Vĩnh Hằng Vô Cực

  • GuYue Avatar
    GuYue
  • 6 lượt xem
  • 1685 chữ
  • 12:00 - 14/06/18

Chương 5 : Miễn học phí.

Sau khi rời khỏi thương hội thì Từ thúc được nhân viên thương hội an bài cho một gian phòng hạng thương gia tại Vạn Kim khách điếm gần đó. Không thể không nói rằng đãi ngộ rất tốt, tuy chỉ là người đến bán đấu giá nhưng cũng thương hội bao ăn ở miễn phí.

Dùng xong cơm tối thì Từ thúc không vội trở về phòng mà đi đến quầy lễ tân tửu điếm hỏi đường tới Hưng Duy học viện. Như biết trước được rằng Từ thúc thúc sẽ tới hỏi đường, nhân viên lấy từ trong quầy ra một tấm bản đồ đưa cho hắn.

- Làm sao ngươi biết được ta muốn tới hỏi đường mà chuẩn bị trước bản đồ vậy?

Nhân viên trả lời:
- Ngài là khách của thương hội, ta có nghe nhân viên dẫn ngài tới đây nói rằng ngài là người từ nơi khác đến nên chắc là ngài tới để hỏi đường. Với lại khách điếm của Vạn Kim thương hội luôn lấy việc phục vụ tốt nhất để làm danh tiếng, trước ngài cũng có rất nhiều vị khách từ nơi khác lần đầu tới đây, vì vậy bản đồ chúng ta luôn để ở trong quầy để sẵn sàng cho các vị khách có nhu cầu.

- Ồ, thì ra là vậy. Quả là dịch vụ tốt!

- Xin hỏi ngài còn cần ta hỗ trợ gì không?

- Không cần, cảm ơn ngươi!

Đến lúc này Từ thúc mới rời đi trở về phòng của mình, trong lòng âm thầm tán thưởng.

Căn phòng bố trí như một căn nhà nhỏ tuy chỉ thiếu là phòng bếp nhưng thay vào đó là một quầy rượu, trên kệ rượu bày mấy chục loại rượu tuy không thể nói là mỹ tửu thượng hạng nhưng cũng không phải là loại tầm thường có thể thấy ở bất cứ đâu. Ngoài cùng là phòng khách rồng chừng sáu mươi thước vuông , có đầy đủ bàn ghế sofa, lại thêm cả một góc có vài kệ sách và một cái bàn làm việc. Tuy nhiên do đã quen với cuộc sống bình dị nên Từ thúc cũng không quan tâm đến những thứ này. Ở một góc khác vẫn còn một cánh cửa đôi nữa , mở nó ra là phòng ngủ, chỉ riêng chiếc giường cũng đã chiếm đến một phần ba căn phòng rồi quả là một nơi xa hoa. Nếu biết giá thuê phòng một đêm ở đây lên đến năm trăm kim tệ thì có lẽ Từ thúc sẽ không dám bước vào mất.


Sáng hôm sau đến khi mặt trời đã lên cao thì Từ thúc mới tỉnh dậy, bình thường thì chỉ cần trời mới sáng là hắn đã dậy rồi nhưng do ngày hôm qua phải đi lại nhiều nên có đôi chút mệt mỏi, không thể không nói là chăn ấm nệm êm khiến hắn không muốn dậy.

Sau khi vệ sinh buổi sáng xong và dùng chút điểm tâm thì Từ thúc rời khỏi tửu điếm. Mở ra bản đồ ra lúc này Từ thúc mới có cái nhìn bao quát về toàn cảnh Hưng Duy thành. Tòa thành có ba đại lộ ứng với ba hướng Nam Bắc và Tây, còn phía Đông tựa lưng vào núi. Phía Đông thành và toàn bộ một phần sườn núi là thuộc về Hưng Duy học viện. Chính giữa thành là thủ phủ của thị trưởng, nhưng từ khi phát sinh sự việc kia thì nơi đây cũng đã trở thành nơi tập trung cao tầng quân đội. Khách điếm Vạn Kim nằm trên đại lộ chính Tây nên Từ thúc chỉ cần đi thẳng về hướng Đông là có thể tới học viện rồi.

Bên ngoài Hưng Duy học viện là một bức tường xây bằng gạch trải dài đến mấy dặm, tường cao chừng ba thước toàn bộ được sơn màu vàng. Đứng từ ngoài học viện cũng có thể nhìn thấy một vài tòa học lâu vượt lên trên bức tường, xa xa là những công trình kiến trúc được xây dựng ở phía trên sườn núi.

]


***


- Ngươi đây là ?
Một trung niên nhân mặc một bộ trường bào màu vàng nhạt, tướng mạo đường hoàng, nhìn qua khoảng năm mươi tuổi, một đầu tóc hoa râm mới bước vào phòng liền hỏi. Sau khi đến Hưng Duy học viện vì không biết quy củ nên Từ thúc cũng chỉ biết đứng ngoài cửa, cũng may lúc đó có một nhân viên của học viện đi qua thấy thế liền tới hỏi thăm. Sau khi nghe Từ thúc giảng giải và ngỏ ý muốn gặp viện trưởng thì vị nhân viên nọ dẫn từ thúc đến phòng chờ ngồi đợi rồi bản thân đi mời viện trưởng tới.

