Thần Nobita

  •  Avatar
  • 294 lượt xem
  • 2164 chữ
  • 09:08 - 11/08/18

Chương 71: Kết Thúc Và Đông Đến

Cảnh sát vũ trụ là một lực lượng được tính là hợp pháp, được trao quyền lợi chấp pháp toàn vũ trụ, hệ thống phức tạp, nhân viên chiến đấu cực độ thiện chiến và cơ động, đánh nhỏ sẽ đến lớn, khiến mấy tên xấu xa âm mưu xưng bá vũ trụ khi không tập hợp đầy đủ sức mạnh là không dám đâm đầu vào tổ ong vò vẽ này.ttt

Tiếp cận hành tinh Kuzakuza, trong chiếc phi thuyền chỉ huy có một hoa tiêu quay qua một người đàn ông trung niên mặt chữ điền làm một cái quân lễ báo cáo:
“Báo cáo tổng cục trưởng! Chúng ta đã đến hành tinh Kuzakuza, theo thông tin của tín hiệu cầu cứu của chi cục trưởng Okane thì cư dân nơi đây đã phục kích tấn công chi cảnh sát của họ trong quá trình chấp pháp. Xin đợi lệnh chỉ huy.”

Người chỉ huy kia định hạ lệnh đổ bộ thì bỗng trong vũ trụ truyền ra một tiếng nói to lớn như hồng chung đại lữ truyền xa cả trăm ngàn kilomet:
“Ai là người có quyền quyết định tại đây? Hạ xuống nói chuyện, còn lại phi thuyền không cho tiến vào nơi đây một bước.”

Người chỉ huy kia nhíu chặt lông mày lại, khó khăn quyết định nên làm thế nào, mấy tên cảnh sát thì không ngừng khuyên can, cuối cùng người chỉ huy kia vẫn hạ lệnh:
“Tất cả nghe lệnh đứng yên, chú ý nếu ta có vấn đề gì thì tổng tấn công, nhưng ta không có vấn đề gì nguy hiển thì không được manh động!”

Nói xong câu chỉ lệnh vị chỉ huy kia lên một chiếc phi thuyền cứu hộ loại nhỏ hạ xuống Kuzakuza, đây là cho Nobita và mọi người nơi đây mặt mũi lớn nhất rồi.

Hạ cánh đi ra khỏi phi thuyền cảnh tượng xung quanh lại không như vị chỉ huy kia tưởng tượng vũ trang bao vây cái gì.

Nơi hạ cánh của ông là một mép của quảng trường rộng lớn, chính giữa quảng trường trói cả đám hành tinh đen và cảnh sát vũ trụ cùng một đống nơi đó, xung quanh quảng trường sắp xếp từng hành từng hàng hình nửa vòng tròn ngồi đó đầy cư dân Kuzakuza, trước nhất lại đứng đó mấy đứa trẻ nít, coi bộ lại là người có quyền quyết định nơi đây, nhìn có vẻ nực cười.

Nobita là người đứng ra đàm phán nên nói trước:
“Chào ngài cảnh quan! Xin hỏi ngài là cấp trên hay ngang hàng hay cấpp dưới lão Okane?”

Nhíu mày trước cách ăn nói không có kính ngữ của Nobita, tên trưởng quan định phát tác cái tính khí, nhưng lại nhớ đến nơi đây Okane đã bị hạ nên cũng không lỗ mãng mà nói:
“Ta là Gamen, trưởng khu cảnh sát vũ trụ, là cấp trên của Okane, cho hỏi tại sao các người lại bắt Okane và chống lại người thi hành công vụ? Các ngươi phải biết 1.000 chiếc phi thuyền đã bao vây hành tinh này, nếu các ngươi làm hành động điên rồ nào chúng sẽ nã pháo phá hủy hoàn toàn hành tinh này.”

Uy hiếp là một bài thường thấy nhất của cảnh sát, cảnh sát vũ trụ cũng không ngoại lệ, trước tiên dùng lời lẽ uy hiếp, ngôn từ sắc bén, nêu cao hậu quả khi chống đối, lại ra mồi nhử chỗ tốt khi trả lời thành thật.

