Xuyên Không Thành Thần.

Chương 13 : Tầng Một.

  Hơn một tháng nay ngày nào Quang Diệu cũng chăm chỉ tu luyện Tụ Linh Nhất Khí Quyết, nhưng có vẻ như hắn đã quá tự cao khi cho rằng mình có thể trong vòng một tháng tu lên ngưng khí tầng một, nếu như hắn đổi công pháp cơ sở khác thì may ra có thể.

Có thể nói trong tất cả những pháp môn tu hành thì Tụ Linh Nhất Khí hoàn toàn có thể xếp vào loại phức tạp và chậm chạp nhất nhưng cũng là công pháp cũng có căn cơ tốt nhất, có lẽ cũng chính vì lý do này mà Huyền Minh Tông mới chọn nó làm công pháp cơ sở cho đệ tử, nếu không phải mấy ngày nay hắn chịu khó chạy lên Vấn Học Đường thì cũng không ngộ ra được những điều dưới đây.

Đặc điểm lớn nhất của tâm pháp này chính là ngưng khí thành tơ, nó cách khác công pháp này chú trọng vào ngưng tụ một lượng linh khí nhất định không có giới hạn thành một sợ tơ nhỏ rồi mới đưa vào trong kinh mạch để tu luyện, để có thể đạt vận tốc tối đa trong khi vận chuyển linh khí và giảm bớp số lượng linh khí tiêu thoát trong quá chình chuyển hóa linh lực nhằm tạo lên một tốc độ tụ luyện nhanh nhất, độ đậm đặc của linh lực ở mức cao nhất mà vẫn giữ được cái căn cơ vững chắc cho tu sĩ.

Tụ Linh Nhất Khí Quyết cũng nối tiếng về điều dưỡng kinh mạch rất tốt, về sau muốn tu cái gì cũng có thể được, trên cơ bản là sẽ không có bất cứ vấn đề gì, đó còn chưa kể đến độ đậm đặc và khả năng để khiển linh lực viễn siêu so với công pháp khác, ủng hộ cho tu sĩ thời gian chiến đấu lâu dài và điều khiển pháp thuật một cách dễ dàng hơn.

Nhưng cũng chính vì nguyên nhân này mà tốc độ tu luyện mới chậm, có ba lý do để làm cho công pháp này quá khó để tu luyện, thứ nhất pháp quyết ngưng súc linh khí và pháp quyết tu luyện rất phức tạp, nhớ đã là một chuyện, mà luyện cũng là một chuyện, không phải ai cũng đủ kiên trì để làm đi làm lại sau hàng trăm lần thất bại.

Nhược điểm thứ hai chính là tốc độ tu luyện, mặc dù nói công pháp này tụ luyện tốc độ cực nhanh, nhưng chỉ nhanh với những kẻ đã tìm hiểu công pháp này đến tận gốc rễ, cái điều mà không phải ai cũng làm được, có làm được cũng không mấy ai rảnh bỏ quá nhiều thời gian vào tìm hiểu công pháp cơ sở thế là phí thời gian.

Tụ Linh Nhất Khí Quyết quyết định tốc độ tu luyển bởi số lượng linh khí trong một đại chu thiên tuần hoàn, áp súc càng nhiều linh khí trong một lần thì tốc độ tu luyện cành nhanh, ngược áp súc càng ít linh khí thì tốc độ tu luyện càng chậm, vì đặc điểm của công pháp này chỉ cho điều khiển một sợi linh khí tu luyện, với tốc độ vận chuyển không đổi bất kể sợi linh khí đó có được tạo thành từ bao nhiêu linh khi đi chăng nữa.

Và nhược điểm cuối cùng chính là mức độ thiêu đốt tinh thần lực, tu luyện đã tốn một lượng tinh thần lực không hề nhỏ vậy mà áp súc linh khí thành tơ càng tốn nhiều tinh thần lực hơn, áp súc càng nhiều thì càng tốn tinh thần, áp súc ít thì tu luyện chậm cuối cùng cũng chẳng ra cái gì nếu như không có lượng tinh thần đủ nhiều.

