Vô Địch Vạn Cổ , Nữ Vương Vạn Tuế

Chương 36 : Lên trung giới

Trước
Chương 36 : Lên trung giới
Nguyệt Thiên trở về một lát sau liền gọi Huyền Nhất đến nói muốn đi một vài nơi , lấy ra một tấm lệnh bài nói :
- Nếu có sự việc gì khẩn cấp thì hãy liên hệ cho ta bằng cái này , chỉ cần đưa linh khí để nó vận chuyển là được . Truyện được copy tại TruyệnCv.com
Huyền Nhất nhận lấy tấm lệnh bài , đưa linh khí vào dung thử một lần , Nguyệt Thiên thấy vậy thì gật đầu sau đó cũng biến mất trước mặt Huyền Nhất , Huyền Nhất thấy vậy cũng không ở lại đi ra khỏi biệt viện của Nguyệt Thiên .
Nguyệt Thiên hiện tại dựa theo danh sách đi tìm từng địa điểm một rất nhanh đến những căn cứ mà Triệu Tĩnh ghi ra , không hề lâu la , cũng không hề để ý hình thức , Nguyệt Thiên khóa toàn bộ không gian quanh khu vực này lại . Ở phía dưới rất cả đều không hay biết rằng nguy cơ đã tới , Nguyệt Thiên không hề báo trước , một đòn oanh tạc tất cả xuống phía dưới . Tiếng kêu gào thảm thiết rất nhanh bị vụt tắt cả căn cứ đã biến mất , thay vào đó là một dấu tay khổng lồ in trên mặt đất . Nguyệt Thiên do đã phong tỏa nơi này cho nên những tiếng kêu thảm đó không hề truyền được ra phía ngoài . Nhàn nhạt dung thần thức xoi từng địa điểm một cuối cùng không hề phát hiện ra người nào còn sống thì nở nụ cười thỏa mãn rời đi .
Cứ như vậy Nguyệt Thiên đều đi đến từng địa điểm một tiến hành các bước , không hề để thoát một ai , cũng trong nháy mặt đồ sát tất cả . Cuối cùng mặt trời đã bắt đầu nhô lên , những căn cứ mà Triệu Tĩnh ghi ra đều được Nguyệt Thiên tận tình “chăm sóc” , nhưng Nguyệt Thiên không hề dừng lại một đường tiến đến vương quốc mới thành lập kia . Trên đường đi đến Nguyệt Thiên cảm thấy sự khó chịu ngày càng gia tang khi đến gần cung điện của Vương Quốc đó . Trên đường để phát tiết Nguyệt Thiên cũng vung tay ra một đòn oanh diệt những tòa thành , Nguyệt Thiên không hề sát nhân bừa bãi , mà dung thần thức kiểm tra thì kết quả phát hiện tất cả các toàn thành đều không hề có sinh mệnh tồn tại , điều này làm Nguyệt Thiên thấy kì quái đứng gác ở trên cổng thành và những người đi ở dưới kia đấy không phải là con người sao ?
Nguyệt Thiên tiến hành đột nhập vào tòa thành , đi đến ở một con hẻm thì bắt một người bất kì nào đó đang đi trên đường với tốc độ cực nhanh , nhưng người mà Nguyệt Thiên bắt thì vẫn vậy Nguyệt Thiên không hề cảm thấy bất kì sinh mệnh gì cả , trầm mặc một hồi thì phát hiện ra người đó cũng không hề hoảng loạn mà ánh mắt cực kì bình tĩnh nhìn Nguyệt Thiên , giọng nói như được truyền từ một nơi nào đó nói tới Nguyệt thiên vậy :
- Ngươi rất cam đảm , dám xâm nhập vào thành trì của ta thì phải giác ngộ với tử vong , hahahaha , tiện nói cho ngươi biết hiện tại ngươi chạy là vô dụng , từ khi ngươi chạm vào cái khôi lỗi này ngươi đã bị trúng phải lời nguyền , hiện ngươi có hai lựa chọn , một thuần phục ta , ta sẽ để ngươi sống , hai ngươi sẽ chết .
Nguyệt Thiên cười nhàn nhạt không hề báo trước một tay nắm vào đầu của khôi lỗi đứng trước mặt , dung cường đại thần thức cưỡng chế phá hủy sự điều khiển hơn nữa còn truy ra ngược lại vị trí mà người vừa nói chuyện thông qua chiếc khôi lỗi này . Ở phía nơi nào đó bên trong cung điện xa hoa một lão giả đang ngồi tĩnh tọa ở trên ngai vàng thì đột ngột mở mắt sau đó liền phụt ra một ngụm máu , ánh mắt hoảng sợ nhìn ở phía xa , cố gắng áp chế tâm thần chuẩn bị rời đi thì một giọng nói vang lên làm lão giả hoảng sợ không thôi :
- Sao đi sớm vậy , vẫn nên là ở lại để ta diệt ngươi đi , loại người như ngươi không đáng được tồn tại .
Lão giả quay lưng lại thì thấy Nguyệt Thiên đang dần dần hiện ra từ trong không gian dịch chuyển đi tới , thấy tình huống như vậy lão giả không hề nhiều lời , đưa một tấm phù ra phun một ngụm máu dính trực tiếp vào tấm phù sau đó liền biến mất không thấy , Nguyệt Thiên thấy điều này thì “a” một tiếng nở một nụ cười rồi cũng biến mất tại nơi đó .