Nobita nhìn cũng không thèm nhìn phất phất tay nói:
“Nói nhiều cũng không có gì dùng. Ông xem xong đoạn video này ta lại tiếp tục bàn bạc chuyện tiếp theo a…”

Vứt ra một chiếc máy chiếu phim ba chiều mượn của Doraemon, Nobita đứng nhìn video bắt đầu tạo ra cả một không gian 3d xây dựng lên tất cả bộ phim, nào là Nobita và Doraemon phát hiện và bắt giữ bọn hành tinh đen a, bọn hành tinh đen đã gặp gì trong sở cảnh sát vũ trụ a, tên trùm Giramin và Okane nói những giì a, trận chiến tại căn cứ của tên Giramin như sao a, Nobita mạnh mẽ, Giramin điên rồ, Xoxi quyết tử đều có vai diễn á.

Thế rồi tên Giramin chạy trốn ra sao, Okane “bao vây quy án” như thế nào, và cuối cùng bọn chúng hạ tràng ra sao đều được mô tả lại chân thực từng xen ti mét á.

Càng xem Gamen trường quan mồ hôi càng nhiều, mạch máu trên trán cũng nổi lên đến mức mạch máu đập có thể thấy rõ ràng, ánh mắt của ông ta chiếu hướng tên nằm như chó chết Okane là có thể bắn thủng hắn người toàn lỗ.

Xem xong video thì vị trưởng quan Gamen mặt đỏ bừng lên xấu hổ cúi gập 90độ xin lỗi mà nói với giọng điệu thành khẩn:
“Tôi thay mặt cho toàn bộ lực lượng cảnh sát vũ trụ xin lỗi toàn thể nhân dân hành tinh Kuzakuza và các bạn Trái Đất! Mong mọi người thứ lỗi cho sự vô trách nhiệm của chúng tôi.”

Nói xong quay qua Nobita, ông Gamen nói:

]

“Nếu cậu vẫn còn tin tưởng chúng tôi thì xin hãy giao bọn tội phạm cho chúng tôi và cả cuộn phim bằng chứng! Tôi xin hứa sẽ không để mọi người thất vọng.”

Nhìn kĩ lại ông Gamen, Nobita không thể không thừa nhận khuôn mặt ông ta thật sự chính trực, phất phất tay nói:
“Okane ông có thể dẫn đi, riêng tên Giramin và tay sai phải để lại cho cư dân Kuzakuza xử trí.”

Lại sát bên tai ông Gamen, Nobita nói nhỏ nhưng trong tai ông Gamen không khác gì tiếng sấm:
“Nếu tôi biết tên Okane vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật thì ông tin tôi đi, trước đó chiến đấu tôi chưa tung đủ một thành sức lực….”

Cuối cùng tên Giramin và Doto cùng Uno bị cư dân hành tinh Kuzakuza bắt giam lỏng mỗi ngày phải lên rừng trồng cây để đền tội phá rừng, tên Okane thì bị dẫn đi, theo thông tin truyền lại đã bị xử tử hình, còn Nobita và Doraemon thì tận hưởng mấy ngày cuối cùng của mùa Xuân nơi đây, sắp sang mùa Đông, Nobita và Doraemon không thể đến đây chơi được nữa.

Mải chơi khiến cho đến khi Nobita và Doraemon chia tay tạm biệt bọi người trước khi họ xuống đất tránh Đông thì Nobita mới nhận ra quên đi mua vật liệu làm giường ngủ đông nơi hành tinh Kuzakuza mất.

Thế là Nobita đành khổ bức nghiên cứu lại từ đầu cách làm chiếc giường đó theo cây khoa học kĩ thuật Trái Đất, coi bộ cần không ít thời gian á.

Hôm nay vẫn như mọi ngày, Nobita đi học về lại cắm cúi vào phòng treo tường, nơi đây đã bị biến thành một căn phòng thí nghiệm nghiên cứu, nhờ có Doraemon cùng với kiến thức của mình, Nobita thành công cải tạo căn phòng này thành phòng thí nghiệm chuyên dùng để chế tạo và thử nghiệm giường ngủ a.

Đang cắm cúi vào mấy linh kiện linh tinh thì Nobita thấy Doraemon thất thần đi vào nhà với một bộ mặt thất hồn lạc phách.

“Hôm nay cậu thế nào ấy Doraemon, cậu đã đi khám định kì chưa đấy? Hay là lại hỏng hóc nơi đâu rồi?”
Nobita không có chút tế nhị mà hỏi thẳng, đang trong trạng thái hiền giả để thí nghiệm Nobita là EQ về số âm, đây cũng là phát hiện mới của Nobita, hắn có thể chuyển đổi trạng thái của bản thân thành trạng thái hiền giả bất kì lúc nào, đây coi bộ là “di chứng” hôm hai người giận nhau.