Cuối cùng rất nhiều người đã phải bỏ Tụ Linh Nhất Khí Quyết để chọn công pháp khác, dù sao công pháp này cũng là một phép thử cho đệ tử mới nhập môn để biết được đâu là ưu điểm của mình trong tu luyện để lần sau chọn công pháp phù hợp với cơ thể của mình hơn, nhưng Quang Diệu vẫn chọn Tụ Linh Nhất Khí Quyết vì hắn có Luyện Khí Quan Tưởng bằng chính bản ngã của mình nên không sợ sự phức tạp của pháp quyết, càng không sợ vấn đề áp súc linh khí vì lượng tinh thần của hắn rất mạnh, linh hồn hai đơi cơ mà, lại có quan tưởng luyện hồn nữa chứ sợ gì thiếu tinh thần, nên đã có công pháp tốt thế này rồi thì Quang Diệu cũng chả có tâm đi đổi làm gì cho mệt, dũ sao trên đời mấy bộ công pháp cơ sở đánh chắc căn cơ bằng Tụ Linh Nhất Khí Quyết.

Vừa đi làm nhiệm vụ Phế Đan Phòng về xong Quang Diệu đã nhập định quan tưởng Nhân Tâm La Hán bắt đầu thổ nạp linh khí, bên trong La Hán hiện rõ ràng những đường kinh mạch của cơ thể Quang Diệu mặc dù không phải hoàn chỉnh nhưng cũng gọi là đầy đủ sáu bảy phần tầm đó, có một điều thú vị ở đây chính là tất cả kinh mạch đều đen tối chỉ có một vài đường sáng lên, đó chính là những con đường dùng để tu luyện.

Linh khí trong phổi được áp súc một lượng vừa đủ rồi tiến vào địa mạch, linh khí nhỏ như sợi tơ bắt đâu di chuyển tới mỗi một vị trí trong kinh mạch rồi chiếu theo tâm pháp mà biến hóa, sau khi đã chạy hết một vòng chu thiên nhưng Quang Diệu không dẫn linh khí vào đan điền mà dẫn sang một đường kinh mạch khác tiếp tục di động.

Sau khi tìm hiểu Quang Diệu mới phát hiện ra trước kia mình tu luyện chỉ là một tiểu chu thiên, nếu chỉ dùng những sợi linh khí nhỏ thì còn được nhưng đã dùng pháp quyết ngưng súc linh khí lại thì phải trải qua mười hai đường kinh mạch, qua mười hai khiếu khuyệt cũng là mười hai vòng chu thiên tuần hoàn thì mới gọi là một đại chu thiên, sợi tơ linh khí lúc này mới trở thành một sợi linh lực màu lam tuyệt đẹp việc còn lại chỉ việc đưa vào trong đan điền, trong người hình thành một mảnh linh không, cứ lặp đi lặp lại như vậy, cho đến khi linh không dần dần hình thành, bên trong đan điển mở ra tử phủ lúc đó mới coi là ngưng khí tầng một.

Nói thì đơn giản nhưng đến khi tu luyện mới biết là nó khó như thế nào, trước kia mất bao nhiêu công sức Qang Diệu mới có thể hoàn thành một vòng đại chu thiên, hắn phải làm đi làm lại thất bại hàng trăm lần mới có thể khắc họa được vào Bản ngã, lúc đầu hắn chỉ luyện theo một vòng tiểu chu thiên, nó gần như chỉ là một đường thẳng lên việc tu luyện cực kì dễ dàng họa vào bản ngã cũng vậy, khống giống như hiện tại mỗi đường kinh mạch đều xuất hiển đủ loại biến hóa linh khí, mỗi loại đều cần phải học cách khống nếu không đừng hòng tu luyện, Quang Diệu phải nhớ hết tất cả biến hóa, từng chi tiết nhỏ để còn khắc họa vào bản ngã quan tưởng, lúc đó mệt không tả được, ngày nào Quang Diệu cũng mệt y như chó nhà có tang.