Lão giả quay mặt lại ánh mắt hoảng hốt , ngón tay runru chỉ vào Nguyệt Thiên nói :
- Sao ngươi lại có thể đến đây được ?
Nguyệt Thiên nhìn với ánh mắt sắc bén làm lão giả không tự giác được run lên , thu hồi ánh mắt lại giọng nghiêm túc nói :
- Chính ngươi làm cho tất cả biến thành khôi lỗi , hơn nữa trên người ngươi có cái thứ gì đó làm ta rất khó chịu , tốt nhất ngươi nên nói hết tất cả nếu không ta cũng không còn cách nào khác để ngươi biến mất vĩnh viễn .
Lão giả kia nghe vậy trong nội tâm cũng có chút sợ hãi nhưng rất nhanh định thần lại cười lạnh nói :
- Ngươi chỉ là một tiểu bối vô tri , cho ngươi biết ở phía sau ta còn có một thé lực rất rất cường đại ta biết ngươi là từ trên Trung giới xuống nhưng ngay cả những gia tộc và môn phái cũng đều phải kiêng kị chúng ta , việc ta làm chính là người phía trên giao cho , ngươi nghĩ ngươi là người đầu tiên biết việc ta làm sao , sai , việc ta làm tất cả những môn phái và gia tộc đều biết nhưng chúng vẫn mắt nhắm mắt mở cho qua bởi việc chúng ta làm không hề ảnh hưởng đến bọn chúng , ta không biết ngươi là ai thuộc gia tộc hay môn phái nào nhưng tốt nhất ngươi nên quay trở lại , việc này không phải là việc mà ngươi có thể nhúng tay vào .
Nguyệt Thiên nghe vậy thì “à” một tiếng sau đó nhàn nhạt nói :
- Ngươi nói như vậy nghĩa là tất cả trung giới đều biết đến sự tồn tại của các ngươi , cũng biết việc làm của các ngươi , vậy mà không ai đứng ra chặn đứng các ngươi hay cản trở các ngươi sao .
Lão giả nghe vậy thì cười lanh nói :
Website truyện convert T r u y e n Cv [.] c o m
- Có một vài môn phái ngu ngốc nào đó đã đứng ra cản trở bọn ta nhưng cuối cùng cũng chỉ có một kết cục , ngươi biết đó là gì không .
Nguyệt Thiên nghe vậy nở nụ cười dò hỏi :
- Là kết cục gì ?
Lão giả kia ha ha cười , giọng nói trở lên cuồng hơn :
- Đó là chết , vậy nên nếu ngươi không muốn liên lụy đến môn phái hay gia tộc của ngươi thì biện pháp tốt nhất bây giờ là đưa cho ta thứ gì đó đáng giá làm ta nguôi cơn giận đi , sau đó biến khỏi tầm mắt của ta ….
Nguyệt Thiên ánh mắt sắc bén không đợi lão giả kia nói tiếp đã thuấn di đến trước mặt lão giả , bàn tay nắm lên trên đầu của lão . Lão giả thấy Nguyệt Thiên đến trước mặt mình chưa kịp phản ứng thì đã bị chế trụ , cảm thấy linh hồn của mình như đang bị rút ra thì không khỏi hoảng hốt , cố gắng kháng cự nhưng đều không thể tránh được , cuối cùng linh hồn bị rút ra ngoài . Nguyệt Thiên thấy vậy thì nụ cười trở nên tà ác hơn rất nhiều , không đợi lão giả nói gì một đòn oanh tạc vào linh hồn khiến cho linh hồn bị tan biến không còn trong luân hồi nữa .
Nguyệt Thiên trong lúc mà lão giả kia nói thì cũng đã xem xét trí nhớ cũng biết được thế lực đó lớn như thế nào , quả thật ở trung giới cũng thuộc vào hàng thứ nhất , những môn phái cản đường đều riêng lẻ tấn công nên không có gì lạ khi họ bị tiêu diệt toàn bộ , nhưng vấn đề là những môn phái lớn và gia tộc lớn thấy tình trạng vậy mà lại không nhúng tay vào , họ sợ lực lượng của mình sẽ bị giảm mạnh nếu tiêu diệt sau đó những gia tộc lớn nhân cơ hội đến vơ vét sao .
Nguyệt Thiên trầm mặc một chút sau đó nhìn quanh cái vương quốc này , thì những con rối kia do lão giả đã chết vậy nên tất cả đều không còn di chuyển nhưng Nguyệt thiên không cho phép những thứ này tồn tại , những khôi lỗi này là do dung con người luyện thành , vậy nên Nguyệt thiên đã thiêu hủy tất cả những xác chết , để cho họ có thể an nghỉ .

Hướng dẫn bỏ quảng cáo

Đăng bởi: manhhieu11 lúc 21:48:05 - 24/12/2016. Lượt đọc: 45. Số từ: 1568. Nếu thấy chương này convert hay thì ngại gì không tặng converter manhhieu11 (10k đậu/lần), còn nếu dở quá thì đừng ngại ném (50 đậu/lần)

Đánh dấu

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái phải để lùi chương hoặc sang chương.