“Tớ vừa gặp một cô bé….”
Doraemon không tức giận, hay đúng hơn hồn vía cậu ta đang lơ lửng nơi đâu không rảnh chú ý đến câu nói không tế nhị của Nobita.

“Cô ấy đẹp như hoa hồng…. Tinh khiết như hoa mẫu đơn…. Như ngôi sao lấp lánh…. Như ánh mặt trời tỏa sáng…”

Nobita bị một chuỗi từ ngữ miêu tả nổi hết cả da gà của Doraemon đánh ra khỏi trạng thái hiền giả, quay qua một bộ mặt bát quái hỏi:
“Thật sự có cô bé xinh đến vậy cơ á? Mà là người hay mèo?”

Doraemon thở ra một hơi rồi một mặt đầy mê đắm mà nói:
“Thật sự! Cô ấy là cô mèo xinh đẹp nhất, hiền lành nhất, dễ thương nhất….”

Bắt đầu anh chàng lại mở tiếp máy phát, đã mở là không dừng được, làm Nobita bên cạnh một trận da gà bạo loạn.

“Chỉ mới nhìn thấy cô ấy tớ đã hoa hết cả mắt, chân tay run lẩy bẩy, từ đó trở đi cho dù thức hay ngủ hình bóng xinh đẹp của cô ấy cứ mãi mà hiện ra trong tâm trí tớ…”

Nhìn đống bánh rán còn nguyên xi không động đậy Nobita biết cu cậu coi bộ thật động lòng phàm a, cơ mà không phải cậu ta có Mimi nhà hàng xóm rồi sao?

“Thế cậu tính ra sao với Mimi nhà hàng xóm đấy? Chả lẽ cậu lại bỏ rơi cô ấy?”
Tạt cho Doraemon một gáo nước lạnh, làm cho đang bay đi nơi đâu hồn phách quay lại hơn quá nửa, khiến cho cậu ta thật sự túng quẫn vò đầu bứt tai.

“Không thể! Tớ không muốn bỏ Mimi-chan! Tớ cũng thích cô mèo ấy! Tớ sẽ làm tất cả để hai cô ấy sống chung được với nhau!”
Doraemon một mặt nghiêm nghị nói.

Nobita lại tiếp tục ở bên cạnh tạt nước lạnh:
“Cậu đã là gì của cô ấy đâu mà bảo hai cô mèo cái sống chung? Cậu ít nhất hãy tỏ tình làm quen với cô mèo kia đã chứ.”

Doraemon đang đầy nghiêm nghị bỗng lại như quả bóng xì hơi nằm rạp xuống che một bộ mặt xấu hổ đến đỏ chót run run nói:
“Chịu thôi…. Xấu hổ lắm….”

Nhìn coi bộ nếu không giúp đỡ cậu ấy sẽ chẳng thể làm được cái gì Nobita đành thở dài mà nói:
“Thôi được! Cậu cũng giúp tớ nhiều rồi, để tớ giúp cậu việc này vậy!”

Doraemon bật người dậy một mặt sung sướng nói:
“Thật chứ? Tớ xon ghi lòng tạc dạ ơn này của cậu…”

Hai người dắt nhau đi trên đường phố, theo lời chỉ của Doraemon mà tìm đến một khu phố, liếc nhìn xung quanh, lại ngó mấy mái nhà, Nobita lầm rầm:
“Cậu chắc là cô mèo đó ở khu này a?”

Nhưng Doraemon không trả lời mà che mặt lại, khuôn mặt đỏ bừng lên, cả người run lên lẩy bẩy, coi bộ cảm nắng giai đoạn cuối mất rồi á.

Nobita nhìn trái, nhìn phải, nhìn trên mái nhà, nhìn trên bờ tường, những nơi mèo hay xuất hiện, cơ mà có thấy con mèo nào đâu? Vả lại khi này người ta thường nuôi chó mà???

“Có thấy cô nàng của cậu đâu nào???”
Bất lực tìm kiếm, Nobita quay qua Dorâemon hỏi, chỉ thấy cu cậu vẫn một mặt nhắm tịt hai mắt đưa một tay chỉ hướng.