Nếu như đệ tử khác tu luyện Tụ Linh Nhất Khí Quyết thì không khác nào vận động viên leo núi luôn luôn căng thẳng không thể phạm sai lầm, chỉ có thể đi từng bước, lần lượt cố gắng đi qua từng kinh mạch vượt qua khiếu huyệt một cách chậm dãi nếu không chẳng may vấp phải sai lầm tự gây hại cho bản thân thì khổ.

Nhưng Quang Diệu thì khác, hắn có quan tương pháp môn điều khiển hộ lên không khác nào đang đi trên một đường thẳng bởi một chiếc xe đạp, mặc dù công đoạn chế tạo xe đạp lúc đầu có hơi vất vả, khổ sở một chút, nhưng không sao, mệt mỏi hôm nay vinh quang mai sau.

Dĩ nhiên việc vận chuyển chu thiên cũng giống như việc tập nói, mới đâu thì lững chưng, nói không dõ câu dõ chữ, nhưng để một thời gian luyện tập cho quen thì ai cũng có thể nói như máy, ở đây cũng vậy cái cần là độ thuần thục, sớm hay muộn những người khác cũng có thể đi trên con đường bằng giống Quang Diệu.

----

Quang Diệu đã nhập môn được hơn hai tháng, mấy hôm nay hắn nghe được không ít người đã tấn cấp lên Ngưng Khí Tầng Một, thậm chí có những kẻ đổi công pháp đã tấn cấp từ tháng đầu tiên, nhưng Quang Diệu vẫn không vội vã, dù sao tu tiên cũng là công việc dài dài, chỉ cần tích súc đủ thì sẽ tấn cấp thôi không có gì phải vội vã, càng vội càng dễ loạn, mà tu tiên thằng ở cái căn cơ, căn cơ không tốt thì có tu luyện nhanh cũng không thể làm gì được.

Tầm giờ này Quang Diệu dĩ nhiên phải dừng rồi mới phải, tinh thần lực cũng sắp cạn đến ngưỡng nguy hiểm, kinh mạch thì đau nhức vì vận chuyển linh khí quá nhiều nhưng không hiểu sao hắn vẫn muốn tiếp tục, có một linh cảm mách bảo hắn rằng hãy tiếp tục tu luyện, cảm ngộ được những ngăn cản bên trong cơ thể, Quang Diệu biết đã đến lúc để đột phá lên Ngưng Khí Tầng Một.

Tu chân cảnh giới mỗi một lần thăng cảnh tu sĩ đều sẽ có một cái bình cảnh, còn tùy theo mỗi người, mỗi cảnh giới mà bình cảnh có thể cứng hay mền, có người thì bình cảnh cứng đến mức cả đời cũng chẳng phá được, có người bình cảnh lại mền đến nỗi chạm nhẹ cái thì vỡ thậm chí là chưa chạm đã vỡ, bất quá Quang Diệu cũng không biết bình cảnh đến tột cùng là cái dạng gì, dù sao đến chấp sư cũng không biết, họ chỉ nói cho hắn biết bình cảnh chỉ có thể cảm ngộ mà thấy, không thể truyền miệng chỉ có thể tự tậm cảm nhận.

Trong lòng suy nghĩ, Quang Diệu nhanh chóng thoát khỏi trạng thái quan tưởng, lấy trong ngực ra một chiếc bình, mở ra bên trong có mười viên màu đen đan dược tỏa ra mùi thơm nức mũi, đây chính là một bình mười viên tụ khí đan hạ phẩm mà tháng trước Quang Diệu nhận được.

