Chương 1 : Xuyên Không Là Một Trào Lưu Đang Thịnh Hành.

Trời trong xanh, mây trắng xóa, ông mặt trời lười biếng thức dậy, vén chiếc màn che bằng những đám mây mỏng trắng xinh, chiếu ra những tia nắng đầu tiên màu vàng ấm áp, len lỏi qua tán lá rậm rạp, chiếu vào căn biệt thự hai tầng được sơn màu xanh da trời ở ngoại ô thành phố.

' Reng! Reng! Reng! ' ' Rầm '

Tiếng chuông đồng hồ báo thức vang lên kèm theo sau đó là tiếng đồ vật va chạm với bức tường, vâng, thế là em đồng hồ mới mua của Thiên Nguyệt lại được vinh dự ôm hôn thắm thiết với đất mẹ thân yêu.


' Cốc! Cốc! Cốc! '

- Tiểu Nguyệt, mau dậy đi, hôm nay chúng ta phải về Việt Nam mà.

Giọng nói trong trẻo ngọt ngào vang lên sau tiếng gõ cửa, Thiên Ân nói xong, lập tức xoay người xuống phòng bếp chuẩn bị bữa sáng cho hai đứa.

- Biết rồi mà.

Thiên Nguyệt nói, lật đật ngồi dậy, xuống giường đi đến tủ đồ lấy chiếc áo phông xanh, quần jean xanh, và đôi giày thể thao xanh, cô đi vào wc làm vscn và tắm rửa thay đồ. Mơ màng nhìn chiếc gương lớn đối diện, Thiên Nguyệt mặc bộ đồ vào, sau đó đi ra ngoài. Thiên Nguyệt là một cô gái xinh đẹp tuy chưa phát dục hoàn toàn nhưng cũng đã là tiểu mĩ nữ, sau vài ba năm nữa cô nhất định sẽ là đại mĩ nữ khuynh quốc khuynh thành. Mái tóc xanh lam dài ngang lưng uốn lọn thả xõa, gương mặt nhỏ nhắn phúng phính đáng yêu, lông mày lá liễu, lông mi dày dài cong cút như cánh bướm, đôi mắt hạnh màu xanh lam trong trẻo ngập nước đáng yêu, sống mũi cao thẳng tắp nhỏ nhắn, đôi môi anh đào đỏ mọng ướt át, dáng người lả lướt mềm mại có hứng thú, cao 1m65, năm nay cô 14 tuổi.

Xuống phòng ăn, mùi thức ăn thơm phức xông vào mũi, Thiên Nguyệt vui vẻ ngồi vào ghế, yên lặng ăn phần cơm của mình.

Đối diện với cô, Thiên Ân mặc chiếc áo croptop trắng khoét vai dài tay có in hình mèo con màu hồng, mặc quần jean đen mài rách bó sát đôi chân thon dài thẳng tắp, chân đi đôi giày thể thao đen, mái tóc bạch kim dài ngang lưng được cô buộc cao, gương mặt xinh đẹp nhỏ nhắn có phần non nớt, lông mày lá liễu, lông mi dày dài cong vút như cánh bướm, sống mũi cao thẳng tắp nhỏ nhắn, đôi môi anh đào đỏ hồng ướt át, dáng người mềm mại lả lướt có hứng thú chả khác nào Thiên Nguyệt, cô cao 1m68.

- Tiểu Nguyệt, đồ đạc của cậu bỏ cả vào không gian đi, chúng ta chỉ cần đeo balo đi là được rồi.

Thiên Ân uống hết ly sữa, nói.

- Biết rồi, cậu nói mãi.

Thiên Nguyệt gật đầu như gà mổ thóc, cầm ly sữa lên uống.

Đến sân bay, vào khoang VIP của máy bay có chuyến bay về Việt Nam, hai người mỗi người làm một việc riêng, Thiên Ân thì vừa cắm headphone nghe nhạc vừa loay hoay tháo tháo lắp lắp thứ gì đó, Thiên Nguyệt thì ngồi một bên đọc cuốn truyện " Ngũ Nam Trêu Chọc Tiểu Bạch Thỏ " đang hot nhất hiện nay.

Hai người tập trung đến quên trời quên đất, bỗng nhiên ngửi được mùi thuốc nổ, thế là ' Ầm ' một tiếng, chiếc máy bay nổ tan xác bay tán loạn.

' Rầm! Rầm '

Hai tiếng vật nặng va chạm vang lên, hai người Thiên Ân, Thiên Nguyệt bị nổ đến choáng váng, cảm thấy hơi đau đầu, lắc lắc đầu, giờ mới để ý, nơi này hình như là sa mạc thì phải, khắp nơi đều là cát và cát, lâu lâu mới thấy một vài cây sương rồng.

