Vĩnh Hằng Trấn Thủ Nhân

Chương 1: Trần Ngọc Lâm:

"Ngày xửa ngày xưa, vũ trụ hư vô mịt mờ, không tồn tại một thứ gì cả. Thậm chí, khởi nguồn và là căn nguyên của cả vũ trụ này, là sự tồn tại cũng không tồn tại. Vũ trụ này, lúc bấy giờ chỉ là một cái hồ chứa đầy sự hỗn mang và vô định. Bên trong nó tràn đầy sự hỗn loạn, không có một vật gì có thể ở bên trong nó.

Chất chứa bên trong cái hồ này, chỉ có sự không tồn tại."

" Một ngày, có một người xuất hiện, tạo dựng nên thế gian vạn vật, đó chính là Thần Sáng Thế."


"Không phải Thiên Chúa ạ!?"

Một giọng trẻ con cất lên hỏi. Đó là một đứa bé, ước chừng khoảng 9 tuổi, tuy nhiên trên mặt hắn cùng cả cơ thể hắn, thì lại chỉ bằng với một đứa bé 6 tuổi mà thôi. Hơn nữa, đứa bé này, có một điểm đặc sắc chính là màu tóc hắn phân ra thành hai màu rõ rêt. Nửa bên phải là màu trắng, nửa bên trái là màu đen.

Tên đứa trẻ này là Trần Ngọc Lâm.

Mộ Dung Nguyệt mỉm cười, ngẩng đầu khỏi 1 cuốn truyện cổ tích nói:
" Không phải. Chúng ta đang kể về truyện Sự Tích Vạn Vật Thế Gian. Giờ thì, im lặng đi nhóc, để cho cô kể chuyện."

Trần Ngọc Lâm nằm xuống, ngẩng đầu nhìn lên những tia sáng trong hình dạng những làn sương phun trào ra từ trong cuốn truyện, dần dần hóa thành hình dạng của một vị thần xinh đẹp đến vô cùng, đẹp đến độ, không thể phân ra được, là nam, hay rốt cuộc là nữ, là gái hay là trai, già hay trẻ.

Thậm chí, còn không có rõ ràng đến cùng, đó là người, hay là thiên sứ thiên thần nữa.

Có lẽ, đây chính là hình ảnh của thần linh.

Mộ Dung Nguyệt kể tiếp, hai tay phất lên, những làn sương lại thay đổi....

" Lúc đầu, trong vũ trụ không có gì cả. Rồi một ngày, một giọng nói uy nghiêm mà vĩ đại vang lên.

Giọng nói đó nói:

"Ta tồn tại."

Ngài liền tồn tại. Lời nói của Ngài, là mệnh lệnh. Lời Ngài nói, vạn vật không dám không tuân theo. Ngài nói một câu, để cho vũ trụ tạo thành nguyên tố cơ bản nhất của vạn vật trong vũ trụ này. Đó, là sự tồn tại. Ngài đã tạo ra Sự Tồn Tại, bởi vì Ngài chính là Sáng Thế Thần.

Kế đó, Ngài nói:

" Cần có một cái gì đó, nâng đỡ vạn vật, là điểm tựa cho mọi thứ. Cho toàn bộ mọi vật ta sẽ sáng tạo ra một điểm đặt chân. Cho nên, hãy có mặt đất."

Mặt đất liền xuất hiện dưới dạng một đại lục to đến vô cùng. Nhưng, ngay lúc đầu tiên mặt đất xuất hiện, nó tan vỡ ra thành muôn ngàn mảnh nhỏ."


Trần Ngọc Lâm ngẩng lên hỏi:
" Tại sao mặt đất lại tan vỡ ạ!?"

Mộ Dung Nguyệt trả lời, ngón tay phất phơ thành hình dáng một đại lục nhỏ đang từ từ tan vỡ :
" Bởi vì, không có trọng lực. Đất đá liên kết với nhau nhờ vào trọng lực. Thuở ban sơ, trọng lực chưa tồn tại, cho nên đất đá không thể liên kết lại được, nên chúng vỡ ra thành muôn ngàn mảnh nhỏ hơn."



