Vĩnh Hằng Trấn Thủ Nhân

Chương 1: Trần Ngọc Lâm:

"Ngày xửa ngày xưa, vũtrụ hư vô mịt mờ, không tồn tại một thứ gì cả. Thậm chí, khởi nguồn và là căn nguyên của cả vũ trụ này, là sự tồn tại cũng không tồn tại. Vũ trụ này, lúc bấy giờ chỉ là một cái hồ chứa đầy sự hỗn mang và vô định. Bên trong nó tràn đầy sự hỗn loạn, không có một vật gì có thể ở bên trong nó.

Chất chứa bên trong cái hồ này, chỉ có sự không tồn tại."

" Một ngày, có một người xuất hiện, tạo dựng nên thế gian vạn vật, đó chính là Thần Sáng Thế."


"Không phải Thiên Chúa ạ!?"

Một giọng trẻ con cất lên hỏi. Đó là một đứa bé, ước chừng khoảng 9 tuổi, tuy nhiên trên mặt hắn cùng cả cơ thể hắn, thì lại chỉ bằng với một đứa bé 6 tuổi mà thôi. Hơn nữa, đứa bé này, có một điểm đặc sắc chính là màu tóc hắn phân ra thành hai màu rõ rêt. Nửa bên phải là màu trắng, nửa bên trái là màu đen.

Tên đứa trẻ này là Trần Ngọc Lâm.

Mộ Dung Nguyệt mỉm cười, ngẩng đầu khỏi 1 cuốn truyện cổ tích nói:
" Không phải. Chúng ta đang kể về truyện Sự Tích Vạn Vật Thế Gian. Giờ thì, im lặng đi nhóc, để cho cô kể chuyện."

Nàng búng ngón tay, một làn khói màu tím nhạt trào ra khỏi đầu ngón tay nàng, hóa thành vô số hình dạng kì dị.

Trần Ngọc Lâm nằm xuống, ngẩng đầu nhìn lên những tia sáng trong hình dạng những làn sương phun trào ra từ trong cuốn truyện, dần dần hóa thành hình dạng của một vị thần xinh đẹp đến vô cùng, đẹp đến độ, không thể phân ra được, là nam, hay rốt cuộc là nữ, là gái hay là trai, già hay trẻ.

Thậm chí, còn không có rõ ràng đến cùng, đó là người, hay là thiên sứ thiên thần nữa.

Có lẽ, đây chính là hình ảnh của thần linh.

Mộ Dung Nguyệt kể tiếp, hai tay phất lên, những làn sương lại thay đổi....

" Lúc đầu, trong vũ trụ không có gì cả. Rồi một ngày, một giọng nói uy nghiêm mà vĩ đại vang lên.

Giọng nói đó nói:

"Ta tồn tại."

"Ngài liền tồn tại. Lời nói của Ngài, là mệnh lệnh. Lời Ngài nói, vạn vật không dám không tuân theo. Ngài nói một câu, để cho vũ trụ tạo thành nguyên tố cơ bản nhất của vạn vật trong vũ trụ này. Đó, là sự tồn tại. Ngài đã tạo ra Sự Tồn Tại, bởi vì Ngài chính là Sáng Thế Thần."

"Ngay khi Ngài xuất hiện, sự tồn tại cũng đồng thời xuất hiện. Cùng với Ngài, chính là kết cấu cơ bản của vạn vật trên thế gian này, cũng chính là thứ được mọi người gọi bằng cái tên : Vật Chất. Ngài đã mang tới vật chất cho vũ trụ này."

Kế đó, Ngài nói:

" Cần có một cái gì đó, nâng đỡ vạn vật, là điểm tựa cho mọi thứ. Cho toàn bộ mọi vật ta sẽ sáng tạo ra một điểm đặt chân. Cho nên, hãy có mặt đất."

Mặt đất liền xuất hiện dưới dạng một đại lục to đến vô cùng. Nhưng, ngay lúc đầu tiên mặt đất xuất hiện, nó tan vỡ ra thành muôn ngàn mảnh nhỏ."


