Chương 418: Cảnh giới Thai Tức, cầu đạo căn cơ cuối cùng đặt vững.

Bất kỳ chuyện gì cải biến, đều cần tiến hành theo chất lượng. Trừ phi là lấy lượng biến đến chất biến, tới một lần vượt qua thức bộc phát, mới có thể tỏ ra cương mãnh tinh tiến.

Trần Ngạn Chí tại Ngụy quốc thời điểm, cùng Trâu Diễn nghiên cứu thảo luận học vấn tư tưởng, đột nhiên lĩnh ngộ "Thành tâm thành ý" tinh túy, trong vòng một đêm tuyết trắng tóc chuyển biến trở thành hoa râm.

Xem như đốn ngộ.

Sau đó, thân thể của hắn sinh cơ càng ngày càng mạnh, độc tố dần dần bị bài xuất, chính là thuộc về tế thủy trường lưu, ổn định cải biến.

Đến Tần quốc Hàm Dương thời điểm.

Trần Ngạn Chí tóc đã có một phần ba chuyển biến trở thành màu đen.

Dung mạo của hắn, lại trẻ hai tuổi.

Mỗi ngày cùng Trần Ngạn Chí ở chung cùng một chỗ, Thiện Nhu, Nhã phu nhân, còn có Triệu Thiến công chúa đều đã nhận ra biến hóa của hắn.

Các nàng sợ hãi thán phục, cảm thấy quá mức thần kỳ.

Cũng may các nàng tại Ngụy quốc thời điểm, gặp qua Trần Ngạn Chí trong vòng một đêm "Phản lão hoàn đồng", thật không có quá mức kinh hãi. Có thể là các nàng đối với Trần Ngạn Chí càng thêm kính sợ. Liền xem như Thiện Nhu, tại Trần Ngạn Chí trước mặt, đều sẽ có vẻ hơi câu thúc, không dám giống như trước đây tùy ý.

Ngồi ở trên xe ngựa, Trần Ngạn Chí nhìn xem Hàm Dương thành cao lớn tường thành, nói: "Tần quốc Hàm Dương, cuối cùng đã tới."

Thiện Nhu hỏi: "Trần tiên sinh, ta hiện tại liền vào thành sao?"

Triệu Nhã cùng Triệu Thiến đều nhìn về Trần Ngạn Chí. Đến Tần quốc, các nàng cũng bị mất chủ kiến, đều muốn để cho Trần Ngạn Chí.

Trần Ngạn Chí nhìn Triệu Nhã một chút, nói: "Chúng ta tạm thời không vào thành."

Hiện tại Triệu Bàn đã không còn là Hàm Đan thành bên trong thiếu niên bất lương, mà là Tần quốc vương tử "Doanh Chính" . Mẹ của hắn là Chu Cơ.

Tạm thời vẫn là đừng cho Triệu Bàn cùng Triệu Nhã gặp mặt tốt, nếu không, lộ ra sơ hở, Hạng Thiếu Long, Ô Ứng Nguyên, Triệu Nhã, Triệu Bàn, bọn hắn đều muốn xong đời.

Lữ Bất Vi tuyệt đối không cho phép bất luận kẻ nào đối với việc này lừa gạt mình.

Đạo lý, Trần Ngạn Chí đều cùng Triệu Nhã nói rõ ràng. Cũng may Triệu Nhã là một cái biết đại thể nữ nhân, không có hung hăng càn quấy, nhất định phải lập tức đi gặp Triệu Bàn.

Trần Ngạn Chí chỉ thoáng cái ba dặm bên ngoài cái kia đỉnh núi, nói: "Chúng ta đi trước lên núi định cư lại. Lại tìm một cơ hội cùng Ô bảo chủ Hạng Thiếu Long bọn hắn liên hệ."

Triệu Thiến kinh ngạc nói: "Tiên sinh,

Trên núi có thể ở lại người sao?"

Trần Ngạn Chí vừa cười vừa nói: "Đi thì biết. Trâu Diễn tiên sinh cùng Cầm Thanh cô nương, liền ở tại nơi này."

Theo thân thể dần dần khôi phục, Trần Ngạn Chí tinh thần lực tại tăng lên. Chỉ cần dùng tâm đi tận lực cảm giác, hắn có thể phát giác được Trâu Diễn tồn tại. Đương nhiên, tin tưởng Trâu Diễn khẳng định cũng biết mình tới. Dù sao, Trâu Diễn có thể là đã sớm lĩnh ngộ "Thành tâm thành ý" chi đạo nhà đại tư tưởng.