Trần Ngọc Lâm gật đầu, Mộ Dung Nguyệt kể tiếp:

" Thần Sáng Thế nhìn tác phẩm của mình tan vỡ vào trong không gian. Ngài giơ một ngón tay lên, nói tiếp:

"Luật lệ. Nên có luật lệ, quy định cách vạn vật hành động."

]

Từ lúc đó, vũ trụ chính thức bước vào giây đầu tiên của dòng thời gian bất tận. Bởi vì trước lúc đó còn chưa từng tồn tại thời gian.

Cũng một khắc này, đất đá bị vỡ tan ra từ mảnh đại lục đầu tiên, bắt đầu co cụm lại dưới sức hút của trọng lực. Hàng tỉ năm trôi qua như một cái nháy mắt, chúng biến thành những hành tinh, những viên thiên thạch, những thứ mãi đi tìm kiếm mà không bao giờ tìm thấy, thứ mà ngày nay chúng ta gọi là sao chổi.

Và, Sáng Thế tiếp tục tạo ra Nước. Nước hóa thành sông, hồ, ao biển. Nước biến thành mây bay trên bầu trời, nước biến thành hơi nước ở trong không khí, nước chảy trong lòng đất, nước hóa thành băng thành những hành tinh nước. Từ khoảnh khắc nước được tạo ra, nó đã định là vật liệu sống cho muôn chủng.

Ngài lại tiếp tục tạo ra lửa, chiếu sáng đêm đen. Một khắc này, mặt trời bùng lên ngọn lửa cháy rực rỡ, mặt trăng phản chiếu cũng sáng lên ánh sáng lấp lánh màu bạc. Lửa thấm vào trong đất, hóa thành dung nham, hóa thành núi lửa, hóa thành địa hỏa.

Rồi đến gió, cây và cỏ được tạo ra. Một chốc này, bỗng chốc toàn thế giới tràn ngập màu sắc, gió thổi, mây phun, cỏ cây hoa lá tốt tươi như thiên đàng chốn trần gian.

Chỉ là, quá im lặng.

Cho nên, Ngài tạo ra động vật. Đầu tiên là những sinh vật bơi lội trong làn nước, và đến những loài chạy trên mặt đất, và kế đó là những loài bay trên bầu trời.

Và, Ngài sáng tạo ra loài người. Loài người yếu đuối, không có móng vuốt như loài muông thú, không có thể bay như loài chim trời, không thể phun lửa như loài rồng loài phượng, cũng không thể sống thọ trăm triệu năm như Ô Quy Huyền Vũ.

Nhưng họ có trí khôn, chẳng mấy chốc những tòa nhà lầu nóc, cung điện đền đài của họ bao phủ, họ phi hành trên bầu trời, họ độn địa, họ ngụp lặn trong nước. Họ sáng tạo, sáng tạo và sáng tạo, họ đem đến cho thế giới này một màu sắc hoàn toàn mới mẻ.

Ngắm nhìn thành quả của mình khắp toàn vũ trụ, Ngài buột miệng thì thầm:

"Tốt."

Nhưng...

Cũng giống như Ngày và Đêm, Ngon và Dở. Nếu không có cái gọi là Ngày, thì cũng sẽ không có cái gọi là Đêm, không có đồ ăn ngon, thì cũng không có khái niệm đồ ăn dở. Để cho cái "Tốt" được tạo ra, cần phải có một thứ đối lập với nó được tạo thành."


Mộ Dung Nguyệt nhìn Trần Ngọc Lâm, hỏi:
" Cháu có biết đó là cái gì không!?"

Trần Ngọc Lâm ngẫm nghĩ, cười:
" Sự xấu xa!!!"

Mộ Dung Nguyệt gật đầu:
" Đúng vậy!!! Cùng lúc với cái "Tốt" được hình thành, cái "Ác" cũng đã xuất hiện.

Một khắc này, thế gian tràn ngập hỗn loạn.

Đê hèn, tham lam, lười biếng, phản bội, căm hận, thù hằn, cùng lúc xuất hiện trong tâm trí mỗi người, và, từ đó có kẻ ác, những kẻ mà thế giới không thể tha thứ được sinh ra đời.

Nhưng, cũng có những người, tâm linh họ tràn ngập bởi sự vị tha, lòng bao dung, sự dũng cảm, bất khuất, chính nghĩa, tình cảm, họ, là những người sẽ trở thành những anh hùng sẵn sàng đứng lên chống lại những kẻ ác.