Trần Ngọc Lâm ngẩng lên hỏi:
" Tại sao mặt đất lại tan vỡ ạ!?"

Mộ Dung Nguyệt trả lời, ngón tay phất phơ thành hình dáng một đại lục nhỏ đang từ từ tan vỡ :

" Bởi vì, không có trọng lực, không có lực hút, không có sự kết nối. Đất đá liên kết với nhau nhờ vào trọng lực. Thuở ban sơ, trọng lực chưa tồn tại, cho nên đất đá không thể liên kết lại được, nên chúng vỡ ra thành muôn ngàn mảnh nhỏ hơn."

"Mà thậm chí, những thứ nhỏ nhất cấu thành nên mặt đất cũng không hề tồn tại. Cho nên, đất ngay khi tồn tại liền tan rã trở lại thành vật chất, cũng chính là những hạt nhỏ li ti gọi là neutron và electron, cái này sau này nhóc sẽ biết, mà mặt đất cũng thế."


Trần Ngọc Lâm gật đầu, Mộ Dung Nguyệt kể tiếp:

" Thần Sáng Thế nhìn tác phẩm của mình tan vỡ vào trong không gian. Ngài giơ một ngón tay lên, nói tiếp:

"Luật lệ. Nên có luật lệ, quy định cách vạn vật hành động."


"Từ lúc đó, vũ trụ chính thức bước vào giây đầu tiên của dòng thời gian bất tận. Bởi vì trước lúc đó còn chưa từng tồn tại thời gian."

"Lúc này, xuất hiện một tồn tại tối cao, vâng mệnh Sáng Thế, cai quản vạn vật, chưởng khống vạn vật, tạo thành nên sự kết nối của toàn vũ trụ. Tên hắn là Thiên Đạo."

"Cũng một khắc này, đất đá bị vỡ tan ra từ mảnh đại lục đầu tiên, bắt đầu co cụm lại dưới sức hút của trọng lực. Hàng tỉ năm trôi qua như một cái nháy mắt, chúng biến thành những hành tinh, những viên thiên thạch, những thứ mãi đi tìm kiếm mà không bao giờ tìm thấy, thứ mà ngày nay chúng ta gọi là sao chổi."

"Và, Sáng Thế tiếp tục tạo ra Nước. Nước hóa thành sông, hồ, ao biển. Nước biến thành mây bay trên bầu trời, nước biến thành hơi nước ở trong không khí, nước chảy trong lòng đất, nước hóa thành băng thành những hành tinh nước. Từ khoảnh khắc nước được tạo ra, nó đã định là vật liệu sống cho muôn chủng."

"Ngài lại tiếp tục tạo ra lửa, chiếu sáng đêm đen. Một khắc này, mặt trời bùng lên ngọn lửa cháy rực rỡ, mặt trăng phản chiếu cũng sáng lên ánh sáng lấp lánh màu bạc. Lửa thấm vào trong đất, hóa thành dung nham, hóa thành núi lửa, hóa thành địa hỏa."

"Rồi đến gió, cây và cỏ được tạo ra. Một chốc này, bỗng chốc toàn thế giới tràn ngập màu sắc, gió thổi, mây phun, cỏ cây hoa lá tốt tươi như thiên đàng chốn trần gian."

"Chỉ là, quá im lặng."

"Cho nên, Ngài tạo ra động vật. Đầu tiên là những sinh vật bơi lội trong làn nước, và đến những loài chạy trên mặt đất, và kế đó là những loài bay trên bầu trời."

"Và, Ngài sáng tạo ra loài người. Loài người yếu đuối, không có móng vuốt như loài muông thú, không có thể bay như loài chim trời, không thể phun lửa như loài rồng loài phượng, cũng không thể sống thọ trăm triệu năm như Ô Quy Huyền Vũ."