- Xin tự giới thiệu ta là Chu Khiêm, viện trưởng của Hưng Duy học viện. Nghe nhân viên nói là có người đến từ Ngân Hoàng thôn đến muốn gặp ta nên ta vội đến đây ngay.

Từ thúc cúi chào.
- Thì ra là Chu viện trưởng, ta là Từ Phúc, được Đường trưởng thôn của Ngân Hoàng thôn giao cho một phong thư nhờ ta chuyển đến cho viện trưởng.

Từ thúc lấy từ trong người ra một phong thư đưa cho Chu viện trưởng. Chu viện trưởng cầm lấy phong thư nhưng không vội mở ra đọc mà hướng tới Từ Phúc ra dấu mời.

- Mời ngồi! Lão già đó năm nay sao lại không tới, phải chăng là đã…Ta với hắn từ nhỏ chơi với nhau vậy mà bây giờ hắn đã đi trước rồi sao?

- Thôn trưởng vẫn khỏe, ngài cứ yên tâm, chỉ là tại hạ tiện đường tới Hưng Duy thành nên mới đem thư của viện trưởng cùng tới.

Lúc này trong lòng của Từ thúc cũng hơi kinh ngạc. Đường trưởng thôn tuổi cũng đã gần tám mươi, vị này nói như vậy thì chắc tuổi của hai người cũng không sai biệt lắm vậy mà nhìn qua lại còn trẻ như vậy.

- Thật không ngờ lão già đó vẫn còn nhớ thông báo chuyện danh ngạch chiêu sinh cho ta. Mọi năm hắn là người cuối cùng tới thông báo nhưng năm nay thì hắn lại là người đầu tiên.

Nói đến đây vẻ mặt của Chu viện trưởng hơi biến sắc, có một chút gì đó hơi buồn bực, một chút mất mát. Lão thở dài rồi nói tiếp:

- Ngươi mới vào thành chắc cũng thấy tình hình hiện tại ở đây rồi chứ ?

- Tại hạ cũng đã nghe ngóng được chút ít tin tức, có thật là sắp xảy ra chiến tranh hay không?

- Chuyện đế quốc bên kia điều động binh lực là có thật nhưng để mà nói tới chiến tranh thì ta nghĩ có thể rất lâu nữa mới xảy ra. Thứ nhất là Hoàng Đế mới đăng cơ mà đã vội động binh thì lòng dân không yên, chắc chắn cao tầng Ám Dạ đế quốc sẽ không đồng ý. Chắc đây chỉ là suy nghĩ hồng bột nhất thời của tân vương thôi, ngựa non thường háu đá mà, biết đâu vài năm sau lại đâu vào đó.
Dường như nhớ được gì đó, Từ thúc vội lên tiếng:

- Nhưng theo ta biết thì tân vương cũng đồng thời cũng là Long Hoàng, chỉ cần người đó ra lệnh thì toàn bộ lực lượng của Long tộc sẽ tham chiến, mà Long tộc thế lực mạnh mẽ, nội tình thâm hậu. Chỉ sợ...

- Đó chính là điều thứ hai mà ta muốn nói tới. Nếu Long Hoàng điều động cường giả nội tộc thì lúc đó cuộc chiến sẽ không đơn giản chỉ là giữa hai quốc gia chúng ta mà sẽ kéo theo mấy thế lực lớn khác tham gia vào. Cục diện khi đó có lẽ sẽ có lợi cho chúng ta, vì vậy nên ta mới nói chiến tranh còn lâu nữa mới phát khởi. Tuy nhiên không sợ vạn nhất chỉ sợ nhất vạn, vì vậy nên phía trên vẫn quyết định tăng cường điều động quân đội đến biên giới.

- Mấy thế lực mà trong lời viện trưởng vừa nói có phải là...

- Không sai, chính là bọn họ. Trên đại lục những thế lực đủ để kiềm chế Long tộc chỉ có bọn họ mà thôi.

Lúc này khuôn mặt viện trưởng mới thoáng hòa hoãn một chút. Nhưng vẫn có vẻ gì đó bực tức.

- Ngươi cũng đang thắc mắc tại sao ta lại nói năm nay lão Đường tới sớm nhất đúng không? Cái lũ nhát gan đó vừa mới nghe tới chiến tranh thì liền run như cầy sấy, không có tên nào đăng kí cho con em tới học viện dù ta cố thuyết phục như nào đi nữa. Những đứa sắp tốt nghiệp thì còn cố gắng học nốt chứ cái lũ năm hai năm ba thì đã chuyển đi hết rồi. Có lẽ năm nay học viện sẽ không có tân sinh rồi.

Lão đem bức thư ra đọc, sắc mặt thoáng thay đổi một chút.
- Ha! Mọi năm người ta đua nhau tới chiêu sinh thì lão chả giới thiệu được ai. Năm nay không có ai tới thì lão lại mang tới cho ta sự kinh hỉ này . Được , rất được. Ngươi về nói với lão là nếu hai đứa nhỏ này thành công báo danh thì học viện sẽ miễn toàn bộ học phí mấy năm học cho bọn chúng.

- Nếu được vậy thì thay mặt trưởng thôn và hai đứa nhỏ xin cảm ơn Chu viện trưởng!

 

Xuất phẩm đại thần, máu lạnh nhưng vẫn có mỹ nhân, main bá từ đầu, siêu phẩm tháng 6 Tu La Đấu Thần

Dự đoán kết quả trận đấu Colombia - Nhật Bản

3 bình luận