Chương 171 : Huấn Luyện

Gia chủ của Vũ Gia tên là Vũ Ngu, người này tầm tuổi 40-45 tuổi, dáng dấp hơi mập, để râu quai nón, khuôn mặt tròn trĩnh phúc hậu, tuy nhiên cũng không hề thiếu đi nét uy nghi cần có ở người lãnh đạo.

Lý Phong thấy Vũ Ngu đi về phía mình và Vũ Mị thì cũng nhanh chóng bước tới, chắp tay chào: “Thuộc hạ Lý Phong, xin ra mắt Vũ đại nhân.”

Vũ Ngu mỉm cười, vỗ vỗ vai Lý Phong nói: “Tuổi trẻ tài cao, ta nghe Mị nhi nói nhiều về cậu, cậu rất có tố chất.”

Lý Phong và Vũ Ngu khách sáo vài ba câu sau đó thì Vũ Ngu đi bồi tiếp khách nhân khác. Dẫu sau thì với một vị gia chủ như lão, phải đặt lợi ích của gia tộc lên hàng đầu. Lý Phong biểu hiện rất tốt nhưng bây giờ giá trị của hắn chưa bằng được so với 3 đại gia tộc khác.

Bữa tiệc diễn ra một cách suôn sẻ, không có quá nhiều điểm nhấn. Sau hơn 2 canh giờ, bữa tiệc đến hồi kết, kẻ đi người về. Hai người Lý Phong, Khâu Chân cũng không ngoại lệ.

Tối nay trăng tròn, rất sáng. Lý Phong và Khâu Chân đang trên đường về, khi qua một con hẻm nhỏ cách Vũ Phủ gần 300m.

Lý Phong khẽ nói: “Theo đệ thấy, Vũ Mị có tốt không?”

Khâu Chân trầm ngâm một chút, vừa cất bước bên cạnh Lý Phong vừa nói: “Bây giờ chúng ta chưa đủ tiền vốn để đưa ra vấn đề này .....”

Lý Phong mỉm cười, hắn tự tin nói: “Không sao, đến khi đủ tiền vốn thì Vũ Mị sẽ là chị dâu của đệ.”

Dứt lời, hắn cười ha hả bước đi, không để ý thần sắc kinh ngạc của Khâu Chân ở sau lưng.

Khâu Chân kinh ngạc một chút, sau đó lẩm bẩm: “Vương giả cuối cùng cũng sẽ là vương giả.”

Lắc lắc đầu, Khâu Chân bắt đầu rảo bước nhanh chóng theo sau Lý Phong.

--- - - - - - --- - - - - ---- - - - - ---- - - - - ---- - - - - ---- - - - - - - - -

Mấy hôm sau đó, Lý Phong bắt tay vào công việc huấn luyện tân binh cho Quân Đoàn số 2 của hắn.

Hắn chia binh đoàn của hắn ra thành nhiều bộ phận nhỏ. 10 người thành một tiểu đội – do Phu Trưởng đứng đầu, 100 người là 1 đại đội – do Bách Phu Trưởng đứng đầu, 1000 người thành 1 liên đội – do Thiên Phu Trưởng đứng đầu.

*Bách = 100.
*Thiên = 1000.

Phương pháp huấn luyện của hắn rất đơn giản, chỉ xoay quanh câu khẩu hiệu : [Lính của ta, lên ngựa là ky binh, xuống ngựa là bộ binh, cầm cung là cung binh, vào rừng là thợ săn.]

Vấn đề kỵ binh thì rất đơn giản, mượn của Vũ Mị 300 con chiến mã, cho binh lính thay nhau tập luyện. Cung thì có sẵn ở trong binh doanh, chỉ việc lấy ra lắp tên lên bắn.

Quân đoàn số 2 của hắn hiện giờ có gần 1 vạn tân binh, đa phần là mới tuyển mộ, chưa có nhiều kinh nghiệm chiến đấu, chính vì vậy cần có biện pháp huấn luyện thực chiến để bổ sung.

Nói toạc ra bọn tân binh này là cấp độ tốt thí, lv 0. Hoàn toàn không có chút giá trị nào ở trên chiến trường ngoài việc làm khiên thịt. Cách để lên lv nhanh nhất chính là thực chiến, nhưng nếu đưa đám lv 0 này ra ngoài tiền tuyến thì chẳng mấy kẻ trở về được, thế nên chỉ còn cách cho chúng tự luyện tập thực chiến một cách ôn hòa, không tổn hại đến tính mạng.

