Tình Thánh Mỹ Ngọc Giới

  • Antute Avatar
    Antute
  • 63 lượt xem
  • 1688 chữ
  • 22:04 - 14/03/18

Chương 120 Chấp ba chiêu.

Vậy là giải đấu đã đi hơn nửa chặng đường, hai trận tứ kết đã kết thúc cũng như đang tuyên bố chỉ còn bốn trận đấu nữa là sẽ tìm ra nhà vô địch, người thủ lĩnh tiên phong của thế hệ mới.

"Chậc, tiếp theo là ai ? Đinh Bình Nhất và Triệu Quân Lâm sao ?"

Một lão sư trong lúc chờ đợi hỏi người bạn cạnh mình.

"Ân, phải rồi cơ mà ta thấy kết quả đã quá rõ ràng không biết Đinh Bình Nhất cái tiểu tử này lại xui xẻo vậy gặp Triệu Quân Lâm."

Người lão sư cạnh trả lời.

"Ầy, cũng tốt thôi, ngươi nhìn khí sắc tiểu tử đó xem, sau khi cái chết của Hoàng Tú Uyên hắn luôn buồn bã như vậy, chưa kể lại chính tai nghe người mình thích lúc trước khi chết thừa nhận yêu người khác ? Ài, chỉ nghĩ đã thấy chán rồi."

Vị lão sư thở dài ngán ngẩm. Mà hắn thở dài cũng hợp lý khi một chàng trai yêu một cô gái vậy mà phải trừng mắt nhìn người mình yêu nằm trong vòng tay thằng khác rồi còn thổ lộ yêu kẻ đó. Chỉ nghĩ đã thấy đắng hết lòng mề.

…..

Ở dưới hàng ghế tuyển thủ.

Đinh Bình Nhất đôi mắt thẫn thờ nhìn xuống nền đất, nhìn xuống hai mu bàn chân mà như nhìn vào vực sâu thăm thẳm của u uất.

"Tại sao nàng lại bỏ ta ra đi ?"

"Tại sao nàng bảo muốn nói chuyện với ta sau khi giải đấu kết thúc và giờ nàng lại đã chết ?"

"Trên tất cả, tại sao nàng lại nói lời khiến ta tổn thương đến vậy ? Ta yêu say đắm nàng bốn năm, vậy mà lại thua một tên tiểu tử lạ mặt từ nơi nào xuất hiện ? Nghe nàng nói lời yêu hắn trước khi nàng chết và với cái giọng chân thành đó ?"

"Dối trá, tất cả phải không chỉ là màn kịch, Tú Uyên muội ? Phải không lúc đó nàng muốn nói yêu ta, Đinh Bình Nhất cái đại sư huynh này ?"

Đinh Bình Nhất ôm đầu vật lộn trong hàng mớ các câu hỏi. Cái chết của Hoàng Tú Uyên đã kích thích đến tâm lý hắn quá nặng nề mà đến giờ cũng chưa thể tiêu tan đi mất.

" Đinh Bình Nhất ! Đinh Bình Nhất !"

Trong cơn mơ hồ, Đinh Bình Nhất nghe thấy tiếng ai đó gọi tên, cái tiếng này đối với hắn nghe rất quen như thể đây chính là tiếng Hoàng Tú Uyên gọi hắn, gọi một tên đang trên bờ vực sụp đổ hắn dậy.

Đinh Bình Nhất trong trạng thái thần trí mở hồ ngẩng đầu, trong giây lát đó hắn như thấy được hình bóng Hoàng Tú Uyên như một tuyệt sắc tiên tử đang vươn tay muốn lôi hắn dậy.

"A, Tú Uyên muội."

Đinh Bình Nhất gọi mớ, đôi môi hắn cong lên nụ cười, vươn tay ra định với cánh tay đó, thì...

Bốp !

"Ớ, ớ."

Đinh Bình Nhất ngơ ngác tỉnh dậy từ cơn mê, ập vào mắt hắn là Triệu Phi Bách đang lườm.

]

"Ớ, ớ cái gì ? Mi bị ngu à, Thiên Túc lão sư gọi ngươi cả chục lần rồi, ngươi giờ không lên là lão bật đồ sát ngươi ngay tại chỗ luôn đấy ! Ngồi đó mà ú với chả ớ."

Triệu Phi Bách bực bội mắng chửi. Hắn ra đây từ trạng thái dưỡng thương chưa hoàn thành vì muốn xem một trận đánh đỉnh tiêm giữa Đại Địa Vương, Đinh Bình Nhất và Vương Giả, Triệu Quân Lâm.

Ấy thế mà Triệu Phi Bách lết cái thân tàn tạ ra thì hắn thấy Triệu Quân Lâm đang hiên ngang đứng trên sân, tư thế uy vũ mười phần, cực kì kiên nhẫn đợi đối thủ xuất hiện.

