Thần Nobita

  •  Avatar
  • 1691 lượt xem
  • 978 chữ
  • 00:40 - 12/07/18

Chương 1: Xuyên Qua Thành Nobita

Đau đau đau……
Hắn ngồi dậy ôm đầu kêu đau đớn,phải sau một vài phút hắn mới tỉnh táo lại để phân biệt trạng huống của mình hiện tại.


“sao ta lại ở chỗ này? Quái , đã đến Nhật rồi sao? Mà không phải cả máy bay đều tai nạn rơi xuống biển à? Sao giờ lại ở nhật rồi???””
Hắn nhớ rõ mình lên chuyến bay sang nhật làm việc …..

Ừ, nói làm việc cho oai thôi chứ là đi xuất khẩu lao động.

Hắn cũng học đại học y đàng hoàng chứ lại. Nhưng mà ở Việt Nam lương giá bèo bọt, xin việc gần gia đình lại khó khăn, đã đi xa thì thà ra nước ngoài còn có tiền đồ hơn.

Hắn nghĩ thế. Ai ngờ vận trời run rủi máy bay lại rơi,máy bay rơi phải nói là hi hữu của hi hữu,trước khi mất ý thức hắn nghĩ điều cuối cùng là nếu mua vé số chắc sẽ trúng giải không chừng.

Ừ, thu xếp xong cái đầu hỗn loạn với cập nhận tình hình hiện tại hắn nhận ra 1 điều ……………

Hắn vinh dự tham gia vào đội quân xuyên không rồi, nhìn vào cửa kính của cửa sổ hắn thấy được một thằng bé với khuôn mặt ngố ngố, hai cái mắt kính tròn vo, tóc cắt gần giống Thường Vượng(một nhân vật nổi tiếng ngốc trong truyền hình tq) hợp với mặt không chê vào đâu được, ừ, phải gọi là ngu không tả nổi cái từ này thích hợp hơn.

Tóm lại hắn cảm thấy hắn là kẻ xuyên việt nằm trong hạng bét nhất,không thể bán nhan trị mà sống được, mặc dù theo hàng tá truyện xuyên việt mà hắn đọc chưa thằng nào phải bán nhan trị mà sống cả,thằng nào chả bước lên nhân sinh đỉnh phong cưới bạch phú mĩ cái gì….kéo xa.


Trước mắt là phải biết mình đang ở nơi nào và mình là ai đã, dù sao chết đã chết, sống lại cũng sống lại, con người phải hướng về tích cực mà nghĩ chứ.

]

Ở nguyên thế giới chắc gia đình cũng nhận được khoảng bồi thường kếch xù cho vụ tai nạn, gia đình có tiền bồi,mình có cuộc sống mới chả phải tốt sao?

Chả phải tốt sao? thế sao nước mắt cứ chảy thến này???


Hắn đã từng nghĩ mình không phải là một người tình cảm và giỏi biểu lộ.

Hồi đại học xa nhà hắn không buồn cũng chẳng hay gọi điện về nhà, tuy vẫn về phụ giúp việc nhà nhưng lại đặc biệt không hay liên lạc mà cứ cắm mặt làm việc mình nghĩ có ích là được, đến khi ông nội mất, bà nội qua đời,….

Trong suốt quá trình bản thân chạy đôn chạy đáo nhưng không hề rơi 1 giọt nước mắt.


Hắn đã nghĩ mình là một con người sắt đá cơ đấy, học ngành Y thì thường xuyên phải tiếp xúc các bệnh nhân tử vong hắn vẫn bình thường không cảm xúc nhiều, sao giờ nước mắt lại chảy???

“NO BI TA tại sao hôm kia kiểm tra có 0 điểm mà lại giấu mẹ. xuống đây nhanh!”
tiếng hét vang vọng tầng 1 làm gián đoạn suy nghĩ trong hắn:

”NO BI TA???là đang nói ta sao???”
Một tiếng sét ngang trời lóe qua đầu hắn….”Nobita không phải là nhân vật chính trong Doraemon sao? Mình thành Nobita??”

Đang ngơ ngác vì sự phát hiện này làm hắn phát ngốc, làm sao hắn cũng không nghĩ được là mình lại xuyên vào Nobita.

“NOBITA có nghe không hả,xuống đây ngay. nếu không thì……………tự gánh hậu quả!!!”
Tiếng bà Nobi vẫn vang vọng dưới nhà. Hắn ngơ ngác bước xuống hành lang thấy một người vừa quen vừa lạ đang đứng ngay gần điện thoại , chắc vừa nghe điện ai đấy mà quá nửa là thầy giáo.

Nàng có khuôn mặt trái xoan khá xinh đẹp nếu bỏ đi cặp kính y hệt Nobita kia, hiện tại nàng đang cực kì tức tối nên hắn,bây giờ là Nobita không thấy được đẹp nơi nào cả,có chỉ là bản năng run lên rồi cúi đầu xuống như kẻ phạm lỗi .

Hắn khóc không ra nước mắt:” Tại sao ta lại khổ bức thế này, vừa xuyên không đã bị ăn chửi”.

Sau nửa tiếng ngồi chính tọa(ngồi quỳ khiểu nhật) nghe “ca nhạc dân ca và nhạc cổ truyền” thì Nobita được thả lên lại phòng vì mẹ phải đi làm bữa tối.

Sau 1 vòng lục soát tìm hiểu thì hắn nhận ra số tuổi của bản thân là 9 tuổi, năm nay là năm 1973 tháng 5 ngày 4 là trước ngày lễ thiếu nhi Nhật một ngày.

Ngày mai là nhà trường cho nghỉ nên bài tập ra về phải nói là không “trẻ em” một chút nào.

Hắn muốn hét lên “ta chỉ mới học đến lớp 3 thôi mà.”.

Nhưng sự thật khiến hắn bất lực nhả rãnh, đây là kiểu giáu dục của Nhật Bản những năm 80 . Trên trường học có thể nhẹ , thời gian học trên trường có thể ít nhưng bài tập về nhà không thể ít.

Và thanh niên xuyên việt của chúng ta đànhh phải người dưới mái hiên không thể không cúi đầu phải khổ bức mà làm bài tập lớp 3 trong khi bản thân đã qua đại học.

 

Vô Thượng Huyết Đế, là truyện hay, main không ngựa giống....

2331 bình luận