Tam Giới Lục Cõi Ký

CHƯƠNG 1 : Về Nhà

Lời mở: Trước tiên mong các bác thông cảm hãy đọc chương số 118 (https://truyencv.com/do-thi-quy-vuong/chuong-118 ) vì đây là chương đầu tiên, nhưng do giới hạn chỉnh sửa của web nên mình dời sang chương 118, vì trước đó chương này bị xóa đi do dính một số luật, mình đã edit và chỉnh sửa lại chương đúng với luật web.
Thứ hai là chương 307 (https://truyencv.com/do-thi-quy-vuong/chuong-309/) đây là chương đặc biệt kể về lý do tại sao main bá và không muốn sát sinh khi không cần thiết. Main có 7 linh hồn, 7 nhân cách, 7 thực thể ở 7 thế giới song song khác nhau.

.......................

Thu Phong hắn từng là một đặc công tinh nhuệ trong quân đội. Vì một lý do nào đó, hắn bị đuổi khéo bằng cách ép về hưu sớm ở tuổi 27. Trước khi trở thành một cơn ác mộng trong quân đội, hắn khi còn nhỏ từng theo học võ của một người thầy là sát thủ nổi tiếng tại đất Sài Gòn.

Người thầy đó của hắn từng vô địch 3 năm liên tiếp đấu trường ngầm được tổ chức tại 3 quốc gia Việt Nam, Thái Lan, Campuchia ở thập niên 90 của thế kỳ trước. Với chiều cao của người thầy đó chỉ ở 1m60, tạng người thấp bé vậy mà có thể chiến thắng những tên cao tận 2m.

Khoảng thời gian lúc bé, bái người thầy đó làm sư phụ cũng là do một thằng bạn tên Giang Nam. Ông già Giang Nam là một ông trùm đất cảng Vũng Tàu đã về hưu, vô tình một lần cứu lấy người kia. Người đó sau này dạy võ cho Giang Nam, và Giang Nam dắt Thu Phong theo học.

Môn võ ấy tên là Triệt Quyền Đạo. Môn này bắt nguồn từ Thiếu Lâm, du nhập sang nước ta, nhưng rất ít người theo học. Một người thầy tốt, cần học trò tốt. Thu Phong và Giang Nam là hai học trò xuất sắc nhất của ông ta vào thời kì đó.

Triệt Quyền Đạo như cái tên của nó, triệt đi mọi đòn đánh của đối phương. Do đó thời gian lúc còn bé, không những tinh thông Triệt Quyền mà Thu Phong còn phải học thêm những môn võ khác. Tinh thông để biết cách triệt đòn.

Khi lớn lên hắn gia nhập làm một đặc công. Hắn mất 4 năm, từ năm 17 tuổi đến năm 21 tuổi để hoàn thành khóa học tại trường đặc công. Sau đó tiến nhập quân đội. Mất 6 năm để hắn từ quân hàm thấp nhất đi đến hàm Thiếu Tá trong khoảng thời gian đó.

Lập vô số chiến tích cho quân đội trong thời kì diễn ra chiến tranh ở Trung Đông. Nhiệm vụ ngầm, nhiệm vụ bảo vệ lãnh đạo cấp cao. Thậm chí còn được các quốc gia phương Tây mượn hắn để làm nhiệm vụ bảo vệ. Hắn dường như không có một ngày nào nghỉ ngơi, đến thời gian về nhà cũng không có. Hắn từ cái ngày trở thành quân nhân đến nay đã 6 năm. Không tính thời gian học tại trường đặc công. Chưa cái tết nào hắn về nhà.

Bây giờ, hắn được về rồi. Được về luôn …

(tất cả những gì mình ghi về quân đội hay bất cứ tổ chức nào trong truyện cũng đều là hư cấu. Không phải thật, cũng đừng bàn luận về chính trị, tôn giáo, hay ngôn từ gây thù địch. Nếu không cả mình và độc giả ăn ban một lượt)

……………………..