Một lúc này, thế giới bị phân ra thành ba nửa. Một là những gì tà ác nhất, những kẻ sa đọa đến tận cùng không gì không dám làm. Nửa kia, là những người sẵn sàng đứng lên bảo vệ công lý, chống lại kẻ ác nhân, những anh hùng.

Và cuối cùng, là những người kẹt ở giữa, không xấu, cũng chẳng ác.

Sáng Thế nhìn vào thế gian này, lòng tràn đầy đau xót. Thế giới lúc bấy giờ, kẻ mạnh là vua, còn những kẻ yếu, có khi còn chẳng có nổi một lý do để mà tiếp tục sống. Không, họ chỉ đơn giản đang cố tồn tại. Cho nên, Sáng Thế cho họ một lý do.

Một thứ gì đó, giống như những người kẹt ở giữa, vừa xấu xa đến tột cùng, lại vừa tốt đẹp đến tận cùng.

Nó, vừa là con quỷ tà ác nhất trong số những cái "xấu xa". Nó thủ thỉ thầm thì những lời ngon tiếng ngọt, nó tạo ra những huyễn cảnh đánh lừa chúng sinh, nó tạo ra một tương lai đẹp đẽ cho những kẻ yếu ớt tiếp tục chịu đựng cuộc sống đáng nguyền rủa của họ.

Cũng là nó, lại là vị thiên thần đẹp đẽ nhất thế gian. Nó khiến cho con người bước tới, nó dìu dắt con người, nó dựng dậy con người sau những lần họ gục ngã.

Nó, là con quỷ và cũng là thiên thần cuối cùng trong số những cái "Tốt" và cái "Xấu" được tạo ra. Nó vừa tốt, cũng vừa xấu.

Cho nên, nó phải được Sáng Thế thả ra một mình. Nó nằm đó, chờ đợi được thả ra ngoài, bởi vì nó biết thời khắc đó cuối cùng cũng sẽ tới.

Sáng Thế nói:
" Hãy có, cho cả những kẻ yếu, cùng những kẻ mạnh, cho cả kẻ ác, kẻ xấu, và những kẻ ở giữa. Hãy có Hi Vọng cho tất cả bọn họ."

Hết chuyện.
"

Trần Ngọc Lâm hứng thú, nhìn Mộ Dung Nguyệt hỏi:
" Vậy, những từ ngữ là nguồn gốc của thứ sức mạnh mà mỗi khi cô kể chuyện về những người có thể phi thiên độn địa, một đấm phá vỡ núi sông ư?! Cháu thích những câu chuyện đó lắm."

Mộ Dung Nguyệt nhìn Trần Ngọc Lâm, hôn lên trán chúc hắn ngủ ngon, nói:
" Không hẳn, còn có nhiều loại nữa. Nhưng những từ ngữ là những thứ mạnh mẽ nhất. Giờ thì ngủ đi nhóc. Và khi nhóc đến trường, nhớ đừng kể cho ai những câu chuyện mà cô kể cho cháu."

Trần Ngọc Lâm choàng chăn lên cười:
" Cháu biết rồi. Chúc cô ngủ ngon."

Mộ Dung Nguyệt đứng dậy, đi ra cửa, ngoái đầu lại:
" Ngủ ngon, nhóc con."


Mộ Dung Nguyệt cầm cuốn sách, cuốn sách từ từ hóa thành bột đen. Nàng đi ra ngoài tựa vào thành lan can, nhìn xuyên qua chốn đô thị phồn hoa của năm 2047 phía dưới, nàng nhìn thấu qua đến một bãi nghĩa trang, nơi đó lẳng lặng nằm ba ngôi mộ.

Nàng nhớ lại nửa năm về trước, lần đầu nàng gặp Trần Ngọc Lâm. Khi đó mẹ của hắn đang van cầu nàng hãy nhận nuôi đứa bé này trước khi bị biến thành bột vụn, đi theo cha của hắn. Mộ Dung Nguyệt thở dài lắc đầu:

"Đứa bé khốn khổ!!!!"