“Đã bảo không có mà. Cả cái cổng đều… Mà khoan! Đừng nói với tớ cô mèo xinh đẹp như hoa hồng, trong sáng tinh khiết tựa mẫu đơn của cậu là con mèo đồ chơi đó nhé????”
Chỉ thấy một con mèo đồ chơi nằm nơi phương hướng Doraemon chỉ, cũng không trách Nobita khí tức cảm ứng vô hiệu a, xung quanh đây hay chính xác hơn là toàn thế giới con người khí cứ sàn sàn nhau khó mà phân biệt, chứ nói gì đến mèo, mà không phải mèo thường mà lại là mèo đồ chơi nữa chứ.

“Đúng thế!”
Vẫn không dám mở mắt mà trả lời một tiếng, Doraemon chốc chốc lại liếc a, liếc a, không khác cô gái thẹn thùng ra mắt người tình trong mộng chút xíu nào.

 

Giới thiệu cho các ace tác phẩm Thần Nobita thần nobita, truyện hay lắm đấy

2198 bình luận


  • 100%

    Tác viết “so bad”. Chắc ít đọc truyện tiên hiệp và huyền huyễn nên cái cách tu hành cũng như đánh giá sức mạnh của tu tiên quá yếu, cả cái hệ thống nghe mấy cái chức năng nó khó hiểu hơn “định nghĩa” nữa

    quantudatinh · Phàm Nhân · Báo xấu4 giờ trước · · Trả lời


  • 100%

    Hima-chan có không thể phủ nhận tài năng về vũ đạo, tuy Nobita chả phải giáo sư tiến sĩ gì trong mấy lĩnh vực múa hát, nhưng trí nhớ bug của hắn không phải chỉ trưng cho đẹp, các tiết mục vũ đạo của kiếp trước hắn cũng xem không ít nên con mắt thưởng thức là phải có.

    Nhìn trên góc độ khách quan thì Hima-chan chưa hẳn lọt được vào mắt của Nobita.

    Năm nay mới chỉ là những năm 70,80 của thế khỉ 20 a, còn tầm nhìn của Nobita là những năm 20 của thế kỉ 21 á, cách nhau xa là bao, mà thời này còn chưa phải là thời kỳ hưng thịnh nhất của thế giới, nên mấy lĩnh vực về giải trí thật quá lạc hậu.

    Không cảm xúc Nobita chỉ nhìn nhận bằng ánh mắt trực quan, tuy nhiên vì hiền lành nên Nobita cũng không nói nặng lời gì cả.

    “Không tệ, em múa không sai bất kì động tác nào, thăng bằng rất tốt, ừ, không tệ.”
    Nhưng nói thế khác quái gì nói anh thấy không được đẹp kia chứ? Nobita IQ có vẻ tụt ngang tầm EQ luôn trong pha này.

    “Xin lỗi anh vì em lại không thể cho anh vui vẻ, lần sau em sẽ cố gắng hơn ạ.”
    Đôi mắt rưng rưng chực khóc, trong nội tâm Hima là uất ức, bởi đã không thể cho “ân nhân” Nobita thưởng thức điệu múa đẹp nhất.

    Nước mắt phụ nữ luôn là vũ khí trí mạng nhất, đầu gỗ trạng thái Nobita cũng không thể miễn dịch.
    “Ối! Em đừng khóc mà, em đã múa rất tốt, chẳng qua là người dạy em múa không dạy được em các động tác khác độc đáo hơn mà thôi.”

    “Em đừng buồn mà, anh có điệu nhảy này em hãy nhận xét đi nhé!”
    Đầu não Nobita nhanh ***ng chuyển động rồi lại nghĩ ra phương pháp hóa giải tình huống xấu hổ này.

    Đứng lên, đi lại khoảng trống giữa sân khấu dựng tạm, trước ánh mắt hai mẹ con kinh ngạc, Nobita bắt đầu phỏng theo tất cả các kiểu nhảy múa kiếp trước đã từng xem và bắt đầu nhảy, đi lùi Michael Jackson a, nhảy đường phố ở khu ổ chuột a, rồi vũ đạo cách điệu Mĩ Latinh a, rồi cả những điệu nhảy khó khăn như nhảy robot hay nhiều loại nữa tổng hợp thành một nùi cho cả vào bài nhảy.

    Loạn thất bát tao các kiểu nhảy cho vào trong tay Nobita lại phát sinh biến hóa thần kì trở thành vui tai vui mắt không dừng lại nổi.