Trên một con đường cao tốc

Bây giờ đã là năm giờ sáng . Trong một con xe khá là sang trọng, bên trong chiếc xe ấy có một người đàn ông có thân hình cường tráng, dù ngồi nhưng trông hắn như một tòa núi nhỏ.

Người đàn ông ấy tên Thu Phong … Một cựu quân nhân trẻ tuổi lại mang đến cho người khác cái cảm giác phong trần.

“Bây giờ cậu muốn đi đâu ?” - Tài xế lái xe ngồi phía không quay đầu lại hỏi Thu Phong .

Thu Phong đang trầm tư trong suy nghĩ nên cũng không biết tài xế đang hỏi . Nói là tài xế của ông Hoàng nhưng thật ra người tài xế cũng là một quân nhân đã về hưu, nay ông cũng đã hơn sáu mươi .

Ông Hoàng tên đầy đủ là Nguyễn Huy Hoàng là một người anh em kết nghĩa của mẹ Thu Phong . Ông là một người có chức quyền trong quân đội , cưu mang Thu Phong những ngày đầu tiên khi hắn nhập ngũ cho đến khi rời khỏi .

Bác tài xế cũng là bạn tri giao lâu năm nên gần như những việc về đời thường của ông Hoàng bác tài xế đều biết cả .

Thấy Thu Phong vẫn không trả lời bác tài xế lại gọi thêm lần nữa

“Phong … Phong . Cháu tính đi đâu ? Cháu định về nhà ở Vũng Tàu phải không ? Bây giờ đang ở Bà Rịa rồi !” .

Nghe tiếng gọi Thu Phong giật mình trở lại thực tại trong cái suy nghĩ vẩn vơ của mình :

” Dả ? Dạ dạ ! … À , bác chở cháu về Vũng Tàu đi . Nhà cháu ở đó “ .

“Ừ”

Bác tài xế nhìn vào gương trả lời Thu Phong rồi đánh xe đi về Thành Phố biển Vũng Tàu .
………………………………………………………….

Hơn một tiếng sau xe bắt đầu tiến vào địa phận Vũng Tàu . Ngồi trong xe Thu Phong vẫn ngửi được mùi của biển xộc vào mũi . Mùi hương quen thuộc gắn bó với Thu Phong .

Đã không biết bao nhiêu năm Thu Phong đã không quay về đây , nơi mà hắn được sinh ra và lớn lên . Nơi đây có bạn bè , gia đình của Thu Phong .

Một thành phố biển nhộn nhịp và thơ mộng . Ở Vũng Tàu lúc trước có một con đường được mệnh danh là con đường đẹp nhất Việt Nam , một bên là biển một bên là núi . Nhưng về sau có những con đường khác được khám phá đẹp hơn , dù vậy cũng không thể phủ nhận vẻ đẹp của con đường đó .

Vẻ đẹp của thành phố biển đã gợi cho Thu Phong những kỷ niệm đẹp khiến hắn cảm thấy cái tâm trạng tồi tệ của mình đỡ hơn phần nào .

“Bác có thể chở cháu ra biển được không ? Cháu muốn dạo biển một lần rồi về !”

Thu Phong bỗng hỏi.

Thu Phong thật sự rất muốn đi vòng biển, nghe những tiếng sóng vỗ, gió biển , con người làng chài nơi đây .

“Được rồi, dù sao bác cũng được chú Hoàng dặn là cả ngày hôm nay sẽ đi đến những nơi cháu yêu cầu mà . Yên tâm mà ngồi đó đi “ Bác tài xế quay sang nhìn Thu Phong cười nói .

Thu Phong cám ơn một tiếng rồi lại tiếp tục ngắm cảnh .

Thật sự qua mấy năm thành phố này đã thay đổi quá nhiều , càng ngày càng nhiều nhà cao tầng mọc lên khắp mọi nơi . Các quán bar, các khu ăn chơi, quán cafe mọc lên như nấm ở mỗi con đường .