Luyện tập thực chiến ôn hòa nghĩa là tay không đánh nhau với người khác, tuy nhiên nó không thuần túy chỉ là đánh nhau. Đầu tiên là đánh 1 vs 1, nếu như ngươi thua thì không cần phải nói, lôi ra ngoài lĩnh phạt, hình phạt cho kẻ thua là 3 quân côn thật đau vào đít, còn nếu ngươi thắng thì sẽ có thưởng và đủ tư cách tiến vào vòng trong, đó là 2 vs 1.

Ừ, ngươi đánh với 2 kẻ khác. Tiếp tới là 3 vs 1, nếu vẫn có thể hạ gục được 3 người, mọi chuyện sẽ đơn giản hơn rất nhiều, ngươi sẽ được chơi 1 vs 9 để trải nghiệm cảm giác 1 mình cân cả thế giới. Đánh cho đến khi không đối thủ của ngươi không còn đứng nữa hoặc chính ngươi gục ngã thì xem như là kết thúc.

Phần thưởng cho kẻ thắng được tính như sau, thắng ở vòng 1 vs 1, ngươi được thưởng 10 đồng, 2 vs 1 sẽ là 20 đồng, 3 người thì là 40 đồng, thắng được chế độ 1 vs 9 thì ngươi sẽ được thưởng 10 bạc và được nghỉ phép 1 ngày về nhà thăm gia đình hoặc đi đâu tùy ý.

Tất nhiên là những cuộc so đấu này sẽ có trọng tài phân định thắng thua để cho công bằng. Trọng tài sẽ chính là Thiên phu trưởng của các ngươi rồi, bên cạnh đó, nếu như trong đội của một phu trưởng mà có đội viên chiến thắng vòng 1 vs 9 thì chính phu trưởng đó cũng được thưởng 5 bạc.

Tiền là thứ Lý Phong không thiếu lúc này, hắn có gần 1.000 vàng ở trong túi, 1 vàng = 100 bạc, 1 bạc = 100 đồng.

]

Sau khi hoàn thành khóa luyện tập thực chiến, kẻ nào kết thúc sớm sẽ được nghỉ ngơi sớm, chuẩn bị cho đợt huấn luyện tiếp theo. Mà ngươi không muốn kết thúc sớm trong tư cách của kẻ thua cuộc đâu, đít đau mà cưỡi ngựa mà lại còn trong cả 1 canh giờ thì .....

*1 canh giờ = 2h = 120 phút.

Lịch huấn luyện của tân binh Quân đoàn số 2 trong tháng đầu tiên mà Lý Phong đưa ra cực kỳ dày đặc, sáng sớm luyện quân quyền 1 canh giờ, chạy bộ 1 canh giờ, ăn sáng một khắc, luyện thương 1 canh giờ, luyện đao 1 canh giờ.

*quân quyền: quyền pháp trong quân đội, lối đánh cuồng bạo dứt khoát không hề hoa mĩ, quyền pháp chuyên để lấy mạng kẻ thù.

Ăn trưa một khắc, nghỉ ngơi 2 khắc.

*1 khắc = 15 phút.

Đầu giờ chiều luyện cưỡi ngựa, bắn cung và thực chiến được luyện tập song song, 300 người luyện cưỡi ngựa thì 300 người luyện bắn cung, 300 người còn lại luyện thực chiến. Mỗi nhóm luyện tập trong 1 canh giờ rồi đổi ca, luân phiên luyện tập.

Tối đến, còn có khoản tự luyện tập, hít đất, bật cóc, gập bụng và lên xà ngang. Muốn mạnh mẽ? Muốn thắng trong trận chiến 1 vs 9? Muốn được nghỉ phép 1 ngày, rời khỏi trốn địa ngục? Vậy thì tự mà đốc thúc bản thân thực hiện.

Đây mới chỉ là tháng đầu tiên, những tháng tiếp theo, ngươi sẽ cần rất nhiều sức mạnh của ý chí để sinh tồn trong doanh của Lý Phong.

Lúc mới đầu, bọn tân binh này còn lười biếng không chịu nghe lệnh, kẻ nào kẻ nấy mũi ngẩng lên trời, không chút chú tâm tới lời Lý Phong nói, thứ duy nhất kích thích bọn chúng là tiền thưởng của buổi luyện tập thực chiến.