Đứng dậy phủi cát trên người, bởi vì hai người đều là hỏa hệ dị năng giả nên không cảm thấy nóng lắm, nhưng mà dù sao hai người cũng không muốn bị đốt đến cháy đen, cho nên lấy từ không gian hai chiếc dù và hai chiếc áo khoác chống nắng mặc vào.

]


Lần mò đi về phía trước, đi mãi đi mãi, sau 5 giờ đồng hồ cuối cùng thì hai người cũng thấy được một nơi có người sống, nói sao nhỉ, trông nó như một tòa thành trì vậy, tường vây cao khoảng 30 mét, có vài người mặc quần áo đồng nhất đứng gác.

Nhìn thấy hai người, mấy người kia nói gì đó với nhau, sau đó có hai người rời khỏi vị trí, theo hai người nghĩ thì họ đi báo cáo, còn về việc gì thì hai người cũng không biết.

- Thiếu chủ, bên ngoài đúng là có hai cô gái mới đến.

Hai người vừa biến mất ở tầm mắt hai người Thiên Ân và Thiên Nguyệt bây giờ đang đứng trong một căn phòng với màu chủ đạo là đen, họ cung kính nhìn thiếu niên 17, 18 tuổi gương mặt ôn hòa mang phần thư sinh đang ngồi dựa lưng vào ghế kia.

- Đưa bọn họ vào, tiếp đón cho chu đáo, Tiểu Hắc cũng sắp trở về rồi, cậu ấy chắc chắn sẽ rất vui mừng khi biết người cậu ấy đang tìm đã đến đây.

Thiếu niên ôn hòa nói.

- Dạ, thiếu chủ.

Hai người kia cung kính nói, sau đó đi ra ngoài.

- Mở cửa, cho bọn họ vào.

Hai người kia vừa ra lập tức nói.

' Ầm '

- Hai người bị lạc sao? Chúng tôi có thể giúp gì cho hai người không?

Cửa sắt rộng lớn mở ra vang lên tiếng động lớn, một thiếu nữ xinh đẹp dáng người quyến rũ mặc chiếc váy đỏ bó sát cơ thể đi ra, ôn hòa hỏi.

- Bọn tôi đúng là bị lạc, chỉ muốn có một chỗ nghỉ ngơi qua đêm, sáng mai bọn tôi sẽ đi, bọn tôi không làm phiền mọi người chứ?

Thiên Ân trong trẻo trả lời.

- Không phiền, mời hai người vào trong.

Thiếu nữ ôn hòa nói, làm tư thế mời, sau đó dẫn đường đi vào, hai người Thiên Ân, Thiên Nguyệt theo sau.

- Tôi tên Thanh Hồng, hai người sẽ ở đây nha, có việc gì thì cứ gọi tôi.

Thanh Hồng dẫn hai người đến một căn phòng rộng lớn, ôn hòa nói.

- À, cảm ơn, có gì bọn tôi sẽ gọi.

Thiên Ân trong trẻo đáp, vào phòng đóng cửa lại.

- Ân Ân, nơi này có gì đó kỳ quái, bọn họ không hề biết chúng ta là ai, cũng không hề hỏi tên chúng ta, nhưng lại tiếp đón chúng ta như khách quý, nói chuyện cũng mang theo nịnh nọt.

Thiên Nguyệt nghi ngờ nói.

- Là Tiểu Hắc, mình ngửi được mùi của Tiểu Hắc ở khắp nơi trong cái ' thành trì ' này, nhưng hiện tại thì nhóc đó không có ở đây.

Thiên Ân thản nhiên nói.

- Tiểu Hắc? Nếu Tiểu Hắc ở đây, vậy thì Tiểu Phượng cũng ở đây có phải không?

Thiên Nguyệt vội vàng hỏi.

- Có lẽ vậy, nhưng chúng ta cần chờ Tiểu Hắc trở lại và hỏi rõ nhóc đó. Nhưng mà bây giờ mình có chuyện quan trọng hơn muốn nói cho cậu biết.

Thiên Ân nghiêm túc nói.

- Ừm, mình nghe.

Thiên Nguyệt.

- Chúng ta xuyên không rồi.

Thiên Ân nói, sau đó tiếp tục nghịch quả cầu nước trên tay.

- Cái gì??? Đùa nhau à???

Thiên Nguyệt.

 

Thông linh hộp kiếm, bảo tháp trấn thiên, một ấn xé trời,vá lại trời xanh vĩnh sinh trường tồn Thông Thiên Kiếm Hạp

1 bình luận


  • 100%

    Muốn bách hợp nhìn tiêu đề tôi dã nghĩ đến chuyện đấy rồi xem xong càng khẳng định.

    Idstarsao · Phàm Nhân9 tháng trước · Thích · Trả lời