Trong khi đó, đối thủ hắn là Đinh Bình Nhất thì như con gà trống thất bại ngồi ủ rủ không nhìn mũi chân thì nhìn chân trời bằng đôi mắt vô hồn như kẻ đã chết.

Mà Triệu Phi Bách lết cái thân tàn tạ ra là muốn xem đánh nhau ! Nhìn Đinh Bình Nhất thế này thì đánh nhau cái mắm a ? Xong lại còn bị mê sảng nữa, thực sự là Triệu Phi Bách tức muốn hộc máu.

"Đúng là điên, ngươi là người theo đuổi đại đạo, là tu chân giả vậy mà bị tình yêu ảnh hưởng đến tinh thần đến nhường này, quả thật mi vô phương cứu chữa rồi !"

Triệu Phi Bách la mắng.

Đinh Bình Nhất trầm lặng.

"Thức tỉnh đi, trời ạ, ngươi có muốn tìm lại phụ mẫu ngươi không ?"

Triệu Phi Bách thấy Đinh Bình Nhất không có chút cải thiện tinh thần đang sa sút khiến hắn càng thêm bực, lôi ra át chủ bài.

Quả nhiên nghe đến hai từ này, trong con ngươi Đinh Bình Nhất mới hiện lên chút sắc thái.

"Ba mẹ ! Phải rồi, ta phải tìm họ !"

Đinh Bình Nhất bật dậy, quay đâu về phía ra ngoài ở phía xa định lao đi.

Thế nhưng Triệu Phi Bách không ngu, hắn mới không cho Đinh Bình Nhất chạy, cho nên hắn mới dùng tốc độ cực nhanh của mình khoá Đinh Bình Nhất lại vào trong ngực.

"Moá, lên đấu đi, thằng điên này ngươi đi cái mắm giờ à, bình tĩnh lại coi, lên đánh đi chỉ thế ngươi mới cứu được ba me ngươi."

Triệu Phi Bách ôm lấy Đinh Bình Nhất rồi la vào tai hắn.

"Phải đánh ? A."

Dưới sự công phá không ngừng của Triệu Phi Bách, Đinh Bình Nhất đã bình tĩnh lại, đôi mắt chăm chú nhìn lên lôi đài nơi đó Vương Giả, Triệu Quân Lâm đang đợi hắn.

"Xin lỗi Phi Bách huynh, ta làm ngươi lo rồi."

Đinh Bình Nhất thở dài một hơi, nhìn Triệu Phi Bách một cách chân thành rồi lao lên lôi đài.

"Ài, thanh niên số khổ."

Thấy Đinh Bình Nhất bình tĩnh lại Triệu Phi Bách thở một hơi nhẹ nhõm nhưng cũng vì cuộc đời hắn mà cảm thấy đồng cảm.

....

"Ân, rốt cuộc ngươi vẫn đấu dù ngươi biết không thể thắng sao Đinh Bình Nhất, ngươi muốn ta dùng mấy thành thực lực đánh với ngươi ?"

Đinh Bình Nhất vừa nhảy lên lôi đài, Triệu Quân Lâm đã hỏi, giọng điệu nhàn nhạt nghe như một lời nói băng quơ.

"Hà hà, Quân Lâm huynh có lí gì để không đấu ? Nhưng Quân Lâm huynh nói không sai, ta biết bản thân mình không có cửa thắng nên xin huynh chấp ta ba chiêu."

Đinh Bình Nhất cười bình dị, lời đề nghị cũng hoàn toàn hợp lý, tuy nhiên xin đối thủ chấp mình ba chiêu sẽ ổn sao ?

Đinh Bình Nhất không biết. Nhưng không biết không có nghĩa hắn không dám thử.

"Ừm, ta chấp ngươi."

Triệu Quân Lâm nhàn nhạt nói, chỉ một câu bốn chữ ta có thể thấy khí phách của người đàn ông này không phải tầm thường.

Lời này vừa dứt Đinh Bình Nhất cũng mở đầu công kích, Triệu Quân Lâm chỉ đứng đó không phản ứng.

"Vậy Quân Lâm huynh, Bình Nhất ta đắc tội."

"Đại Địa Bành Trướng, Thổ Long Ngậm Châu."

Đinh Bình Nhất hét lên, đôi mắt một màu nâu tà dị, cánh tay chạm đất như hô ứng đại địa, theo đó là cơn rung như động đất khiến khán giả rơi vào trạng thái hoang mang."

"Đây là sao ? Ta cảm thấy có gì đó biến động , phải không Đinh Bình Nhất đang hô ứng gì với đất ?"

