Vô Hạn Đế Chế

  • Revier Avatar
    Revier
  • 12 lượt xem
  • 1567 chữ
  • 21:56 - 12/08/17

Chương 11: Nhiệm vụ (1)

Trở lại lãnh địa, Trần Văn hỏi thăm tình hình thương thế của Cho’gath, xác nhận nó không có gì đáng ngại nên cũng yên tâm.

"Kì quái quân đội cùng lạ lẫm công trình cùng to lớn quái thú.” Lang Văn Nguyệt giật mình nhìn xung quanh, tò mò đánh giá mọi thứ có vẻ rất hiếu kì.

Trần Văn đem Lang Vân Nguyệt đưa đến một cái lều được dựng từ các vật phẩm bị hắn chiếm được, Lang Vân Nguyệt hướng bên trong nhìn thoáng qua, "Không được, quá bẩn.”

"Có ngủ cũng không tệ rồi." Trần Văn cười nói, Lang Vân Nguyệt cả giận nói: "Ngươi muốn nhiều như vậy tiền chuộc, chẳng lẽ không biết đối xử tử tế tù binh?"

"Biết mình là tù binh còn như thế ý kiến?" Trần Văn liếc nàng một chút, nhưng Lang Vân Nguyệt lại không sợ hãi chút nào, "Ta muốn được bên kia."

Trần Văn theo Lang Vân Nguyệt ánh mắt nhìn, trong nháy mắt liền trợn: "Đó là chỗ ngủ của anh đây!" Lang Vân Nguyệt chỉ địa phương liền là đại bản doanh vị trí chỗ ở.

"Bất quá bé con nếu muốn cùng anh một giường ôm nhau ngủ, anh không cũng không để ý." Trần Văn đưa mắt qua nhìn nàng một cái, đánh giá dáng người dưới lớp áo lông.

Khuôn mặt mủm mỉm còn ngây thơ, đôi mắt xanh dương to tròn với con ngươi dọc nằm dưới hàng mi cong, cái mũi nhỏ nhắn xinh xắn, đôi môi hồng mềm mại che chắn những chiếc răng ngọc trai, mái tóc mượt mà tới ngang eo cùng đôi tai sói dễ thương ẩn hiện. Thân hình cũng rất tốt, ‘trên phát triển giữa vừa thon dưới đủ gọn’.

“ Chà chà!! Ôm ngủ được rồi!” Trần Văn một mặt cười đểu.

“ Hừ, Bại hoại! Cho ngươi cũng không có gan. Ngươi biết ta thân phận mà dám vô lễ sao?.” Lanh Vân Nguyệt ngạo kiều ưởn ngực chống hông, khinh thường nói.

Kết quả Trần Văn lại cười lạnh một tiếng: "Anh đây thật đúng là dám!" Dứt lời, Trần Văn vậy mà cúi người vác la lỵ trên vai tiến vào đại bản doanh, ném lên trên giường.

Trần Văn hành động làm Lang Vân Nguyệt giật mình: "Ta liều mạng với người, ta cắn chết ngươi!" Dứt lời liền lao lên ôm lấy cánh tay Trần Văn cắn mạnh, Trần Văn nhăn nhó mặt mày: "Cùng ngươi chỉ đùa một chút, thế mà lao lên cắn thế này! Bé con ngươi biết ta vì sao không thích chó không?."

Nói xong, Trần Văn giả lạnh lẽo, ánh mắt nhìn chằm chằm mảnh mai “ sói nhỏ” nhỏ đang ngoạm lấy cánh tay mình không buông.

Lang Vân Nguyệt giật mình sợ hãi, tại da lông trên đệm vải nhanh chóng chui vào trong chăn cuộn mình trốn kín, thân hình còn khẽ run.

“ Đừng giết ta, đừng giết ta!”

Nhìn thấy tình cảnh này Trần Văn cố gắng nhịn phát ra tiếng cười, nghĩ đến cảnh tượng lao lên che chắn bảo vệ thuộc hạ, con mới cắn mình làm sao không có sợ, bây giờ chỉ dọa một tí đã run như cầy sấy.