    Cơ thể không phải người khiến Nobita sức chịu đựng bạo lều, một điệu nhảy kéo dài cả tiếng đồng hồ mà hắn nhảy không chảy một giọt mồ hôi.

    Đến khi điệu nhảy kết thúc, hai mẹ con Hima vẫn như si như say đắm chìm trong đó mất một lúc mới như bừng tỉnh lại rồi vỗ tay nhiệt liệt đến đỏ cả hai bàn tay mới thôi.

    “Anh Nobita! Em thật không thể tưởng tượng được nhảy lại còn có thể như vậy! Cô giáo em từng là người được nhảy bài “Hồ thiên nga” ở trung tâm nhạc hội nổi tiếng thế giới, nhưng so với điệu nhảy của anh thì lại chẳng là gì, Anh quả là thiên tài âm nhạc, anh đã mở mắt cho em thấy nhảy còn có thể vượt xa hơn nữa, cám ơn anh vô cùng.”

    Hima đầy xúc động nói, tôn Nobita lên trời luôn, Nobita chỉ có thể cười cười gãi đầu, thiên tài cái gì hắn mới chả thèm để ý đấy.

    “Đã rất muộn rồi, thôi cháu xin phép về ạ. Mẹ cháu đang đợi cháu ở nhà.”
    Thấy trời đã dần tắt nắng, Nobita mở miệng xin phép về. Nhảy một điệu nhảy, trí nhớ thúc dục não hoạt động, khiến cho Nobita lấy lại được phần nào chỉ số IQ và EQ.

    “Không! Nhất định cháu phải ở lại ăn tối với bác.”
    Bác gái cố gắng giữ Nobita lại, Hima cũng dùng khẩn cầu ánh mắt nhìn hắn, thoát trạng thái đầu gỗ hắn thật sự không nhẫn tâm từ chối, nhưng quả thật đã muộn lắm rồi.

    “Xin lỗi bác, Hima-chan, cháu thật sự không nán lại thêm được lâu nữa ạ, mai cháu sẽ lại đến chơi mà, ở đây khiến cháu có cảm giác thật thoải mái.”
    IQ online Nobita cũng lanh miệng không thua kém Suneo, nhe được Nobita nói vậy hai người mới đành chấp nhận cho Nobita về nhà.

    “Hai người không cần thiết phải tiễn cháu nữa đâu ạ. Cám ơn vì tất cả, cháu đi đây.”
    “Anh nhớ mai trở lại nhé!”

    Vừa đi chưa được mấy bước chân, Nobita lại nghe tiếng la toáng từ phía sau, giọng của Hima không sai.


    Hộc tốc trở lại thì thấy một con sâu róm bám trên áo cô bé, thấy thế Nobita đi lại vứt con sâu đi rồi cười nói:
    “Không sao rồi a, anh ném nó đi rồi, em đừng khóc, khóc sẽ làm mặt em như chú mèo đấy, không còn xinh đẹp nữa đâu.”
    Dỗ em gái ngưng khóc là một nghệ thuật, Nobita là một nghệ sỹ, gì chứ nó đã là bản năng của hắn ( quái thúc thúc ) rồi.

    “Ôi anh Nobita. Anh quả là thiên sứ của đời em, anh lại giúp em một lần nữa, ơn này em sẽ mãi mãi ghi nhớ chẳng khi nào quên!”
    Hima như một chú mèo hay khóc vậy, rúc vào ngực Nobita cảm ơn rối rít.

    Thoát trạng thái đầu gỗ, Nobita lại đi vào trạng thái nhanh mồm nhanh miệng, dòng máu tác tử nó nổi lên, Nobita mà không tác một đợt tử thì cả người bứt rứt:

    “Em không thể ghi nhớ anh cả đời được, làm sao em có thể nhớ một người con trai khác ngoài chồng mình chứ.”

    Hima đang khóc cảm động thì bỗng nghe thấy lời nói của Nobita nên cũng buột miệng nói:
    “Anh nếu là chồng em thì em nhớ anh cả đời có gì sai?”

    Thế đó, hai đứa bỗng tác tử ngay trước mặt phụ huynh thế đó. Nếu như ngày thường thì trăm phần trăm Nobita bị mẹ Hima đá ra khỏi nhà và đe nẹt đừng hòng bước chân vào nhà này một bước, nhưng hôm nay khác, hôm nay Nobita vẫn là ăn kẹo biết ơn đấy, nên hậu quả của màn tác tử này là:

    “Ôi!!! Quý hóa quá, không ngờ Taximo nhà bác lại có hân hạnh được làm bạn gái của ân nhân, mong ân nhân giúp đỡ cho con bé, nó còn dại dột và trẻ con lắm ạ. Nếu không chê ân nhân cứ qua lại tìm hiểu nếu hai người thấy hợp thì hôn nhân tôi đồng ý cả hai tay.”

