Nhân Sinh Từ Dò Mìn Bắt Đầu

Quảng cáo

Chương 1: Thế giới mới

Hà thành.

Bình minh ló dạng phía chân trời, báo hiệu một ngày mới đã đến.

Trong một căn nhà trọ xập xệ cuối phố Đông, tiếng chuông điện thoại báo thức đột nhiên vang lên giữa bốn bề yên tĩnh. Chuông mới kêu được nửa nhịp, một cánh tay từ trên giường vươn tới với lấy chiếc điện thoại bấm vào phần tắt chuông trên màn hình.


Một nam thanh niên trẻ tuổi nhanh chóng bật dậy khỏi chiếc giường cũ kỹ tiến thẳng vào nhà vệ sinh. Sau một hồi rửa mặt qua loa cùng với vươn vai hít thở như một thói quen, người này xỏ vội đôi giày thể thao đặt trước ngưỡng cửa rồi vọt ra ngoài bắt đầu chạy từng bước đều đặn.

Dáng người cao gầy, mái tóc đen ngắn, ngũ quan dễ nhìn. Một người Việt điển hình không lẫn đi đâu được.

Người thanh niên này tên là Dương Khoa.

Giống như tất cả những nhân vật khác thường xuất hiện ở chương 1, Dương Khoa tuyệt đối là nhân vật chính của bộ truyện này. Để thêm phần thuyết phục độc giả, nguyên bản hắn cũng không phải là cư dân chính gốc nơi đây, hay nói một cách ngắn gọn - hắn xuyên qua.

Tại thế giới cũ, Dương Khoa là một người bình thường đến không thể bình thường hơn. Nếu có gì đó không bình thường thì chỉ có thể là hắn bất hạnh mất sớm.

Bẩm sinh mắc phải một căn bệnh hiểm nghèo, một năm thì có tới phân nửa thời gian đó hắn phải làm bạn với chiếc giường bệnh cùng những viên thuốc đắng ngắt. Khổ cực chèo chống suốt 25 năm trời nhưng bệnh tình vẫn không hề thuyên giảm, cuối cùng vào một ngày mưa gió Dương Khoa ra đi trong sự tiếc nuối của gia đình, người thân, bạn bè.

Nhân sinh, khi mà của những người đồng lứa bắt đầu tỏa ánh hào quang, của hắn đã kết thúc trong tăm tối.

Có lẽ vì cảnh ngộ của Dương Khoa làm trời cao và tác giả cảm động, thế nên vào giây phút ý thức của bản thân chìm vào hắc ám vô tận, một tia sáng le lói chợt hiện lên.

Tia sáng dần dần khuếch tán, thế rồi một mảng ánh sáng trắng xóa đến nhức mắt lan tỏa khắp không gian. Khi Dương Khoa một lần nữa mở mắt ra, hắn phát hiện mình đã ở một thế giới khác.

Thế giới này, vẫn là tinh cầu thứ ba trong Hệ Mặt trời, vẫn là đất nước nghìn năm văn hiến, ngay cả tên gọi hay dung mạo của bản thân hắn đều giống kiếp trước như đúc. Nếu có điều gì khác biệt thì đó là hắn không còn là một con ma bệnh nữa, mà là một thanh niên 18 tuổi hoàn toàn khỏe mạnh.

Xuyên qua cùng trùng sinh, đây tuyệt đối là đãi ngộ chỉ nhân vật chính mới có.

Thế nên sau một thời gian rất ngắn thích ứng với thân phận mới, Dương Khoa bắt đầu tỏ ra lạc quan giữa đám đông, cũng như thường xuyên mơ mộng về một ngày mai tươi sáng, một cuộc sống hạnh phúc đang chờ đợi mình phía trước.

“...Tươi sáng cái con khỉ khô gì chứ! Thời ngày xưa ốm đói mình cũng chẳng tới mức phải ăn xôi lạc liên tục mấy ngày thế này!” Đưa một tờ tiền 5 nghìn cho bà bán xôi ven hồ, Dương Khoa oán thầm trong lòng không ngớt. Nhưng oán thì oán, ngoài mặt hắn vẫn cố gắng nặn ra nụ cười tiếp nhận gói xôi từ bà bán hàng đầu hai thứ tóc để cho cái bụng của mình khỏi biểu tình vì đói nữa.