]

. . .

Đỉnh núi, Quan Tinh đài.

Trâu Diễn cùng Cầm Thanh ngay tại chỉnh lý thu thập tới thư từ. Những vật này đều là bản độc nhất, cần cẩn thận phân loại cất giữ.

Trâu Diễn cùng Cầm Thanh luyện Trần Ngạn Chí truyền Thái Cực quyền, thể năng tăng cường, làm một chút việc tốn thể lực, cũng là không cảm thấy mệt mỏi.

"Thanh nhi, trước chớ vội chỉnh lý thư từ. Trần Ngạn Chí đã đến dưới núi." Trâu Diễn bỗng nhiên nói.

Cầm Thanh nhãn tình sáng lên, kinh ngạc thốt lên: "Trần tiên sinh tới rồi sao? Thật sự là quá tốt."

Khi thấy Trâu Diễn mang trên mặt ý cười, Cầm Thanh khuôn mặt đỏ lên, giải thích nói: "Sư phụ, ngươi không nên hiểu lầm. Ta chỉ là về việc tu hành có chút nghi vấn, hi vọng thỉnh giáo Trần tiên sinh."

Trên tu hành nghi hoặc?

Đây cũng không phải là một cái cái cớ thật hay.

Thái Cực quyền, Trâu Diễn đã sớm lĩnh ngộ thấu triệt. Không nên quên, hắn nhưng là âm dương gia tổ sư, liền xem như Trương Tam Phong đến Trâu Diễn trước mặt, cũng không dám nói so với Trâu Diễn càng hiểu Thái Cực Âm Dương.

Trâu Diễn vừa cười vừa nói: "Lão phu hiểu lầm cái gì? Thanh nhi, ngươi cùng Trần tiên sinh sự tình, lão phu mặc kệ. Hết thảy tùy duyên. Đi thôi, chúng ta xuống núi nghênh đón Trần tiên sinh."

. . .

Trần Ngạn Chí bọn hắn vừa tới chân núi, Trâu Diễn cùng Cầm Thanh liền xuất hiện.

"Trâu Diễn tiên sinh, Cầm Thanh cô nương, chúng ta lại gặp mặt." Trần Ngạn Chí ôm quyền, vừa cười vừa nói, "Trâu Diễn tiên sinh không hổ là âm dương học phái đại tông sư, mấy tháng không thấy, ngươi Thái Cực quyền, đã có công chính bình thản, không ném không đỉnh cảnh giới."

Trâu Diễn đi đường tư thế, công bằng, công chính an thư, toàn thân khắp nơi đều để lộ ra Thái Cực quyền âm dương ý cảnh. Trần Ngạn Chí thấy một lần, liền biết hắn Thái Cực quyền đã đến đại tông sư cảnh giới.

Chỉ có điều Trâu Diễn dù sao lớn tuổi, lợi dụng Thái Cực quyền đến dưỡng sinh, đương nhiên là cực tốt. Muốn đi đánh nhau, khẳng định không tốt. Trâu Diễn là nhà đại học vấn, nhà đại tư tưởng, tâm cảnh của hắn, so với Trương Tam Phong càng thêm bình thản.

Trâu Diễn không am hiểu chiến đấu, hắn coi như đem Thái Cực quyền tu luyện đến cảnh giới chí cao, cũng sẽ không đi đả thương người giết người. Trừ phi bị bất đắc dĩ.

Lần nữa gặp được Trần Ngạn Chí, Cầm Thanh kinh ngạc đến lập tức bưng kín miệng nhỏ, nàng sợ chính mình quá mức chấn kinh, lên tiếng kinh hô tới.

Trần tiên sinh vậy mà lại trẻ ra!

Trâu Diễn cao hứng phi thường, cười ha ha một tiếng: "Lão phu quyền pháp luyện được cho dù tốt, cũng không sánh được Trần tiên sinh a. Trần tiên sinh thật đúng là người trong chốn thần tiên, ngươi bây giờ có thể nói là chân chính phản lão hoàn đồng. Để lão phu là một hồi lâu hâm mộ."

Trần Ngạn Chí nói: "Ta chỉ là thân thể khôi phục, dần dần khôi phục lúc đầu khuôn mặt mà thôi. Không phải cái gì phản lão hoàn đồng. Nhã phu nhân cùng Triệu Thiến công chúa tại Ngụy quốc thời điểm, Trâu Diễn tiên sinh cùng Cầm Thanh cô nương đều gặp, ta liền không nhiều làm giới thiệu. Cái này một vị là Thiện Nhu cô nương. . ."