Trần Ngọc Lâm đang từ từ chìm vào giấc ngủ, chợt hắn mở to đôi mắt đỏ rực màu máu của mình, đôi mắt này nhìn thấu màn đêm, nhìn vào trên bức tường. Trên bức tường treo một cái đầu của một con cá sấu, dài khoảng 3 mét, nhồi bông.

Lúc này, hắn thấy cái đầu con cá sấu đó đang há ra, ngáp dài một cái chẹp miệng vài lần rồi lại trở lại thành một cái đầu nhồi bông. Rồi Trần Ngọc Lâm cũng ngáp một cái, quay người vào tường chìm vào giấc ngủ. Hắn đã được cô Nguyệt nói rằng chuyện này là hoàn toàn bình thường.


~~~~~~
"Oáppp...."
Trần Ngọc Lâm ngáp dài một cái. Hình như là hắn lại ngủ quên mất lại ngủ quên trên xe buýt. Chuyện này thi thoảng cũng xảy ra. Không biết hắn có nói mơ gì không nữa.

Nếu có, đó là siêu xấu hổ. Vụ này sẽ theo hắn suốt những năm cấp 3 mất.

Hôm nay, cả lớp hắn đi tham quan một địa điểm khá nổi tiếng, rừng Cúc Phương. Tương đối đặc biệt là lần này là tham quan ba ngày, hai đêm. Đương nhiên là có giáo viên quản lý. Và khi nói giáo viên, có nghĩa là rất nhiều giáo viên. Ba ngày hai đêm mà lại. Không quản lý thì đám học sinh thể nào cũng có đứa đi hai về ba.

Dụi dụi mắt, hắn nhìn quanh quẩn xung quanh. Lúc này mấy đứa ngồi cạnh hắn đang cười hì hì chia sẻ với nhau mấy bức ảnh chụp mà hắn dự đoán là ảnh hắn ngủ há hốc mồm nước dãi lòng thòng ra. Xem chừng lát nữa lại tốn một chút tiền để mời mấy đứa này dăm ba ly nước ngọt và hi vọng tụi nó xóa dùm mấy bức ảnh đi.

Trần Ngọc Lâm nhìn ra cửa sổ, nghĩ lại về giấc mơ, cảm giác thật xa vời. Hắn không nhớ hắn từng được cô Nguyệt kể cho những câu chuyện đó, càng không nhớ cô nguyệt từng phun phì phì ra vài làn khói phát sáng trong khi kể chuyện, cũng như không nhớ được rằng ở nhà hắn có cái đầu nhồi bông của con cá sấu nào.

Sự thực là, kí ức của hắn về hồi còn bé rất mơ hồ. Cách đây tầm chín mười năm gì đó, một vụ tai nạn xảy ra, và thế là hắn chỉ còn lại một mình. Trong lúc hắn còn đang mơ màng, điều trị cái gọi là sang chấn hậu chấn thương thì cô Nguyệt đến với giấy ủy thác và nhận nuôi hắn.

Cũng có thể là do phải chịu tai nạn kiểu đó, thành ra Trần Ngọc Lâm trí nhớ về năm đó không được tốt cho lắm.

 

Vô Thượng Huyết Đế, là truyện hay, main không ngựa giống....

117 bình luận


  • 28%

    Thực 1 ngày một chương thiếu thuốc quá , gần noel rồi bác có tặng quà giáng sinh cho anh em ko

    NightDragon · Trúc Cơ Tầng 7 · Báo xấu1 ngày trước · · Trả lời


    • 100%

      gần đây đang bị dính 1 đống deadline cuối học kỳ nên bận *** thi xong xuôi hết mình quay lại mỗi ngày 2 ch nhé

      Hoang Truong · Luyện Khí Tầng 2 · Báo xấuTrả lời


  • 100%

    Hài vãi ~~~~ (ndqn)

    [email protected] · Luyện Khí Tầng 6 · Báo xấu1 tuần trước · 1 · Trả lời


  • 28%

    Truyện ngày càng hay đó tác

    NightDragon · Trúc Cơ Tầng 7 · Báo xấu1 tuần trước · 1 · Trả lời


    • 100%

      tks bác nhé
      À về vụ clone mình nghĩ ra xong rồi, có cốt truyện ổn rồi nhưng chắc cũng còn lâu ms đến được, ít nhất cũng cho qua Kim Đan đã