Vũng Tàu cũng là một thành phố chơi sang nhất nước . Không biết ông chủ tịch thành phố này nghĩ gì mà lát đá hoa cương khắp vỉa hè quanh biển, bao quanh cả Vũng Tàu .

“Ào … ào .. rào rạt….” Không biết bằng cách nào bác tài xế lại đánh xe ra tận biển bãi trước . Thu Phong có thể nghe thấy tiếng sóng vỗ nhẹ nhàng vào bờ .

“Bác ơi, dừng xe ở đây đi, cháu muốn ngắm cảnh biển một tí ạ !”

Thu Phong lễ phép nói với bác tài xế . Đối với người lớn, những người mà Thu Phong thự sự tôn trong thì cho dù người ta thấp kém tới nào Thu Phong vẫn lễ phép .

Bác tài nghe vậy liền cho xe tấp vào lề . Có vẻ như bác tài cũng có vài tâm sự với thành phố biển này.

Bây giờ đã hơn sáu giờ sáng . Cảnh quang xung quanh thật yên tĩnh, có rất ít xe qua lại . Trên vỉa hè của con đường có người già, người trẻ, trung niên, kể cả trẻ con cũng có đều đang chạy bộ tập thể dục ở đây .

Cảnh tượng quen thuộc Thu Phong thường thấy vào mỗi sáng sớm ở đây . Bước xuống xe Thu Phong vươn vai một cái thật mạnh

“Oápppppp…” .

“Không biết đã bao lâu rồi nhỉ ?” Thu Phong nhìn xung quanh, tự cười, tự hỏi bản thân.

Thu Phong tận bây giờ vẫn mặc đồ của quân nhân , một chiếc quần của lính đặc công và cái áo xanh trơn . Ánh nắng sáng rọi vào thân hình rắn chắc cao một mét tám khiến cơ bắp của hắn nổi lên trông thấy .

Thêm việc gần đây giết khá là nhiều người từ chiến trường Trung Đông và một số tội phạm cấp quốc gia khiến cơ thể Thu Phong như tỏa ra một mùi gì đó đặc trưng của máu. Chắc có lẽ là sát khí chăng ? Đến hắn cũng chán ghét cái mùi máu tồn đọng trên cơ thể mình.

“Chú ơi ! Chú là bộ đội phải không ạ ?”

đang mải ngắm nhìn cảnh biển thì bỗng một bé trai khoảng 6 tuổi chạy lại kéo áo Thu Phong hỏi .

Thu Phong cũng khá thích con nít, nhất là những đứa trẻ ngoan , anh cúi người thấp xuống xoa đầu đứa bé nói

“ Đúng rồi cháu ! Chú là một quân nhân đó !” hắn cười .

Đứa bé nghe vậy bỗng nhảy tưng tưng lên hưng phấn nói

“ Thế chú có ra trận đánh giặc không ạ ? Chú bảo vệ đất nước đúng không ạ ? Cháu rất thích làm bộ đội ! Vì thế cháu có thể bảo vệ đất nước của mình, bảo vệ những bạn bè của mình, gia đình mình ! Làm bộ đội có vui không chú ? “

Đứa bé hỏi một loạt câu khiến Thu Phong ngớ người, không ngờ con nít bây giờ dạn thật . Ngày xưa bản thân hắn gặp người lạ chả dám nói chuyện thế này đâu . Thu Phong nhìn đứa bé một lúc rồi nở nụ cười nói

“Cháu à ! Làm một quân nhân không phải là vui hay không , nếu cháu đã quyết định làm một người lính thì phải có một lòng yêu nước không bao giờ được nản . Dù gặp bất cứ kẻ thù nào cũng không được đầu hàng ! Lớn lên cháu sẽ hiểu thôi ! “

Mặc dù đây là thời bình, Thu Phong nói những lời này cũng hơi quá. Chỉ có đại đội mà hắn nắm giữ trong tay mới nhiều khi phải ra chiến trường ở biên giới lẫn ngoài nước mà thôi. Với Thu Phong là một đặc công, một tay thi lên mà được chứ có phải nhập ngũ phát là xong đâu.