    Đường về nhà Nobita là đơ ra, chuyển về trạng thái ngơ ngơ ngẩn ngẩn, Nobita thật không hiểu sao chỉ đơn giản mấy chuyện không đâu mà lại thành cầu hôn kết thân???

    Ngày hôm nay chú định là một ngày không đơn giản với Nobita, hắn thậm chí không nhớ nổi bản thân đã đi về nhà như thế nào nữa.

    Một đêm yên bình không có gì lạ.

    Sáng sớm tỉnh dậy đánh răng rửa mặt, Nobita lại tiếp tục đến trường, trên đường đến trường phía trước một ngã rẽ Nobita nhìn thấy Shizuka, định lên xin lỗi chuyên hôm qua bỗng Nobita thấy đi ra khỏi ngã rẽ không chỉ là Shizuka, bên cạnh còn có một tên cao lớn, điển trai, đúng kiểu “Cẩu hình nhân dạng”.

    Hai người cười cười nói nói, chốc chốc lại có tiếng Shizuka nói: “Anh Hideta thật là thông thái… Anh Hideta đúng là hoàn hảo… Anh Hideta….”

    Nobita phía sau đứng hình lại, mãi khi hai người đi đã xa, tiếng nói của họ vẫn văng vẳng bên tai Nobita.

    Nobita nghe trái tim bản thân phát ra tiếng “tách” nho nhỏ, hắn bỗng cảm thấy cuộc đời bỗng lờ mờ đi, các màu sắc chỉ còn lại là đen trắng, hắn lại trở thành một trạng thái, hắn gọi là “hiền giả trạng thái”.

    Khác ở điểm là ở trạng thái này trí não hắn phát huy cao độ, mọi tìm hiểu tính toán của hắn vượt bậc, bởi tất cả tin tức rác rưởi mà não đã loại bỏ đó có loại gọi là cảm xúc, hắn thậm chí không cảm thấy quá đau khi dẫm phải một hòn đá sắc nhọn trên đường.

    Đến trường, ngồi vào chỗ bàn học, Nobita như một con robot ngồi đó đến chuông vào học reo vang.

    Cả một ngày học Nobita thậm chí không buồn ngủ như thường ngày, hắn thậm chí giờ ra chơi cũng không đi ra khỏi chỗ ngồi, Shizuka hắn lại càng chẳng thèm nhìn một lượt.

    Shizuka đang đợi hắn lại xin lỗi, các lần khác khi cô giận dữ thì Nobita luôn là người đến xin lỗi rồi tặng quà làm cô vui lòng.

    Nhưng lần này mãi mà Nobita cũng không chịu đến xin lỗi, cô cảm thấy thật uất ức a, cô cũng đâu có sai, người sai là hắn mà…

    Thế rồi chiều học cũng kết thúc, Nobita như một bộ máy tinh vi sắp xếp hết sách vở vào cặp rồi khoác vai bước đi, chẳng thèm để ý phía sau Shizuka quai hàm đã dương lên một mặt ủy khuất.

    Đi đến cửa trường, Nobita bỗng nghe có tiếng gọi phía sau lưng, quay đầu lại thì ra là Shizuka đang thở hồng hộc.

    “Nobita ! Cậu không định nói gì với tớ sao?”

    Nhìn Shizuka, con mắt của Nobita hơi có chút gợn sóng, nhưng nhanh ***ng ổn định lại, cảm xúc cái gì hắn không còn nữa á.

    “Shizuka-sama, có phải cô muốn tôi nói xin lỗi Hideta tiên sinh, cô muốn tôi nói tiên sinh ấy là người đàn ông hoàn hảo nhất, tuyệt vời nhất? Có phải cô muốn nói cô không sai? Tôi là người sai từ đầu nên phải xin lỗi?”
    Nói cả một dãy câu bằng kính ngữ, Nobita hướng về Shizuka cúi gập 90% nói:
    “Tôi xin lỗi.”

    Rồi nhanh ***ng đứng thẳng dậy và nói với mặt tỉnh bơ:
    “Cô đã được đáp án mà mình mong muốn. Thế, xin cáo từ.”

