Cực Võ

Chương 191 : Tiêu Dao Chưởng Môn (3) .

Vô Song thật sự không giỏi cờ, với cờ vây mà nói cho dù hắn được chỉ dậy tận tình từ nhị sư huynh nhưng mà ngay cả như vậy hắn vẫn chỉ dừng lại ở hai chữ hiểu biết , muốn đến được cấp bậc tông sư đánh cờ thì còn phải vượt qua một khoảng cách rất xa .


Trân Lung Ván Cờ chính là trận cờ lợi hại nhất kim Dung, không biết bao nhiêu tông sư đánh cờ đều tiến vào trận này , căn bản không có bất cứ ai có thể giải nổi, ngoại trừ nhân vật siêu cấp may mắn như Hư Trúc ra thiên hạ còn có ai trong lúc vô tình đánh bừa cũng tìm ra sinh lộ ?.


Vô Song từ khi đến thế giới này cũng rất khó gắn hai chữ may mắn với mình .


Ngay cả việc đơn giản nhất , tưởng như không có chút nào nguy hiểm điển hình như tỷ võ chiêu thân với Mục Niệm Từ thì hắn . . . cũng gặp đau đớn chết đi sống lại , căn bản không khác gì vận rủi quấn thân .



Lần này lên Lôi Cổ Sơn, đối mặt với Trân Lung ván cờ thì Vô Song cũng không nghĩ mình sẽ gặp may mắn nhưng mà hình như cũng như ông cha ta đã nói ‘quá tam ba bận’ , hắn rốt cuộc cũng may mắn được một lần .


Nếu phải so sánh tài chơi cờ của Vô Song một cách thích hợp nhất thì liền lấy khả năng phá trận của Đồng Mỗ đến xem , cả hai người đều thuộc dạng học vẹt .


Vô Song chưa đủ khả năng phá các thế cờ khó nổi tiếng cổ kim nhưng mà hắn lại nhìn quá rất nhiều trận cờ thế, cũng biết phá rất nhiều trận cờ thế khác nhau, tiền đề là hắn đã nhìn qua .


Trân Lung Ván Cờ bày ra trước mặt Vô Song, hắn vậy mà đã từng nhìn qua thế cờ này .


Ở thế giới cũ của Vô Song nó không gọi là Trân Lung ván cờ, nó gọi là Bách Tử Vô Hối Kỳ Trận , chính là mượn đường sống trong chỗ chết, tưởng như không có sinh lộ vậy mà lại giết ra một cái sinh lộ .


Điều này làm Vô Song rốt cuộc nghĩ đến, Trân Lung ván cờ của thế giới trước có lẽ cũng không giống Trân Lung ván cờ của thế giới này .


Một cái là nhà Tống, một cái là nhà Thanh , hai triều đại cách nhau xa lắc xa lơ, căn bản không có mấy liên quan gì .


Nhà Tống sau đó sẽ đến nhà Nguyên, sau nhà Nguyên là nhà Minh rồi mới đến nhà Thanh.


Trải qua đến 3 cái triều đại, có rất nhiều thứ khác nhau .


Cái thế cờ được coi là khó nhất triều đại nhà Tống thì đương nhiên cực kỳ nổi tiếng, trở thành thế cờ mẫu cho những người ham mê cờ đạo của thời nhà Thanh, điều này nếu suy nghĩ kỹ thì cũng cảm thấy hợp tình hợp lý .


Thế là trong ánh mắt không thể tưởng tượng được của Tô Tinh Hà cùng Vô Nhai Tử , bản thân Vô Song thật sự phá xuống trận cờ này, thực sự khiến Vô Nhai Tử kinh ngạc như gặp tiên nhân .


Vô Song hắn, rốt cuộc cũng trở thành Tiêu Dao Chưởng Môn rồi .


Vì cái phái Tiêu Dao này, Vô Song thực sự đã bỏ ra hơn 10 năm tâm huyết .

Bắt đầu từ khi hắn còn chưa nhận thức được thế giới, khi hắn còn ở Tử Ngọc Sơn với các sư huynh sư tỷ đến khi hắn bước sang một chiều không gian khác , thực sự Vô Song đã bỏ ra rất nhiều vốn .


Phái Tiêu Dao có thể cho Vô Song rất nhiều chỗ tốt trong tương lai nhưng mà nó cũng hạn chế chính bản thân Vô Song ở hiện tại.


Vô Song biết, nếu hắn không bỏ ra hơn 10 năm nghiên cứu tạp học, nghiên cứu cầm kỳ thi họa thì có lẽ hắn chí ít có thể trở thành một cái Đông Phương Bất Bại mới .

]


Đông Phương Bất Bại đạt đến một độ cao người đời khó tưởng tượng nhưng Vô Song hắn cũng nắm giữ Quỳ Hoa Bảo Điển, chỉ cần hắn một mực chuyên tâm võ nghệ lại thêm thể chất nghịch thiên, vì cái gì không thể đuổi được đối phương ? .