Các bạn nghĩ nước mình không có chiến tranh ở biên giới ư ? Có đó … ngày nào cũng có người chết, lâu lâu vùng biên giới các quân nhân giữa vùng còn lấy súng ra thử đạn nhau nữa là. Bất quá chỉ xảy ra những cuộc chiến nhỏ lẻ với quy mô vài chục người nên không ảnh hưởng đại cục.

Thường quân lính bây giờ đi nhập ngũ rất nhàn hạ, ngoài việc luyện tập các kỹ năng quân đội ra họ còn có cả một chuỗi danh sách dài về việc học lý thuyết và làm việc công ích. Thật sự chẳng như những gì thằng cu tưởng tượng đâu.

Nếu như thằng bé thi bộ đội chuyên nghiệp thì sẽ khác.

Đứa bé nhìn Thu Phong gật đầu lia lịa .

“Thiên ơi ! Về đi thôi con . Thằng này sao lại chạy lung tung nói chuyện với người lạ thế kia !”

Xa xa một người phụ nữ có vẻ là mẹ của thằng nhóc đứng trước mặt Thu Phong chạy lại gọi nó đi .

“Dạ” Thằng bé dạ một tiếng rồi chạy lại phía mẹ mình . Người phụ nữ thấy Thu Phong liền gật đầu một tiếng rồi dắt con mình đi .

Một lúc sau Thu Phong đói bụng liền rủ bác tài xế đi ăn sáng . Ăn sáng xong Thu Phong bắt đầu về nhà . Nhà của Phong nằm ở một con hẻm dưới chân núi nhỏ thành phố .

Xuống xe Thu Phong nói bác tài không cần chở hắn đi đâu nữa , chào bác tài xế một tiếng rồi Thu Phong đi lên hẻm. Con hẻm này khá dốc và dẹp, chỉ đủ một cái xe máy đi thoải mái chạy lên thôi.

Vì nhà Thu Phong nằm ngay cuối hẻm do vậy đi lên hẻm Thu Phong gặp những hàng xóm của mình khi trước đều chào hỏi một tiếng .

Đi được một quãng có người gọi Thu Phong lại “ Ê ! Mày là thằng Phong phải không ? Đi lính về rồi hả ?”

Người gọi Thu Phong lại là một ông già gầy dơ xương cầm một chai rượu trên tay, ông ta ngồi ngay trước nhà thấy Thu Phong đi ngang qua liền gọi lại .

Thu Phong nghe thấy liên quay đầu lại , ra là ông Hùng què . Ông này cũng là lính giải ngũ, uống rượu từ những năm kết thúc chiến tranh Việt Nam 1975 tới tận bây giờ vẫn chưa chết , thế quái nào mà ngày nào ổng cũng uống ít nhất hai chai rượu từ đó tới giờ vẫn không chết . À còn thêm một chi tiết nhỏ nữa là lý do khiến lão ta uống rượu mỗi ngày như vậy.

Do khi thống nhất đất nước các binh lính nhập ngũ thường sẽ trở về với gia đình thay vì quân nhân chuyên nghiệp ở lại phục vụ đất nước. Thì đội của lão có tổ chức một buổi nhậu, trong cơn say lão nào lão nấy thách nhau

"Tao thách mày dám bắn vào đầu tao đấy"

Và kết quả là một viên đạn sượt qua đầu ông Hùng què này làm bay mất màng não. Cứ trái gió trở trời hoặc khi không có rượu trong người thì đầu lão ta lại cứ inh ỏi cả lên. Nên tình trạng của lão ta ngày nào cũng phải vài xị rượu mới chịu được. Thu Phong cũng phải đổ mồ hôi vì độ sống dai của ông này .

“À ! Chào chú Hùng , cháu vừa xuất ngũ nên bây giờ mới về đây “

Thu Phong quay sang nói . Hắn cũng chẳng muốn nói rõ mình làm đặc công làm cái gì cho phiền, với đầu óc của ổng cũng chẳng tỉnh táo nữa.

