tế , tôi cũng không muốn mất đi cảm hứng đang có" - Võ Hạo Nam khẽ cười ra hiệu không lấy đồ ăn nữa , tiện thể giảng giải

"Anh yên tâm , Moon Night tuyệt đối không bán rượu lởm khởm . Không chỉ Rum mà còn có Tequila , Scoth , Gin .. rất nhiều loại rượu mạnh khác nữa chờ anh thưởng thức" - nhân viên pha chế nhiệt tình giới thiệu

"Một ly Rum nữa , còn rượu khác chỉ thể để dịp khác" - Võ Hạo Nam đẩy chiếc ly đã cạn về phía nhân viên rồi cười nói

"Có ngay" - nhân viên pha chế sảng khoái đáp lời , nhanh chóng rót rượu , thả đá lạnh , đẩy tới cho Võ Hạo Nam .

Võ Hạo Nam lần nữa đưa ly rượu lên miệng mà nhấm nháp . Đặt ly rượu xuống liền quay sang nhìn người phụ nữ đang đứng bên cạnh

"Làm gì nhìn ta ghê vậy ?" - Võ Hạo Nam bất đắc dĩ mà hỏi

"Ta phải nhìn cẩn thận bởi vì sợ nhận lầm nha" - người phụ nữ nở nụ cười mà đáp

"Bà chủ" - nhân viên pha chế lễ phép chào .

"Ta là Đỗ Phương Ly" - người phụ nữ đưa tay ra và tự giới thiệu

"Võ Hạo Nam" - Võ Hạo Nam cùng Đỗ Phương Ly bắt tay

"Ta biết" - Đỗ Phương Ly mỉm cười

Võ Hạo Nam nhún vai , hắn hiện tại là kẻ có chút tiếng tăm trên Tu Giới , Đỗ Phương Ly thân là tu luyện giả mà không biết mới lạ

"Thật không ngờ có thể gặp Võ Môn Chủ thế này nha" - Đỗ Phương Ly ngồi xuống bên cạnh rồi cười nói

"Ta có phải ẩn cư rừng núi đâu mà khó gặp ?" - Võ Hạo Nam nhún vai đáp , lại tò mò : "Nhân viên của ngươi biết ?"

Võ Hạo Nam tò mò là bởi nhân viên pha chế không có vẻ gì ngạc nhiên với kiểu xưng hô đối đáp của hai người họ .

"Ta từ 15 năm trước đã ở đây kinh doanh bằng quán coffe . Bọn họ theo ta cũng từ lúc đó tới giờ" - Đỗ Phương Ly khẽ cười giải thích

"Ngươi không có theo Đỗ Gia kinh doanh dược liệu , lại mở coffe với rượu . Chậc chậc" - Võ Hạo Nam tặc lưỡi tán thán . Từ khi nàng bước vào quán , hắn đã nhận ra khí tức của nàng có điểm tương đồng Đỗ Gia ở BN .

"Ta từ 20 năm trước bị ép gả ra ngoài , liền đã không còn liên quan gì tới Đỗ Gia" - Đỗ Phương Ly bình thản đáp , chỉ là Võ Hạo Nam biết ở sâu trong nàng hẳn vì lý do nào đó mà rất oán hận Đỗ Gia

"Ài , thật xin lỗi , đã khiến ngươi nghĩ tới chuyện cũ" - Võ Hạo Nam thở dài áy náy

"Haha , ta hiện tại không phải sống rất tốt sao" - Đỗ Phương Ly nhẹ nhàng cười nói

"Không sai" - Võ Hạo Nam cũng không biết nói thêm gì , đành qua loa một câu

"Àiiii" - Đỗ Phương Ly bỗng dưng lại thở dài

"Có chuyện gì sao ?" - Võ Hạo Nam nghi hoặc

"Chỉ là nhớ tới chuyện cũ , thấy bí bách trong lòng" - Đỗ Phương Ly cười gượng

"Vì bị ép gả nên ngươi cứ giữ trong lòng ? Chưa từng kể ra uất ức ?" - Võ Hạo Nam càng thấy khó hiểu

Ép hay không thì cũng gả cho người ta rồi , đến tháng bực dọc gì thì tìm hắn mà giãi bày tầm sự . Ôm khư khư trong lòng xong giờ thở dài trước mặt bổn toạ là sao ???