Bốp….Không kìm được mà đưa tay vỗ một cái lên cái khối nhô lên trong chăn kia, Trần Văn quay người đi ra ngoài.

…A..!

Lang Vân Nguyệt lén lút nhô đầu ra khỏi chăn, nước mắt lạch cạch lạch cạch rơi xuống. Nhớ nàng đường đường Thiên Lang tộc Ngũ tiểu thư, bình thường luôn được ngàn vạn sủng ái, ngưỡng mộ cùng một thân tiểu thư cao quý, đi đến cái nào đều có người nâng kẻ đỡ.

Nhưng là bây giờ, nàng lần đầu đi bắt cường đạo, liền bị cường đạo bắt giam, động tí là bị tên xấu xa kia đòi chém đòi giết chỉ vì bản thân hắn ghét chó, làm nàng rất ủy khuất.

“ Một cái mít ướt sói con, hù một tí đã khóc.” Trần Văn từ bên ngoài đi vào, trong tay mang hai cái hộp nhỏ, hương thơm nghi ngút.

“ Người xấu, vô sỉ, ác độc..” rồi lại chui đầu vô chăn, ti hí nhìn hắn toàn thân lại run nhẹ.

“Được rồi, ra đi. Anh không bắt nạt bé con nữa, ăn đi mười ngày có tiền là đá ngươi đi không thèm giữ." Dứt lời, Trần Văn ngồi trên ghế một bên hì hục ăn.

Nhìn Trần Văn thả cửa ăn uống không thèm để ý tới bản thân, Lang Vân Nguyệt chậm rãi đưa thân hai tay bắt lấy vật trên hoặc nhìn…một cái hộp nhỏ, bên trong chứa nước và những sợi dài màu vàng lát đát vài viên thịt nhỏ, hương khí nghi ngút.

“ Cầm lấy, ăn đi không chết đâu! Ta nói muốn vỗ mập ngươi thì trước không giết.”

Đưa cho bé con một đôi đũa Trần Văn cúi người tiếp tục ăn mì tôm, thi thoảng còn hít hà vài tiếng, tỏa ra cực thỏa mãn.

Lang Vân Nguyệt cúi đầu từng chút ăn, bộ dạng rất cảnh giác, sợ trong này Trần Văn bỏ thứ gì nhưng mà khi cảm nhận được sự giai giòn giựt giựt cùng nước sốt đậm đà, cô bắt đầu thể hiện hình ảnh “ sói đói”.

Sau một lúc no nê, Trần Văn đối với Lang Vân Nguyệt hỏi thăm vài vấn đề, dụ nhỏ chỉ với vài hộp mì giá cả liền thu được chút thông tin.

“ Thôi ngủ sớm đi, bé con anh đây muốn thử cảm giác ôm sói ngủ?” Trần Văn vương vai chuẩn bị bộ dáng muốn đi ngủ dọa cho Lang Vân Nguyệt sợ hãi lại chui vài trong chăn, “ Ta không muốn, ta đã lớn ngươi đi chỗ khác.”

Nhìn bộ dáng này Trần Văn nhún vai xoay người ra ngoài, tiến về túp lều đánh một giấc, để hai cái minion canh chừng.

Đêm đen khuya khoắt, không gian tĩnh mịch chỉ có gió đêm cùng con trùng te te kêu, một thân hình nhỏ nhắn đang lén lút đi trong đêm, đôi mắt xanh như viên ngọc lấp lóe trong đêm chầm chậm hướng cổng thành đi tới, né các đợt lính tuần tra, khấp khởi chuẩn bị mở cổng thành.

“ Bé con, ngươi nghe qua cầy tơ chín món chưa? Một món ăn khá tuyệt, bây giờ ta đang muốn thử mà có một nguyên liệu rất tốt, không biết nên làm hay không?”.

Trần Văn âm thanh như tưởng niệm ngồi trên tường thành nhìn trời đêm đầy sao mà đếm.