Nhưng sau vài đòn “tháo khớp, nối khớp” của Lý Phong với vài tên cứng đầu, cộng thêm câu nói đầy tính đanh thét trong quân “lính của ta, chỉ đổ mồ hôi trong sân tập chứ tuyệt không đổ máu ở chiến trường”, bọn chúng bắt đầu chịu nghe lời và bắt đầu tập luyện nghiêm túc hẳn lên.

*Tháo khớp, nối khớp: Đánh trật khớp vai, khớp chân. Sau đó dùng tay nối lại khớp đã bị đánh trật. (đau thì phải biết).

1 tuần đầu tiên, đám tân binh đã khởi sắc. Đã có khá nhiều binh lính lên cấp, không còn là lính cấp 0 nữa.

2 tuần, đám tân binh của hắn đã xóa hết những nét ngu ngơ trên mặt, thay vào đó là nét nghiêm túc cần có của quân nhân. Toàn bộ đã thoát khỏi lv 0, thoát ra khỏi cái danh hiệu sức chiến đấu cặn bã, bắt đầu quá trình lột xác.

3 tuần, tân binh của hắn đã không còn là lính cấp 1-2 nữa, bắt đầu có kẻ thăng cấp thành lính cấp 3-4.

4 tuần, toàn bộ lính mới đã thăng cấp thành binh sĩ cấp 4. Cũng đã có khá nhiều lính cấp 5.

Sau 2 tháng, binh sĩ trong doanh trại số 2 đã là binh sĩ cấp 5. Bắt đầu có kẻ đột phá lên cấp 6.

Thời hạn 3 tháng đã tới, binh sĩ của Quân Đoàn số 2, toàn bộ đã là binh chủng tinh nhuệ cấp 6-7.

Tuy binh lính của Lý Phong chưa thể hoàn thành câu nói [Lính của ta, lên ngựa là ky binh, xuống ngựa là bộ binh, cầm cung là cung binh] nhưng đa phần đều đã nắm giữ được nhược điểm của Kỵ Binh và Cung Binh.

Nếu phải đối chiến với 2 binh chủng này thì bọn họ đều biết phải làm gì để có thể chiến thắng.

--- - - - - - --- - - - - ---- - - - - ---- - - - - ---- - - - - ---- - - - - ---- - -

Lúc mới đầu tiên khi Vũ Mị tới thăm doanh trại huấn luyện của Lý Phong thì nàng rất ngạc nhiên về cách huấn luyện của hắn, nhưng còn kinh ngạc hơn khi nàng nhìn thấy hiệu quả của cách huấn luyện này.

Tuy nhiên cách huấn luyện này quá cực đoan, toàn bộ binh lính đều phải ở trong doanh trại, không kẻ nào được về nhà. Liên tục luyện tập, không hề ngừng nghỉ ..... bên cạnh đó, số lương thực và thịt mà đám lính này tiêu hao cũng là một con số khổng lồ, không dễ dàng để đầu tư nhiều tài nguyên, tiền bạc như vậy chỉ để đào tạo 1 vạn lính cấp 6 cấp 7.

Tuy nhiên nàng vẫn chưa biết được toàn bộ quá trình luyện tập của Quân đoàn số 2, tháng đầu tiên cũng cực khổ đấy, nhưng chưa vần gì so với tháng thứ 2, tháng thứ 3 được. Trong tháng thứ 2, bọn họ luyện tập thực chiến bằng vũ khí thật, nghĩa là vết thương bây giờ không còn là vết bầm tím nữa mà là những vết cứa sâu sẽ để lại sẹo.

Đến tháng thứ 3, tháng này mới vui đây, ngươi và 9 anh em trong tiểu đội sẽ được Thiên Phu Trưởng quẳng vào trong rừng để luyện tập kĩ năng sinh tồn, bên cạnh đó để tăng tính hấp dẫn, 10 người các ngươi sẽ được săn lùng bởi 90 người còn lại trong Đại Đội.

Nếu như bị bắt, mỗi người 10 quân côn, giặt quần áo cho Đại Đội trong vòng 1 tháng. Chỉ cần nghĩ tới đám quần áo đầy mồ hôi, bốc mùi kinh tởm đấy là ngươi đã muốn nôn mửa rồi chứ đừng nói là giặt chúng.