Cho dù hắn thật sự kém Đông Phương Bất Bại thì Vô Song cũng cảm thấy hắn ít nhất cũng ngang ngửa với Ngụy Trung Hiền đi , dù sao khí tràng mà Ngụy Trung Hiền bày ra năm đó cũng không quá mức đáng sợ , có lẽ chỉ ngang với Mục lão – Mục Nhân Thanh mà thôi .


. . . . . . . .

Vô Song có chỗ dựa là Lý Thu Thủy cùng Đồng Mỗ , cái chỗ dựa này Vô Nhai Tử không thể đắc tội được lại thêm tài hoa của Vô Song cũng bày ra đó, đến cả Trân Lung Ván Cờ bản thân Vô Nhai Tử dùng 30 năm mới có thể nghĩ ra liền bị Vô Song cứ như vậy phá hủy, Vô Nhai Tử rốt cuộc cũng chấp nhận thân phận chưởng môn của Vô Song.


Vô Nhai Tử cho dù ngoan cố, cho dù tự ngạo hơn nữa cũng không tiếp tục tìm ra được lý do thoái thác , lúc này theo Tô Tinh Hà dẫn đường, Vô Song cùng Vô Nhai Tử đều xuất hiện trong một gian thạch thất.


Gian thạch thất này cũng không tính là lớn, tiến vào trong này làm Vô Song có chút hiếu kỳ, hắn cảm thấy một phế nhân như Vô Nhai Tử lại thêm vào Tô Tinh Hà mà có thể tạo ra một gian thạch thất như vậy đã là việc tương đối khó khăn .


Đương nhiên Vô Song sẽ không nghĩ nhiều, hắn cũng không cần Vô Nhai Tử lên tiếng liền tự mình ngồi xuống một cái ghế đá, đối mặt với Vô Nhai Tử .


Vô Nhai Tử cũng là rất bất đắc dĩ nhìn Vô Song, ông ta cảm thấy Vô Song trong ánh mắt đối với bản thân mình đến cả một chút cung kính cũng không có, ánh mắt nhìn ông ta rất nhạt rất nhạn, điều này làm trong lòng Vô Nhai Tử tức giận nhưng cũng không biết làm gì.


“Ngươi gọi là Đông Phương Bạch sao ? “.


Nhìn Vô Nhai Tử, Vô Song vẫn hơi hơi nhếch miệng.


“Đúng, ta gọi là Đông Phương Bạch”.


Vô Nhai Tử cùng Vô Song cả hai lại trầm mặc, nếu mà có người thứ ba ở đây chỉ sợ sẽ cảm nhận được không khí có chút gì đó không đúng . . . cứ như hai cái tình địch gặp mặt vậy.


Rốt cuộc Vô Nhai Tử cũng vẫn phải là người lên tiếng trước, hắn đối với Vô Song thở ra một hơi.

“Đông Phương Bạch, ta có thể hỏi vài việc liên quan đến võ công của ngươi chăng ?”.


Vô Song hơi nhíu mày nhưng vẫn là gật đầu, ra hiệu cho Vô Nhai Tử lên tiếng.


“Ngươi là đệ tử của Thu Thủy , cái này Thu Thủy đã nói rõ hơn nữa ẩn ẩn trong khúc nhạc ngươi tấu lên còn có cả khí tức của Tiểu Vô Tướng Công nhưng ta cũng rất quen thuộc Tiểu Vô Tướng Công, ta có cảm giác Tiểu Vô Tướng Công của ngươi rất yếu “.


Vô Song lần này liền thay đổi cách nhìn về Vô Nhai Tử, lão nhân này cũng thật sự không tầm thường.


“Chính xác, Lý Thu Thủy nàng mới nhận ta làm đệ tử được hai tháng “.


Vô Nhai Tử nghe vậy lại tiếp tục lên tiếng.


“Ta không rõ vì sao sư tỷ cùng sư muội đều nhận ngươi làm truyền nhân nhưng mà có một số việc ta phải nói cho ngươi”.


“Tiểu Vô Tướng Công của bản phái vốn là vô hình vô tướng vì vậy Tiểu Vô Tướng Công cũng không yêu cầu ngươi phải có nội lực đặc dị , Tiểu Vô Tướng Công quan trọng nhất là ngộ tĩnh, sư muội đã truyền cho ngươi Tiểu Vô Tướng Công điều này cũng nói rõ ngộ tĩnh ngươi siêu phàm, từ đó chắc hẳn Thiên Sơn Chiết Mai Thủ đối với ngươi cũng không có gì quá mức khó học”.