Trâu Diễn nói: "Trần tiên sinh, không cần giới thiệu. Thiện Nhu cô nương là Tào Thu Đạo đệ tử đắc ý, tại Tề quốc Tắc Hạ Học Cung thời điểm, lão phu cùng nàng từng có gặp mặt một lần."

Thiện Nhu ôm quyền, hơi cung kính nói: "Thiện Nhu gặp qua Trâu lão tiên sinh, gặp qua Cầm Thanh cô nương."

Trâu Diễn nói: "Không cần khách khí. Lão phu hiện tại liền để Thanh nhi đi an bài thịt rượu, cho các ngươi bày tiệc mời khách. Trần tiên sinh, mời theo lão phu cùng nhau lên núi, đi đỉnh núi Quan Tinh đài."

Trần Ngạn Chí nói: "Trâu Diễn tiên sinh mời."

. . .

Lúc ăn cơm. Trần Ngạn Chí nói mình muốn tại giữa sườn núi kiến tạo mấy căn phòng, ở đây định cư. Vừa rồi lên núi thời điểm, Trần Ngạn Chí nhìn thấy giữa sườn núi rừng trúc bên cạnh, lại có suối nước nóng.

Trần Ngạn Chí muốn ở nơi này, Trâu Diễn cùng Cầm Thanh đương nhiên là phi thường hoan nghênh.

Trâu Diễn nói: "Trần tiên sinh, lão phu cho rằng, vẫn là đỉnh núi xây nhà tương đối tốt. Đứng chỗ cao, chẳng những có thể lấy đêm xem thiên tượng, còn có thể một chút liền trông thấy toàn bộ Hàm Dương thành. Giữa sườn núi phong cảnh là không sai, có thể là luôn cảm thấy thiếu một chút cái gì, tầm mắt không đủ khoáng đạt."

Trần Ngạn Chí vừa cười vừa nói: "Đỉnh núi là tương đối khoáng đạt. Có thể là gió lớn."

Trâu Diễn cười ha ha một tiếng, cất cao giọng nói: "Không tệ. Đỉnh núi hoàn toàn chính xác gió lớn. Ngày mai lão phu liền truyền tin cho môn hạ đệ tử, để bọn hắn lên núi cho Trần tiên sinh kiến tạo phòng ở."

Trần Ngạn Chí lắc đầu nói: "Trâu Diễn tiên sinh, không cần làm phiền môn hạ các đệ tử. Kiến tạo phòng ở, ta lành nghề, vẫn là ta tự mình tới đi."

. . .

Sáng ngày thứ hai, Trần Ngạn Chí liền trực tiếp khởi công.

Đến khi chạng vạng tối, sáu gian trúc mộc hỗn hợp tinh xảo mà thanh nhã phòng nhỏ, liền kiến tạo hoàn thành. Ba gian phòng ngủ, Trần Ngạn Chí, Triệu Nhã, Triệu Thiến, các một gian. Một gian phòng khách, một cái phòng bếp, lại thêm một cái thư phòng.

Phòng ốc bên trái là rừng trúc, bên phải là suối nước nóng.

Chim sẻ tuy nhỏ, ngũ tạng đều đủ.

Ở chỗ này, thích hợp tu tâm dưỡng tính, thích hợp nghiên cứu học vấn.

Bất tri bất giác, qua thời gian nửa năm.

Trần Ngạn Chí trong thân thể độc tố, toàn bộ bị bài xuất, tóc của hắn từ hoa râm chuyển biến thành đen nhánh. Dung mạo khôi phục được mười tám mười chín tuổi dáng vẻ.

Hiện tại Trần Ngạn Chí, hoàn toàn là một cái hiển nhiên anh tuấn thiếu niên. Cho dù ai đều nhìn không ra hắn là một cái sống trên trăm tuổi lão quái vật.

Cái này thời gian nửa năm, Trần Ngạn Chí ngoại trừ nghiên cứu Trâu Diễn thu thập tới Bách gia học vấn, chính là tu hành cùng thôi diễn công pháp.

Hắn rốt cục tiến vào cảnh giới Thai Tức.

Đạt đến Thai Tức chi cảnh, mới xem như chân chính bước vào truy cầu trường sinh cánh cửa, có thể thành đạo căn cơ.

 

Còn dư chả biết làm gì Chư Giới Tận Thế Online

Event 20/10: Cơ Hội Duy Nhất Sở Hữu Danh Hào Theo Ý Thích

148 bình luận