"Võ Môn Chủ ngươi không phiền nghe ta tâm sự chứ ?" - Đỗ Phương Ly ngượng ngùng hỏi dò

Tới , chuyện nhà các ngươi tâm sự với bổn toạ làm mẹ gì ? Bổn toạ không phải kẻ nhiều chuyện .

"Nói đi" - thế nhưng chứng kiến vẻ mặt mong chờ của nàng , Võ Hạo Nam mủi lòng , bổn toạ đành ngồi nghe vậy .

"Cha mẹ sớm mất từ khi ta còn nhỏ , có người đồn đại do ta khắc thân nhân . Vì thế quãng thời gian còn sống ở Đỗ Gia đối với ta mà nói không khác gì ở địa ngục" - Đỗ Phương Ly chậm rãi kể lại hồi ức của bản thân :


"Ta vừa tròn 20 , có người dặm hỏi , Đỗ Gia liền ép ta gả ra ngoài . Đỗ Gia cũng vì thế mà thu được một mảnh đất 10 hecta .

"Đỗ Gia với bên kia hẳn còn ngầm hợp tác gì đó đi" - Võ Hạo Nam gật gù suy đoán

"Bọn họ chắc hẳn là có hạng mục gì khác , dùng hình thức che đậy mà thôi . Mà ta chỉ gả cho một con cháu chi thứ nên không tìm hiểu được" - Đỗ Phương Ly tán đồng suy đoán của Võ Hạo Nam :

"Ta biết là không thay đổi được gì , liền chấp nhận đi . Chỉ là trước ngày cưới một hôm , chú rể với cha mẹ hắn đột ngột bị người giết" - Đỗ Phương Ly tiếp tục kể lại :

"Đám cưới không thành , lời đồn ta mệnh khắc này nọ càng thêm trầm trọng . Bên kia không chấp nhận nàng dâu là ta nữa . Đỗ Gia hẳn thấy ta không có giá trị lợi dụng , liền trục xuất ta ra khỏi gia tộc"

"Này hẳn là có kẻ muốn phá kế hoạch hợp tác của Đỗ Gia với bên kia đi" - Võ Hạo Nam lần nữa suy đoán

"Đúng là vậy , sau khi bị trục xuất , ta một kẻ quanh năm ở Đỗ Gia nào có kinh nghiệm xã hội gì , chán nản vật vờ thì gặp một người"

"Nàng nói trước đây từng được cha mẹ ta cứu mạng một lần , biết ta bị ép gả mới cố tình giết hại gia đình chi thứ kia , tuy khiến ta càng thêm oan uổng , nhưng lại có cơ hội rời khỏi Đỗ Gia"

"Ta mặc dù không mấy tin tưởng , nhưng vì không biết sống ra sao , đành đi theo nàng . Năm năm trời từ bắc vào nam học đủ thứ nấu ăn tới pha chế rượu , coffe"

"Xong nàng đưa ta về đây , rồi trước khi mất liền cho ta thừa kế toàn bộ tài sản . Ta cũng dựa vào những thứ học được mà kinh doanh tới giờ"

"Chỉ có vậy ? Chí ít ngươi còn gặp được người giúp đỡ , cuộc sống cũng phi thường sung túc . Vậy có gì phải buồn đây ?" - Võ Hạo Nam có chút ngán ngẩm

Tưởng đâu cái chết của cha mẹ ngươi là một thiên đại âm mưu , rời Đỗ Gia ngươi chui gầm cầu xó đê gì đó . Rồi vượt khó để có được ngày hôm nay .

Thế nhưng con mẹ nó , ngươi chỉ hơi uất ức xíu , về sau quý nhân lo cho từ A tới Z , bổn toạ cảm thấy ngươi chẳng có con mẹ gì phải buồn .