      Hoang Truong · Luyện Khí Tầng 2 · Báo xấuTrả lời


  • 100%

    Hồ Sơ Vĩnh Hằng Đảo: Cá Viên Chiên Ma Quỷ
    Đọc như kiểu đọc hồ sơ SCP của mấy con Keter

    nguyendanhcong1 · Luyện Khí Tầng 2 · Báo xấu2 tuần trước · · Trả lời


  • 100%

    Tấm phiếu này là một đặc sản Tu Chân Giới lan truyền rất rộng, nó được làm từ một loại nấm có các bào tử phản ứng cực mạnh với các loại độc tố, dù là độc tố yếu nhất cũng khiến nó phản ứng được. Màu ghi nói cách khác là không nguy hiểm, nhưng không an toàn.

    Hỏi thật là quỳ tím ak

    nguyendanhcong1 · Luyện Khí Tầng 2 · Báo xấu3 tuần trước · · Trả lời


    • 100%

      quỳ tím phiên bản đánh giá độc tố :v

      Hoang Truong · Luyện Khí Tầng 2 · Báo xấuTrả lời


    • 100%

      Mình hỏi cái chứ tác giả định giới hạn thế giới đến đâu vậy
      Chứ mình thấy hơi rộng
      Rộng ở đây là mình nói về cái để viết chứ không phải là diện tích
      Đếm ra có 9 cái tôn giáo nổi tiếng
      Chưa kể là các tôn giáo bị lãng quên theo thời gian nữa

      nguyendanhcong1 · Luyện Khí Tầng 2 · Báo xấuTrả lời


    • 100%

      ko quá rộng đâu, mình chỉ tính cho vào các tôn giáo/thần thoại mình có hứng thú vd tt hy lạp, tt Ai Cập, Phật giáo, Thiên Chúa giáo.
      Một số thì thi thoảng đề cập thôi, mình tính cho hạn chế tu luyện loanh quanh Trái Đất thôi mà, cho rộng ra có cái mà viết, ít nhất là phần đầu, phần sau có chạy ra vũ trụ chơi k thì để sau

      Hoang Truong · Luyện Khí Tầng 2 · Báo xấuTrả lời


    • 100%

      Thế là có cả vũ trụ ak

      nguyendanhcong1 · Luyện Khí Tầng 2 · Báo xấuTrả lời


    • 100%

      chỉ dạo quanh chơi chơi thôi, mấu chốt vẫn là tu hành ở TĐ

      Hoang Truong · Luyện Khí Tầng 2 · Báo xấuTrả lời


  • 100%

    Nâng Cấp Bản Đồ Đạo Tặc 3D
    Làm mình liên tưởng đến cái bản đồ trong Legend of Zelda Breath of the Wild khi vào trong mấy con Beast

    Với cả tác giả cho mình biết hệ pháp sư nó phân chia như thế nào vs đọc từ đầu truyện đến giờ cứ tò mò

    nguyendanhcong1 · Luyện Khí Tầng 2 · Báo xấu3 tuần trước · 1 · Trả lời


    • 100%

      à, để up lên luôn các hệ tu luyện vs cảnh giới lên luôn thể, đợi 1 tí tìm lại file word đó đã

      Hoang Truong · Luyện Khí Tầng 2 · Báo xấuTrả lời


  • 100%

    Ơ mà kì vãi đạn :v hồi đầu đăng truyện này lên cả truyenyy vs trang này thì thôi, vừa nãy lên search tên truyện trên gg thấy ra 1 đống kết quả truyenfull,sstruyenv..v :v vi diệu v~

    Hoang Truong · Luyện Khí Tầng 2 · Báo xấu3 tuần trước · · Trả lời


    • 28%

      Hồi đó mi drop , khoảng 78, 79 chương ta mới lên đọc
      Tới bây giờ còn sợ mi drop đây
      Nhưng giờ nổi iếng rồi chắc độ đrop cũng thấp hơn

      NightDragon · Trúc Cơ Tầng 7 · Báo xấuTrả lời


  • 28%

    Aiza đọc xong chương 121, ta cảm thấy sao mọi thứ nó hơi hơi easy
    Nghĩ cx thấy kỳ nhưng mà thôi cx kệ
    Tác ơi cái vụ clone của em vức xó chưa