Chính vì bài tập của Lý Phong đưa ra quá mức khắc nghiệt nên đám tân binh này mới có thể tăng cấp nhanh như vậy.

3 tháng huấn luyện, từ 1 đám lơ ngơ bây giờ Quân đoàn số 2 của Lý Phong đã có thể tự hào vỗ ngực khẳng định Quân đoàn của chúng ta là quân đoàn tinh nhuệ.

--- - - - - -- - - - --- - - - --- - - - --- - - - --- - - - --- - - - --- - - -
Ít ngày sau đó.

Vũ Mị tới đại doanh Binh Đoàn số 2 của Lý Phong.

Trong đại trại của Binh Đoàn số 2.

Lý Phong : “Không nghĩ tới hôm nay Vũ Đại Tiểu Thư lại tới chơi.”

Vũ Mị lườm hắn một cái, đưa tách trà lên miệng, nhấp một ngụm rồi nói: “Muội không rảnh để tới chơi đâu. Hôm nay tới đây là có nhiệm vụ cho binh đoàn của huynh. Mà huynh đã cho người tập hợp binh đoàn số 2 chưa?”

Lý Phong gật đầu, hỏi: “Xong cả rồi. Nhiệm vụ gì vậy?”

Vũ Mị thở ra một hơi, nàng nói: “Tình hình của các nước chư hầu hiện tại huynh cũng biết rồi, chiến tranh liên tục. Triều Đình phái người đi điều đình, người đi lần này chính là Đại Công Chúa điện hạ của Đế Quốc.”

*Triều Đình ở đây là nói tới Hoàng Đế của Đế Quốc - Hạo Nhiên. Đế Quốc này chứa các “tiểu” Vương Quốc như nước Phong, nước Ninh ....

Lý Phong gật đầu, khẽ hỏi: “Vậy nhiệm vụ của ta là gì?”

Vũ Mị từ tốn dùng trà, nhấp một ngụm rồi nói tiếp: “Nhiệm vụ của huynh là tới Biên Cảnh – Phong Mạc, hộ tống Đại Công Chúa điện hạ tới Diêm Thành một cách an toàn.”

Lý Phong thở ra một hơi, cảm khái nói: “Hộ tống 1 người mà cần điều động cả một quân đoàn.”

Vũ Mị nhíu mày, chen ngang: “Điều này nói lên rằng nước Phong chúng ta rất xem trọng chuyện này.”

Nói tới đây, nàng liếc hắn, nguýt: “Huynh liệu mà làm cho tốt, nếu Đại Công Chúa điện hạ có mệnh hệ gì, không chỉ huynh mà cả Vũ Gia cũng phải chịu tội. Huynh biết chưa?”

Lý Phong gật đầu, từ tốn : “Được rồi. Ta biết rồi.”

Thấy hắn không mấy quan tâm như vậy thì Vũ Mị cũng chẳng còn cách nào, nàng khẽ thở ra một hơi, cầm tách trà lên tiếp tục nhấm nháp.

Lý Phong đứng dậy, chuẩn bị ra ngoài.

Khâu Chân vẫn luôn ở bên cạnh hắn, lúc nãy cấp trên nói chuyện nên không tiện chen vào, bây giờ đã xong, cái miệng ba hoa của hắn lại liến thoắng về chuyện thăng quan tiến chức nếu như làm tốt vụ hộ tống lần này.

Lý Phong cũng lười để ý tới tên hám danh hám lợi này, hắn đẩy cửa bước ra.

Bên ngoài đại trại hiện giờ là 1 vạn nhân mã của Binh Đoàn số 2 đang đứng nghiêm chờ hiệu lệnh của Binh Đoàn Trưởng – Lý Phong.

Lý Phong nhìn khắp một lượt những khuôn mặt quen thuộc của đám thuộc hạ, hắn hít một hơi rồi to giọng nói: “Chuẩn Bị Xong Hết Chưa?”

Đám Thiên Phu Trưởng gật đầu, đồng thanh nói: “Xong hết rồi, thưa Đoàn Trưởng.”

Lý Phong gật đầu, nói lớn: “Xuất Phát.”

 

chả biết viết gì ủng hộ cvt Huyền Huyễn Phản Phái Tối Cường Thiên Ma

854 bình luận