Nói đúng ra cố sự của Đỗ Phương Ly còn quá nhẹ nhàng so với nhiều hoàn cảnh bi đát của xã hội người thường . Chứ đừng nói là so với thực trạng máu tanh của tu luyện giới .

"Cha mẹ ta là bị người giết" - Đỗ Phương Ly nghiêm túc mở miệng

"Người của Đỗ Gia làm ? Tranh quyền thứa kế ?" - Võ Hạo Nam khoé miệng giật giật , con mẹ nó tình tiết có chút cẩu huyết rồi

"Đúng là Đỗ Gia làm , nhưng không phải tranh quyền . Nhà ta chỉ là chi thứ , nói cách khác là thanh trừ tay chân của các phe cầm quyền" - Đỗ Phương Ly đắng chát giải thích

"Vùi đầu tu luyện để báo thù ?" - Võ Hạo Nam khẽ cười . Đỗ Phương Ly mới 40 tu vi đã Chiến Tướng

Nàng hiện tại chỉ là tán tu , lại có thể tới mức độ này , ngoài thiên phú thì còn trả giá nỗ lực rất nhiều . Thế nhưng muốn báo thù thì gần như là không thể nào .

Thứ nhất , nàng chỉ một thân một mình . Thứ hai , Đỗ Gia không đơn giản , có Huyền Hoàng hay không rất khó nói .

Đỗ Phương Ly muốn đột phá Thiên Vương còn chưa biết cần tu luyện tới ngày tháng năm nào . Vả lại Võ Hạo Nam cho rằng nàng là không có khả năng tu luyện tới Huyền Hoàng .

Tất nhiên nếu Võ Hạo Nam trợ giúp cho nàng thì lại khác . Thế nhưng hắn sẽ giúp nàng sao ? Không có lý do gì để hắn giúp .

"Cha mẹ không muốn ta báo thù . Ta vẫn nhớ như in lời cha nói trước khi chết . Ông không phải vì lo ta gặp nguy hiểm , mà vì ông không muốn ta có hành động gì gây ảnh hưởng sự phát triển của Đỗ Gia" - Đỗ Phương Ly khoé mắt hơi đỏ

"Ngươi cũng không muốn báo thù ?" - Võ Hạo Nam ngạc nhiên

"Ta đã suy nghĩ rất nhiều , dần hiểu và cảm thông cho lòng trung thành của cha với gia tộc . Tuy vì thế mà ta càng thêm oán hận Đỗ Gia , nhưng lại cũng không muốn báo thù nữa" - Đỗ Phương Ly thở dài trải lòng

"Đỗ Gia biết ngươi ở đây chứ ?" - Võ Hạo Nam hiếu kỳ mà hỏi

"Hẳn là không" - Đỗ Phương Ly cũng không quá chắc chắn

"Ta không phải dèm pha châm ngòi ly gián . Chỉ là ngươi không muốn báo thù , nhưng nếu Đỗ Gia phát hiện tình huống của ngươi hiện tại , chưa chắc sẽ bỏ qua cho ngươi" - Võ Hạo Nam khéo léo nhắc nhở

"Ta cũng hiểu vậy , không ít lần muốn chuyển đi vùng khác lại không nỡ nơi này" - Đỗ Phương Ly thở dài

"Àiii , cho ngươi" - Võ Hạo Nam cảm khái thở dài , đưa cho nàng một chiếc vòng tay

"Hộ thân ngọc phù ?" - Đỗ Phương Ly khẽ hô

"Không phải ta hi vọng ngươi gặp phải chuyện xấu . Chỉ là vạn bất đắc dĩ nó sẽ có trợ giúp cho ngươi" - Võ Hạo Nam nhấp một ngụm rượu nhún vai mà đáp

"Đa tạ" - Đỗ Phương Ly cảm kích nói một câu , lập tức tích huyết nhận chủ rồi đeo lên tay

Nàng cũng hiểu tu vi Chiến Tướng của mình trong mắt thế gia đại tộc chẳng đáng vào đâu .