    Hay đang tìm cách triển khai z???

    NightDragon · Trúc Cơ Tầng 7 · Báo xấu3 tuần trước · 1 · Trả lời


    • 100%

      Cũng ez lắm đâu :v k có cái pháp thân là tèo luôn mà :v
      Tạm thời thì thế này:
      = 1 cách nào đó nvc sẽ bị phân thành thêm 1 thằng nữa (phân ra ntn thì để sau tính, có lẽ sẽ kiểu tâm ma phân thân) và sẽ có 1 cái gì đó bị tách ra làm 2 (cái gì thì cũng để sau tính, có thể là sự tồn tại? Hoặc Hệ Thống)
      Hệ Thống support cả 2 đứa, và đứa nào giết đc đứa kia trước thì sẽ là bản đầy đủ của nvc .
      Mình đang nghĩ về quan hệ giữa 2 đứa này, nên là hợp tác hay là đối địch :v

      Hoang Truong · Luyện Khí Tầng 2 · Báo xấuTrả lời


    • 100%

      nếu là hợp tác thì chỉ cần kiểu tương tư tâm ma phân thân mà không cần cái vụ chia 2 cái gì đó của nvc, còn nếu là đối địch thì cần vì phải có 1 cái gì đó để 2 đứa đối địch nhau đg ko? :v

      Hoang Truong · Luyện Khí Tầng 2 · Báo xấuTrả lời


    • 28%

      Tuy là tâm ma nhưng cx phải có điểm tốt điểm xấu nha , đừng có làm người xấu không. Làm vậy mất hay của cái vụ clone

      NightDragon · Trúc Cơ Tầng 7 · Báo xấuTrả lời


    • 100%

      Cái vụ hai đứa oánh nhau nghe có vẻ hay này
      Thế nhưng mà nếu buff cho tên kia mạnh quá thắng lại không thuyết phục

      nguyendanhcong1 · Luyện Khí Tầng 2 · Báo xấuTrả lời


    • 100%

      Hay làm quả kiểu như là có một thằng trọng sinh khác
      và nó cho main là một mối nguy hiểm tiềm tàng do lúc nó còn sống thì main không tồn tại

      nguyendanhcong1 · Luyện Khí Tầng 2 · Báo xấuTrả lời


  • 100%

    Hình như tác nhảy chương ...

    znht97z · Luyện Khí Viên Mãn · Báo xấu3 tuần trước · · Trả lời


    • 100%

      móa, đúng thiệt, ko để ý @@
      Tks đã nhắc cái này đáng ra là chương 120 để fix lại

      Hoang Truong · Luyện Khí Tầng 2 · Báo xấuTrả lời


  • 28%

    Tác ơi , ta thấy nếu như có một clone của nhân vật chính sử dụng sức mạnh của nhân vật chính nhưng tính cách hoàn toàn trái ngược với nhân vật chính. Thì có phải mọi chuyện nó sẽ thú vị lắm hay không

    NightDragon · Trúc Cơ Tầng 7 · Báo xấu4 tuần trước · 1 · Trả lời


    • 100%

      Ý bạn là giống kiểu một phân thân của main nhưng lại không chịu sự khống chế của main (giống 1 cá thể độc lập), hay là một nhân cách khác, hay là một phân thân nhưng lại có tính cách riêng?
      Dù sao nghe cũng rất thú vị nhưng mà cũng rất khó triển khai (nếu là 2 cái đầu, cái t3 thì dễ), để mình nghĩ cách triển khai cái vụ này đã.
      Tks đóng góp nha

      Hoang Truong · Luyện Khí Tầng 2 · Báo xấuTrả lời


    • 28%

      Ý của ta là một cá thể độc lập có tính cách trái ngược với nhân vật chính
      Nhưng mà đây là truyện bác , nhân vật ngầu lòi như clone của nhân vật chính hình như có vẻ hơi khó với bác
      Dù sao thì cx chỉ là ý kiến , nhưng mà ta cảm thấy ý nào của bác cx đc , nếu thấy ổn rồi hẳn xây dựng

      NightDragon · Trúc Cơ Tầng 7 · Báo xấuTrả lời