"Nhưng họ có trí khôn, chẳng mấy chốc những tòa nhà lầu nóc, cung điện đền đài của họ bao phủ, họ phi hành trên bầu trời, họ độn địa, họ ngụp lặn trong nước. Họ sáng tạo, sáng tạo và sáng tạo, họ đem đến cho thế giới này một màu sắc hoàn toàn mới mẻ."

Ngắm nhìn thành quả của mình khắp toàn vũ trụ, Ngài buột miệng thì thầm:

"Tốt."

"Nhưng..."

"Cũng giống như Ngày và Đêm, Ngon và Dở. Nếu không có cái gọi là Ngày, thì cũng sẽ không có cái gọi là Đêm, không có đồ ăn ngon, thì cũng không có khái niệm đồ ăn dở. Để cho cái "Tốt" được tạo ra, cần phải có một thứ đối lập với nó được tạo thành."


Mộ Dung Nguyệt nhìn Trần Ngọc Lâm, hỏi:
" Cháu có biết đó là cái gì không!?"

Trần Ngọc Lâm ngẫm nghĩ, cười:
" Sự xấu xa!!!"

Mộ Dung Nguyệt gật đầu:
" Đúng vậy!!! Cùng lúc với cái "Tốt" được hình thành, cái "Ác" cũng đã xuất hiện.

Một khắc này, thế gian tràn ngập hỗn loạn.

Đê hèn, tham lam, lười biếng, phản bội, căm hận, thù hằn, cùng lúc xuất hiện trong tâm trí mỗi người, và, từ đó có kẻ ác, những kẻ mà thế giới không thể tha thứ được sinh ra đời.

Nhưng, cũng có những người, tâm linh họ tràn ngập bởi sự vị tha, lòng bao dung, sự dũng cảm, bất khuất, chính nghĩa, tình cảm, họ, là những người sẽ trở thành những anh hùng sẵn sàng đứng lên chống lại những kẻ ác.

Một lúc này, thế giới bị phân ra thành ba nửa. Một là những gì tà ác nhất, những kẻ sa đọa đến tận cùng không gì không dám làm. Nửa kia, là những người sẵn sàng đứng lên bảo vệ công lý, chống lại kẻ ác nhân, những anh hùng.

Và cuối cùng, là những người kẹt ở giữa, không xấu, cũng chẳng ác.

Sáng Thế nhìn vào thế gian này, lòng tràn đầy đau xót. Thế giới lúc bấy giờ, kẻ mạnh là vua, còn những kẻ yếu, có khi còn chẳng có nổi một lý do để mà tiếp tục sống. Không, họ chỉ đơn giản đang cố tồn tại. Cho nên, Sáng Thế cho họ một lý do.

Một thứ gì đó, giống như những người kẹt ở giữa, vừa xấu xa đến tột cùng, lại vừa tốt đẹp đến tận cùng.

Nó, vừa là con quỷ tà ác nhất trong số những cái "xấu xa". Nó thủ thỉ thầm thì những lời ngon tiếng ngọt, nó tạo ra những huyễn cảnh đánh lừa chúng sinh, nó tạo ra một tương lai đẹp đẽ cho những kẻ yếu ớt tiếp tục chịu đựng cuộc sống đáng nguyền rủa của họ.

Nó, khiến cho những tù binh tiếp tục chịu đựng những cái móc xích găm vào tim gan họ, tiếp tục chịu đựng những nỗi đau tột cùng trong ngàn vạn năm, mà không có một ý nghĩ nào về việc kết liễu chính mình.

Cũng là nó, lại là vị thiên thần đẹp đẽ nhất thế gian. Nó khiến cho con người bước tới, nó dìu dắt con người, nó dựng dậy con người sau những lần họ gục ngã.

Nó, gợi nhớ về tình thương gia đình khi những người chiến binh xa nhà. Nó hướng chúng sinh đi trên con đường của những ước mơ của chính mình, trong sự tin tưởng chúng sẽ thành sự thật.


Nó, là con quỷ và cũng là thiên thần cuối cùng trong số những cái "Tốt" và cái "Xấu" được tạo ra. Nó vừa tốt, cũng vừa xấu.