Đồ vật mà Môn Chủ Thiên Môn đưa há lại tầm thường , tuy hơi ngại nhưng vì đảm bảo tính mạng , nàng không thể chối từ .

"Tính tiền đi" - Võ Hạo Nam vẫy tay gọi nhân viên pha chế rồi nói

"Đừng , không đáng là bao so với hộ thân phù ngươi đưa . Ta làm sao có thể lấy tiền đây" - Đỗ Phương Ly vội xua tay mà nói

"Được , nhưng chỉ lần này mà thôi . Lần sau còn không tính tiền thì ta khỏi tới nữa . Ta đi rồi" - Võ Hạo Nam nghiêm túc nói một câu , xong quay người liền đi

"Bà chủ , đây là Võ Môn Chủ chị kể ? Huyền thoại mới nổi của tu luyện giới ?" - nhân viên pha chế nhỏ giọng hỏi

"Ừm , chính hắn" - Đỗ Phương Ly mỉm cười trả lời

"Nhìn không có điểm nào giống cao thủ võ lâm" - nhân viên tặc lưỡi

"Bớt xem phim chưởng đi . Nhìn chị đây thì giống cao thủ võ lâm ?" - Đỗ Phương Ly trừng mắt răn dạy

"Haha , không giống" - nhân viên pha chế xấu hổ cười trừ

"Đừng nhìn hắn dáng vẻ trẻ trung lại giống đám công tử nhà giàu mà nhầm . Hắn được xếp vào hàng ngũ những người cường đại nhất thế giới . Được rồi , hôm nay tâm trạng đang vui . Hết giờ kinh doanh chị cho mấy đứa xem video hắn phát uy" - Đỗ Phương Ly hí hửng mà kể

"Yeb , tí em nói với bọn họ" - nhân viên khẽ hoan hô

"Xem thì xem , cấm kể cho người ngoài" - Đỗ Phương Ly nghiêm túc cảnh cáo

"Bọn em hiểu mà" - nhân viên cười hì hì trả lời

"Được rồi , chị đi lên . Hết giờ chị mang video xuống" - Đỗ Phương Ly hài lòng gật đấu , nói xong liền đi lên phòng làm việc trên tầng 2

Võ Hạo Nam cũng không biết Đỗ Phương Ly tiết lộ nhiều thứ như vậy với nhân viên của nàng .

Mà biết cũng sẽ không nói gì , thế giới biến thiên , tiến vào thời đại đạo pháp hưng thịnh cũng chỉ là vấn đề sớm muộn mà thôi .

Trước sau gì tu luyện giới cũng sẽ trồi lên khỏi mặt nước . Công khai sự tồn tại trên thế giới này .

 

Vô tình thành cha của bé loli. Từ đó Main quyết tâm thành Nãi Ba Minh Tinh Trùng Sinh Ta Là Đại Minh Tinh

Góp ý cho trang chủ

30 bình luận


  • 100%

    Ở vn mình làm gì có xưng hô đại bá hay tam thúc hả tác ??

    tungkhang · Phàm Nhân · 12 ngày trước · Thích · Trả lời


    • 29%

      xưng hô theo giọng tu luyện giới thôi bạn .. cho qua đi .

      laoquaivuive · Luyện Khí Tầng 1Trả lời


  • 100%

    C1 đọc k được ! Nhấn vô là toàn hiện c2

    tungkhang · Phàm Nhân2 ngày trước · Thích · Trả lời


  • 30%

    Truyện ngôi một nên xưng hô lạ hoắc

    ๖ۣۜNinja ๖ۣۜMều · Kim Đan Tầng 94 ngày trước · Thích · Trả lời


    • 29%

      Nhầm rồi bác ơi , ngôi 1 chỉ thỉnh thoảng tự sướng 1 2 câu thôi .

