Đêm đã về khuya, bóng tối phủ kín khắp nơi, bao trùm lên cảnh vật. Thế nhưng trong núi lại chẳng hề yên tĩnh, tiếng mãnh thú rít gào rung động cả non sông, cây cối rung lên, lá bay tán loạn.

Chốn rừng núi mênh mang là nơi hoạt động của vô số mãnh thú hồng hoang cùng những chủng tộc sót lại từ thời Thái Cổ. Tiếng kêu đáng sợ của muôn loài rống lên trong bóng tối, khiến mặt đất như muốn nứt toác ra.

Từ trong dãy núi trông xa thấy có thấp thoáng một quầng sáng nhu hòa, tựa như một ngọn nến lập lòe dưới màn đêm đen vô tận, lẩn khuất giữa muôn trùng núi, ánh sáng dường như có thể vụt tắt bất cứ lúc nào.

Nhận Ngay 1k Bạc

liklaknguyen@gmail.com 2 nguyệt phiếu

yovk98@yahoo.com 2 nguyệt phiếu

Xem hết

Chương 1705 : Quá hung tàn

Chương 1704: Thí tiên

Chương 1703: Tiên đạo

Chương 1702: Khai sát giới

Chương 1701: Man lực phá đi