Tụ khí đan chỉ thích hợp cho ngưng khí cảnh tu tiên giả sử dụng phụ trợ tu luyện, phẩm chất đan dược rất thấp thuộc về hàng cuối trong đan dược, nhưng đối với đám để tự tạp dịch thì nó rất là quý hiếm, một trăm điểm cống hiến mới được một bình đó, bằng hai tháng lương của Quang Diệu rồi còn gì, đây cũng là lý do tại sao chức nghiệp ở phế đan phòng quý như vậy, không biết bao giờ thì có thằng tìm đến gây sự, dĩ nhiên là Quang Diệu cũng chả quan tâm đến truyện này cho lắm, nếu không có đệ tử ngoại môn tham gia vào thì Quang Diệu đủ tự tin để nói rằng : " ở tạp dịch này hắn không ngán bố con thằng nào cả" thức chất tu sĩ cấp thấp cũng không đáng sợ đến thế.

Quang Diệu đổ một viên đan ra nuốt vào trong cơ thể, chỉ thấy một dòng nước ấm từ vổ họng chảy vào trong cơ thể của hắn, Quang Diệu nhanh chóng điều động cổ dược lực chạy vào đường kinh mạch vận chuyển công pháp hoàn thành một đường đại chu thiên, cảm giác dược lực dễ điều khiển hơn linh khí nhiều.

Quang Diệu tiếp tục luyện hóa hết sạch đônga dược lực, trải qua mấy đại chu thiên toàn bộ dược lực đã trở thành những sơi linh lực du tẩu trong đan điền, linh không đã sắp hình thành, các sợi linh khí chả mấy sẽ tụ hợp vào với nhau tạo thành một đám mây linh lực lúc đó tử phủ sẽ được hình thành.

Quang Diệu thấy vậy, hắn cắn răng tiếp tục tu luyện mặc cho những cơn đau từ kinh mạch truyền đến, đột nhiên lúc này trong cơ thể của hắn, từ đan điền nhả ra một đám linh lực như một dòng nước nóng trong cơ thể của hắn rất nhanh
du tẩu đi gắp cơ thể.

Trong lúc Quang Diệu đang ngặc nhiên thì rất nhanh dòng nước ấm đã đi nguyên vẹn một vòng cơ thể chảy về lại đan điền, Quang Diệu chấn động toàn thân, trong cơ thể như đang đẩy ra cái gì đó, hắn nhanh chóng sử dụng nội thị thuật, lúc này trong đan điền những sợi linh khí đã dung hợp vào làm một, trở thành một đám mây linh lực bị giam cầm bởi một cái gì đó vô hình, đó chính là tử phủ, đợi tu luyện lên cao thì tử phủ sẽ hóa thành linh hải.

Quang Diệu vui mừng thoát ra bên ngoài, trên người hắn xuất hiện nhất tầng dâu nhớt đen thùi, ngấm ra cả ngoài áo tỏa lên cái mùi thật là khó chịu, hôi thối đếm phát tởm, đây chính là tạp chất bẩn trong cơ thể, Quang Diệu ngửi trên người mùi khó chịu hắn ta nhanh chóng chạy ra bên ngoài nhảy xuống ao mà tắm.

Ngưng khí tầng một, Quang Diệu đã thàng công đặt bước chân đầu tiên của mìnhl trên con đường tu tiên đầy chông gai trắc trở.

 

Vũ Thần Chúa Tể truyện của Đại Thần Ám Ma Sư, tr rất hay main không ngựa giống, không não tàn. AE vào đọc

Đạo hữu đã like fanpage của truyencv chưa?

3 bình luận


  • 61%

    Truyện hay lắm bạn, còn vài lỗi chính tả thôi.

    mlrvrom · Luyện Khí Tầng 32 tuần trước · Trả lời


  • 100%

    Đọc khá ổn. Mong tác ra chương đều

    dattran0609@ · Phàm Nhân2 tuần trước · Trả lời


    • 21%

      Nếu ko có j thay đổi thì ngày 1 ch cho đến hết thang 8, đến tháng 9 còn phải tính.

      Hungphat1999 · Luyện Khí Tầng 1Trả lời