      laoquaivuive · Luyện Khí Tầng 1Trả lời


    • 30%

      Thế xl đọc ko quen mấy

      ๖ۣۜNinja ๖ۣۜMều · Kim Đan Tầng 9Trả lời


    • 29%

      Vẫn như truyện thông thường mà . Lâu lâu mới tự sướng ngôi 1 câu , chứ không phải toàn bộ nội dung xây dựng theo ngôi 1

      laoquaivuive · Luyện Khí Tầng 1Trả lời


  • 100%

    cốt truyện đc, nhưng từ ngữ, phong cách viết Trung quốc quá đọc là lạ thế nào ấy

    Huycaca98 · Trúc Cơ Tầng 76 ngày trước · Thích · Trả lời


    • 29%

      Thực ra cốt truyện ban đầu là Main sinh ra từ những năm 80 , trải qua rất nhiều sự kiện từ thời bao cấp , giai đoạn hội nhập , thời đại kinh tế thị trường .

      Mình thì rất ưng , nhưng lại lo không hợp thị hiếu người đọc , và có thể phạm quy .. cho nên đổi cốt và cũng rút ngắn tình tiết .

      Khi đó mình viết thuần việt 99% , nhưng mình không phải dân chuyên nghiệp , viết thuần việt đọc thấy khô khan quá .

      Đành phải lai tạp phong cách TQ vào cho nó sinh động , và người quen đọc convert cũng thấy dễ đọc hơn .

      Bạn thông cảm nhé !

      laoquaivuive · Luyện Khí Tầng 1Trả lời


  • 100%

    nhấn chương 1 thành chương 2 thế tác

    nhiga116 · Phàm Nhân2 tuần trước · Thích · Trả lời


  • 64%

    Truyện hay.đã vote 10*.tk tác

    mystery · Trúc Cơ Tầng 9 · 22 tuần trước · Thích · Trả lời


  • 44%

    Ko hiểu mục đích của mấy chap gần đây là j khi main cứ mang đồ tu chân ra "khoe" người thường??? Nếu tác định để thả tâm cảnh thì khoảng 2 chap đã đc r, mấy chap liên tiếp cứ ăn nhậu, tụ họp, cho hoa, xong lại tụ họp, ăn nhậu, cho dược...

    [email protected] · Luyện Khí Tầng 62 tuần trước · Thích · Trả lời


    • 29%

      Xin đính chính là ko phải thả tâm cảnh .. có trường hợp cho vui , nhưng có trường hợp là có nguyên do của nó .. to be continued ..

      laoquaivuive · Luyện Khí Tầng 1Trả lời


  • 100%

    Ko gái đọc hơi chán nhưng mà hay

    vjip1235 · Luyện Khí Viên Mãn2 tuần trước · Thích · Trả lời


    • 29%

      Mới hơn 30 chương thôi mà bác .. gái cũng phải yêu đương tử tế mới chén chứ .. chén bừa bãi thì hình tượng quá tầm thường rồi .. keke

      laoquaivuive · Luyện Khí Tầng 1Trả lời


    • 100%

      Vãi tác ăn j em cúng cho 3 que hương với nải chuối nha

      vjip1235 · Luyện Khí Viên MãnTrả lời


  • 48%

    Ấy ấy ta thấy truyện theo nhịp điệu nhẹ nhàng này là quá hay rồi không lúc nào cũng một chém, hai giết, ba gái gú, bốn tự nhiên lòi ra mấy thằng đi ra đường không mang não chặn lại main kiếm chuyện. Ta rất rất thích truyện này, Thêm chương đi pa ta cho Np.

    IamSuperMan · Kim Đan Tầng 13 tuần trước · Thích · Trả lời


    • 29%

      Thi thoảng cũng có xuất hiện 1 kẻ tìm chết bác ạ . Nhưng em sẽ cố gắng sao cho mấy kẻ đó tìm chết hợp lý một chút chứ không vô duyên

      laoquaivuive · Luyện Khí Tầng 1Trả lời


  • 60%

    Phần ở đô thị hơi chán, ko gái gú gì ak

    [email protected] · Luyện Khí Tầng 23 tuần trước · Thích · Trả lời