Nó không tốt, và cũng chẳng xấu. Cho nên, nó phải được Sáng Thế thả ra một mình. Nó nằm đó, chờ đợi được thả ra ngoài, bởi vì nó biết thời khắc đó cuối cùng cũng sẽ tới.

Sáng Thế nói:
" Hãy có, cho cả những kẻ yếu, cùng những kẻ mạnh, cho cả kẻ ác, kẻ xấu, và những kẻ ở giữa. Hãy có Hi Vọng cho tất cả bọn họ."

Hết chuyện.
"

Trần Ngọc Lâm hứng thú, nhìn Mộ Dung Nguyệt hỏi:
" Vậy, những từ ngữ là nguồn gốc của thứ sức mạnh mà mỗi khi cô kể chuyện về những người có thể phi thiên độn địa, một đấm phá vỡ núi sông ư?! Cháu thích những câu chuyện đó lắm."

Mộ Dung Nguyệt nhìn Trần Ngọc Lâm, hôn lên trán chúc hắn ngủ ngon, nói:
" Không hẳn, còn có nhiều loại nữa. Nhưng những từ ngữ là những thứ mạnh mẽ nhất. Giờ thì ngủ đi nhóc. Và khi nhóc đến trường, nhớ đừng kể cho ai những câu chuyện mà cô kể cho cháu."

Trần Ngọc Lâm choàng chăn lên cười:
" Cháu biết rồi. Chúc cô ngủ ngon."

Mộ Dung Nguyệt đứng dậy, đi ra cửa, ngoái đầu lại:
" Ngủ ngon, nhóc con."


Mộ Dung Nguyệt cầm cuốn sách, cuốn sách từ từ hóa thành bột đen. Nàng đi ra ngoài tựa vào thành lan can, nhìn xuyên qua chốn đô thị phồn hoa phía dưới, nàng nhìn thấu qua đến một bãi nghĩa trang, nơi đó lẳng lặng nằm ba ngôi mộ.

Nàng nhớ lại nửa năm về trước, lần đầu nàng gặp Trần Ngọc Lâm. Khi đó mẹ của hắn đang van cầu nàng hãy nhận nuôi đứa bé này trước khi bị biến thành bột vụn, đi theo cha của hắn. Mộ Dung Nguyệt thở dài lắc đầu:

"Đứa bé khốn khổ!!!!"

Trần Ngọc Lâm đang từ từ chìm vào giấc ngủ, chợt hắn mở to đôi mắt đỏ rực màu máu của mình, đôi mắt này nhìn thấu màn đêm, nhìn vào trên bức tường. Trên bức tường treo một cái đầu của một con cá sấu, dài khoảng 3 mét, nhồi bông.