    Nobita quay lưng đi thẳng, không ngoái lại nhìn Shizuka đến một lần.

    Nhìn bóng lưng đi ngày một xa Nobita, nước mắt trong mắt Shizuka rưng rưng rồi òa ra, nước mắt như vỡ đê không thể ngăn lại.

    Rõ ràng cô muốn chặn Nobita lại để nghe lời xin lỗi, tại sao nay nghe lời xin lỗi rồi mà lại không khá hơn chút nào, thậm chí còn cảm thấy thật bi thương?

    Cô không hiểu nổi tại sao tim mình lại đau như vậy, như có một bàn tay bóp chặt trái tim, làm cho cô như bị ngạt thở vậy.

    “Sao thế Shizuka-chan? Cậu không khỏe sao? Chúng tớ đưa cậu về nhé!”
    Mấy cô bé bạn của Shizuka thấy Shizuka khóc thương tâm thì chạy lại hỏi han an ủi, rồi cùng nhau mang Shizuka về nhà.

    Đã đi một quãng xa xa, nhưng Nobita vẫn nghe văng vẳng bên tai tiếng nức nở của Shizuka. Cười nhẹ một tiếng, Nobita tự mình lẩm nhẩm:
    “Không phải cậu rất thích một người chồng hoàn hảo sao? Cậu đã có rồi đấy, anh Hideta của cậu. Chúc cậu hạnh phúc.”

    Khi nói đến câu “Chúc cậu hạnh phúc” không hiểu sao bức tường của “hiền giả trạng thái” bị lung lay một hồi.

    Chút cảm xúc toát ra khiến Nobita nhớ lại lời một bài hát kiếp trước hắn đã nghe và rất thích.

    “Nhiều khi anh mong được một lần nói ra hết tất cả thay vì,
    Ngồi lặng im nghe em kể về anh ta với đôi mắt lấp lánh…
    Đôi lúc em tránh ánh mắt của anh, vì dường như lúc nào em cũng hiểu thấu lòng anh.

    Không thể ngắt lời, càng không thể để giọt lệ nào được rơi….”
    trả tiền bản quyền cho Soobin chưa tác ơi

    [email protected] · Phàm Nhân · Báo xấu9 giờ trước · · Trả lời


  • 100%

    Ưu điểm là truyện khá hay
    Nhược điểm là truyện sáng tác
    BCL đc một bộ đáng đặt gạch, năm sau quay lại
    Hy vọng ko drop

    Vaynard · Phàm Nhân · Báo xấu10 giờ trước · · Trả lời


  • 100%

    hay vãi cảm thấy tuổi thơ ùa về

    [email protected] · Phàm Nhân · Báo xấu11 giờ trước · · Trả lời


  • 59%

    Truyện viết không cv nên đừng có dục cv ciết nhanh . Mấy đh đọc từ đầu yêu cầu mỗi ngày đọc 5c thôi ko thiếu thuốc ( ps : Không có trung tâm nào giúp cai thuốc này đc đâu )

    zzmafiazz · Trúc Cơ Tầng 1 · Báo xấu11 giờ trước · · Trả lời


  • 36%

    Tặng chút đậu mong ad cố gắng lên

    ๖ۣۜĐại ๖ۣۜĐạo ๖ۣۜVô ๖ۣۜTà · Nguyên Anh Tầng 3 · Báo xấu11 giờ trước · · Trả lời


  • 100%

    Hay
    Tiếp tục nhá

    [email protected] · Luyện Khí Tầng 2 · Báo xấu11 giờ trước · · Trả lời


  • 62%

    Đã đọc 15 chương nhận xét theo yêu cầu là hay quáaaaaaaaa tác ơi. Nhưng cho hỏi 1 câu có gato không nào >

    akari97 · Luyện Khí Tầng 6 · Báo xấu12 giờ trước · · Trả lời


  • 36%

    Ôi kỉ niệm ngày xưa

    ๖ۣۜĐại ๖ۣۜĐạo ๖ۣۜVô ๖ۣۜTà · Nguyên Anh Tầng 3 · Báo xấu13 giờ trước · · Trả lời


  • 67%

    Người ta viết chứ có cv đâu mà mấy ông thúc người ta bạo chương. Nếu muốn thúc chương thì quăn đậu vào

    Mazimutpro · Luyện Khí Tầng 5 · Báo xấu13 giờ trước · · Trả lời