Cầm nắm xôi lạc chấm thêm ít vừng tìm một chiếc ghế đá bên hồ ngồi xuống, Dương Khoa vê tròn từng miếng xôi đưa lên miệng chậm rãi nhai nuốt, trong đầu không ngừng tái diễn lại hoàn cảnh hiện tại của mình. Hay chính xác hơn, là của cố chủ để lại cho mình.

Tổng kết lại chỉ có hai chữ “nát bét” để hình dung.

Thân thế “Dương Khoa” nguyên bản của thế giới này là con út một gia đình trực hệ Dương gia, một gia tộc chính trị có tiếng trong nước. Mà như chúng ta đều biết đã là người làm chính trị thì ai cũng “vừa có tiếng vừa có miếng”: không những có trong tay tiếng nói, quyền lực trên chính đàn mà còn được vô số tài lực kinh tế sau màn hậu thuẫn. Điều này cũng chú định rõ rằng, chỉ cần gia tộc không tìm mọi cách bước vào con đường suy bại, vậy thì con cháu trong nhà mặc nhiên hưởng thụ cuộc sống nhung lụa ngay từ khi sinh ra.

Làm một cậu ấm cô chiêu hợp lệ mà nói, Dương Khoa vốn không có khả năng phải tính toán chi li đến từng gói xôi ăn sáng thế này.

Tiếc rằng, Dương gia là một trong số ít những gia tộc lâu đời còn tồn tại cho tới tận ngày nay. Những gia tộc dạng này rất chú trọng việc phải luôn giáo dục lối sống đạo đức con cháu theo một khuôn phép nề nếp nghiêm ngặt. Mà kẻ tiền nhiệm của hắn chết là chết ở chỗ này. “Dương Khoa” tuy không đến mức ăn chơi trác táng như các cậu ấm khác, thế nhưng tính tình nghịch ngợm, ương bướng thì chẳng thua kém bất cứ ai cùng lứa.

Khó khăn lắm mới hoàn thành xong chương trình trung học phổ thông, sau khi cho rằng việc kế thừa “truyền thống gia đình” đã có ba anh chị phía trên hắn lo liệu gánh vác “Dương Khoa” tiền nhiệm đã đưa ra một quyết định hoành tráng vô cùng: bỏ học đại học để tự mình lập nghiệp. Và với cá tính của mình, một tuần sau khi tốt nghiệp “Dương Khoa” cùng bố mẹ trong nhà bốc lên một trận tranh cãi nảy lửa, mà mồi dẫn lửa là lời tuyên bố đanh thép không theo học một trường đại học chính trị mà cả nhà đã lo liệu sẵn cho hắn từ trước đó.

Đây có thể nói là cuộc tranh cãi đỉnh cao so với vô số lần phản nghịch dĩ vãng của “Dương Khoa”, bởi vì kết cục của nó là bố của Dương Khoa, trong cơn giận tím mặt đã thẳng tay chỉ ra cánh cửa bên ngoài căn nhà. “Dương Khoa” thấy vậy cũng thể hiện bản thân là một trang hảo hán, hắn đàng hoàng đóng gói quần áo, đồ đạc gia dụng vào một chiếc ba lô và hai chiếc va li to tổ bố rồi nghênh ngang đi ra ngoài ngõ. Tất nhiên là hắn còn không quên vòi một khoản tiền lớn từ phía người mẹ, nói là vốn dùng để lập nghiệp.

Và bi kịch cũng bắt đầu từ đó.

Trải qua hai tháng kể từ ngày ra đi, “Dương Khoa” tiền nhiệm làm chuyện gì cũng chẳng được như ý muốn. Không có kiến thức, tính cách lại ưa thích ham chơi hưởng lạc nên những ý tưởng lập nghiệp ban đầu đều chết trong trứng nước. Tiền bạc trong túi vơi đi một cách nhanh chóng, sinh hoạt hàng ngày dần dần trở nên khốn khó.

Thế rồi, Dương Khoa hắn tới.