Ông Hùng cầm chai rượu trên tay giọng khàn khàn cười cười nói “Lâu quá không thấy mày, vẫn khỏe phải không ? “

“Dạ đúng vậy ! Thôi cháu lên trên nhà đây , hôm khác chú cháu mình nói chuyện !”

nói xong Thu Phong quay mặt đi luôn . Chuồn cho nhanh không đứng đây là tới tối chưa vào được nhà.

Đứng nói chuyện với ông già này có tới tối, lúc còn nhỏ nhà lần nào ổng gọi mình lại nói chuyện cũng cả tiếng mới chịu thả đi . Toàn những chuyện không đâu cũng lấy ra nói , cũng chả hiểu nổi ổng tối ngày ngồi một chỗ mà ngày nào cũng có chuyện để nói . Đã vậy mấy ông bạn nhậu của ổng cũng thế , nói nhiều như nhau.

“Cuối cùng cũng về rồi !” Vác theo hai cái ba lô to tướng Thu Phong bước tới cửa nhà đã được khóa chặt chẽ. Đặt cái ba lô nặng nề của mình xuống Thu Phong nhấc đáy chậu cây ngay trước cửa lên , dưới đó có một chiếc chìa khóa.

Bao nhiêu năm rồi mà mẹ vẫn để một cái chìa khóa nhà ở dưới này . Lúc còn trong quân đội Thu Phong luôn gọi điện về cho nhà, dù không về nhà kể từ khi nhập ngũ nhưng cậu vẫn thường xuyên gọi cho mẹ . Bà dặn lúc nào cũng để chìa khóa dưới chậu cây, lúc nào mà về không có bà ở nhà thì lấy chìa khóa mở mà vào .

Mở cửa bước vào , vẫn khung cảnh quen thuộc ngày nào, dù có thay đổi chút chút về nội thất nhưng cảm giác quen thuộc ấy vẫn không mất .

Ngắm căn nhà một hồi Thu Phong lại vác ba lô vào phòng mình . Phòng của anh vẫn vậy, không ai ở nhưng cũng không bụi bặm , mẹ vẫn dọn phòng cho hắn . Quá mệt mỏi Thu Phong vừa vào phòng là lăn ra ngủ luôn, cửa nẻo cũng để tang hoang không thèm đóng .

Đến giữa trưa thì Thu Phong thức dậy … Không phải tự nhiên mà thức , do mùi thức ăn thơm phức Thu Phong ngửi thấy được

“Ọc ọc …” Bụng kêu réo , Thu Phong đi vào bếp .

“Mẹ !” Thu Phong thấy mẹ đang đứng nấu ăn bỗng anh nhào tới ôm mẹ từ đằng sau thật chặt rồi buông ra nói

“ Sao mẹ về không gọi con dậy ? “ .

Mẹ Thu Phong cười , đã qua bao năm rồi mà nhìn mẹ vẫn trẻ như vậy . Lúc mẹ Thu Phong sinh ra cậu lúc đó bà chỉ mới hơn hai mươi , bây giờ thì bà cũng đã gần năm mươi rồi .

Dù vậy Thu Phong vẫn thấy mẹ mình sẽ hơn những bà cô cùng tuổi khác . Biết vậy lúc mẹ hắn hỏi mẹ mày trẻ không , thì Thu Phong luôn miệng chê gớm , trẻ gì mà trẻ .

“Thấy con ngủ ngon quá mẹ không nỡ gọi . Ở trong đó chắc khổ lắm con mới được ngủ như vậy ! “ Mẹ Thu Phong nở nụ cười ấm áp nói , rồi bà lại quay sang dặn “Con vào phòng tắm rửa thay đồ đi , thằng cu Long em con sắp học về rồi đấy . “ Thu Phong cười hạnh phúc rồi bước vào phòng tắm .

519 bình luận