Thân ảnh bé nhỏ bị giật bắn mình, run cầm cập hoảng sợ quay vào lại trụ sở chính, trong lòng đang mắng mười tấm đời tiên tổ Trần Văn.

Cửu Ma dãy núi phía tây, Thiên Lang bộ tộc, thủ vệ khoác bộ giáp gia cái vội vàng đi vào to lớn phủ trạch, sau đó trong nháy mắt hóa thành một đoàn bóng tối ẩn vào một gian phòng · Vương Thiên thư phòng.

"Thế nào." Đang nghiên cứu một bản sách cổ một trung niên nhân ngay cả cũng không ngẩng đầu lên.

Thủ vệ kia hiện ra thân hình sau đó quỳ một gối xuống tại trung niên nhân trước mặt: " Đại thiếu gia hồi báo, tam đại gia tộc cũng đã bắt đầu rục rịch, nhân tộc đã tiến vào Cửu Ma”, từ trong ngực móc ra một phong thư.

"Ân, kế tiếp đây." Khe khẽ đảo qua một chút, trung niên nhân đem giấy viết thư ném vào chậu than.

“Tộc trưởng đại nhân, Ngũ tiểu thư tại trung tâm dãy núi Cửu Ma, tấn công cái kia thần bí cường đạo, toàn đội hơn hai mười người chỉ còn lại hai người trở về."

“ Cái gì?” trung niên nhân bật người đứng thẳng dậy, trên tay sách cổ rơi lúc nào không hay.

“ Tam thiếu gia đã lên đường tiến tới đó, thưa tộc trưởng.” Thủ vệ chậm rãi nói tiếp, có chút do dự nói ra.

Cũng như tại Thiên Lang tộc lúc này, một số nơi cũng nhận được tin tức đều phái ra một đội ngũ tiến về trung tâm Cửu Ma dãy núi, bầu không khí bắt đầu ấm lên, báo hiệu cho một sự kiện sắp tiến tới.

Đang đếm sao có bao nhiêu trên trời đêm, Trần Văn tâm thần không hiểu sao căng thẳng, mắt không ngừng nháy, làm hắn có dự cảm sắp có chuyện sảy ra.

“ Đại bản doanh đã đáp ứng tất cả điều kiện, tiến hành ban bố nhiệm vụ.”

Trời bầy trời đen đầy sao lấp lánh, một ngôi sao băng léo lên kéo theo cái đuôi rực lửa mỹ lệ rơi xuống từ bầu trời.

 

siêu phẩm Vạn Vực Linh Thần main cực bá, siêu bá, chấp hết tất cả các loại gió mùa mời các đồng đạo cùng thưởng

TruyenCV Idols: hãy cho chúng tôi thấy tài năng của bạn

9 bình luận


  • 100%

    xài giáo mác hay súng ống thế tác?

    thuyhuyt50@ · Phàm Nhân4 ngày trước · Trả lời


    • 100%

      Giáo cũng có mà súng cũng có, lựu đạn nữa cơ

      Revier · Phàm NhânTrả lời


  • 100%

    Hay đấy. Truyện ra ngày mấy chương thế bác?

    8256461@ · Phàm Nhân5 ngày trước · Trả lời


    • 100%

      2c neu dc la 3c

      Revier · Phàm NhânTrả lời


    • 100%

      Bác cố gắng ra cùng 1 lúc 2 --3c đi. Chứ lâu lâu 1c đọc ko đủ ức chế lắm. Thanks bác

      8256461@ · Phàm NhânTrả lời


    • 100%

      Thế thì để tối làm phá một :v

      Revier · Phàm NhânTrả lời


  • 99%

    Cố lên nha tác t ủng hộ

    windyny0@ · Phàm Nhân6 ngày trước · Trả lời


  • 44%

    hay đó đừng drop nha tác giả

    Kubjkute123 · Luyện Khí Tầng 11 tuần trước · Trả lời


  • 31%

    Truyện hay. Mong tác tiếp tục

    CongNguy3n · Luyện Khí Tầng 21 tuần trước · Trả lời