Nói đến đây bản thân Dương Khoa cũng thấy bất ngờ. Theo như mô-típ hắn thường thấy trong những truyện tiên hiệp, kiếm hiệp, sắc hiệp, vân vân hiệp, từ truyện top 1 nguyệt phiếu trên truyencv.com cho đến tác phẩm hư cấu hạng bét bên trời đất, chúng đều có một điểm chung: quá trình dung nhập linh hồn vào một thân thể sẵn có linh hồn khác - hay còn gọi vui là đoạt xá - là một quá trình phi thường gian nan, trắc trở, thậm chí vạn phần hung hiểm. Thế nhưng đến lượt Dương Khoa thì lại khác, hắn chỉ như vừa mới tỉnh dậy khỏi một giấc ngủ hoang đường và chẳng mất bao nhiêu công sức để hoàn toàn làm chủ thân phận mới.

Lục lọi ký ức còn sót lại, Dương Khoa thấy được người tiền nhiệm sau một phút xốc nổi, đôi ba phen thất bại, một khoảnh khắc hoài niệm bất chợt, cảm thấy hối hận vô cùng về những gì đã xảy ra trong quá khứ. Trải qua gian khổ cay đắng khiến cho con người ta nhận ra một sự thật đắng lòng: bản thân có tham vọng nhưng lại không có năng lực tương ứng là một chuyện vô cùng bi kịch, dù là thế giới nào cũng đều như vậy.

Mà đúng vào lúc tâm tình người tiền nhiệm chạm đến đáy cốc, linh hồn Dương Khoa xuất hiện tại thế giới này.

Một linh hồn, tiếc nuối thanh xuân không trọn vẹn.

Một linh hồn, muốn chạy trốn hiện thực tàn khốc.

Hai linh hồn cứ thế hòa hợp lại làm một. Trải qua quá trình đồng hóa ngắn ngủi Dương Khoa dễ dàng kế thừa toàn bộ ký ức, tính cách của người kia, đồng thời hắn còn kế thừa luôn cả chấp niệm còn sót lại: đó là làm ra một phen sự nghiệp vĩ đại.

“Này thì vĩ đại!”

Vo tròn mảnh giấy bọc xôi còn sót lại, Dương Khoa nghiến răng liệng vào thùng rác kèm theo lời thì thầm chửi rủa. Cứ nghĩ đến hoàn cảnh hiện tại là hắn lại cảm thấy thương tâm, mà cảm thấy thương tâm thì hắn sẽ phải chửi kẻ tiền nhiệm một trận mới vơi đi phần nào nỗi lòng.

Linh hồn của cả hai đã hợp lại với nhau một cách hoàn mỹ với linh hồn của Dương Khoa làm chủ đạo, không có cắn nuốt hay khu trục linh hồn một cách tàn nhẫn như những câu chuyện tiên hiệp, kiếm hiệp, sắc hiệp, vân vân hiệp đã nhắc tới phía trên. Thế nên hắn luôn cảm thấy “Dương Khoa” tiền nhiệm chắc chắn vẫn còn tồn tại trong cơ thể này, đồng thời cả hai bên đều lờ mờ cảm nhận, chia sẻ tâm tình suy nghĩ của nhau trong tiềm thức. Nói không chừng hiện giờ tên kia đang núp ở một góc nào đó cười trộm vì có kẻ chết thay!

Quay trở lại chuyện chính, Dương Khoa sống lại tới nay đã được hơn nửa tháng.

Nửa tháng nay, không một ngày nào là hắn không nhức đầu đi tìm phương án giải quyết hoàn cảnh khó khăn kế thừa từ kẻ tiền nhiệm. Mà tất cả nguồn cơn đều đến từ một nguyên nhân duy nhất: hết tiền.

Mặc dù ngay từ khi nhận thức được vấn đề Dương Khoa đã lập tức thắt chặt chi tiêu, song lúc này mới tiết kiệm thì hiển nhiên là đã muộn. Khoản tiền kẻ tiền nhiệm lấy được từ người mẹ đã bị tiêu pha gần hết vào những cuộc chơi không đầu không cuối, vào những dự định sự nghiệp dở dang. Đến nay số tiền trong ví của hắn chỉ còn lại khoảng chừng một phần tư so với ban đầu, muốn triển khai bất cứ sự nghiệp nghiêm túc nào cũng không còn đủ nữa rồi. Đó là chưa kể đến nếu cứ theo tốc độ tiêu hao tiền của dùng trong sinh hoạt hàng ngày như hiện tại thì có lẽ, ngày hắn ra đường liếm lá cầm hơi hẳn không còn xa nữa.