Có người quan sát tốt nói.

"Đây hẳn là đại chiêu của Đinh Bình Nhất, hiển nhiên hắn đối với bản thân thắng Triệu Quân Lâm không quá tự tin nên muốn phô diễn hết khả năng bản thân để ngày cầm quân tương lai không bị người nói ra nói vào."

Có người cơ trí nghĩ ngay cốt lõi vấn đề.

Đúng như vậy. Khi mà phải đấu với một người chắc chắn bản thân không có cửa thắng thì bình thường Đinh Bình nhất sẽ dứt khoát chịu thua cho đỡ phải bêu rêu bản thân. Thế nhưng sau khi Hiệu Trưởng tuyên bố ý nghĩa sâu xa của giải đấu này thì không ai muốn chưa đánh đã hàng.

Bởi lẽ... Mỗi học viên ở đây đều là một bộ hạ trong tương lai của mỗi người trong Thập Vị Vương Giả. Mà cứ ngẫm xem, bộ hạ tương lai thấy chủ tướng mình trong quá khứ đã từng đầu hàng thay vì lựa chọn chiến đấu thì họ sẽ nghĩ sao ?

Dưới chân Triệu Quân Lâm rung lên, nhịp độ càng ngày càng mạnh như thể có gì đang lao tới từ dưới chân hắn và muốn tấn công hắn từ phía dưới.

"Hể, tới nào."

Triệu Quân Lâm nhìn liếc xuống dưới rồi hắn nở một nụ cười nhàm chán.

Và theo Triệu Quân Lâm nói, đất hắn đứng trên bỗng lõm vào và tư đó nhô ra một đầu Long nâu từ mọi chi tiết rồi dùng cái mồm to như chậu đất, hố bùn nuốt Triệu Quân Lâm vào trong.

 

Cùng nhảy hố nào các đạo hữu ... Thần Võ Đế Tôn /chay

Bạn đang đọc truyện gì?

194 bình luận


  • 37%

    wtf drop sao k ra nữa

    Katerina · Luyện Khí Tầng 3 · Báo xấu2 tháng trước · · Trả lời


  • 100%

    Ho hỏi chut hắc mãnh an và bach mãnh an, ai là nhân vật chính vậy

    made01 · Phàm Nhân · Báo xấu4 tháng trước · · Trả lời


  • 80%

    Hố cạn quá làm biếng nhảy

    peonly · Trúc Cơ Tầng 4 · Báo xấu4 tháng trước · · Trả lời


  • 45%

    Mới đọc thì thấy khá hợp gu với ta, ta đọc truyện cũng hơn 5 năm, cũng đang viết dở một bộ truyện. nhân vật, tình tiết cũng đã phác hoạ được trong đầu, do thời gian rảnh ít nên phải ngừng lại. Thấy trên diễn đàn ông đang cần cộng tác viên, nên vào xem thử, thấy cũng khá giống lối viết của tôi, ông cần thì ib tôi sớm. ^^

    ๖ۣۜLoLy ๖ۣۜ Vô ๖ۣۜ Tà · Luyện Khí Tầng 7 · Báo xấu4 tháng trước · · Trả lời


  • 19%

    Lại quay lại và cho mi 1 cục

    ๖ۣۜVô๖ۣۜ๖ ๖ۣۜVị๖ۣۜ๖ · Nguyên Anh Tầng 3 · Báo xấu4 tháng trước · · Trả lời


  • 81%

    Cần lắm một bạn cho cái lish những cái tên cực phẩm từ đầu truyện tới giờ

    Antute · Luyện Khí Tầng 3 · Báo xấu4 tháng trước · · Trả lời


  • 15%

    theo dõi để đó chờ hố sâu rồi đọc

    ๖ۣۜVương ๖ۣۜVô ๖ۣۜTà · Hóa Thần Tầng 1 · Báo xấu4 tháng trước · · Trả lời


  • 48%

    Con cá trám cỏ đào bộ khợp hay phết

    ๖ۣۜNinja ๖ۣۜMều · Nguyên Anh Tầng 2 · Báo xấu5 tháng trước · · Trả lời


  • 81%

    Sống dậy đã có tâm tư troll người . Bạn ý thật quá có tâm, thế cho nên người ta mới nói muốn hiểu tâm tư nữ nhân là cần tới thước đo vạn dặm. Quả nhiên cấm có sai

    Antute · Luyện Khí Tầng 3 · Báo xấu5 tháng trước · · Trả lời


  • 81%

    Có ai nghĩ tác giả bỗng không muốn cho Hoàng Tú Uyên sống lại rồi cho nó chết khiến cho người đọc bất ngờ chơi không

    Antute · Luyện Khí Tầng 3 · Báo xấu5 tháng trước · · Trả lời