“Về phần sư tỷ Đồng Mỗ của ta, Bát Hoang Lục Hợp Công là không thể truyền cho ngươi vậy thì cũng chỉ còn lại Thiên Sơn Lục Dương Chưởng nhưng . .. lão phu cũng có thể nhìn ra Thiên Sơn Lục Dương Chưởng với ngươi chưa hẳn đã thích hợp , lão phu thực sự không cảm thấy sư tỷ có thể truyền lại tuyệt học bản phái cho ngươi”.


“Cuối cùng là về phần của lão phu, ngươi cũng biết mỗi người chúng ta đều mang theo hai môn tuyệt học , tuyệt học của lão phu được sư phụ truyền lại bao gồm Bắc Minh Thần Công cùng Lăng Ba Vi Bộ hơn nữa đây còn là hai bộ võ công liên quan mật thiết đến nhau”.


“Bắc Minh Thần Công cao thâm khó dò hơn nữa vì Bát Hoang Lục Hợp Công không có cách nào truyền lại cho đời sau nên Bắc Minh Thần Công là nội công chí cao vô thượng của Tiêu Dao Phái ta , dùng Bắc Minh Thần Công để tạo ra Bắc Minh Chân Khí, lấy Bắc Minh Chân Khí làm gốc để sử dụng Tiểu Vô Tướng Công, dùng Tiểu Vô Tướng Công diễn hóa Thiên Sơn Chiết Mai Thủ đồng thời từ sự hùng hồn của Bắc Minh Chân Khí cũng có thể giúp ngươi sử dụng Thiên Sơn Lục Dương Chưởng “.



“Ta không rõ ngươi hiểu bao nhiêu về Bắc Minh Thần Công của bản phái nhưng mà . . . Bắc Minh Thần Công không phải dễ học gì, thiên tư của ngươi lão phu không cảm thấy có vấn đề gì nhưng yêu cầu của Bắc Minh Thần Công chính là bản thân ngươi không có nội lực”.


Cái này đương nhiên cũng không sai, Đoàn Dự trước khi học Bắc Minh Thần Công làm gì có nội lực ? .


Hư Trúc bản thân cũng không có nội lực, một chút nội lực đến từ công phu Thiếu Lâm vẫn là bị Vô Nhai Tử phế đi .


Nhìn ra xa hơn liền nhìn sang Lệnh Hồ Xung, không phải Lệnh Hồ Xung cũng học Hấp Công Đại Pháp trong tình trạng gần như không có nội lực sao ?.


Ngay lúc Vô Nhai Tử đang thao thao bất tuyệt, Vô Song liền đưa tay ra , khóe miệng cong lên.


“Tiền bối, thân thể ta có chút đặc biệt, ngươi có thể truyền một chút Bắc Minh Chân Khí vào xem sao ?”.


. . . . . . . .


Thời gian tiếp tục trôi qua .


Vô Song đã ở trên Lôi Cổ Sơn được 1 tuần , lúc này Vô Song so với chính hắn của 1 tuần trước đã trở nên khác biệt rất nhiều .


Vô Song hiện nay cũng không hề phát sầu với việc mình không đủ tuyệt học sử dụng, không đủ át chủ bài để chiến đấu , hơn nữa sau khi thu được Bắc Minh Thần Công bản thân Vô Song cũng hoàn thành được trạng thái ‘cực’ trong miệng A Thanh .


Trong cơ thể Vô Song hiện nay đúng là một vòng tròn thái cực, nửa phần dưới của hắn là Quỳ Hoa Chân Khí , nửa phần trên của hắn chính là Bắc Minh Chân Khí , mượn nhờ sự tồn tại của hai đan điền dẫn đến việc Vô Song đang ở trong một trạng thái rất kỳ diệu .


Vô Song không biết trạng thái này của mình thế nào nhưng mà hắn có một cảm giác , cơ thể hắn đang dần dần thay đổi.


Cái này thật ra cũng rất khó diễn tả bằng lời, việc hắn có hai đan điền, việc trong người hắn có hai nguồn nội lực khác nhau thật ra không hề có tác dụng tăng cường chiến lực cho hắn, cũng chẳng thể làm trạng thái của hắn tốt hơn nhưng Vô Song cứ có một loại cảm giác, chỉ cần hắn có thể từ loại trạng thái này bước lên một bước, hắn thật sự có thể hoàn thành quá trình lột xác nhưng mà phải làm thế nào mới có thể tiến thêm một bước đây ?.


Cái này Vô Song tạm thời không nghĩ ra , hắn cũng đành phải đợi A Thanh đến liền sẽ hỏi nàng một chút.


Việc trước mắt, hắn liền muốn dùng Bắc Minh Thần Công của bản thân mình giải trừ nguồn nội lực màu trắng kia cho Đồng Mỗ .

 

Truyện rất hay, nếu đạo hữu nào có bcl cho xin thêm cái nữa /ngai Cửu Long Thánh Tôn

Bạn đang đọc truyện gì?

2715 bình luận