Lúc này, hắn thấy cái đầu con cá sấu đó đang há ra, ngáp dài một cái chẹp miệng vài lần rồi lại trở lại thành một cái đầu nhồi bông. Rồi Trần Ngọc Lâm cũng ngáp một cái, quay người vào tường chìm vào giấc ngủ. Hắn đã được cô Nguyệt nói rằng chuyện này là hoàn toàn bình thường.


~~~~~~
"Oáppp...."
Trần Ngọc Lâm ngáp dài một cái. Hình như là hắn lại ngủ quên mất lại ngủ quên trên xe buýt. Chuyện này thi thoảng cũng xảy ra. Không biết hắn có nói mơ gì không nữa.

Nếu có, đó là siêu xấu hổ. Vụ này sẽ theo hắn suốt những năm cấp 3 mất.


Hôm nay, cả lớp hắn đi tham quan một địa điểm khá nổi tiếng, rừng Cúc Phương. Tương đối đặc biệt là lần này là tham quan ba ngày, hai đêm. Đương nhiên là có giáo viên quản lý. Và khi nói giáo viên, có nghĩa là rất nhiều giáo viên. Ba ngày hai đêm mà lại. Không quản lý thì đám học sinh thể nào cũng có đứa đi hai về ba.

Dụi dụi mắt, hắn nhìn quanh quẩn xung quanh. Lúc này mấy đứa ngồi cạnh hắn đang cười hì hì chia sẻ với nhau mấy bức ảnh chụp mà hắn dự đoán là ảnh hắn ngủ há hốc mồm nước dãi lòng thòng ra. Xem chừng lát nữa lại tốn một chút tiền để mời mấy đứa này dăm ba ly nước ngọt và hi vọng tụi nó xóa dùm mấy bức ảnh đi.

Nếu không được thì cũng không sao, cùng lắm thì đồi thông hai mộ, mộ nàng ở cạnh mộ chàng, hắn cũng có đủ bí mật đen của lũ này để đem kéo bọn hắn chết chùm.

Trần Ngọc Lâm nhìn ra cửa sổ, nghĩ lại về giấc mơ, cảm giác thật xa vời. Hắn không nhớ hắn từng được cô Nguyệt kể cho những câu chuyện đó, càng không nhớ cô nguyệt từng phun phì phì ra vài làn khói phát sáng trong khi kể chuyện, cũng như không nhớ được rằng ở nhà hắn có cái đầu nhồi bông của con cá sấu nào.

Dù sao thì cũng đã quá lâu rồi, nhiều khi chính hắn cũng không thực sự rõ ràng đó là một giấc mơ hay là một đoạn ký ức. Cái cảm giác khi mà mơ, nhưng lại cảm thấy mình đã gặp chuyện này ở một nơi nào đó khác giấc mơ là gì nhỉ?

De ja vu? Thôi kệ.

Sự thực là, kí ức của hắn về hồi còn bé rất mơ hồ. Cách đây tầm ba bốn năm gì đó, một vụ tai nạn xảy ra, và thế là hắn chỉ còn lại một mình. Trong lúc hắn còn đang mơ màng, điều trị cái gọi là sang chấn tâm lý hậu chấn thương thì cô Nguyệt đến với giấy ủy thác và nhận nuôi hắn.

Cũng có thể là do phải chịu tai nạn kiểu đó, thành ra Trần Ngọc Lâm trí nhớ về mấy năm đó không được tốt cho lắm.

 

Ta Lần Đầu Mạnh Vô Địch Khi bạn sinh ra đã ở vạch đích đã vô địch . Truyện đã full.

Event Vinh Danh Minh Chủ

231 bình luận


  • 100%

    Dẫn chuyện gì mà thằng này thằng kia, đọc nghe tự nhiên cảm thấy nó nhãm nhãm sao ấy, xl bác tác đây là cảm nhận của riêng mình, bác đã thoát khỏi góc độ ngôi thứ 1 là rất hay, nhưng ngôn từ vẫn hơi khập khiểng chút

    [email protected] · Phàm Nhân · Báo xấu2 tháng trước · · Trả lời


  • 7%

    [Ting!Ký chủ đã nhận được 2 nguyệt phiếu từ hệ thống!Mong cố gắng hơn!]

    mducnobita · Phàm Nhân · Báo xấu2 tháng trước · · Trả lời


  • 0%

    Lâu lâu lại có truyện của tác Việt ko biết có đào hố ko các đạo hữu

    thichthixem · Phàm Nhân · Báo xấu2 tháng trước · · Trả lời


  • 10%

    tác ơi có doremon không

    19950hoa · Phàm Nhân · Báo xấu2 tháng trước · · Trả lời


    • 5%

      Thánh nhân Doraemon thủ hộ thần của Nhật Bản