Hoàn cảnh bế tắc như vậy, chẳng trách kẻ tiền nhiệm vội vàng tìm đến một tên đen đủi khác chịu tội thay. Tâm lý con người ai chẳng muốn tránh nặng tìm nhẹ, đổi lại là hắn thì hắn cũng sẽ làm như thế thôi.

“Cần phải bắt tay vào việc ngay, không thể trì hoãn thêm được nữa.”

Hít sâu một hơi để bình tĩnh trở lại Dương Khoa đứng lên chậm rãi đi bộ về phòng trọ, trong lòng thêm kiên định về một kế hoạch hắn đã vạch sẵn trong đầu. Ở đây phải nhấn mạnh là chính hắn, bởi vì kẻ tiền nhiệm ham chơi mải nghịch kia chẳng thể nhờ cậy được bất cứ điều gì. Trong trí nhớ lưu lại cho hắn chỉ có một mớ kiến thức vụn vặt không đầu không cuối cùng một đống mưu mô trò vặt dùng để chơi bời nghịch ngợm. Tuyệt không có một chút kiến thức nào có ích để dùng trong cuộc sống tự lập hết.

Phí 50 thịt.

Ấy quen mồm, phải nói là phí công cha mẹ sinh thành nuôi dưỡng.

Thế nên ngay từ khi tái hòa nhập cuộc sống Dương Khoa đành phải tự mình suy nghĩ phương án giải quyết tình thế cấp bách hiện tại. Dù sao thì thở ngắn than dài, than thân trách phận không phù hợp với tác phong của một nhân vật chính như hắn, huống hồ hiện tại hắn còn chưa đi đến bước đường cùng không còn hy vọng trở mình. Mặc cho những ngày đầu bị hiện thực gian khó khốn nhiễu, Dương Khoa vẫn luôn vững tin một tương lai tươi sáng đang chờ hắn phía trước. Cho dù không có kẻ tiền nhiệm thôi thúc hắn cũng sẽ từng bước đi lên giành lấy vinh quang ấy.

Đi qua cổng khu nhà trọ, trèo lên tầng hai, rút chìa khóa mở cửa căn phòng nằm sát cầu thang rồi nhanh chóng đóng lại, Dương Khoa tháo giày đặt ngay ngắn trên ngưỡng cửa rồi tiến tới chiếc tủ thấp đặt bên cạnh chiếc giường cũ kỹ. Kéo ra ngăn kéo, hắn nhếch mép mỉm cười khi thấy một chiếc laptop màu đen với dòng nhãn hiệu sáng trắng “Btop” giữa thân máy vẫn đang lẳng lặng nằm ở nơi đó.

Đó chính là khởi nguồn cho sự tự tin của hắn.

Đó cũng là một con đường mà vận mệnh đã vì hắn an bài.

Một con đường đi đến đỉnh cao nhân sinh!

 

Sinh Tồn Trò Chơi : Bắt Đầu Giải Tỏa Ức Vạn Thiên Phú Truyện võng du đáng đọc nhất hiện nay , main bá nhưng không nhàm

950 bình luận


  • 14%

    Mi cũng biết mi viết dài lê thê nữa à con nhợn kia

    tungkhang · Phàm Nhân · Báo xấu5 ngày trước · · Trả lời


  • 100%

    Đấu trường ác mộng, làm pha Đấu Trường Chân Lý cho máu

    Vinahell · Luyện Khí Tầng 1 · Báo xấu1 tuần trước · · Trả lời


  • 39%

    game Hoàng tử cát kết hợp vs Assassin creed ak?

    ducdung01 · Luyện Khí Tầng 7 · Báo xấu1 tuần trước · · Trả lời


  • 100%

    Nghe mùi Assassin creep đâu đây ))

    [email protected] · Phàm Nhân · Báo xấu1 tuần trước · · Trả lời


  • 13%

    Final Fantasy phiên bản dòng cát thời gian à

    Shinita · Phàm Nhân · Báo xấu1 tuần trước · · Trả lời


  • 100%

    có người vừa phát hiện ra các công trình trong AOE2 có nền là wallpaper mặc định của Windows XP

    Vinahell · Luyện Khí Tầng 1 · Báo xấu1 tuần trước · · Trả lời


  • 100%

    Thông báo.

    Sang tuần tác giả có chuyến công tác dài ngày kết hợp nghỉ mát mùa mưa bão kéo dài từ thứ hai (3/8) đến thứ sáu (7/8). Trong những ngày này có thể tác giả sẽ không có thời gian viết lách nên truyện cũng có thể sẽ không có chương mới. Nay nhắn nhủ các độc giả biết trước để có gì các độc giả còn biết đường ủng hộ gạch đá cho tác giả xây cất chuồng lợn mới.

    Trận trọng.
    Lập Địa Thành Lợn

    Lập Địa Thành Lợn · Phàm Nhân · Báo xấu1 tuần trước · 1 · Trả lời


  • 92%

    Mình hiện đang đọc đến chương 183: thấy ban đầu tác nói bản quyền được bảo vệ kỹ lưỡng lắm sao mà họ vô dụng thế? Mà main cũng lạ sao không làm chữ ký trong mã lập trình, nếu tụi nó có sao chép y nguyên thì có cái mà lôi ra kiện chứ?

    silver0wolf · Trúc Cơ Tầng 4 · Báo xấu2 tuần trước · · Trả lời


  • 7%

    Mọi người cho mình hỏi ! Ông tác có kể việc anh main nhà ta làm hệ thống Online Match Making, cho Age of Empire, ở chương nào hay không ? Bởi vì nếu như chơi theo kiểu tạo phòng LAN để dánh như thế này. Thì làm sao tránh khỏi, việc người chơi thuê người khác làm gà để mình hành. Rồi từ đó điểm Elo, sẽ lên như diều gặp gió. Bạn nào tìm được, thì chỉ ra chương nào giúp mình nha. Mình xin cảm ơn rất nhiều.

    [email protected] · Phàm Nhân · Báo xấu2 tuần trước · · Trả lời


    • 51%

      tiềm năng cái gì, đừng ảo tưởng. Game chiến thuật mà làm như MOBA vậy. Viết càng giải thích càng dài càng thấy bạn suy nghĩ quá đơn giản. Bạn như mấy ông làm ra cái tàu chìm dưới nước mà k đắm đã tự nhận là làm được tàu ngầm rồi vậy.

      ✰๖ۣۜMĭηɦ ๖ۣۜHυүềη ✰ · Độ Kiếp Tầng 8 · Báo xấuTrả lời


  • 7%

    Hình như tác giả và các bạn vẫn chưa nhận ra tiềm năng từ ý tưởng của mình. "Không khả thi lắm, vì cái hay của AoE là được toàn quyền xây dựng công trình, khai thác tài nguyên hay tạo lính đánh nhau. Giao nó cho người khác làm thay thì sẽ mất đi ít nhiều cái thú." Tức là tác giả cho rằng người chơi game RTS bắt buộc phải thành thạo Macro lẫn Micro. Vậy nếu người chơi muốn chơi theo kiểu chuyên môn hóa thì sao. Đội trưởng thì lo Macro, còn các thành viên còn lại thì lo Micro từng nhóm quân. Nếu trong chế độ 4 vs 4, 5 vs 5, ... Cả đội phải đoàn kết vì một ông banh base thì cả đội bị thiếu người. Thì trong chế độ này, cả đội phải đoàn kết hơn gấp bội. Bởi vì base là chỉ có một, banh base rồi thì cả đội End Game luôn.

    [email protected] · Phàm Nhân · Báo xấu2 tuần trước · · Trả lời


    • 7%

      Và mình cũng không hiểu là tại sao lại có bạn suy diễn theo kiểu "Theo kiểu quân liên hiệp ấy à, nếu vậy phải tạo một chiến dịch riêng trên một bản đồ thế giới...dạng đánh chiếm đất xây quốc gia, có vua và những " quý tộc " là người chơi ở cùng lãnh thổ, pk lúc đó sẽ rất hoành tráng.
      Mà đó chỉ là lý thuyết thôi, chứ thực tại cần cấu hình máy siêu siêu siêu mạnh mới chứa nổi ngần ấy dữ liệu :v" Lậm web game chiến thuật quá chăng ? Chỉ đơn giản là trước đây đấu đội, mỗi ông một base. Thì nay, mỗi đội một base. Base đội nào còn đứng vững thì đội đó còn đường lật kèo, base mà banh ta long thì đội đó củng đi đời nhà ma. Có thế mà bạn tungkhang này vẫn suy diễn cho được.