      nguyendanhcong1 · Phàm Nhân · Báo xấuTrả lời


    • 100%

      doreamon có mỗi bảo bối thôi :v ta trước tính cho vào vài phó bản truyện dài nhưng đang bị kẹt vài vấn đề cốt truyện nên để tạm về phía sau, nhưng sẽ có nhé

      Hoang Truong · Phàm Nhân · Báo xấuTrả lời


    • 100%

      không cục súc thế đâu bạn :v :v :v

      Hoang Truong · Phàm Nhân · Báo xấuTrả lời


    • 5%

      No no no
      Doremon thủ hộ thần Nhật Bản nghe oách kinh lên được ấy
      Thằng nào ý kiến cứ lấy cái khăn trùm thời gian ra trùm lên đầu nó cho đến khi nào nó thành cục protein thì thôi

      nguyendanhcong1 · Phàm Nhân · Báo xấuTrả lời


    • 5%

      Ước mơ cả một hồi trẻ thơ có Doremon làm bảo kê

      nguyendanhcong1 · Phàm Nhân · Báo xấuTrả lời


  • 5%

    Bây giờ vẫn không hiểu map fate có vai trò gì trong phát triển nhân vật và cốt truyện

    nguyendanhcong1 · Phàm Nhân · Báo xấu3 tháng trước · · Trả lời


  • 100%

    Ta vẫn thắt mắt tại sao không thấy mấy con thiên sứ những chap đầu
    Do tác quên hay có toan tính gì vậy

    Hà Mộng aka Husky · Trúc Cơ Tầng 9 · Báo xấu3 tháng trước · · Trả lời


  • 100%

    Tác ta thấy trong devil may cry 5 có bác v điều khiển mấy cái bóng hình tú trong cũng hay hay mi có định thêm vào không
    Mà ta coi trong một đoạn nào đó có nói hình như V là Vergil anh trai Dante giả dạng
    Thêm cả là Nero là con Vergil
    Vergil bẻ tay Nero hình như là để anh ta không quá phụ thuộc vào tay quỷ thì phải

    Hà Mộng aka Husky · Trúc Cơ Tầng 9 · Báo xấu3 tháng trước · · Trả lời


    • 100%

      Ta vừa coi xong kịch bản của dmc 5
      Bác tác ko định dùng cây yamato cho main tự sát đấy chứ

      Hà Mộng aka Husky · Trúc Cơ Tầng 9 · Báo xấuTrả lời


    • 100%

      ta cũng k rành lắm, ta cũng xem qua thì hình như V là Vergil tách ra. Vụ tự sát thì k có, ta có dự tính cho vụ phân thân r nên cũng k cần
      Ta tính sẽ bổ sung mấy cái bóng trong DMC V, cái vụ mấy cái bóng tách ra đi lại cũng hay, trước h ko nghĩ tới. Với cả đang băn khoăn nên cho Main có dạng Devil Trigger của NEro hay là một dạng hỗn hợp của Dante vs Nero (ko phải loại hiện tại, cái loại biến thành quỷ trong DMC V ấy). Cả hai dạng thấy đều ngầu như nhau cả :v

      Hoang Truong · Phàm Nhân · Báo xấuTrả lời


  • 85%

    Cố gắng nha tác ...

    znht97z · Trúc Cơ Tầng 3 · Báo xấu3 tháng trước · 1 · Trả lời


  • 0%

    3-5 chương đầu văn phong hài, khá hay. Mấy chương về sau vẫn hay nhưng văn phong có vẻ trẩu hơn. Tất nhiên là trẩu hơn so với mấy chương đầu, chứ cũng không tệ đâu.

    tuan_samsoi · Phàm Nhân · Báo xấu3 tháng trước · 1 · Trả lời


  • 100%

    Ta đang nghĩ, Vlad nên thấy được phần bóng tối sâu trong main, và bắt đầu cảm thấy được sự thú vị trong noa, phần bóng tối ấy đươhc đánh giá là sẽ làm hủy diệt tới bất kỳ đâu nó đi qua, bóng tối sâu trong main này là clone của main sau này. Nghe có vẻ thú vị
    deu

    Hà Mộng aka Husky · Trúc Cơ Tầng 9 · Báo xấu4 tháng trước · 1 · Trả lời


    • 100%

      ta cx có ý tương tự cơ mà để phần sau, xong FATE ta làm cái đó. Cái dark trong main ta cần 1 bối cảnh để thể hiện ra, trong phần Fate này k đủ điều kiện được

      Hoang Truong · Phàm Nhân · Báo xấuTrả lời