      [email protected] · Phàm Nhân · Báo xấuTrả lời


    • 7%

      Còn có ông bạn Minh Huyền này nữa k khả quan, phân chia quyền điều hành như thế nào là cả một vấn đề, tư duy chiến thuật cần tập trung và thống nhất" Cái luận điểm này của ông chỉ thích hợp khi người ta đánh 1 vs 1 thôi. Chứ khi đánh theo đội, thì cái "tư duy chiến thuật cần tập trung và thống nhất" lại phụ thuộc vào trình độ phối hợp và tinh thần đồng đội của mấy ông trong team. Mà khi mỗi ông một base, thì dễ xảy ra tình trạng chăm lo o bế cho base của mình kỹ quá, đến nỗi chậm trễ trong việc giúp đỡ cứu việc các base đồng minh. Nếu như cả đội xài chung một base, thì base chung có làm sao thì cả đội đều phải lao đao.

      [email protected] · Phàm Nhân · Báo xấuTrả lời


    • 7%

      Ông bạn moouren92 này lại bảo "Dạng này chỉ hợp với Shogun thôi, mỗi người tự tạo 1 đội quân theo ý mình rồi cùng với đội quân của đồng mình mà đánh nhau với team kia. Không có xây dựng, không có kinh tế, chỉ có tổng số quân có thể tạo quân lúc đầu. Như vậy thì cũng có thể tạo chiến dịch để đánh cũng được." Tôi hỏi ông, mấy "đồng minh" đó là ngườ chơi hay AI. Bởi vì ý tưởng của tôi là một phương pháp buộc những người chơi trong một đội phải "một người vì mọi người, mọi người vì một người". Rốt cuộc thì ông có đọc kỹ ý tưởng của tôi không vậy ?

      [email protected] · Phàm Nhân · Báo xấuTrả lời


    • 14%

      Thứ lỗi tại hạ phàm nhân không đủ công lực đu theo các hạ....ta lấy ng đây
      Ps: cmt dài v~

      tungkhang · Phàm Nhân · Báo xấuTrả lời


    • 39%

      ý tưởng của bạn chỉ thích hợp khi cả 5 người đều quen biết nhau, là bạn bè hay sao đó, chớ nếu ko thì đưa vào thì sẽ thành hạt sạn to đùng liền

      ducdung01 · Luyện Khí Tầng 7 · Báo xấuTrả lời


    • 7%

      Bạn nên đọc kỹ lại từng chương truyện, xem coi lão tác có làm hệ thống match making. Cho game Age of Empire không ? Tính đến chương 463 đấy. Nếu bạn thấy không đúng thì đưa ra bằng chứng cho mình xem nào. Cho nên, ở đây ta có thể hiểu, Age of Empire sử dụng phương pháp tự tạo phòng rồi tự chơi. Chính vì thế, việc quen hay không quen mấy ông trong đội hay không ? Hoàn toàn phụ thuộc vào người chơi chứ, phải không nào. Với lại, main có thể thêm chế độ chơi mới này theo dạng một tùy chọn. Theo đó, người chơi nào muốn khai phá hướng đi mới thì chơi. Còn không thì chơi kiểu truyền thống. Tất nhiên là sẽ nhắc nhở vụ quen biết khi họ chọn mode này rồi. Đồng thời, có thể thêm phần thưởng khuyến khích người chơi thích sự mới lạ. Như thế thì có hạt sạn nào ở đây ?

      [email protected] · Phàm Nhân · Báo xấuTrả lời


    • 1%

      Wow, tui nghĩ bác nên thử viết truyện xem sao, tư duy của bác tốt thật sự á.

      [email protected] · Phàm Nhân · Báo xấuTrả lời